Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 468  ·  2.6%
(NP) Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái
Chương 12: Quy luật đào thải
22/03/2026 13:14· 1,818 từ

Đối với việc Linh từng tiếp tế thức ăn, Thiên Thiên trong lòng vẫn mang ơn.

Cô sẽ không bao cưỡng ép ai đó phải mình, nếu người ta đã nguyện ý, cô cũng sinh lòng oán hận.

Cái chết của nguyên tuy là một bi kịch, bản thân cô ấy cũng chịu trách nhiệm rất

Nếu thay bằng một có tính cách kiên cường có lẽ đã không bi đến mức oán trách phận rồi tự tìm con đường cùng như thế.

Nguyên chủ tuy gặp rủi, đáng được thương cảm, trong tay cô ấy không toàn là bài xấu, nhất những người khác bộ lạc đối xử với cô vẫn rất tốt.

Thế giới thú nhân là nơi ưu thắng liệt cá lớn nuốt cá bé, kỳ tàn khốc. Nếu thân không tự tìm mạnh mẽ lên thì chẳng lẽ dựa dẫm vào người khác sao?

Ly Diễm vẫn luôn sát cô, không bỏ sót kỳ biểu cảm nào trên mặt nhỏ nhắn ấy.

"Thiên Thiên, tối qua Dã đã tới đây. Anh nói: Muốn gia nhập gia của chúng ta, anh muốn làm thú phu em."

"Hả?"

Hòa Thiên Thiên kinh "Linh Dã trông không giống thiếu quyết đoán, sao đột lại đổi ý vậy?"

Ly Diễm nghiêm túc

"Chính vì anh ta người rất có chủ kiến, một khi đã nói ra chắc chắn là nghiêm không phải chuyện đùa

"Nhưng em không thể tưởng tượng nổi."

Một người lạnh lùng, độc và ít nói đến mà lại muốn cùng cô triển tình cảm sao?

Nhập gia tùy tục, đã tiếp nhận thân phận nguyên chủ thì cũng đã bị tâm lý sau sẽ tìm thêm vài phu.

Vì tương lai của cái, cô cần thu hút những người có dị năng mẽ về chung một

Thế nhưng, cô không nhanh chóng chấp nhận một băng lãnh như Linh Dã

Trước đây cô đã chịu đựng quá nhiều sự ơ, ghẻ lạnh nên luôn khát ánh nắng và ấm áp, mà một lạnh lùng như vậy dường như toàn không phù hợp với

Vả lại, cô vừa kết lữ với Ly Diễm, đang muốn vun đắp tình và sinh con cho có vẻ như thời này cũng không thích hợp.

"Thiên Thiên, không cần trả lời đâu, chúng ta thử thách anh ta xem Anh cũng cần phải lý do tại sao ta lại đột nhiên thay đổi định như vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-uoc-cac-ai-lao-sung-i&chuong=12]

"Vâng."

Ly Diễm kết thúc đề này, mỉm cười như khoe công với cô:

"Hôm nay anh và gặp may lắm, hai cha phối hợp đã săn được con Tê Ngưu đấy, thấy có giỏi không?" Ngưu: một loài thú giống tê một sừng).

Ly Diễm hăm hở, mắt đầy mong đợi nhìn chờ được khen ngợi.

Hòa Thiên Thiên đáp anh bằng một nụ cười rỡ, cô vòng tay qua anh, thưởng cho anh nụ hôn nhẹ lên

"Em biết ngay Ly của em là dũng mãnh mà. Em cứ đứng đây anh về mãi, chỉ được hôn anh một thôi đấy."

Ly Diễm đưa tay vào chỗ vừa được hôn, nhếch môi cười.

Nốt ruồi dưới môi ánh hoàng hôn trông càng thắm, khiến vẻ ngoài của vốn đã rạng rỡ, trần lại thêm vài tà mị, cuốn hút.

Thấy cô vui vẻ vậy, mọi mệt mỏi trong của Ly Diễm đều tan sạch.

Anh nỗ lực như chẳng qua cũng chỉ để lấy nụ cười rạng rỡ của cô mà thôi.

Hòa Thiên Thiên thực rất vui, ít nhất là thời không còn phải lo về thức ăn nữa.

Trong ký ức của một con Tê Ngưu nặng 700kg, sau khi bỏ xương, tạng, da lông và sừng thì lượng thịt còn chưa đến một nửa.

Nhưng bấy nhiêu đó đủ cho gia đình bảy nhà họ Hòa trước đây trong mười ngày rồi.

Một thú nhân đực thành mỗi ngày cần tiêu khoảng 5kg thịt tịnh. Ở là thịt sạch hoàn vì thú nhân không xương, da, đầu hay sừng.

Tê Ngưu là một thú ăn cỏ, giống như tê giác lùn một sừng, sừng duy nhất trên nó có sức sát cực lớn.

So với kích thước một con mèo rừng như Diễm thì con thú kia hơn gấp mười lần, săn giết nó vô khó khăn.

Điều đó cho thấy con nhà họ Ly đã mạo hiểm tính mạng đến nào để mang con này về.

"Cha em từng nói Ngưu hung dữ lắm, lại có sức mạnh kinh người, săn phải hết sức thận. Nếu chẳng may cái sừng kia húc trúng là người như chơi. Nó còn đôi chân sau rất khỏe, đá một cái cũng mất đấy. Ly Diễm, sau này đi trâu bò, anh nhất phải cẩn thận nhé."

"Hóa ra Thiên Thiên biết những điều này sao?"

"Dạo này dị năng anh tăng trưởng rất nhanh, này đi với cha cũng hỏi được thêm nhiều nghiệm thực chiến. Hơn con dao của em lợi hại đã giúp ích cho anh nhiều."

Ly Diễm lấy con thép ra, trên lưỡi dao máu vẫn chưa khô, tỏa ánh lạnh dưới nắng

Anh dùng da thú thận lau chùi lưỡi dao, nhìn càng thấy yêu thích buông tay.

"Tộc trưởng để thưởng sự dũng mãnh trong chuyến đầu tiên của anh, đã biệt chia cả ba Tê Ngưu cho nhà đấy."

Hòa Thiên Thiên dùng bông thấm nước lau mặt thân trên cho Ly Diễm, cho anh một cốc ấm rồi hỏi:

"Không cần để lại phần thịt cho bộ lạc

Thường thì đội săn khi trở về sẽ không hết con mồi cho các viên, mà phải trích một phần để tộc thống nhất phân phối.

Trong bộ lạc có người già neo đơn, hay đình của những chiến binh hy sinh vì bộ họ cần được chia chút để chăm lo đời sống.

"Lần này không cần tộc trưởng coi như là ái cho chúng ta."

Tấm lòng của tộc Ly Diễm đều hiểu rõ.

Hòa Thiên Thiên cũng tộc trưởng tuy ngoài miệng chê trách nhưng thực chất luôn quan tâm đến

"Vậy còn con mồi sao? Tối nay chúng ta không ngủ cũng phải xử cho xong, đem tẩm rồi phơi khô lên được."

Thịt thú mà phu mình đã liều mạng săn phải xử lý thật khéo, được lãng phí một nào.

Cô thầm tính toán, con Tê Ngưu nếu tận tốt thì đủ cho ba ăn trong hơn hai

Thế là vấn đề nhất đã được giải quyết.

Ly Diễm mỉm cười: trưởng biết nhà mình thiếu nên nói sẽ tìm vài giúp lóc xương, xử thịt sạch sẽ rồi qua chỗ cha anh."

Dừng một chút, anh tiếp: "Cha đuổi anh về với em, số thịt lần cứ để ông ấy liệu là được."

Hòa Thiên Thiên nghĩ bác Ly Nguyệt, ông ấy luôn chăm sóc nguyên chủ chu đáo.

Ly Nguyệt là cha của Ly Diễm, vậy thì nay ba người bọn họ là người một nhà.

Đợi vài ngày nữa sẽ qua thăm ông ấy.

Trong thời gian các nhân mới kết lữ, bậc bối thường không đến làm nếu có lo lắng chỉ gửi đồ ăn để đôi lứa có không gian tư.

Giống đực cũng nhân hội này mà học cách sóc tốt cho giống cái mình.

Giống cái nhận được chăm sóc chu đáo thì cảm dành cho thú phu sẽ sâu đậm hơn.

Đột nhiên, cô đứng dậy:

"Không được, xương Tê cũng không được vứt, cả bò cũng phải lấy nữa. Diễm, anh mau đi với họ gửi cả thứ đó về đây."

Ly Diễm ngẩn người:

"Lấy xương làm gì em? Có gặm được đâu. sẽ chuẩn bị phần thịt nhất dành riêng cho ăn."

"Anh quên nhà mình cái nồi sắt lớn sao? nay em hầm xương cho ăn, thơm ngon lắm

"Anh mau đi bảo đi, thịt không cần lóc sạch đâu, hãy để lại ít thịt dính vào như vậy khi hầm sẽ càng ngon hơn."

Ly Diễm không hề ngờ, lời của Thiên Thiên thì luôn luôn đúng.

Anh uống cạn bình rồi vội vã chạy về quảng trường bộ lạc.

Từ xa đã thấy Dã đang giúp Ly Nguyệt lý ba con Tê Ngưu, có vài thú nhân tuổi cũng đang giúp xương, xẻ thịt.

Sau khi truyền đạt ý của Hòa Thiên Thiên, cắt lấy một dải sườn miếng thăn lớn rồi chóng quay về nhà.

Hòa Thiên Thiên biết Diễm đi săn về chắc sẽ rất đói và mệt.

Từ sớm cô đã bị sẵn nguyên liệu.

Lúc này, chiếc nồi lớn đã được bắc lên cô dự định tối nay trổ tài một phen thưởng cho chiến thắng vang của anh.

Dù ngoài muối ra chẳng còn gia vị gì nhưng trong hệ thống có gia vị "Thập Tam lớn, cô đã dùng điểm tích lũy để đổi lấy.

Sau đó, đôi vợ trẻ cùng quây quần bên nồi sắt lớn.

Hòa Thiên Thiên đứng cạnh chỉ đạo, còn Ly thì bỏ sức trực tiếp muôi xào nấu, dùng sắt làm món thịt xào và thịt gà xào cay hỏa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận