Nàng thở dốc, giọng nói kinh ngạc và khàn đặc mang theo sự cảnh giác và kháng cự theo bản năng: "Cô định làm gì..."
Ôn Thời Dư không bỏ qua cơ hội hàn gắn quan hệ này, cô nhấn rõ từng chữ một cách đầy nghiêm túc.
"Tôi đến giúp cô."
Cô không hề biết rằng lúc mình cúi người nói câu này trên người đang tỏa ra mùi rượu mơ cực kỳ nồng nặc.
Thứ mùi hương này trong một không gian kín mít nồng nặc mùi omega lại trở nên vô cùng đột ngột và rõ rệt.
Sefalina khẽ trợn tròn mắt, khuôn mặt thoắt cái đã đỏ bừng.
"Cô, cô cũng là alpha...?"
"Cái gì cơ?"
Ôn Thời Dư nghe không rõ.
Nhưng Sefalina lại đột nhiên kích động muốn đẩy cô ra. "Tôi, tôi không cần..."
Không cần cái gì? Sefalina có phải bị hồ đồ rồi không?
Dù sao đi nữa thì lúc này tuyệt đối không thể để nàng chạy ra ngoài được.
Ôn Thời Dư siết tay, dùng thêm chút sức ghì chặt Sefalina lại.
"Cô đừng có chạy."
Sefalina trừng lớn mắt, càng giãy giụa kịch liệt hơn.
"Tôi không muốn, không cần cô đâu, thả tôi ra."
Nàng đang nói cái gì vậy?
Mặc kệ, chỉ cần lần này giúp được nàng. Đợi đến khi nàng tỉnh táo lại chắc chắn sẽ ghi nhớ lòng tốt của cô thôi.
Ôn Thời Dư nhìn ngó xung quanh, quyết định đưa nàng vào phòng vệ sinh bên trong phòng bao này rồi chốt cửa thêm một lớp nữa.
Nếu không lát nữa đám alpha ngoài cửa kia xông hết vào thì làm thế nào?
Sefalina có vẻ không còn sức lực. Ôn Thời Dư cứ thế trực tiếp kéo người đứng dậy, dắt vào phòng vệ sinh.
Lớp cửa thứ hai kêu "cạch" một tiếng, khóa trái.
Sefalina dường như vẫn muốn nói gì đó. Ôn Thời Dư sợ nàng gây ra tiếng động quá lớn, theo phản xạ giơ tay lên bịt miệng nàng lại.
"Suỵt..." Ôn Thời Dư hạ giọng, khóa chặt nàng vào khoảng trống chật hẹp giữa cơ thể mình và góc tường.
"Bên ngoài vẫn còn người đấy."
"Cô cũng không muốn bị nghe thấy đúng không."
Sefalina bị ép phải ngẩng đầu lên, đôi mắt màu hổ phách mở to vì kinh ngạc, cứ thế cách những ngón tay của Ôn Thời Dư mà ngẩn ngơ nhìn cô đứng sát sạt ngay trước mặt.
Lúc này Ôn Thời Dư mới nhận ra hình như hai người có hơi quá gần rồi.
Sefalina bị cô ôm trọn hoàn toàn trong vòng tay.
Cô có thể nhìn thấy rõ hàng mi ướt át của đối phương. Khóe mắt đỏ bừng vì kỳ phát tình.
Lồng ngực Sefalina đang phập phồng liên tục vì những nhịp thở gấp gáp căng thẳng. Từng nhịp từng nhịp đều truyền đến rõ ràng qua lớp quần áo cọ xát vào nhau.
Ôn Thời Dư cuối cùng cũng muộn màng cảm thấy có chút bối rối.
"Khụ," Cô cố tình đè thấp giọng, nói chậm lại.
"Cô phải nhớ đấy nhé. Hôm nay là tôi đã giúp cô."
Thế nhưng Sefalina nghe xong cơ thể lại run rẩy rõ rệt hơn.
Nàng trừng mắt nhìn Ôn Thời Dư đầy vẻ khó tin. Đôi mắt xinh đẹp ấy nhanh chóng ngấn lên một màn sương mỏng mang theo sự xấu hổ xen lẫn phẫn nộ.
"Đồ lưu manh...!"
"Hả?"
Ôn Thời Dư nghi hoặc nhìn chằm chằm nàng, nhưng Sefalina không thèm nhìn cô nữa.
Nàng cố hết sức ngoảnh mặt đi, nhắm nghiền mắt lại. Nhịp thở càng lúc càng trở nên dồn dập hỗn loạn, nhiệt độ cơ thể nóng hầm hập, nhưng không hiểu sao sức lực phản kháng lại đang yếu dần đi từng chút một.
"Đừng... đừng mà..." Nàng vô thức lắc đầu.
"Ưm... thu tin tức tố của cô lại đi...!"
Tin tức tố? Tin tức tố gì cơ?
Ôn Thời Dư càng ngơ ngác hơn.
Cô làm gì có tin tức tố nào?
Nhưng mà cô cũng ngửi thấy mùi rượu mơ rất nồng.
Ai bảo thân trên của cô gần như bị thứ rượu này làm ướt sũng chứ.
Từ từ đã, Ôn Thời Dư rốt cuộc cũng nhận ra vấn đề.
"Ý cô là cái mùi này á."
"Không phải đâu, cái này chỉ là trên áo tôi bị..."
Ôn Thời Dư cảm thấy giải thích không xong, dứt khoát định cởi luôn áo khoác ra.
Trong lúc sốt ruột, cô tóm lấy vạt áo rồi giật mạnh sang một bên.
"Á!" Sefalina dường như bị hành động thô lỗ của cô làm cho hoảng sợ, vội đưa hai tay lên bịt chặt mắt lại.
Cùng lúc đó một đôi tai thỏ mềm mại đầy lông tơ chui ra từ mái tóc vàng nhạt của nàng mà chẳng có lấy một điềm báo nào.
Ôn Thời Dư chết sững.
Cô từng đọc thiết lập của nguyên tác, biết rằng alpha và omega ở thế giới này trong một số trường hợp nhất định sẽ để lộ đặc điểm của động vật. Đây là một phần gen của họ.
Nhưng chẳng phải nói... họ chỉ để lộ đặc tính động vật khi đang "hưng phấn" thôi sao?
Thế nhưng tình cảnh trước mắt này là sao...?
Chưa kịp để Ôn Thời Dư thoát khỏi cơn chấn động mà đôi tai thỏ mang lại.
Sefalina dường như cũng nhận ra sự biến đổi trên cơ thể mình.
Toàn thân nàng cứng đờ, đôi tay đang che mắt từ từ hạ xuống trong sự bàng hoàng không thể tin nổi. Đôi mắt màu hổ phách ngập nước ấy ban đầu trừng lớn đầy hoang mang, rồi trong giây lát cả khuôn mặt đỏ bừng như bốc cháy.
Cú sốc quá lớn khiến nàng như ngừng thở. Giây tiếp theo nàng thế mà lại trợn ngược mắt, mềm nhũn người ngã vật ra sau.
"?!"
Ôn Thời Dư phản xạ có điều kiện vươn tay ôm lấy, suýt soát đỡ được cơ thể đang trượt xuống của nàng.
"Se... Sefalina??"
Gọi khẽ vài tiếng nhưng thiếu nữ trong lòng vẫn nằm im, chẳng có chút phản ứng nào.
Chỉ có mái tóc mềm mại rủ xuống cùng đôi tai thỏ xù lông tựa hẳn lên vai cô.
Ôn Thời Dư hoàn toàn hết cách.
Cô không dám nhúc nhích, chỉ đành tựa lưng vào lớp gạch men lạnh buốt, ôm chặt lấy thiếu nữ đang hôn mê. Kiên nhẫn chờ đợi trong không gian chật hẹp này.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Bên ngoài cửa, tiếng ồn ào và va đập dường như đã dần lắng xuống.
Nhưng nhiệt độ cơ thể Sefalina trong lòng cô lại ngày một tăng, làn da nóng hổi đến dọa người.
Ôn Thời Dư chợt ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng: thanh khiết, ngọt ngào như mùi đào chín.
Mùi hương thật dễ chịu. Chắc chắn là loại đào rất ngon. Mọng nước, căng tròn, cắn một miếng là nước ép sẽ trào ra ngọt lịm.
Ôn Thời Dư hít hít mũi theo bản năng hoài nghi đưa mắt nhìn quanh.
Trong phòng vệ sinh này...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-chinh-van-nguoi-me-noi-nang-mang-thai-con-cua-toi&chuong=2]
lẽ nào giấu đào sao? Không thể nào.
Cô vô thức cúi đầu xuống.
Lại bắt gặp hàng mi dài đang rủ xuống của Sefalina, cùng chóp mũi thẳng tắp lấm tấm những giọt mồ hôi li ti. Còn có cả đôi môi hé mở đang khẽ khàng thở dốc vì đau đớn.
Dáng môi nàng tinh xảo, căng mọng, dù không thoa son nhưng vẫn toát lên sắc hồng hào khỏe khoắn tự nhiên...
Ôn Thời Dư ngẩn người, bất giác nhìn chằm chằm một lúc. Sao cô lại có cảm giác... đôi môi kia đang tỏa ra mùi hương ngòn ngọt nhỉ?
Đúng lúc này một tiếng "Rầm" vang lên, cánh cửa lớn bên ngoài bị tông mở.
May mắn thay người bước vào là nhân viên y tế của học viện. Họ đã mặc đồ bảo hộ đầy đủ và hành động vô cùng bài bản.
Bằng những động tác chuyên nghiệp, họ đỡ lấy Sefalina đang hôn mê từ trong lòng Ôn Thời Dư, cẩn thận đặt nàng lên chiếc cáng đã chuẩn bị sẵn.
Trong suốt quá trình di chuyển Sefalina vẫn không hề tỉnh lại. Hai má nàng ửng đỏ, nhịp thở vô cùng bất ổn.
Mãi cho đến khi được đặt nằm yên vị trên cáng, những ngón tay vốn đang vô thức níu chặt góc áo Ôn Thời Dư của nàng mới dần dần thả lỏng, buông thõng xuống một cách yếu ớt.
Trận phong ba bất ngờ này xem như tạm thời lắng xuống.
Ôn Thời Dư vò đầu sải bước rời khỏi nhà ăn một mình. Trong lòng cứ lấn cấn cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm.
Nhưng cô thực sự đã cố gắng hết sức rồi.
Dù không thể nhân lúc Sefalina tỉnh táo để hòa hoãn quan hệ, nói lời xin lỗi trực tiếp, nhưng...
Chắc là nàng sẽ nhớ được trong khoảnh khắc nguy cấp ấy chính cô là người đã đưa nàng đến nơi an toàn, và luôn túc trực bên cạnh cho đến khi đội cứu hộ tới chứ?
Trong cốt truyện gốc nhờ Tô Nghiên kiên định trấn thủ trước cửa, cản bước những alpha có nguy cơ bị tin tức tố kích động, nên Sefalina vô cùng biết ơn. Mối quan hệ giữa hai người họ cũng nhờ vậy mà kéo gần lại không ít.
Lần này mình ra tay... chắc công lao cũng tương đương thế nhỉ? Cô thầm nghĩ, mang theo chút chần chừ.
Thế nhưng ngày qua ngày. Kể từ hôm đó Sefalina dường như đã mấy ngày không đến trường, tin tức về nàng cũng ít đến đáng thương.
Lần tiếp xúc ngắn ngủi ấy giống hệt một hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ sâu thẳm. Sau vài gợn sóng lăn tăn, mặt nước nhanh chóng trở lại vẻ tĩnh lặng, chẳng còn chút tăm hơi.
Ngay lúc Ôn Thời Dư tưởng chừng sự việc cứ thế chìm vào quên lãng, Sefalina lại đột nhiên chủ động tìm đến cô.
Hôm ấy Ôn Thời Dư đang ngồi trong một phòng học rộng rãi để tham gia tiết hội thảo.
Dạng lớp học này thường yêu cầu sinh viên chia nhóm, ngồi quây quần bên nhau để thảo luận và trao đổi.
Nguyên chủ nổi danh là kẻ không quan tâm học hành. Vào lớp chỉ biết sơn móng tay, soi gương và lười biếng.
Bị xếp chung nhóm với cô, mấy thành viên khác vừa ngồi xuống đã âm thầm than trời trách đất, xui xẻo tột cùng.
Song lần này Ôn Thời Dư lại thản nhiên lấy ra vài tờ giấy, vừa ghi chép, vừa chậm rãi trình bày quan điểm của mình với lập luận vô cùng sắc bén và rành mạch.
Những thành viên khác dần ngẩng đầu lên, nét mặt ngớ ra trông thấy.
Ôn Thời Dư ngẩng lên, thấy mọi người đều đang nhìn mình chằm chằm thì trong lòng chợt thấy lo sợ.
"Tôi nói sai ở đâu à?"
Thật ra Ôn Thời Dư vốn luôn là một học bá ngầm.
Kiểu người bình thường thì im hơi lặng tiếng, nhưng cứ đến kỳ thi quan trọng là lại phát huy vượt trội giật luôn giải nhất.
Chẳng vì lý do gì sâu xa, đơn thuần chỉ vì nghèo, cần học bổng mà thôi.
Cô tự thấy mình hoàn toàn có thể theo kịp chương trình học ở đây cơ mà.
Lẽ nào do khả năng giao tiếp của cô vẫn kém, dùng sai từ nên gây ra chuyện cười rồi chăng?
"Không, không phải đâu." Chạm phải đôi mắt sâu thẳm tuyệt đẹp của Ôn Thời Dư, một người trong nhóm bỗng dưng lắp bắp.
"Tôi thấy... cậu nói rất đúng."
"Mình, mình cũng nghĩ thế."
Ôn Thời Dư vừa thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy chúng ta bắt đầu từ..."
"Rầm" một tiếng, cửa phòng học đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài.
Ngay sau đó tất cả sinh viên đang thảo luận hay lắng nghe đều đồng loạt khựng lại, trợn tròn mắt. Họ đồng loạt hướng ánh nhìn ra ngoài cửa.
Ôn Thời Dư khó hiểu, theo tầm mắt của mọi người quay đầu nhìn.
Thế mà lại thấy Sefalina.
Nàng mặc đồng phục học viện, mái tóc dài màu vàng nhạt được chải chuốt gọn gàng không một sợi tóc con. Ánh mắt nàng lướt nhanh quanh phòng học, rồi mau chóng khóa chặt vào người Ôn Thời Dư.
Ngay khoảnh khắc ấy Ôn Thời Dư nhìn thấy rõ ràng vẻ mặt cực kỳ phức tạp của Sefalina. Một sự pha trộn giữa phẫn nộ, nhục nhã, và có lẽ là cả những cảm xúc khó gọi tên nào đó.
Nàng mím chặt môi, dường như đang cố gắng kìm nén điều gì. Nhưng hai má lại ửng đỏ lên từng chút một với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường lan đến tận mang tai.
"Ôn Thời Dư, cô, ra ngoài cho tôi!"
Lời vừa dứt, không khí cả căn phòng như đông cứng lại.
Gần như tất cả đều nín thở, vài người còn đưa tay lên bịt miệng, ánh mắt liên tục liếc lướt giữa hai người.
Ôn Thời Dư thì ngẩn tò te.
Phản ứng đầu tiên lóe lên trong đầu cô là: Chẳng lẽ Sefalina cất công tới đây để cảm ơn mình sao?
Nhưng bầu không khí này... hình như có gì sai sai.
Cô do dự một lúc, đảo mắt nhìn giáo sư, rồi lại nhìn khuôn mặt căng thẳng của Sefalina. "Cái đó... tôi vẫn đang trong giờ học..."
"Ra đây!"
"..."
Vị giáo sư không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho phép cô rời đi.
Ôn Thời Dư đành nhắm mắt đưa tay thu dọn giấy bút trên bàn rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng học dưới ánh nhìn rát mặt của hàng chục con người.
Hành lang vắng lặng, Ôn Thời Dư nhanh chóng nhẩm tính trong đầu.
Bạn học Sefalina, tôi rất hối hận vì những chuyện ngu ngốc lúc trước. Nhưng giờ tôi thay đổi rồi. Hay là chúng ta thử... làm bạn bình thường xem sao?
Vậy có ngớ ngẩn quá không nhỉ? Ôn Thời Dư đang cắn răng, chau mày trau chuốt từ ngữ. Cô chợt nhận ra Sefalina đi phía trước vẫn không hề giảm tốc, hoàn toàn không có ý định dừng lại nói chuyện.
Hai người đi xuyên qua dãy hành lang dài dằng dặc, phía trước đã là lối ra của tòa nhà.
Ôn Thời Dư cuối cùng cũng không nhịn được cất tiếng hỏi nhỏ: "... Chúng ta đang đi đâu vậy?"
Sefalina vẫn duy trì sự im lặng, nhưng bước chân lại vội vã hơn.
Cả hai bước ra khỏi cửa ngách của khu giảng đường. Ánh nắng buổi trưa có phần chói chang.
Ôn Thời Dư khẽ nheo mắt liền trông thấy một chiếc xe hơi màu đen đang đỗ bên đường. Dù thiết kế khiêm tốn nhưng vẫn toát lên vẻ xa hoa khó giấu.
Một người tài xế mặc đồng phục đã cung kính đứng chờ bên xe từ lâu. Vừa thấy Sefalina bước ra, ông lập tức khom người mở cửa xe.
Cùng lúc đó vài người đàn ông vóc dáng vạm vỡ trong bộ vest đen trông như vệ sĩ cũng tiến lại gần từ chỗ cách đó không xa. Tạo thành một vòng vây vô hình.
"..." Trong lòng Ôn Thời Dư bỗng trào dâng một dự cảm chẳng lành.
Cô khựng lại, nhìn về phía Sefalina. Cố gắng tìm cách giao tiếp lần nữa.
"Sefalina, ờm, sức khỏe của cô... từ sau hôm đó đã đỡ hơn chưa?"
Nghe câu nói này Sefalina như bị châm ngòi nổ, quay phắt người lại.
Lúc này Ôn Thời Dư mới nhìn rõ nàng đâu chỉ ửng hồng hai má, mà đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp kia lúc này đã đẫm nước, vành mắt đỏ hoe.
Cả người nàng khẽ run rẩy. Không phải vì lạnh, mà là vì một loại cảm xúc phức tạp bị đè nén đến cực điểm.
"Ôn Thời Dư, cô cố tình làm thế đúng không!"
"Hả?" Cố tình làm gì cơ?
"Tôi biết tỏng rồi. Cô hận tôi, lúc nào cũng tìm trăm phương ngàn kế để hủy hoại tôi...!"
Ôn Thời Dư: "Không phải đâu, tôi..."
"Nhưng tôi không ngờ!" Sefalina cắt ngang lời cô.
"Cô lại dám dùng cái cách hèn hạ, độc ác đến mức đó! Cô lại dám... sao cô dám..."
Lời nói dường như mắc nghẹn ở cổ họng, lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt, khuôn mặt nghẹn đỏ.
"Không, chờ chút..." Ôn Thời Dư luống cuống tay chân trước sự buộc tội gay gắt bất ngờ này. "Rốt cuộc cô đang nói cái gì vậy?"
"Cô thừa biết tôi đang nói gì mà!" Sefalina kích động bước lên một bước, đôi mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm vào cô.
"Cô... cô chỉ muốn ép tôi phải tự nói ra đúng không?"
Nhìn dáng vẻ hoang mang tột độ của Ôn Thời Dư, sự nhục nhã pha lẫn phẫn nộ trong Sefalina bỗng chốc vọt lên đỉnh điểm.
Nàng đưa tay lên, nhưng không phải để chỉ thẳng vào mặt Ôn Thời Dư, mà là để giấu đi gương mặt của chính mình. Đôi vai run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào thốt ra kẽ tay.
"Đồ khốn! Cô toại nguyện rồi đấy!"
Nàng hít sâu một hơi, nhắm nghiền mắt lại, thốt ra một câu kinh thiên động địa:
"Tôi! Tôi có thai con của cô rồi!"
Ôn Thời Dư: "...?"
Ôn Thời Dư: "?????"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận