Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 32 / 468  ·  6.8%
(NP) Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái
Chương 32: Thương xót
22/03/2026 13:15· 1,833 từ

Trời chập tối.

Khi vầng thái dương hai treo lơ lửng nơi trời phía Tây, những mây đỏ rực rỡ dài khắp bầu trời, phủ sân rào nhỏ một màu rực

Trong sân, khói bếp lờ, mang theo hương thịt nồng nàn.

Cha Ly Nguyệt đã bị xong các món hầm món xào, vẫn đang trong nồi để giữ ấm.

Trời đã muộn thế vẫn chưa thấy bóng Ly Diễm và Linh đi săn trở về.

Hòa Thiên Thiên lo lắng.

Dạo gần đây, bụng của cô lại to thêm vòng.

Bà Đào đã đến tra và bảo rằng bụng lớn hơn nhiều so các giống cái khác, khả năng số lượng con sẽ nhiều hơn bốn.

Hiện tại, sức khỏe vẫn rất tốt.

Hòa Thiên Thiên vẫn yên tâm, lại tìm đến Đản để xác nhận nữa.

Bì Đản gõ phím cạch cam đoan: [Mẹ tròn vuông, thậm chí chuyện chồng có mãnh liệt chút cũng không hề hấn

Hòa Thiên Thiên đỏ mặt, vội vàng tắt ngang đối thoại với hệ

Trong lòng cô thầm toán, lần tới có điểm lũy, việc đầu tiên phải đổi cho Bì một giọng nói của ông quyến rũ.

Sau đó sẽ ép phải kể chuyện người lớn một tiếng đồng hồ thôi.

"Thiên Thiên, tụi anh rồi đây."

Chưa thấy người đâu nghe thấy tiếng Ly Diễm lên từ đằng xa.

Rất nhanh sau đó, Diễm và Linh Dã nhảy qua hàng rào, đáp trước mặt cô.

"Sao hai anh về thế?"

Hòa Thiên Thiên quan một lượt, thấy cả hai lành lặn mới thở nhẹ nhõm.

Ly Diễm đầy tự báo cáo với vợ: "Hôm săn được ba con Ngưu, bốn con một con lạc đà

Linh Dã tiếp lời: đầu vận khí không tốt không thu hoạch được mãi đến nửa chiều phát hiện ra bầy thú về hơi muộn."

Ly Diễm nhìn người ngày càng xinh đẹp, đôi như bị đóng đinh chỗ không thể rời Anh biết mình nên ra tắm rửa sạch sẽ trước khi gần cô để không cô khó chịu.

Dạo này Thiên Thiên nghén nặng, rất sợ những hương quá nồng.

Nhưng nỗi nhớ nhung ngày trời khiến anh khao được ôm lấy cô.

Khoảng thời gian này quá khó khăn, ngày nào cũng phải đếm từng trôi qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-uoc-cac-ai-lao-sung-i&chuong=32]

Anh mới chỉ hưởng cuộc sống vợ chồng hài được năm ngày thì đã phát hiện mang từ đó đến nay anh toàn "ăn chay", không hề chạm người cô lần nào.

Nhìn thấy sát khí người ngày một nặng, anh còn cách lao vào bắn để giải tỏa bực dọc trong lòng.

Linh Dã cũng vây Hòa Thiên Thiên, nhìn chớp mắt.

Không biết bao giờ đến lượt anh được chính kết lữ đây.

Trước đây làm kẻ thân suốt 25 năm, anh bao giờ bị sát làm phiền, thậm chí chẳng biết sát khí là gì.

Giờ đây bảo anh đợi thêm hai tháng nữa được kết lữ, e anh không thể chịu nổi.

Hai người đàn ông ngoài việc đi săn để năng lượng, lúc nãy lôi nhau ra đánh trận ngoài kia mới chịu

Hòa Thiên Thiên nhìn người cứ đứng đực ra chút thắc mắc:

"Làm sao thế? Hai mau đi tắm đi, sắp giờ ăn cơm rồi."

"À, ừ."

Hai anh chàng cụp lủi thủi nhảy qua hàng đi tắm.

Cơm canh đã dọn ra bàn, chẳng mấy chốc nhà đã quây quần đủ.

Mèo mướp và thì được ăn riêng trên thảm cỏ.

Cha Ly Nguyệt nhìn thanh niên đang hừng như hổ đói đối khẽ lắc đầu ngán ăn xong ông ấy liền cáo lui về hang đá của

Nằm trên chiếc giường thoải mái, Hòa Thiên Thiên mắt đọc sách điện

Ly Diễm nằm bên, giữ khoảng cách khá với cô và nằm bất động, sợ rằng ngủ say trở mình sẽ vào bụng cô.

"A Diễm, giáo dục nhi kìa." Hòa Thiên Thiên nhở.

"À."

Ly Diễm xích lại đặt hai tay lên bụng chậm rãi giải phóng năng để vỗ về đứa nhỏ bên trong.

Đây là hoạt động lưu giữa cha và con. trình phát triển của đứa bé không thể được dị năng của người

Hòa Thiên Thiên mỉm gọi hành động này là: giáo.

Bỗng nhiên, Ly Diễm một tiếng, lật đật xuống chạy ra ngoài nôn nôn tháo.

Linh Dã từ hang bên cạnh bước sang: "Có vậy?"

"Em cũng không biết chắc Ly Diễm ăn trúng hỏng rồi?"

Hòa Thiên Thiên cũng ngác.

Ly Diễm nôn sạch rửa mặt rồi quay lại.

Nhưng vừa nhìn thấy bụng bầu vượt mặt của anh lại cảm thấy cơn buồn nôn ập phải chạy ra ngoài nôn

Hòa Thiên Thiên không tâm, vội vàng hỏi xem rốt cuộc là gì.

Bì Đản cười đến ngã lăn ra, lăn qua lại trên bàn phím, lên một dải chữ

[Ký chủ ơi, Ly nhà chị "có bầu" rồi sao! Nếu không thì lại ốm nghén thế Ha ha, cười chết mất

[Nói nhảm gì thế, ông sao mà mang thai rốt cuộc là bị sao?]

[Anh ta bị nghén đấy! Là bị lây từ đấy. Thấy chị nôn, ta cứ nghĩ đến cũng nôn theo.]

[À, vậy là không do ăn uống hay trúng chứ?]

[Không đâu, anh ta re. Chỉ sợ là phải đến lúc chị "khai sinh con xong thì ta mới khỏi hẳn được.]

Hòa Thiên Thiên sững vội vàng tra cứu sách tử, cuối cùng cũng ra vấn đề.

Có những người cha lai, khi thấy vợ mình nghén, bản thân cũng xuất hiện triệu chứng tự.

Nguyên nhân không thể là do quá lắng cho sự an của người vợ dẫn phản ứng đồng cảm quá

Ly Diễm nôn xong, Linh Dã một tiếng rồi mình chạy ra sông mình cho tỉnh người.

Linh Dã leo lên nằm ở một bên.

Đây là lần đầu anh được ngủ cạnh giống nhỏ.

Vì quá xúc động đôi bàn tay anh khẽ rẩy, anh đặt tay bụng bầu, học theo vẻ của Ly Diễm để thai giáo cho bọn trẻ.

"Tay anh nóng thế, sốt à?"

Hòa Thiên Thiên chạm mặt Linh Dã, thấy da anh còn nóng hơn.

Cô không yên tâm, tay xuống sờ cổ anh để kiểm tra đập và nhịp tim.

Bàn tay nhỏ nhắn chóng bị Linh Dã giữ

"Đừng chạm vào anh

Giọng Linh Dã khàn đôi mắt màu vàng xanh rực lên trong bóng

Hòa Thiên Thiên cảm được cơ thể cường tráng nóng rực bên cạnh, tức hiểu ra vấn

Nhớ lại những lời Đản đã nói, Hòa Thiên rướn người ôm chặt cổ Linh Dã:

"Linh Dã, hai chúng kết lữ đi."

"Không được, Thiên Thiên đùa."

Linh Dã suýt chút bị câu nói của cho nổ tung, sát trong người cuộn trào liệt, suýt nữa thì anh thể kiềm chế được bản thân.

Sao Ly Diễm vẫn quay lại nhỉ?

"Em không đùa đâu, sự là được mà."

Hòa Thiên Thiên hôn tai anh, ngậm lấy vành khẽ cắn.

"Linh Dã, anh không em sao?"

Đôi tai của thú nơi không thể tùy chạm vào, càng không cắn, nhất là với Dã, đôi tai ấy anh cho mỗi mình cô chạm.

Đó là nơi cực nhạy cảm!

Linh Dã hít một thật sâu, hàng phòng thủ tích tắc sụp đổ, ngực phập phồng dữ khí huyết dâng trào.

Làm sao mà không cho được?

Ngày nào anh chẳng về cô.

Nhưng anh không thể hiểm.

Hòa Thiên Thiên tìm đôi môi anh, Linh bên này tránh kia, nhất quyết không hôn.

Điều này càng kích ý chí chiến đấu của Thiên Thiên, cô bò lên người anh, nâng khuôn mặt anh.

Cô đặt lên đó nụ hôn nồng cháy, khẽ mơn trớn đôi môi của Linh Dã.

Linh Dã nhắm nghiền không dám cử động một chút.

Hòa Thiên Thiên gác qua người anh, nụ hôn thêm sâu đậm.

Linh Dã ôm chặt eo cô, sợ cô ngồi vững mà ngã xuống.

Thấy anh vẫn nhất không chịu "đầu hàng", Hòa Thiên bỗng thấy buồn

Linh Dã lúc này chặt mắt, hàng mi dài run rẩy, dáng vẻ một kẻ thà chết chịu khuất phục.

Cô cảm thấy mình như con sói xám lớn, Linh Dã là chú trắng nhỏ sắp bị hại vậy.

"Linh Dã, chồng của hãy tin em, thật sự được mà."

Hòa Thiên Thiên từ cao nhìn xuống anh.

Linh Dã mở mắt, phải đôi mắt màu xanh hoặc lòng người

Trong đôi mắt ấy sự khẳng định, có tình sự xót thương cả một sức quyến chết người.

Linh Dã không còn đến điều gì khác nữa, tay anh đỡ lấy cô, nhổm người dậy động hôn lấy người phụ mình yêu thương nhất.

Trong hang đá, bầu khí trở nên nóng bỏng quấn quýt không rời.

Ly Diễm bên ngoài khai dị năng để theo nhịp tim và sự thông khí huyết của Thiên.

Anh lẳng lặng đứng gác bên ngoài hang đá.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận