Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị trai đẹp tầng dưới lạnh lùng gõ cửa

Chương 5- Cơ bắp cánh tay căng lên rất gợi cảm.

Ngày cập nhật : 2025-12-22 05:05:20
Chương 5 - Cơ bắp cánh tay căng lên rất gợi cảm.
Tình địch của anh họ lại chính là anh chàng mặt lạnh hình xăm nửa tay sống ở tầng dưới tiệm cô, người bị đồn là hay đánh nhau trong hẻm nhỏ lúc nửa đêm sao!?
Không nhầm đấy chứ?
Kiều Linh vịn vào tay nắm cửa đứng chôn chân ở lối vào, cứng đờ như một xác ướp nhảy ra từ chiếc quan tài gỗ trong quán bar.
Một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn như “xác ướp biết đi” mà lại đứng giữ cửa quán bar, nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ trở thành chiêu trò quảng bá khá tốt.
Khi ánh mắt như mũi tên tối tăm, u ám từ người đàn ông sau quầy pha chế lần nữa đâm tới, Kiều Linh giật mình thoát khỏi suy nghĩ vô ý thức của mình, buông tay ra.
Cửa kính từ từ khép lại phía sau, ngăn cách cái nóng oi bức của buổi tối tháng Tám bên ngoài.
Trần Hoàng siết chặt chiếc cốc lắc, lắc bằng một tay theo nhịp điệu, cánh tay phải vung lên tạo thành một vệt bóng mờ, cơ bắp cánh tay căng lên rất gợi cảm.
Anh vừa lắc cốc, vừa nhìn chằm chằm vào cô.
Một ánh mắt của đối phương khiến lưng Kiều Linh đổ một lớp mồ hôi.
Hơi nóng xông lên má, làm tim cô cũng bị thiếu oxy.
Năm nay thật kỳ lạ.
Thành phố Tân Dương nằm ở phương Bắc thế này mà đến cuối tháng Tám vẫn còn nóng như vậy.
Trong chốc lát, Kiều Linh không biết mình đổ mồ hôi là vì nhiệt độ cao bên ngoài hay vì đôi mắt của anh.
“E hèm.”
Một tiếng ho khan cắt ngang ánh mắt không thể rời đi của cô.
Kiều Linh nghe tiếng quay lại, thấy anh họ Kiều Cảnh đang bưng khay, lén lút nháy mắt ra hiệu cho cô.
Kiều Cảnh dùng ánh mắt, tưởng là vô tình nhưng thực ra rất rõ ràng, chỉ chỉ về phía quầy pha chế.
Ngầm bảo cô: Chính là cái người ở quầy đó, chính là anh ta!!
Em gái, tiến lên vì anh đi!
Kiều Linh: “……”
Anh có biết các bà cô nói anh có thể một mình đánh nhau với ba người trong hẻm không?
Anh bảo em đi gây khó dễ với loại người này sao?
Mặc dù Kiều Cảnh không biết cô và Trần Hoàng đã gặp nhau hai lần và còn có chút mâu thuẫn nhưng anh ấy nhận ra sự hối hận trên khuôn mặt thể hiện cảm xúc rõ ràng của cô em họ mình.
Đã đến đây rồi, làm sao anh ấy có thể để kế hoạch thất bại chứ!?
Kiều Cảnh bất lực, quay lưng lại xoa xoa ngón trỏ và ngón cái với cô ý muốn ám hiệu muốn bao nhiêu tiền cũng có.
Kiều Linh thấy tiền là sáng mắt, lại ưỡn thẳng lưng lên.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong đời và là lần cuối cùng cô đến cái quán bar tà môn này, đúng, lần cuối cùng.
Kiều Cảnh giả vờ không quen biết cô, cười tươi chào đón: “Chào buổi tối, người đẹp, một mình à?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-trai-dep-tang-duoi-lanh-lung-go-cua&chuong=5]

Ngồi ở quầy bar được không?”
Kiều Linh nở một nụ cười khách sáo giả tạo cứng nhắc, gật đầu.
Cô đi theo Kiều Cảnh về phía quầy bar.
Kiều Linh đảo mắt nhìn quanh quán bar đang đông đúc, tin vào lời Kiều Cảnh nói là “gần đây bận đến mức không thấy mặt mũi đâu”.
Mặc dù là quán bar mới mở nhưng độ hot lại lớn đến bất ngờ. Mới đầu buổi tối, quán bar vừa mở cửa chưa lâu, còn chưa tới giờ cao điểm mà bên trong đã gần như kín chỗ.
Cô ngồi ở vị trí giữa quầy, chỉ cần hơi ngẩng đầu là có thể nhìn thấy người pha chế, cúi đầu xuống cũng vừa tầm chạm tay.
“...”
Kiều Cảnh đặt menu rượu trước mặt cô: "Em có thể xem trước, cần gợi ý gì thì gọi tôi…”
Anh ấy chậm lại, liếc nhìn Trần Hoàng, cố ý bổ sung: “Hoặc trao đổi trực tiếp với bartender cũng được, dù sao hai người cũng ngồi sát nhau.”
Kiều Linh quay đầu, bắt gặp người phụ nữ ngồi bên cạnh đang nhìn mình chằm chằm. Cô ta mặc váy đen trễ vai, trang điểm đậm, ánh mắt dò xét xen lẫn vẻ ganh đua rõ rệt.
Người phụ nữ váy đen liếc nhìn Kiều Cảnh, bất mãn nói: “Anh Cảnh lúc nãy anh chẳng phải nói bartender nhà anh không thích khách ngồi đối diện quầy sao, sao giờ lại xếp người khác ngồi đây vậy?”
Trần Hoàng cúi đầu pha chế rượu, vờ như tai mình đã điếc.
Kiều Cảnh thừa biết mục đích của người phụ nữ này là gì, tên Trần Hoàng này sao lại dễ dàng thu hút ong bướm thế không biết?
Anh ấy qua loa chữa lời: “Ai nói Bartender nhà tôi lại có cái tật xấu đó vậy?”
“Cô uống say rồi à? Mơ màng hết cả rồi.”
Người phụ nữ váy đen hừ một tiếng, tố cáo anh ấy trở mặt không nhận người.
Cô ta liếc nhìn cô gái vừa ngồi xuống, lẩm bẩm trong lòng: Cái lũ đàn ông thối tha này chỉ biết ưu tiên mấy cô gái xinh đẹp, da trắng, đáng yêu, thật là…
Kiều Cảnh vỗ vỗ menu rượu, tiếp tục nói với Kiều Linh: “Em gái xem menu trước nhé, tôi đi làm việc đây.”
Trước khi đi còn lén nháy mắt với cô.
Bỏ lại cô một mình ở quầy bar đối mặt với Trần Hoàng.
Kiều Linh đã ngượng muốn chết từ nãy, cứng nhắc lật menu rượu xem, đối diện với những cái tên rượu văn vẻ và bảng thành phần cô cảm giác như đang đọc thiên thư.
Nó chẳng khác gì bắt một sinh viên khối xã hội làm toán cao cấp, hay so với việc bắt Tần Thủy Hoàng học định luật vạn vật hấp dẫn của Newton.
Xem một vòng, cô sợ bị người ở quầy bar phát hiện mình hoàn toàn không biết gì về pha chế, liền lấy điện thoại ra giả vờ xem tin nhắn, thực chất là mở hộp thoại chat với Kiều Cảnh để cầu cứu.
[L.ing: Anh ơi, em hoàn toàn không hiểu menu rượu! (Gấu nhỏ rơi lệ)]
[L.ing: Hay anh nói thẳng cho em loại nào có thể kiểm tra kỹ thuật của bartender đi.]
Kiều Linh vừa gửi tin nhắn xong ngẩng đầu lên, vừa hay chạm phải ánh mắt liếc sang của Trần Hoàng, sợ đến mức suýt làm rơi điện thoại.
Cô sột một tiếng cúi đầu xuống, giả vờ rất bận rộn.
Chắc là không bị phát hiện manh mối gì đâu.
Kiều Cảnh chắc đang bận, hai phút sau mới trả lời tin nhắn.
Rè rè.
Điện thoại cô rung lên.
Kiều Cảnh nói: [Em cứ gọi một ly Gin Tonic đi. Món này được xem là cơ bản nhất, dễ nhìn ra tay nghề của người pha chế.]
Rè rè.
[Kiều Cảnh: Anh trông cậy vào em đấy! (Ảnh động loạn quyền)]
Rè rè.
[Kiều Cảnh: Hãy nghi ngờ nó, sỉ nhục nó, làm nó mất mặt trước mặt bao nhiêu cô gái xinh đẹp này đi! (Ngô Kinh chống cằm cười.jpg)]
Được chỉ đạo chuyên nghiệp, Kiều Linh lập tức ưỡn thẳng lưng, nâng điện thoại lên, nói với người đàn ông đang loay hoay sau quầy bar: “Anh ơi, cho tôi gọi một ly Gin Tonic nhé.”
“Anh làm được không?”
Hỏi một bartender kỳ cựu có biết làm Gin Tonic không, chẳng khác nào hỏi một tiến sĩ khoa học kỹ thuật có biết làm phép cộng trừ trong phạm vi một trăm không.
Bản thân câu hỏi đã mang tính khiêu khích.
Tuy nhiên, Kiều Linh chớp chớp mắt, hoàn toàn không biết câu nói tùy tiện của mình đã châm ngòi cho trận đấu hôm nay.
Trần Hoàng không trả lời, chuyên tâm hoàn thành ly cocktail tự sáng tạo đang làm dở, gắp một cọng sả trang trí xong, ra hiệu cho nhân viên phục vụ mang đi giao rượu.
Anh rút một tờ giấy kẻ ô lau tay, nhướng mắt hỏi cô: “Thích đậm đà hơn hay thanh mát hơn?”
Kiều Linh phản ứng một chút, nghĩ rằng anh đang hỏi về cảm giác vị của rượu, trả lời: “Thanh mát hơn sao?”
Thấy người ở quầy bar bắt đầu pha chế, cô cúi đầu lầm bầm nhỏ như tiếng muỗi: “Nãy giờ không nói lời nào cứ tưởng là không biết làm…”
“Không biết làm gì?” Anh đột nhiên hỏi ngược lại.
Kiều Linh giật mình, không ngờ tai anh lại thính đến thế.
Rõ ràng trong quán bar rất ồn ào mà!!
“Ờ, không.” Cô nâng ly nước lên, nhìn quanh giả vờ ngu ngơ: “Tôi chưa nói gì mà.”
Làm sao đây, sao cô cảm thấy anh đã tức giận rồi nhỉ?
Tuy nhiên, Trần Hoàng không hề tức giận.
Anh là người phân biệt rất rõ công việc và cuộc sống, bất kể là ai, một khi đã ngồi trước mặt anh thì đều là khách hàng.
Vì Kiều Linh muốn ly Gin Tonic có cảm giác thanh mát, nên anh trực tiếp chọn loại Gin Nordés có hương hoa cam quýt, mang phong vị hiện đại hơn làm nền, kết hợp với Tonic Water nhẹ nhàng, tránh để hương trái cây quá nồng làm nhiễu loạn hương vị tinh tế vốn có của rượu nền.
Bốn mươi lăm mililit rượu Gin từ từ rót vào ly thủy tinh có đá khối hình trụ vuông, chiếc Barspoon khuấy đá và Gin để làm lạnh, thêm một phần tư nước cốt chanh vàng rồi đặt vào Tonic Water được rót nhanh chóng theo tỉ lệ vàng dọc theo thành ly, cuối cùng dùng phần muỗng của Barspoon khuấy nhẹ, để hòa quyện hương thơm.
Cuối cùng, anh cắt một miếng ổi xiên vào đặt trên miệng ly để trang trí.
Toàn bộ quá trình pha chế gần như chỉ diễn ra trong chớp mắt của Kiều Linh, động tác trôi chảy và nhanh chóng, nhanh đến kinh ngạc.
Dù không hiểu gì về pha chế, cũng không rõ “cơ bản” mà anh họ nói là đến mức nào, nhưng cô vẫn mơ hồ cảm nhận được sự thuần thục của anh trong việc này.
Khi ly rượu được đẩy đến trước mặt trên tấm lót ly bằng da, cô vẫn chưa hoàn hồn.
Kiều Linh đưa tay ra bị cảm giác lạnh giá của thành ly thủy tinh làm rụt lại, ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt anh đang chăm chú nhìn cô.
Cô luôn vô thức nhìn vào mắt anh.
Sao lại có người ngay cả đường nét đuôi mắt cũng đẹp đến thế, mà ánh mắt lại luôn hờ hững không nóng không lạnh.
Trần Hoàng khẽ nâng cằm nhắc nhở, giọng nói mát lạnh như chính ly rượu trước mặt: “Bọt khí của Gin Tonic chỉ giữ được trong thời gian ngắn.”
“Thử đi.”
Kiều Linh nghĩ đến “nhiệm vụ” anh họ giao, nâng ly lên nếm một ngụm, nhanh chóng tính toán trong đầu, rồi ho khan hai tiếng.
Cô che miệng, cố ý ho đến mức khóe mắt ửng đỏ, nhanh chóng đưa ra lời chê bai: “Cái, cái này là cái gì vậy?”
Trần Hoàng chống khuỷu tay lên quầy, hai cánh tay tạo thành hình chữ bát, lông mày hơi hạ xuống.

Bình Luận

0 Thảo luận