Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị trai đẹp tầng dưới lạnh lùng gõ cửa

Chương 6- Ly Rượu Ngọt Ngào Thế Này Mà Gọi Là ‘Gây Sự’?

Ngày cập nhật : 2025-12-29 22:41:34
Kiều Linh dịu cơn ngứa cổ họng do ho, bất mãn hỏi: “Tại sao lại sốc thế này? Còn nhiều ga hơn cả uống Coca Cola.”
“Sao bọt khí lại dày đặc thế, ho muốn chết.”
Chưa kịp đợi Trần Hoàng lên tiếng, người phụ nữ váy đen ngồi bên cạnh đã phát ra một tiếng cười khẩy, trêu chọc.
“Em gái, em chưa uống Gin Tonic bao giờ à?”
Kiều Linh sững sờ.
Người phụ nữ váy đen dùng móng tay giả thon dài chọc chọc lên bàn, giải thích: “Gin Tonic kiểm tra trình độ của bartender ở chỗ thứ nhất là có vị đắng rõ rệt không, có làm nổi bật được đặc trưng của nguyên liệu chính không và quan trọng nhất là sau khi rượu được đưa lên bàn có giữ được bọt khí dày đặc và mạnh mẽ mà vẫn đảm bảo chất lỏng hòa quyện không.”
“Đá ở đây đều dùng đá nguyên khối, chỉ nhìn là biết chất lượng thế nào. Nếu không đạt, tôi cũng chẳng ghé thường xuyên.”
“Em gái à những điều em nói đều là ưu điểm đó, ha ha.” Người phụ nữ váy đen liếc mắt đưa tình với Trần Hoàng, vừa thể hiện sự chuyên nghiệp của mình vừa bày tỏ thái độ lấy lòng bằng cách chủ động nói đỡ cho anh.
Trần Hoàng hờ hững đối mắt với cô ta một cái, không có bất kỳ phản ứng nào.
Kiều Linh nghe xong mặt đỏ bừng, nhất thời muốn tìm chỗ chui xuống.
Xong, xong rồi, định bới lông tìm vết, kết quả lại…!
Đúng lúc này, Kiều Cảnh nghe thấy động tĩnh liền chạy tới, làm bộ hòa giải: “Có chuyện gì vậy? Em gái này bị làm sao thế?”
Anh ấy đương nhiên biết cô em họ chẳng hiểu gì của mình rất dễ mắc lỗi nên liền tới để hòa giải ngay, đẩy ly Gin Tonic của Kiều Linh lại: “Ôi dù sao đi nữa, khách hàng không hài lòng là lỗi của chúng tôi, bartender đã không hỏi trước sở thích của em, tôi thay mặt cậu ta xin lỗi.”
“Em yên tâm, hương vị không hợp ý ở quán chúng tôi sẽ được đổi rượu miễn phí."
Kiều Cảnh liếc nhìn Trần Hoàng, có chút trách móc, cố ý làm khó anh: “Nếu cứ không hài lòng, cả buổi tối cũng không uống được ly rượu nào ưng ý, chúng tôi sẽ miễn phí toàn bộ hóa đơn cho em… Và bartender chịu hoàn toàn trách nhiệm.”
Trần Hoàng đưa tay ra, nhéo miệng ly đưa về trước mặt mình, ánh mắt vô tình di chuyển giữa khuôn mặt Kiều Cảnh và Kiều Linh.
Kiều Cảnh dùng cách nhấn mạnh từng chữ để nhắc nhở cô hình thức gây khó dễ: “Em gái, em đừng lo lắng, bartender nhà chúng tôi nhất định sẽ giúp em tìm thấy ‘hương vị’ mà em thích nhất.”
Đúng vậy, thao tác của anh không có gì để bắt bẻ thì cứ nói là không thích hương vị mà anh làm ra là được.
Sở thích đã mang tính chủ quan thì sẽ không bao giờ bị lật bài.
Kiều Linh đã muốn bỏ trốn rồi nhưng hiện tại đã bị đẩy vào tình thế này, chỉ có thể tiếp tục diễn.
Cô cầm lại menu rượu, ngẩng đầu lên, thấy Trần Hoàng đặt lưới lọc lên miệng ly, đổ gần hết ly Gin Tonic còn lại của cô vào ly của mình, rồi nâng ly lên uống.
Nhìn yết hầu của anh khẽ chuyển động theo từng ngụm nuốt, Kiều Linh kinh ngạc mở to mắt, vội nhắc: “Kia… kia là ly tôi đã uống rồi.”
Trần Hoàng uống thêm hai ba ngụm, như để xác nhận tay nghề của mình vẫn ổn, rồi đặt ly xuống, thản nhiên nói: “Đổ đi thì phí.”
Nhưng anh uống thứ cô đã uống, hành động này khiến cô không khỏi suy nghĩ lung tung, Kiều Linh với mớ suy nghĩ rối bời, nhìn bảng thành phần, tùy tiện chọn một cái: “Thôi thì uống rượu tự sáng tạo đi, lấy tôi món đặc trưng của quán anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-trai-dep-tang-duoi-lanh-lung-go-cua&chuong=6]

Ly này đi ‘Sự Rung Động Của Sông Nile’.”
Trần Hoàng dùng ngón tay xoay xoay miệng ly, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cô.
Giữa hai người chỉ cách một quầy bar hẹp, cùng với đủ loại chai rượu và gia vị đặt san sát, ánh mắt truyền dẫn xuyên qua từng tầng hương thơm hỗn hợp.
Khoác lên cái nhìn nhau giữa nam và nữ một tầng lớp lọc đầy ý vị.
Ánh mắt anh có sức xuyên thấu rất mạnh, ẩn chứa một sự thưởng thức khó nói nên lời, Kiều Linh âm thầm nắm chặt menu rượu, căng thẳng đến mức lại muốn ho.
Ngắn ngủi hai giây, Trần Hoàng thu hồi ánh mắt, quay người cúi xuống lấy nguyên liệu để làm Sự Rung Động Của Sông Nile.
Sự Rung Động Của Sông Nile là một loại cocktail tự sáng tạo có nồng độ cồn thấp, thanh mát.
Văn hóa Ai Cập cổ đại ra đời nhờ sinh lực của sông Nile, người Ai Cập sinh sống và phát triển dọc theo bờ sông Nile, vì vậy họ có sự phụ thuộc và ca ngợi tinh khiết nhất đối với thiên nhiên ốc đảo.
Khái niệm của “Sự Rung Động Của Sông Nile” chính là dùng hương vị thanh mát của ốc đảo để ví von sự rung động, một cảm xúc nguyên thủy, trong suốt và thuần khiết.
Vừa có vị kích thích của cồn tượng trưng cho dòng sông cuồn cuộn với rượu nền Vodka, vừa có hương thơm của cây trái xum xuê như bạc hà, cam Ai Cập, v.v..
Trần Hoàng pha chế nguyên liệu, đậy cốc lắc lại lắc mạnh bằng một tay, động tác toát lên sức mạnh cực kỳ mạnh mẽ, chỉ cần nhìn anh pha chế rượu cũng đã là một sự thưởng thức.
Người phụ nữ váy đen bên cạnh nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, lắc lư ly rượu của mình, ý đồ với người khác giới lộ rõ.
Kiều Linh dùng menu rượu che nửa khuôn mặt dưới nhưng đôi mắt tròn xoe ngây ngốc của cô đã tố cáo tất cả.
Cuối cùng trang trí xong, Trần Hoàng đẩy ly “Sự Rung Động Của Sông Nile” đến trước mặt cô, ánh mắt liếc thấy Kiều Cảnh đang đứng từ xa nhìn chằm chằm vào bên này.
Kiều Linh dùng ống hút hút một ngụm, vị cay nóng kích thích vị giác, theo suốt cổ họng xuống đến dạ dày đều nóng ran, cô đột ngột nhíu chặt mày.
Thấy cô nhăn mặt làm bộ quá đà, Trần Hoàng tựa lưng vào quầy, khoanh tay trước ngực, ánh mắt thoáng hiện ý cười nửa đùa nửa thật.
“Lại sao nữa?”
“Cay, cay quá…” Lần này Kiều Linh cũng không hẳn là nói dối, vội vàng uống một ngụm nước lọc để giảm bớt: “Cay.”
Đến đây, Trần Hoàng đã đoán được năm sáu phần sự việc.
Đây chính là một người hoàn toàn không biết uống rượu.
Trần Hoàng cũng không nói nhiều, đưa tay ra, lại từ từ thu hồi ly Sự Rung Động Của Sông Nile trước mặt cô: “Cô đang uống rượu.”
Anh cười nửa tiếng: “Sao mà không cay được?”
Người phụ nữ váy đen bật cười, thực sự bị Kiều Linh chọc cười.
Cô gái nhỏ này từ đâu đến, còn đang uống sữa Ông Thọ à?
Lần này Kiều Linh thực sự bị xấu hổ, vừa uống nước vừa cố gắng chữa lời: “Nhưng mà ly này hậu vị trái cây khá thanh mát.”
“Thơm lắm.”
“Hay là anh đừng bỏ nó nữa.” Cô chỉ vào ly Sông Nile đó.
Trần Hoàng cũng hiểu rõ, cố ý nói: “Sao có thể được chứ? Làm vậy chẳng khác nào không phục vụ cô chu đáo.”
Anh nói bằng giọng mỉa mai: “Phó quản lý nhà tôi không sa thải tôi mới lạ.”
Kiều Linh: “……”
Mặt cô như bỏng ngô trong nồi, bùm một tiếng nổ tung.
Cứu mạng… Hai mươi tư năm thể diện sắp bị mất sạch trong đêm nay rồi.
Người phụ nữ váy đen xen vào: “Biết thế tôi cũng giả vờ là gà mờ lần đầu uống rượu rồi, để anh ấy pha chế cho cô nhiều ly như vậy, thật không công bằng mà ~”
Trần Hoàng dùng hai ngón tay nhéo đầu ống hút bị cô cắn bẹp, nhẹ nhàng xoay chất lỏng trong rượu cùng với đá vụn, suy nghĩ một lát.
“Thích ngọt à?”
Kiều Linh cúi đầu, gật gật.
“Thích độ ngọt vừa nãy không?”
Kiều Linh không dám làm bộ nữa, ngoan ngoãn trả lời, giọng có vẻ ấm ức: “Ngọt hơn nữa đi…”
Trần Hoàng đảo mắt nhìn các loại trái cây và nguyên liệu pha chế trong quầy, gật đầu: “Tôi sẽ làm cho cô một ly đặc biệt.”
“Nếu ly này vẫn không thích, tôi sẽ trả lại tiền rượu cho cô.”
Kiều Linh nhìn sang người chị gái váy đen bên cạnh, chủ động hỏi: “Xin hỏi cocktail đặc biệt là gì vậy?”
Người phụ nữ váy đen dù có ghen tị đến mấy, nhìn khuôn mặt ngoan ngoãn như búp bê của cô cũng không giận nổi nữa, bực bội trả lời: “Là loại anh ấy làm riêng theo yêu cầu của cô, từ thành phần đến tên gọi đều là độc nhất vô nhị.”
“Hôm nay em gái quả là may mắn đó.”
“Tôi đến quán bar này nhiều lần rồi mà chưa từng thấy Bartender Trần đối xử với người khác đặc biệt như vậy.”
Kiều Linh muốn khóc không ra nước mắt, trong lòng bắt chước giọng của Chân Hoàn.
[Cũng chẳng biết đó là phúc của tôi hay là nghiệt của tôi.]
Tuy nhiên, chưa đầy vài giây, cô lại bị thu hút bởi động tác pha chế tập trung của Trần Hoàng, xem hết toàn bộ quá trình mà không chớp mắt.
Vì là một món đặc biệt nên động tác của Trần Hoàng rõ ràng không trôi chảy như khi làm những món có sẵn trước đó, giống như vừa thiết kế vừa sáng tạo.
Mãi đến khi ly cocktail màu xanh lam, có một miếng thạch hình đầu mèo màu vàng kẹp trên miệng ly được đẩy đến trước mặt, cô mới hoàn hồn.
Kiều Linh đối mắt với anh, nhận lấy ống hút.
Khi cô hút ngụm đầu tiên, nghe thấy đối phương từ từ giới thiệu: “Rum, chanh, nước cốt dừa và Blue Curacao.”
Rum là một trong những loại rượu nền ngọt nhất và anh còn chọn loại có nồng độ cồn thấp.
Quả nhiên, sau hai lần gây khó dễ, anh đã nhanh chóng nắm bắt được sở thích đồ uống của cô.
Hút một ngụm này xuống, đầu óng Kiều Linh trống rỗng, ngoài từ ngon ra, cô không thể bới ra nửa cái xương nào trong ly rượu này nữa…
Vị rượu không hề nồng, sau khi vào miệng chưa đầy hai giây đã tan ra trên lưỡi, sau đó là hương vị trái cây ngọt ngào, nhiều tầng lớp và mùi dừa…
Đồ uống tuyệt vời làm má cô tự nhiên phồng lên, hàng mi rủ xuống của Kiều Linh khẽ rung, từ từ ngước lên nhìn người đàn ông đang chống khuỷu tay lên quầy chờ phản hồi của cô: “Ly rượu này…”
“Gọi là gì vậy? Anh đặt tên chưa?”
Ngay cả khi cô không nói, Trần Hoàng cũng đã nhận được câu trả lời từ khuôn mặt cô.
Xem ra là thích.
Khi pha chế, anh cố ý làm dư một chút để nếm thử. Ban nãy, trước khi rót cho cô, anh đã đổ phần đó vào ly của mình.
Trần Hoàng nâng ly của mình lên, cúi người lại gần.
Hô hấp Kiều Linh chậm lại, nhìn thấy anh cúi sát.
Giây tiếp theo, Trần Hoàng cầm ly chạm vào ly của cô, tiếng ting tang giòn tan.
Anh cong môi, nhìn chằm chằm vào ánh mắt rõ ràng chột dạ của cô, nói ra tên của ly cocktail đặc biệt này
“Gọi là…”
“Gây, Sự.”
Đùng.
Như có thứ gì đó đột nhiên vỡ ra bên trong cơ thể.
Đôi mắt kinh ngạc của Kiều Linh phản chiếu khuôn mặt anh, bỗng nhiên có chút khó thở.
Má cô nóng ran như núi lửa phun trào từng đợt.
Tại sao? Có chuyện gì vậy?
Cô không biết diễn tả cảm giác lúc này.
Ly rượu ngọt ngào thế này mà gọi là Gây Sự?
Anh đã phát hiện ra từ lâu rồi!
Trần Hoàng ngửa cổ uống thêm một ngụm ‘Gây Sự’, phớt lờ ánh mắt dò xét của những người xung quanh, nói với cô: “Làm quen đi.”
Anh một tay cởi chiếc tạp dề làm việc, ánh mắt sáng rực, nghiêng đầu ra hiệu.
“Chúng ta nói chuyện chút.”

Bình Luận

0 Thảo luận