Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 468  ·  0.2%
(NP) Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái
Chương 1: Xuyên đến thú thế, liên kết hệ thống
22/03/2026 13:10· 1,809 từ

"A..."

Tiếng kêu thê lương vọng vang động cả thung

Từng đàn chim lớn cánh kinh hoàng, bay vút bầu trời.

Một thân hình nhỏ như chiếc túi rách nát, trên cao rơi xuống vách đá.

Rơi tự do...

Tiếng "bộp bộp" vang cơ thể va đập mạnh thảm cỏ dưới đáy vực, rồi lìm không chút động tĩnh.

Trước khi ngất đi cú va chạm, Hòa Thiên nghe thấy tiếng "tít" của thiết điện tử khởi động.

[Hệ thống sinh tồn thế đang khởi động...]

[Liên kết với ký thành công...]

[Chế độ tự bảo đã mở... Khấu trừ 1000 tích lũy để đổi "Tục Đoạn Cốt Hoàn"...]

[Có hiệu lực... Cơ đang được phục hồi...]

[Đang rút gói quà thủ...]

[Đang tải năng lực thiện với động vật"...]

[... Tổng điểm tích hiện tại của hệ thống: 1000 điểm!]

...

"Đau quá! Rơi từ cao thế này mà mình chưa chết sao?"

Hòa Thiên Thiên đau tỉnh cả người, toàn thân bị rã ra rồi lắp ghép đau đớn không sao tả xiết.

Hàng mi cong vút cánh bướm khẽ run rẩy, chậm rãi mở mắt, ánh nhìn màng dần trở nên rõ

Đó là một đôi mèo rực rỡ như đá đồng tử xanh tím sâu thẳm bầu trời đêm, đầy mê hoặc ẩn.

Nơi đây là một giới hoàn toàn mới:

Khắp nơi đều là cây cổ thụ chọc trời, mấy người ôm không xuể.

Dù bóng cây che nhưng khi ngước lên, cô thấy trên bầu trời đang treo lửng hai mặt trời.

Trong lúc còn đang ngàng, cơn đau đầu bỗng đến như triều dâng, dữ dội muốn xé rách đại não.

Một luồng sức mạnh hình cưỡng ép rót vào óc cô những ký ức xa

Đó là đoạn ký kỳ quái, giống như kẻ lược thô bạo tràn vào lãnh duy của cô.

Hòa Thiên Thiên: "..."

Vận may gì thế

Sẩy chân ngã xuống núi, vậy mà cô lại không rồi.

Lại còn xuyên hồn thế giới thú tộc.

Hiện tại, cô là Thiên Thiên, một giống cái bộ lạc Kim Miêu.

Hồi lâu sau, Hòa Thiên thở dài:

"Vậy nên, sau này không còn là con người mà là một con mèo sao?"

[Dĩ nhiên cô vẫn người, nhưng là thú nhân. cũng là mèo, chính xác hơn hình thú của cô rất giống Ragdoll!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-uoc-cac-ai-lao-sung-i&chuong=1]

[Ai đang nói đó?] Thiên Thiên cảnh giác cao

[Chào ký chủ Hòa Thiên, tôi là Bì Đản, thống sinh tồn thú thế.]

Giọng nói trong trẻo một cậu bé vang lên đầu cô.

[Bì Đản? (Trứng bắc Cái tên này thật khó mà khen cho nổi.

Hệ thống Bì Đản tức xù lông:

[Có thể trách tôi Lúc khởi tạo hệ thống người ta trêu chọc đấy chứ! chủ, tôi trông chờ cả vào đấy, tích đủ điểm thì cho tôi cái tên kêu một chút!]

[Ồ.]

[Nguyên thân đã chết, thể bị gãy xương nghiêm không thể sử dụng được nữa.

Hệ thống đã ứng điểm để đổi lấy thuốc xương chữa trị cho cô. Chỉ vài giờ nữa là cơ thể phục hồi hoàn toàn.

Ký chủ, mong cô phấn chấn lên, kiếm điểm trả nợ đi!]

[Trả nợ?]

Đầu óc cô hỏng sao? Sao nghe mãi mà hiểu gì thế này.

Bì Đản đảo mắt, tay buông xuôi:

[Bất ngờ không? Ngạc không? Vừa đến thú thế nợ chình ình 1000 điểm.

Trong vòng ba ngày không trả được, tôi với cùng nhau "tiêu đời" luôn!]

[Bì Đản sắp tiêu Hòa Thiên Thiên thấy đầu đau hơn.

Thấy ký chủ sắp lần nữa, Bì Đản vội cổ vũ:

[Ký chủ, sống lại đời, cô phải mạnh mẽ chứ!

Nếu không... Phui thui thui!]

Nhận ra sự tuyệt của ký chủ, sợ cô muốn chết, Bì Đản nhanh nhảu thích:

[Hệ thống sinh tồn thế cho phép cô nhận vụ để kiếm điểm, dùng điểm vật tư sinh tồn.

Ví dụ như kết với những giống đực xuất cô sẽ nhận được ít nhất điểm;

Sinh ra con non thiên phú càng cao cho giống đực cấp bậc cao, phần sẽ càng lớn;

Sinh càng nhiều con, thưởng càng hậu hĩnh.

Có điểm rồi cô có thể đặt cho tôi cái tên thật hay.

Điểm tích lũy có đổi đủ loại hàng hóa cửa hàng hệ thống, từ đồ nhu yếu phẩm, thuốc men đến khí trang bị...

Thậm chí "Sinh Tử hay "Đa Tử Hoàn" cũng mặt hàng thông dụng.

Bì Đản khuyên cô: vòng ba ngày, hãy nhanh tìm một giống đực để kết Chỉ cần là thú nhân cấp trở lên, cô sẽ nhất 1000 điểm.

Lúc đó sẽ trả nợ nần, rồi mới tính chuyện tương lai.]

[Ồ.]

Cuộc đời trước của Thiên Thiên chỉ ngắn ngủi năm nhưng đầy rẫy trắc trở.

Từ lúc nhớ được cô đã ở cô nhi chịu đủ mọi bắt nạt, lẻ loi đến khi trưởng thành.

Vừa mới đi làm lâu lại không may bị cóc, tỉnh lại đã thấy mình một bản làng nguyên thủy trong sâu.

Dùng hết tâm trí trốn thoát được, lại lạc trong rừng, rồi sẩy chân rơi đây.

Đến lúc này, dù khăn lớn đến đâu cũng thể làm cô dao động nữa.

Tuy nhiên, cô vẫn thói quen vòng tay ôm lấy chính mình, thầm thương xót bản thân.

Khó khăn lắm mới được mạng sống, chẳng lẽ ngày sau lại phải chết sao?

Tuyệt đối không!

[Ký chủ, nhiệm vụ đôi với giống đực cấp trở lên trong vòng ba ngày, chấp nhận không?]

Giọng điện tử của Đản hơi run rẩy, đầy tuyệt vọng, chỉ sợ ký chủ buông xuôi mà từ chối.

[Chấp nhận!]

Cô còn sự lựa nào khác sao?

Dù tên cô có là một bụi cỏ nhỏ, cũng sẽ kiên cường mà sống

Hòa Thiên Thiên: Lấy nghĩa từ sự tươi tốt cỏ cây.

Dù không ai yêu ít nhất vẫn có người cho cô một cái tên đầy nghĩa.

...

"Thiên Thiên, Thiên Thiên, còn sống, ơn trời đất."

Một giọng nam đầy lắng từ xa lại gần, nhanh sau đó, Hòa Thiên Thiên bị ôm chặt vào lòng.

Hòa Thiên Thiên: "..."

Kẻ ngốc nào ở ra thế này?

Mình đang bị gãy toàn thân, ôm kiểu này sợ xương sườn đâm vào phổi chết luôn sao?

"Thiên Thiên, sao em ngốc thế?"

Ly Diễm xót xa, bàn tay nhanh chóng chạm trên người cô để kiểm tra thương.

May quá! Nhịp tim ổn, chân tay không bị

Thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt thanh tú của Diễm lăn dài hai hàng nước

"Thiên Thiên, anh ta muốn kết đôi với em anh ta mù, anh đồng ý đôi với em. Sau này anh bảo vệ em."

Những giọt nước mắt trên mặt Hòa Thiên Thiên, áp và ẩm ướt.

Hòa Thiên Thiên ngẩn ngước nhìn anh.

Được rồi, nước mắt thật, cuối cùng cũng có vì xót thương cô mà rơi sao?

Cái ôm này rất áp, đây là lần đầu Hòa Thiên Thiên được ai đó trọn vào lòng, cô luyến tiếc nỡ lên tiếng.

Thực ra cô cũng ra rằng ôm thế này chẳng gãy xương được, cơ thể đã gần như được hệ thống lành rồi.

Người đàn ông trước cao gần hai mét, vóc cao ráo, thanh mảnh, chân tay trên người chỉ quấn một chiếc da thú ngang hông.

Mái tóc dài màu bạc xõa ngang vai, chảy xuống tận thắt lưng.

Ngũ quan của anh được điêu khắc tinh tế, mày như tranh vẽ, làn da trẻo hồng nhuận, dưới bờ môi một nốt ruồi duyên đỏ rất đẹp.

Đặc biệt là đôi xanh lục như ngọc bích, veo như mặt hồ, đang từ chảy vào mảnh đời khô cằn Thiên Thiên.

Hòa Thiên Thiên rất nhan sắc của Ly Diễm:

"Ly Diễm, em không sau này cũng sẽ không tử nữa."

Nguyên thân đã tự xuống vách đá. Ít nhất còn Ly Diễm quan tâm cô, quyết định từ nay sẽ sống với thân phận Hòa Thiên

"Vậy thì tốt quá, cõng em lên."

Niềm vui sướng khi lại được người thương hiện trên gương mặt tuấn tú của Diễm.

Anh khẽ mỉm cười ra hàm răng trắng bóng, ruồi đỏ dưới môi càng thêm rỡ.

Bàn tay ấm áp quýt lau sạch những vết trên mặt cô.

Thật may mắn vì đáy vực có lớp cỏ nếu không anh đã vĩnh viễn đi Thiên Thiên rồi.

Thiên Thiên trước mắt có đôi mắt to tròn, veo như bầu trời sau cơn đẹp đến mức khiến anh mê

Ai nói Thiên Thiên xí chứ? Chẳng xấu chút Thiên Thiên đẹp lắm.

Ly Diễm tràn đầy dàng, thầm hứa với lòng

Sau này nhất định trông chừng cô thật kỹ, để cô chạy lung tung nữa.

Anh đỡ cô dậy, da thú bọc lại rồi chặt trên lưng mình.

Ly Diễm hóa ra móng vuốt sắc nhọn, cắm kẽ hở của vách đá, dáng dũng mãnh và linh hoạt, cõng leo thẳng lên trên.

Lời của tác giả: là truyện thú thế ngọt không có tình tiết gây ức Nữ chính sẽ sinh nhiều con, nam chính đều hết lòng cô. Chúc các bạn truyện vui vẻ!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận