Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Chính Vạn Người Mê Nói Nàng Mang Thai Con Của Tôi

Chương 1: Nhật ký xuyên sách 1

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:06:26
"Kia là Ôn Thời Dư sao?"
Giờ nghỉ trưa, nhà ăn chính của Học viện Nữ sinh St. Windsor tấp nập người qua lại.
Là học viện quý tộc nhất toàn cầu. Cho nên dù chỉ là một nhà ăn bình thường nơi đây cũng sở hữu những khung cửa sổ vòm nẹp vàng, sàn đá cẩm thạch đen tuyền và mái vòm cao vút.
Một không gian dùng bữa trang nhã và nặng tính lễ nghi như vậy. Thế mà lúc này lại rộ lên những tiếng xì xào cố kìm nén, đầy vẻ kinh ngạc và dò xét chỉ vì sự xuất hiện của một thiếu nữ gốc Á.
"Tôi tưởng cô ta bị đuổi học rồi chứ..."
"Không phải có tin đồn nhà cô ta phá sản rồi sao...?"
"Hừ, vụ nhảy xuống hồ quả nhiên chỉ là khổ nhục kế diễn cho mọi người xem thôi đúng không?"
"Tưởng làm thế là được tha thứ chắc?"
Những lời bàn tán nhỏ to đầy ác ý lan ra như thủy triều. Ấy vậy mà Ôn Thời Dư tâm điểm của mọi ánh nhìn lại cứ như người điếc.
Thiếu nữ tóc đen đi thẳng đến dãy bàn buffet trải dài, đầy ắp thức ăn.
Trong những khay bạc là ốc sên nướng kiểu Pháp, trứng cá muối, gan ngỗng béo ngậy, tháp bánh ngọt tinh xảo... Xa hoa đến tột cùng.
Ánh mắt cô lướt qua tất cả nhưng không hề dừng lại, chỉ vươn tay lấy vài miếng bánh mì nguyên cám và bánh quy soda bình thường nhất ở khu vực miễn phí.
Sau đó cô bưng khay ăn nghèo nàn ấy đi về phía chỗ trống cạnh cửa sổ ở góc nhà ăn.
Hành động khác thường này tự nhiên rơi vào tầm ngắm của vô số ánh mắt đang lén lút dò xét.
"Thấy chưa! Đến món chính cũng không dám lấy, chỉ dám ăn bánh mì miễn phí... Nhà cô ta e là xảy ra chuyện thật rồi."
"Nhưng mà nói công bằng nhé... Lúc Ôn Thời Dư ngồi im không nói tiếng nào trông cũng... xinh đấy chứ."
"Cậu điên à? Quên cô ta đã dùng những lời lẽ độc ác cỡ nào để bôi nhọ Sefalina rồi sao? Lại còn dám ám chỉ tiền tiêu vặt của Sefalina không trong sạch... Thật nực cười, trên đời này làm gì có gia tộc nào giàu hơn quý tộc huyết thống xanh Cavendish nữa?"
"Tôi thấy bây giờ người cần lo lắng về nguồn tiền phải là Ôn Thời Dư mới đúng. Ha, nếu không đóng nổi học phí, có phải cô ta cần cân nhắc chuyện bán thân không?"
Người nói câu cuối cùng cố tình cao giọng, mang theo sự mỉa mai không thèm che giấu.
Ôn Thời Dư dường như cuối cùng cũng có phản ứng. Cô dừng động tác, quay đầu lại, phóng ánh mắt bình thản về phía phát ra tiếng nói.
Mấy vị tiểu thư ngồi quanh bàn đó bất giác ngồi thẳng lưng, sẵn sàng đón nhận một màn nổi trận lôi đình hoặc cãi vã chói tai như dự đoán. Đó mới là Ôn Thời Dư mà họ quen thuộc.
Thế nhưng chẳng có gì xảy ra cả.
Thiếu nữ chỉ lẳng lặng nhìn họ. Trong mắt không có sự phẫn nộ, không có vẻ nhục nhã, thậm chí chẳng có lấy một gợn sóng.
Ánh sáng ngoài cửa sổ vừa vặn hắt lên mái tóc đen nhánh của cô. Gương mặt mộc sạch sẽ đến mức gần như trong suốt.
Hàng lông mày và ánh mắt thanh tao, toát lên vẻ tĩnh lặng pha chút lạnh lẽo, hệt như đóa mai trắng đơn độc bung nở trên cành sau trận tuyết đầu mùa.
Trông cô như biến thành một người hoàn toàn khác so với hình ảnh kẻ lúc nào cũng trang điểm đậm, hở chút là nhướn mày cười khẩy trong ký ức của mọi người.
Giây phút ấy, không ít người đang lén lén lút lút nhìn sang bên này đều sững sờ. Trong lòng chợt lóe lên một tia kinh ngạc.
Ôn Thời Dư... hình như có chỗ nào đó khang khác thì phải?
Cảm nhận được bầu không khí là lạ, Ôn Thời Dư cũng hơi chột dạ.
Sao thế nhỉ, bọn họ phát hiện ra cô không phải nguyên chủ rồi à?
Trách là trách bối cảnh của cái học viện quý tộc này nằm ở nước ngoài. Người ta toàn nói tiếng Anh, ban nãy xung quanh lại quá ồn ào.
Bọn họ xì xào cái gì, cô nghe chẳng hiểu chữ nào.
Đúng vậy. Ôn Thời Dư là một người xuyên sách đen đủi.
Vai diễn trùng tên trùng họ mà cô xuyên vào là một phú nhị đại. Học cùng một học viện nữ sinh quý tộc ở nước ngoài với nữ chính vạn người mê Sefalina.
Những người có thể bước chân vào học viện này nếu không giàu thì cũng sang. Nhưng gia cảnh của nguyên chủ đem so với nhóm nhân vật chính thì chẳng thấm vào đâu. Lẽ ra chỉ xứng làm một nhân vật qua đường làm nền trong trường mà thôi.
Nhưng tệ ở chỗ não của nguyên chủ lại không được bình thường cho lắm.
Chỉ vì nhan sắc bị nữ chính vạn người mê đè bẹp, cô ta sinh lòng ghen tị đến vặn vẹo. Nên bắt đầu đăng bài ẩn danh bôi nhọ Sefalina, tung những tin đồn khó nghe.
Thậm chí cô ta còn hoang tưởng rằng những alpha bên cạnh Sefalina đều đang theo đuổi mình. Chứ chẳng ai thích Sefalina cả.
Vì thủ đoạn quá mức thấp kém nên nhanh chóng bị người ta lật tẩy, khiến danh tiếng của bản thân càng thêm tồi tệ. Sống sờ sờ tự biến mình từ một kẻ qua đường, thành cái gai trong mắt tất cả mọi người trong trường.
Xét theo một khía cạnh nào đó, cô ta cũng được tính là thành công thu hút sự chú ý của mọi người, giành được danh hiệu kẻ thù không đội trời chung của Sefalina.
Sau này chuyện làm ăn của gia đình nguyên chủ gặp trục trặc.
Dù biết rõ vốn liếng gia đình đang cạn kiệt, cô ta vẫn liên tục vòi tiền, ảo tưởng có thể đắp thêm thật nhiều hàng hiệu lên người để lấn át khí chất của Sefalina.
Nhưng gia tộc Cavendish của Sefalina mới là quý tộc chân chính, là tài phiệt hàng đầu với nền tảng sâu không lường được.
Nguyên chủ có giãy giụa thế nào thì cũng chỉ là một vai hề, mang thêm trò cười cho thiên hạ.
Cuối cùng gia đình nguyên chủ biết chuyện cô ta đã đắc tội với ai ở trường thì nổi trận lôi đình. Nhẫn tâm cắt đứt sinh hoạt phí, bắt cô ta tự tìm cách kiếm tiền mà tốt nghiệp.
Nguyên chủ suy sụp không thể chấp nhận sự thật, trong phút bốc đồng đã dọa nhảy hồ tự tử. Ai ngờ trượt chân rơi xuống thật.
Thời điểm Ôn Thời Dư vô tình xuyên đến chính là lúc này.
Nếu nhân viên cứu hộ vớt cô từ dưới hồ lên muộn thêm chút nữa có lẽ cô cũng đi chầu diêm vương luôn rồi.
Giờ có sống lại đi chăng nữa thì cũng phải thu dọn cái đống tàn cuộc này.
Cũng may Ôn Thời Dư vốn là trẻ mồ côi từ nhỏ, sự lạc quan chính là vũ khí sinh tồn của cô.
Mặc kệ đi. Mau ăn cơm thôi, ăn no rồi mới có sức mà nghĩ cách kiếm đủ số học phí trên trời này chứ.
Nhìn Ôn Thời Dư cuối cùng chỉ mỉm cười một cái, rồi "rộng lượng" đặt khay xuống bắt đầu ăn mấy miếng bánh mì nhạt nhẽo kia.
Đám bạn học xung quanh đều chấn động.
Ôn Thời Dư thế mà lại cười với họ? Cô ta thực sự chỉ ăn bánh mì thôi sao?
Cô ta cười lên trông cũng đẹp đấy chứ...
Không, không, không đúng. Chẳng lẽ là do... cô ta không trang điểm thì lại đẹp hơn?
Rốt cuộc là khác ở chỗ nào cơ chứ!
Mấy cô gái buông lời châm chọc ban nãy càng ngẩn tò te.
Họ nhìn Ôn Thời Dư ngồi lặng lẽ bên cửa sổ.
Ánh nắng xuyên qua lớp kính trong vắt, dịu dàng bao phủ lấy cô. Phủ lên đôi bàn tay thon dài đang cầm miếng bánh mì khiến nó trông trắng đến mức gần như trong suốt...
Các thiên kim tiểu thư đỏ mặt, trong đầu thậm chí nảy sinh một suy nghĩ hoang đường.
Nếu Ôn Thời Dư bằng lòng bán thân thật.
Biết đâu...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-chinh-van-nguoi-me-noi-nang-mang-thai-con-cua-toi&chuong=1]

trong học viện thực sự sẽ có người vừa mắt cũng nên.
Đúng lúc này một trận xôn xao còn bùng nổ hơn ban nãy bất chợt quét qua toàn bộ sảnh tầng một.
"Sefalina đến rồi!"
Ôn Thời Dư theo bản năng ngước mắt lên.
Ở lối vào nhà ăn, theo bước chân của một thiếu nữ cả hội trường lại trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng khi Sefalina không báo trước mà xuất hiện trong tầm mắt Ôn Thời Dư vẫn cảm thấy nhịp thở hơi chững lại.
Chỉ có thể thốt lên một câu: không hổ là nữ chính vạn người mê của tiểu thuyết.
Sefalina tựa như nàng công chúa thong thả bước ra từ truyện tranh cổ tích, sở hữu một vẻ đẹp mang tính sát thương cực mạnh, vượt ngoài mọi câu từ miêu tả.
St. Windsor chưa bao giờ thiếu những nhan sắc được đắp nặn tỉ mỉ bằng tiền bạc và thời gian. Nhưng chỉ cần Sefalina xuất hiện mọi hào quang xung quanh lập tức bị lu mờ, nhạt nhòa, biến thành những bức phông nền lộn xộn để tôn lên nàng.
Nàng là nhân vật chính duy nhất và tuyệt đối, nghiễm nhiên tước đoạt hơi thở và ánh nhìn của tất cả mọi người.
Lùi lại phía sau nàng nửa bước là một nữ alpha cũng sở hữu dung mạo xuất chúng, khí chất lạnh lùng.
Dáng người người kia rất cao, gần một mét tám. Đôi mắt hẹp dài hơi rủ xuống, sống mũi thẳng tắp cùng đường nét quai hàm rõ ràng tạo nên một gương mặt vừa anh tuấn vừa diễm lệ.
Tầm mắt của người đó luôn gắn chặt lấy Sefalina, vô cùng chuyên chú và dịu dàng.
Đây... chắc hẳn là đối tượng mà nguyên chủ từng thích nhỉ?
Ánh mắt Ôn Thời Dư bất giác dừng lại trên người hai bọn họ lâu hơn một chút.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo Sefalina chợt ngước mắt lên. Ánh nhìn thế mà lại vượt qua bao nhiêu người chạm thẳng vào mắt Ôn Thời Dư một cách chuẩn xác.
Sau đó Sefalina cau mày, đôi mắt màu nhạt trong veo như lưu ly nhanh chóng dâng lên sự bài xích rõ rệt.
Nàng cùng người bạn của mình dứt khoát quay người, bước dọc theo chiếc cầu thang xoắn ốc bằng đá cẩm thạch hoa lệ đi lên khu vực phòng bao riêng trên tầng hai.
Mãi cho đến khi bóng dáng nàng khuất hẳn nơi góc ngoặt cầu thang, bầu không khí gần như đông đặc dưới sảnh tầng một mới lặng lẽ giãn ra.
Mọi người dường như vừa tỉnh lại sau một giấc mộng ngắn ngủi nhưng đầy rung động, bắt đầu hít thở trở lại, những tiếng xì xầm, ồn ào dần dần ùa về.
Không ít người theo thói quen lại lia mắt về phía Ôn Thời Dư bên cửa sổ.
Theo thông lệ, giờ phút này lẽ ra gương mặt cô ta đã phải méo xệch đi vì ghen tị, hoặc là không nhịn được mà làm ra mấy hành động gây chú ý.
Nhưng Ôn Thời Dư lúc này đã thu ánh nhìn về từ đời nào.
Cô tiếp tục cúi đầu, duy trì tốc độ hệt như trước, ăn xong chút thức ăn cuối cùng trong khay.
Dáng vẻ toát lên một sự bình tĩnh và thanh lịch đến lạ lẫm. Cứ như thể cô chẳng thèm bận tâm chút nào đến Sefalina.
Điều này lại càng khiến nhiều người kinh ngạc trong lòng.
Đây vẫn là Ôn Thời Dư đấy chứ? Ôn Thời Dư thực sự đổi tính đổi nết rồi à??
Tất nhiên Ôn Thời Dư cố tình không nhìn thêm.
Nếu có thể cô vẫn muốn cứu vãn lại chút danh dự cho nguyên chủ.
Chắc chắn không phải để tranh giành danh hiệu hoa khôi gì với nhân vật chính. Mà là để biến lại thành người tàng hình trong trường, bình yên mà tốt nghiệp.
Ngay lúc Ôn Thời Dư vừa ăn xong miếng bánh mì miễn phí, chuẩn bị đứng dậy rời đi.
"Rầm!"
Một tiếng động bỗng vang lên từ tầng hai, ngay sau đó là sự hỗn loạn và tiếng người huyên náo ngày một rõ ràng.
Một nhân viên phục vụ trẻ tuổi mặc đồng phục, sắc mặt trắng bệch vội vã chạy từ trên cầu thang xuống. Giọng cô gái mang theo sự hoảng loạn, cố gắng hét lớn:
"Thông báo khẩn cấp! Toàn bộ học sinh alpha và omega ở tầng một xin hãy lập tức di tản khỏi nhà ăn một cách có trật tự! Trên tầng hai có omega bất ngờ đến kỳ phát tình!"
Omega bất ngờ phát tình ở nơi công cộng, không còn nghi ngờ gì nữa chính là mức độ báo động cao nhất.
Những alpha ở gần đó rất có khả năng bị tin tức tố kích thích dẫn đến mất kiểm soát, các omega khác cũng có nguy cơ bị cuốn theo. Di tản là quy trình ứng phó tiêu chuẩn.
Nhưng hiện trường rõ ràng đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn. Nhân viên kia lo lắng bổ sung: "Hiện trường không đủ người. Nếu có học sinh beta nào sẵn lòng giúp đỡ xin hãy lên tầng hai ngay lập tức!"
Beta không nhạy cảm với tin tức tố, vào lúc này chính là ứng cử viên lý tưởng nhất để hỗ trợ.
Giữa bầu không khí ồn ào hoảng loạn của mọi người, may thay Ôn Thời Dư vẫn nghe hiểu là có omega đang cần giúp đỡ.
Cô do dự một chút, cuối cùng vẫn đẩy ghế ra đi ngược dòng người chạy về phía cầu thang.
Cách bài trí của nhà ăn tầng hai tinh tế và riêng tư hơn, được chia thành nhiều khu vực bán mở với ghế sofa êm ái và bàn ăn độc lập.
Trên chiếc bàn dài ở một góc còn phục vụ đủ loại rượu và đồ uống.
Ngay lúc Ôn Thời Dư đang gắng sức chen lên, một nữ sinh đang hoảng hốt lỡ tay đẩy mạnh cô một cái, khuỷu tay Ôn Thời Dư va vào mép bàn.
"Xoảng!"
Trọn một ly rượu mơ màu tím sẫm hắt thẳng lên vạt trước áo sơ mi và áo khoác của cô.
Mùi rượu nồng nặc lập tức bốc lên ngào ngạt.
Ôn Thời Dư chỉ loạng choạng một chút, nhíu mày liếc nhìn vết bẩn. Lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà lo mấy thứ này nữa.
Vừa bước chân lên thềm tầng hai, đập vào mắt cô là cảnh tượng rất nhiều người đang tụ tập tạo thành một vòng vây hỗn loạn trước cửa một phòng bao sâu trong hành lang.
Lờ mờ có thể thấy vài học sinh alpha mặt mũi đỏ lựng, đang chực chờ lao vào trong. Còn ở cửa, một dáng người cao ráo đang dốc hết sức lực để cản họ lại.
Không ai khác chính là vị nữ alpha đi theo Sefalina ban nãy, Tô Nghiên.
Cô dang rộng hai tay như một tấm chắn, gân xanh lờ mờ nổi lên trên trán, đang giằng co với mấy alpha rõ ràng là trạng thái không bình thường kia. Xung đột có thể nổ ra bất cứ lúc nào.
Ôn Thời Dư không ngửi thấy mùi hương, lúc này lại trở thành người tỉnh táo nhất.
Cô nhanh tay lẹ mắt vớ lấy một chiếc áo khoác của nhân viên nào đó để lại, vừa hét lớn "Tránh ra", vừa mượn sự hỗn loạn chen lấn của đám đông. Thế mà lại trót lọt xé vòng vây, lách mình chui lọt vào cánh cửa phòng bao đang bị canh phòng nghiêm ngặt kia.
Ánh sáng trong phòng dịu nhẹ, cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy omega đang gục ngã bên chiếc bàn tròn.
Lại chính là Sefalina...
Thiếu nữ không còn chút sức lực bò nhoài trên mép bàn. Cả khuôn mặt chôn sâu vào khuỷu tay, chỉ để lộ chóp tai và sau gáy đỏ ửng, cơ thể hơi run rẩy, rõ ràng là đang phải chịu đựng sự khó chịu tột độ.
Ôn Thời Dư sững người, sau đó thầm mừng vì mình đã quyết định ra tay giúp đỡ.
Cứ cõng mãi cái danh kẻ thù không đội trời chung của nhân vật chính cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
Đây là một cơ hội tuyệt vời để hòa hoãn mối quan hệ.
Cô chốt cửa lại, cách ly mọi ồn ào bên ngoài. Sau đó rảo bước tiến lên, kéo nàng dậy.
Sefalina bị kinh động, lúc ngẩng đầu lên đôi mắt màu nhạt vì sốt cao mà phủ một lớp hơi nước.
Tầm nhìn lờ mờ mất một lúc lâu mới khó nhọc tụ tiêu lại trên gương mặt Ôn Thời Dư.
"Là... cô?"

Bình Luận

0 Thảo luận