Ôn Thời Dư: "..."
Tin tức tố. Cô làm quái gì có cái thứ đó cơ chứ!
Rốt cuộc Sefalina lấy cơ sở đâu mà nghĩ cô là alpha vậy?
Nhà Cavendish trước khi đẩy một beta ra phối hợp diễn kịch với Sefalina, bộ không lường trước việc cô sẽ phải xoay xở thế nào sao.
Hay là mục đích thật sự của họ là muốn châm ngòi mâu thuẫn giữa cô và Sefalina??
Y như rằng Sefalina nhìn phản ứng của cô liền mặc định cô đang cố tình lảng tránh. Sự thẹn thùng ban nãy lập tức bị ngọn lửa giận dữ thiêu rụi.
"Vừa mới nói cho hay vào, quả nhiên chỉ là lừa đảo."
"Cô định dùng tin tức tố để điều khiển tôi chứ gì. Tôi biết thừa ngay từ đầu cô đã nuôi cái ý đồ đó rồi!"
Sefalina tiến lên một bước, khoảng cách bất ngờ bị thu hẹp. Nàng đưa tay túm chặt lấy cổ áo Ôn Thời Dư.
Ôn Thời Dư thậm chí có thể nhìn rõ vệt ửng đỏ li ti vương trên khóe mắt nàng vì quá kích động. Ngay cả trong cơn phẫn nộ tột cùng nàng vẫn toát ra vẻ yếu ớt đến nao lòng.
"Cô tưởng tôi có thai rồi thì không làm gì được cô chắc?"
"Có tin tôi đá văng cô khỏi trường này nhanh hơn dự kiến không!"
"Không, không phải đâu!"
Da đầu Ôn Thời Dư tê rần, vội vã tỏ rõ thái độ. Chống đối ai thì chống đối, chứ cô thề chết cũng không muốn đối đầu với nữ chính vạn người mê này đâu.
"Tôi không cố ý lảng tránh, cũng không phải là không muốn, chỉ là... chỉ là."
Chỉ là không thể nào rặn ra cái thứ vốn không tồn tại được!
Ôn Thời Dư hít sâu một hơi, cuối cùng đành phải nói dối.
"Tôi không làm được."
Sefalina: "Cái gì cơ?"
"Sao thế? Alpha thì cũng có người này người kia chứ!"
Đúng không?
Ôn Thời Dư vờ chỉnh lại vạt áo bị túm nhăn nhúm, cố tỏ vẻ khổ tâm và đầy tự ti. "Đâu phải ai cũng có thể tự do kiểm soát tin tức tố đâu."
Sefalina rõ ràng khựng lại, ánh mắt ngờ vực vẫn chưa biến mất. Nhưng bàn tay đang siết cổ áo Ôn Thời Dư đã nới lỏng.
Nàng lướt ánh nhìn soi mói lên người Ôn Thời Dư từ đầu đến chân. Dường như đang đánh giá độ chân thực của lời nói vừa rồi.
Thấy vậy Ôn Thời Dư lập tức thừa thắng xông lên:
"Cơ thể tôi... có chút vấn đề về mặt này.
Nếu không tại sao ngoài cô ra, trong trường chưa một ai ngửi thấy tin tức tố của tôi?
Tất cả mọi người đều nghĩ tôi là beta. Đúng không?"
Sefalina rơi vào trầm tư, cố nghĩ những ký ức vụn vặt.
"Hồi trước cô cư xử giống beta thật, đến tôi cũng bị lừa...
Nhưng từ khi cô được cứu lên khỏi hồ nước, lần gặp lại ở hành lang... tôi đã thấy cô hơi khác. Không rõ là khác ở đâu, nhưng mà..."
Ôn Thời Dư sửng sốt.
Khác ở chỗ nào cơ? Cô 100% là người bình thường mà.
Cô mang chính thân xác mình xuyên qua đây, mấy vết sẹo nhỏ hay vết bớt vẫn y xì đúc như cũ. Cơ thể mình thế nào mà cô lại không biết? Chắc chắn làm gì có cái tuyến thể quái quỷ nào.
Chẳng qua là do ánh hào quang của việc xuyên sách nên người khác mới mặc định cô chính là Ôn Thời Dư trong truyện thôi.
"Nói chung là!" Ôn Thời Dư vội vã bẻ lái câu chuyện, khẽ ho khan một tiếng, giữ nguyên vẻ mặt "đau thương thầm kín" và "tự ti".
"Tin tức tố... không phải tôi cố ý không cho, mà là tôi thật sự không có khả năng phóng thích nó ngay lập tức hay tùy ý được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-chinh-van-nguoi-me-noi-nang-mang-thai-con-cua-toi&chuong=4]
Tôi cũng buồn lắm chứ.
Xin cô... cho tôi chút thời gian, để tôi nghĩ cách."
"Khi nào."
"Hả?"
Sefalina truy hỏi đến cùng. "Khi nào mới nghĩ ra cách."
"Ừm... tuần sau..." Ôn Thời Dư dò xét nói, vừa thấy sắc mặt Sefalina sầm xuống là vội vàng đổi miệng,
"Ba ngày! Ba ngày sau..."
"Ngày mai." Sefalina ra tối hậu thư, không cho phép thương lượng, giọng nói lạnh tanh: "Tối mai, sau bữa tối. Nếu cô vẫn không nghĩ ra cách..."
Nàng hơi khựng lại, hất nhẹ cằm.
"Tôi nghe nói dạo này gia đình cô đang khốn đốn vì chuỗi vốn bị đứt đoạn do dự án năng lượng mới ở Bờ Đông thất bại. Đang chạy vạy khắp nơi xin vay nhưng đều bị từ chối."
Giọng điệu bình thản như đang bàn chuyện thời tiết, nhưng từng chữ lại đánh trúng tử huyệt.
"Thật trùng hợp. Ngân hàng thương mại mà nhà cô đang làm việc gia tộc tôi chính là một trong những cổ đông lớn nhất."
Ôn Thời Dư thoáng chốc sững sờ. Phong cách nắm thóp người khác của nhà Cavendish quả nhiên đúc cùng một khuôn.
Sefalina quan sát nét mặt khẽ biến đổi của cô, tiếp tục chậm rãi nói: "Tối mai nếu cô vẫn không thể cung cấp tin tức tố...
Vậy thì kết quả hồ sơ vay vốn của nhà cô, tự cô hiểu sẽ ra sao rồi đấy."
Ôn Thời Dư: "..."
...
Cuối cùng Sefalina có vẻ đã tạm buông tha cô, thậm chí còn chu đáo sắp xếp xe đưa cô về học viện St. Windsor.
Thế nhưng Ôn Thời Dư thừa hiểu sóng gió bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Tối mai... cô tìm đâu ra tin tức tố để dâng cho Sefalina đây?
Trở về ký túc xá vắng lặng, đóng sầm cửa lại. Ôn Thời Dư thở hắt ra một tiếng não nề, nằm xuống giường, rồi lôi điện thoại ra.
Lời hứa hẹn của vợ chồng Cavendish chỉ gói gọn trong khoản học phí. Còn tình trạng ngàn cân treo sợi tóc của nhà họ Ôn thì họ lờ đi.
Cũng chẳng có gì lạ, chỉ riêng khoản học phí thôi cũng đủ để bóp nghẹt cô rồi.
Hơn nữa yêu cầu của họ chỉ là đóng kịch và khóa chặt miệng.
Cô lấy đâu ra tư cách mà đòi hỏi thêm.
Ngay lúc cô đang thẫn thờ dán mắt vào màn hình, suy nghĩ xem có nên cầu cứu bố mẹ Sefalina không. Đột nhiên một thông báo tin nhắn nhảy lên.
Nội dung cụt lủn, sặc mùi công việc: 【Cô Ôn, vấn đề học phí đã được trao đổi sơ bộ với phía nhà trường. Xin đừng lo lắng.】
Cách dùng từ thật tinh vi, không phải là "đã giải quyết", mà là "đã trao đổi", "đừng lo lắng". Giống như một chiếc phao cứu sinh có thể bị rút lại bất cứ lúc nào.
Ngay sau đó là tin nhắn thứ hai: 【Trừ trường hợp khẩn cấp, vui lòng không chủ động liên lạc vào số này. Duy trì liên lạc một chiều là để đảm bảo bí mật.】
"..." Ôn Thời Dư nhìn mấy dòng chữ đó, im lặng hồi lâu.
Cuối cùng cô khẽ nhếch mép. Xem ra khỏi cần tính đến chuyện mở miệng cầu xin nữa rồi.
Chắc chắn họ nắm rõ tình cảnh của cô như lòng bàn tay.
Nhưng nếu họ ra tay cứu vớt cả cuộc khủng hoảng kinh tế của nhà họ Ôn, sự việc sẽ rùm beng lên. Làm sao qua mắt được Sefalina người vốn dĩ đã vô cùng nhạy bén và đang theo dõi gắt gao chuyện này.
Chắc chắn họ sẽ từ chối.
Hoặc biết đâu... họ vốn đã lên kế hoạch để cô và Sefalina tiếp tục đụng độ vì chuyện tin tức tố. Đẩy cảm xúc tiêu cực của Sefalina lên cao trào, từ đó đánh sập ảo giác mang thai của nàng nhanh hơn.
Như thế thì Sefalina có thể sẽ bình phục sớm hơn.
Nhưng còn vấn đề tiền bạc của nhà cô thì sao...
Ngay lúc đó màn hình điện thoại lại sáng lên.
Tiếng chuông gọi đến quen thuộc xé toạc sự tĩnh lặng của căn phòng. Cái tên nhấp nháy trên màn hình là "Ôn Thời Duyệt".
Đây chẳng phải là cô em gái của nguyên chủ sao.
Ôn Thời Dư hít sâu một hơi, tự dưng cảm thấy hơi căng thẳng. Cô điều chỉnh lại nét mặt và giọng nói rồi mới nhấn nút nghe.
"... Alo?"
"Chị ơi!" Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lanh lảnh nhưng chất chứa nỗi lo âu của một thiếu nữ. Lẫn trong đó là tiếng ồn ào mờ nhạt, có vẻ như đang trong giờ giải lao.
"Chị có sao không? Mẹ bảo mấy hôm trước chị bị ngã xuống nước ạ?"
"Chị không sao, chỉ là... ừm, vô ý rơi xuống hồ thôi."
"Á! Vậy chị có bị sao không."
Ôn Thời Dư khựng lại. Cảm giác được người nhà quan tâm thế này sao? Cô thực sự chưa từng nếm trải.
Trong ký ức của nguyên chủ, cô em gái này là một omega vô cùng ngoan ngoãn, hiểu chuyện, đang học trường cấp ba trọng điểm trong nước.
Là một đứa trẻ rất đáng yêu.
Dù nhỏ tuổi hơn nhưng con bé lại chững chạc an ủi cô. Nói rằng gia đình thực sự rất lo lắng cho cô, mọi người đều hối hận vì đã nặng lời.
Chỉ là hiện tại đang trong rắc rối, không thể sắp xếp thời gian sang thăm cô được.
Nếu chị có thể xin bảo lưu kết quả học tập một thời gian, bố mẹ chắc chắn sẽ tìm cách xoay xở học phí cho chị.
"Chị ơi, nếu chị thấy đi làm thêm vất vả quá... Em, em có thể xin bố mẹ cho em nghỉ học thêm trước, còn tiền tiêu vặt nữa... em cũng để dành được một ít rồi..."
Ôn Thời Dư nghẹn lời. Thật ra nguyên chủ ở nhà cũng được cưng chiều hết mực. Chỉ vì cô ả nằng nặc đòi vào cái trường quý tộc này nên gia đình mới cắn răng vay mượn cho đi.
Vốn dĩ học phí đã cao ngất ngưởng. Bây giờ nhà xảy ra biến cố, đến cả đứa em gái đang học cấp ba cũng phải lên tiếng an ủi.
Ôn Thời Dư rũ mắt, trong lòng thoáng có chút ghen tị...
Không đúng, bây giờ họ cũng là người nhà của cô mà.
Khoanh tay đứng nhìn gia đình phá sản, cô không làm nổi.
"Duyệt Duyệt," Ôn Thời Dư ngắt lời con bé, "Đừng nói ngốc nghếch thế. Tiền tiêu vặt cứ giữ lấy mà mua đồ mình thích. Chuyện trong nhà chị sẽ tìm cách. Em đừng lo."
Nghe cô nói vậy, em gái lại sững sờ. "Chị, chị sẽ tìm cách ạ?"
"Chị nói thế là sao..."
"A, em không, em không có ý đó, chỉ là..." Em gái chợt đỏ mặt.
Trước đây Ôn Thời Dư chưa bao giờ dịu dàng an ủi cô bé như vậy. Cô bé không ngờ người chị luôn gắt gỏng bỗng dưng lại nhẹ nhàng đến thế.
Cô bé lắng nghe giọng nói của Ôn Thời Dư truyền qua điện thoại.
"Đừng lo. Cách là do con người nghĩ ra mà, kiểu gì cũng sẽ có cách thôi."
Lần đầu tiên cảm nhận được một người chị ấm áp, đáng tin cậy đến vậy. Hốc mắt cô bé bỗng chốc đỏ hoe.
Sau khi cúp máy, Ôn Thời Dư vừa tự nhủ với bản thân những lời an ủi ấy, vừa mở máy tính lên hì hục tìm hiểu lại thiết lập về giới tính ABO.
Đọc qua một đống tài liệu, cô cuối cùng cũng lờ mờ hiểu được tại sao Sefalina rõ ràng ghét mình cay đắng, mà lại cố chấp đòi bằng được tin tức tố của cô đến vậy.
Trong thế giới ABO, mang thai đồng nghĩa với việc bị đánh dấu sâu. Cơ thể và bản năng của omega sẽ khao khát tột độ tin tức tố của alpha đã đánh dấu mình để tìm kiếm sự an toàn và xoa dịu. Đây là nhu cầu được khắc sâu vào chuỗi gen.
Nếu cô từ chối cung cấp chắc chắn Sefalina sẽ phải chịu đựng sự giày vò tột độ.
... Và hiển nhiên là sẽ vô cùng tức giận.
Lần này thì to chuyện thật rồi.
Cô phải lấy cái gì ra để cung cấp đây?
Ôn Thời Dư lật tới lật lui phân tích, cuối cùng cũng xuất hiện một tia hi vọng. Nếu như mọi chuyện vốn dĩ chỉ là sản phẩm từ trí tưởng tượng của Sefalina,
Thì chỉ cần làm cho nàng có cảm giác mình đã nhận được tin tức tố giống như lần trước. Chẳng phải là êm xuôi sao?
Vấn đề cốt lõi là lần phát tình bất ngờ đó rốt cuộc Sefalina đã ngửi thấy tin tức tố của cô bằng cách nào?
Chỉ đơn thuần là mùi rượu mơ thôi sao? Hay là lúc đó đã xảy ra hiểu lầm gì? Có lẽ là do đầu óc nàng không tỉnh táo trong kỳ phát tình?
Sefalina bây giờ đang hoàn toàn tỉnh táo. Ôn Thời Dư không nghĩ một ly rượu mơ có thể phát huy tác dụng lần nữa.
Mang theo một tia hi vọng mong manh, Ôn Thời Dư truy cập vào trang web mua sắm, gõ từ khóa "nước hoa tin tức tố".
Tuy nhiên mức giá hiện ra ngay lập tức khiến cô hít một ngụm khí lạnh.
Dãy số 0 dài dằng dặc đến chóng mặt. Cùng với dòng chữ nhỏ chú thích "Cần cung cấp giấy chứng nhận nhu cầu y tế", "Chỉ dành riêng cho bệnh nhân tự đăng ký" và hàng loạt điều kiện khắt khe khác.
Gần như đã bịt chặt lối thoát này.
Cô rũ rượi tựa lưng vào ghế, mắt trân trân nhìn lên trần nhà.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua. Ngay trước lúc tắt đèn, Ôn Thời Dư bỗng bật dậy, vò đầu bứt tóc trong cơn tuyệt vọng.
"Cứu với!"
Cô nhanh tay mở thanh tìm kiếm của ứng dụng giao đồ ăn, và một lần nữa gõ vào ba chữ đó.
Rượu mơ.
Sáng hôm sau, Ôn Thời Dư thức dậy đi đến nhà ăn. Trong lúc đang gặm nhấm chiếc bánh mì miễn phí, khóe mắt cô chợt bắt được bóng dáng của vài người vừa bước vào từ cửa.
Là Sefalina. Đi bên cạnh nàng vẫn là cô nàng nữ alpha với dáng người cao ráo, khuôn mặt lạnh lùng đó là Tô Nghiên. Nhưng lần này lại có thêm một thiếu nữ xa lạ với Ôn Thời Dư, nhưng hút mắt không kém.
Cô gái ấy sở hữu mái tóc uốn lọn ngắn bồng bềnh, tinh nghịch. Màu tóc khá đậm, pha trộn giữa nâu và hạt dẻ, nổi bật với đôi mắt vàng rực như mặt trời.
Dựa vào những mảnh ký ức vụn vặt của nguyên chủ đây chắc là Hạ Đặc. Cũng giống như Tô Nghiên, cô là bạn thanh mai trúc mã của Sefalina, xuất thân không hề tầm thường.
Sự xuất hiện của bộ ba này dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn trong nhà ăn.
Họ chính là tầng lớp tinh hoa, chóp của kim tự tháp học viện St. Windsor. Là trung tâm của những lời đồn thổi, sự ngưỡng mộ và theo đuổi.
Ôn Thời Dư nhạt nhẽo thu hồi tầm mắt. Cuộc hẹn là buổi tối, giờ là ban ngày cô và Sefalina nước giếng không phạm nước sông.
Cô bưng khay thức ăn của mình, định kiếm một chỗ ngồi ở góc khuất.
Bỗng một giọng nói trong trẻo xuyên qua những tiếng xì xào, gọi đúng tên cô.
"Ôn Thời Dư."
Là Sefalina.
Động tác của Ôn Thời Dư khựng lại, cô khó tin ngẩng đầu lên.
Sefalina chưa ngồi xuống, nàng vẫn đứng cạnh chiếc bàn ăn có vị trí tốt nhất mà họ thường dùng.
Tô Nghiên và Hạ Đặc cũng dừng mọi động tác. Ánh mắt xen lẫn sự dò xét và khó hiểu, đồng loạt nhìn Sefalina. Theo ánh nhìn của nàng, phóng thẳng đến Ôn Thời Dư đang đứng ở góc phòng.
Cả trường này ai mà chẳng biết hai người họ là kẻ thù không đội trời chung.
Những học sinh trong nhà ăn cũng bất giác dừng đũa. Những ánh mắt hóng hớt, hả hê từ bốn phương tám hướng lặng lẽ đổ dồn về phía Ôn Thời Dư.
Chuyện gì thế này?
Da đầu Ôn Thời Dư tê rần. Nhưng cũng chẳng thể nào làm lơ vờ như điếc được.
Giữa bao con mắt đang đổ dồn, Sefalina khẽ mím môi, cất tiếng lần nữa:
"Qua đây."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận