Kiều Linh đeo balo hai dây lên vai và bước theo gót người đàn ông về phía nhà vệ sinh, cô rụt cổ lại, lờ đi ánh mắt soi mói, chằm chằm đầy vẻ nghi ngờ của người phụ nữ váy đen cùng rất nhiều nữ khách hàng xung quanh.
Trong tầm mắt còn sót lại, cô bắt gặp ánh mắt của Kiều Cảnh đang đứng cách đó không xa, tay bưng khay.
Kiều Cảnh nhìn thấy hai người họ đi trước đi sau, rõ ràng cũng ngơ ngẩn, dùng khẩu hình hỏi: Chuyện gì thế?
Không lẽ em gái anh ấy hoàn thành nhiệm vụ quá tốt, chọc giận đến nỗi thằng nhóc Trần Hoàng muốn động tay đánh người sao!??
Mặc dù một khi Trần Hoàng ra tay trong quán, anh ấy sẽ có đủ lý do để đuổi thằng nhóc này ra khỏi quán bar. Nhưng anh ấy đâu phải súc vật, dù không theo đuổi được cô chủ quán, cũng không thể đứng nhìn em gái mình bị bắt nạt!
Kiều Linh với vẻ mặt u oán, khẽ lắc đầu với anh họ, ra hiệu rằng không sao.
Đồng thời cũng ra hiệu đừng có nhúng tay vào gây rối nữa!
Trần Hoàng dẫn cô đi thẳng vào hành lang dẫn đến khu vực nhà vệ sinh, nơi này tương đối ít người hơn khu vực ăn uống, tiện cho việc nói chuyện riêng.
Mặc dù bước chân Kiều Linh có chút ngượng nghịu, nhưng cô vẫn không ngừng nhìn ngó khắp lượt cách bài trí của quán bar.
Quán bar mang phong cách Ai Cập này tinh tế hơn cô tưởng rất nhiều. Dọc theo lối đi đến nhà vệ sinh, trên tường trải dài những họa tiết động, thực vật đậm chất Ai Cập với đường nét hình học mạnh mẽ, vừa trang nghiêm vừa rực rỡ. Những mảng phù điêu trên tường càng làm không gian mang cảm giác như một ngôi đền cổ.
Hoàn toàn đưa bầu không khí đắm chìm trong thế giới Ai Cập cổ đại bí ẩn.
Thảo nào mà riêng việc trang trí đã tốn nhiều thời gian đến vậy.
Đúng lúc này, người phía trước đột nhiên dừng lại, Kiều Linh vẫn còn đang nghĩ về việc trang trí quán bar, cô dừng lại ngay trước giây phút sắp chạm vào lưng Trần Hoàng, tim cô đột nhiên thắt lại.
Cô ngẩng đầu lên, vội vàng lùi lại một bước, hai tay chắp sau lưng, giọng nói nhỏ nhẹ đầy vẻ chột dạ.
“...Rốt cuộc anh muốn nói gì?”
Trần Hoàng khoanh tay lại, bắp tay cong lên một cách tự nhiên làm nổi rõ sự căng phồng của cơ bắp.
Ánh mắt anh nhìn thẳng: “Rượu ngon không?”
Thái độ hỏi chuyện của đối phương rõ ràng không chỉ hỏi về mùi vị của rượu, Kiều Linh chột dạ, gật đầu nhưng câu trả lời lại là: “Cũng… Bình thường thôi.”
“Thực sự bình thường?” Anh nghiêng đầu, mắt không rời khỏi mặt cô: “Hay là buộc phải bình thường?”
Giọng điệu lạnh nhạt của đối phương khiến Kiều Linh nhận ra thái độ nửa nóng nửa lạnh mà anh dành cho cô khi đứng trong quầy pha chế lúc nãy, đã là trạng thái cố ý kiềm chế rồi.
Một phần là vì công việc của người phục vụ, phần khác có lẽ là do chị gái váy đen kia cứ mượn chuyện kinh nghiệm uống rượu để cười cợt cô, anh đã cố tình dùng sự kiên nhẫn và thái độ nửa đùa nửa thật để kiểm soát bầu không khí chỗ ngồi tại quầy bar.
Giờ đây, khi đã cởi tạp dề làm việc, trút bỏ thân phận của một người pha chế, khí chất của anh lại trở về vẻ lạnh lùng và hung dữ như khi cô thấy trước đây.
Bước ra khỏi quầy pha chế, anh không còn nghĩa vụ phải để ý đến cảm xúc của cô nữa.
Trong lúc nôn nóng, cô nghiến răng nói: “Là bình thường thật, vừa đắng vừa cay vừa sặc, chưa từng uống loại nào khó uống như vậy...”
Trần Hoàng bình tĩnh ngắt lời: “Cô và Kiều Cảnh có quan hệ gì?”
Tim Kiều Linh bịch một tiếng.
Gì, bị phát hiện dễ dàng như vậy sao?
Anh có phải có mắt đại bàng mũi chó không vậy??
Mặc dù lời nói của đối phương không nhanh không chậm nhưng lại toát ra khí thế áp đặt, Kiều Linh dùng sức cấu ngón tay, lén lút lùi về sau, quay đầu, bắt gặp ánh mắt với bức tượng pharaoh Ai Cập cao lớn trong hốc tường phía sau.
“...”
Hết hồn.
Quán bar này ngay cả thứ này cũng có sao?
Cô mặt không biến sắc nhưng không dám nhìn hắn: “Kiều Cảnh là ai?”
Trần Hoàng dời mắt đi, không còn nhìn bộ dạng giả ngây giả dại của cô: “Tìm người gây sự thì ít nhất cũng nên tìm một người biết uống rượu.”
“Không ngờ thủ đoạn của anh ta lại chỉ có thế.”
Kiều Linh thầm niệm trong lòng: Chuyện đấu đá giành vị thế của các anh thì không cần cho tôi biết đâu...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-trai-dep-tang-duoi-lanh-lung-go-cua&chuong=7]
không hứng thú...
Anh lấy ra một viên kẹo bạc hà trong túi, cúi đầu xé bao bì: “Nhưng không ngờ Kiều Cảnh lại có cô cháu gái lớn đến vậy.”
Kiều Linh lập tức bị chọc trúng, mím môi bật ra một tiếng cười nhỏ.
Cháu gái? Ha ha ha, Kiều Cảnh trông già đến thế sao?
Cũng đúng, từ nhỏ anh ấy đã trông...
Sau khi một tiếng cười theo bản năng thoát ra, cô sững lại một chút, đột ngột ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đã nhìn thấu mọi chuyện của đối phương.
Cô không kịp đề phòng, hoàn toàn rơi vào cái bẫy anh nhẹ nhàng giăng ra.
Trần Hoàng bóp vỏ kẹo, đưa kẹo bạc hà vào miệng và cắn.
Anh nheo mắt lại, nhếch mép cười không hề thân thiện, nói năng ấp a ấp úng: “Không phải không quen biết sao?”
“Cô cười gì?”
Kiều Linh cứng đờ như một hình ảnh bị đóng băng, trong đầu phát ra một tràng tiếng lách tách như ấm nước đang sôi.
Bị lộ rồi... bị lộ rồi!
Trước mắt, toàn bộ mưu tính giữa cô và anh họ đã bị người đàn ông này nhìn thấu, cô vắt óc cũng chẳng nghĩ ra được lời giải thích nào.
Đầu óc rối tung, cuối cùng chỉ còn lại một suy nghĩ bản năng: giờ chạy có kịp không?!
Kiều Linh vội vàng lùi lại vài bước, quay đầu định chạy dọc theo khoảng trống phía sau bức tượng pharaoh.
Trần Hoàng liếc nhìn, đột nhiên ra tay, nắm chặt dây đeo ba lô ở vai cô kéo về phía trước.
Lực tay của người đàn ông lần này quá mạnh, tim Kiều Linh nghẹn lại, ngay lập tức bị cảm giác áp bức của sức mạnh tuyệt đối ập vào mặt.
Cô loạng choạng về phía trước, chân phanh gấp, suýt nữa thì bổ nhào vào lòng anh.
Ngay khi cô vừa định tức giận phát tác, cô phát hiện một gã say rượu lảo đảo đi ngang qua, ánh mắt người đó lờ đờ, gần như lướt qua lưng cô, nếu vừa rồi không bị anh kéo lại, gã đàn ông hôi hám đó chắc chắn sẽ đổ sầm vào người cô.
Đúng lúc này, Trần Hoàng dứt khoát thu tay lại, Kiều Linh quay đầu lại, lúc này mới hiểu ra.
Nhịp tim cô trở nên kỳ lạ, như có thứ gì đó đang sôi trào và sắp trào ra.
Trần Hoàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của gã say rượu đó, nhíu mày.
Tám rưỡi đã say đến mức này, chắc là đã uống liên tục rồi.
“Anh làm gì vậy?”
Anh quay đầu lại, nhìn Kiều Linh: “Ừm?”
Má Kiều Linh đỏ ửng, tay nắm chặt dây ba lô, đôi mắt nai tơ hờn dỗi nhìn người khác long lanh.
“Cho dù là giúp đỡ thì anh cũng không thể trực tiếp động tay, nhắc tôi một tiếng không được sao?”
“Làm người ta hết hồn.”
Trần Hoàng khẽ nhướng mày: “Ai giúp đỡ?”
Kiều Linh hỏi ngược lại: “Không phải anh sợ tôi va vào người đó sao?”
Anh nghiến kẹo bạc hà trong miệng: "Tôi thấy cô định bỏ chạy.”
Kiều Linh: “...”
Tự mình đa tình rồi.
Trần Hoàng cắn nát nửa viên kẹo còn lại trong miệng rồi nuốt xuống: "Chưa nói xong, đừng đi vội.”
Cô nhìn hắn, tim đập hơi bất thường: "Anh còn gì muốn nói gì nữa?”
“Cửa hàng của cô...”
Anh dường như đang lựa lời trong đầu, nghiêng đầu nhìn xung quanh: “Cô cũng thấy rồi đấy, tôi làm việc buổi tối, tan ca khoảng bốn năm giờ sáng, về nhà dọn dẹp lên giường cũng gần bảy tám giờ.”
“Lúc tôi tan ca thì cô bắt đầu đi làm.”
Trần Hoàng nói ngắn gọn, súc tích: “Cửa hàng của cô cứ gõ từ sáng đến tối, cơ bản là tôi không ngủ được chút nào.”
“Tôi muốn nói chuyện này.”
Kiều Linh nhìn thấy quầng thâm nhạt dưới mắt hắn, đôi lông mày cụp xuống để lộ vẻ áy náy: "Tôi cũng không ngờ...”
“Trước đây tầng dưới chưa từng phản ánh vấn đề này.”
Thời gian hoạt động của tiệm bạc trang sức là từ mười giờ rưỡi sáng đến chín giờ tối, dù không có khách đến làm đồ thủ công ở giữa, cô cũng phải làm đơn hàng của cửa hàng trực tuyến, gần như cả ngày tiếng đập bạc sẽ không ngừng.
Trần Hoàng thấy vẻ mặt cô dịu xuống, hai tay đút túi, thái độ mạnh mẽ hơn một chút: “Tôi ký hợp đồng thuê dài hạn với chủ nhà nên không thể đi ngay được.”
“Việc này cũng coi là làm phiền hàng xóm, phiền cô nghĩ cách giải quyết...”
“Xin lỗi anh.” Cô đột nhiên lên tiếng.
Trần Hoàng sững sờ.
Kiều Linh nhìn anh thêm lần nữa, ánh mắt đã khác hẳn, lộ rõ vẻ kiên định không chịu nhượng bộ:
“Xem ra, thời gian làm việc của tôi và giờ sinh hoạt của anh mâu thuẫn rất nghiêm trọng.”
“Nhưng cửa hàng của tôi mở trong tòa nhà văn phòng chính quy, không phải khu dân cư, dựa vào đâu mà nói tôi làm phiền hàng xóm?”
“Tôi không thể vì anh nghỉ ngơi mà ảnh hưởng đến việc kinh doanh của mình.”
Nói xong những lời này bằng tất cả sự can đảm, cô nhìn thấy khuôn mặt anh ngày càng đen lại, khí thế vừa dựng lên ngay lập tức xìu xuống.
Anh sẽ không đánh người ở đây chứ?
“Anh...” Kiều Linh sợ hãi, muốn khóc không ra nước mắt: “Không thể nghĩ cách khác để khắc phục sao?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận