Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi debut thất bại ở show tuyển tú

Chương 24

Ngày cập nhật : 2026-05-23 16:17:49

 Tang Tử chưa từng nghe danh chương trình âm nhạc Tôi Hát Bạn Nghe trước đó. Sau khi tìm kiếm hồi, cô mới phát hiện chương trình này đã phát sóng đến tập thứ ba.

Thế nhưng độ thảo luận của chương trình có thể nói là chẳng có chút tăm hơi nào, phát sóng mà như không.

Tuy nhiên, cái tên Điền Ngật thì cô có chút ấn tượng mờ nhạt, hình như cũng là thí sinh của Minh Nhật Tinh Đồ.

Mặc dù Tang Tử rất vui khi được thấy Lâm Uyên trên tivi, nhưng sau khi tìm hiểu kỹ, cô thấy tình cảnh của Điền Ngật trong Tôi Hát Bạn Nghe có vẻ không mấy khả quan, anh ta đang nằm trong nhóm có nguy cơ bị loại.

Các chương trình âm nhạc thường ưa chuộng những ca sĩ có giọng hát "khủng", nhưng Điền Ngật lại không thuộc tuýp đó. Số điểm của thí sinh trong Tôi Hát Bạn Nghe được dựa trên từ phiếu bầu của khán giả và giám khảo. Ở tập trước, Điền Ngật chọn một bài hát có vũ đạo, tổng số phiếu đứng thứ hai từ dưới lên và người đứng bét bảng đã bị loại.

Chính vì thế, ở tập này số phiếu khởi điểm của anh đang là thấp nhất. Nếu không thể nhờ màn hỗ trợ này để lật ngược thế cờ, anh chỉ còn nước chờ bị loại.

Tang Tử nỗ lực tìm kiếm, nhưng thông tin trên mạng về việc Lâm Uyên tham gia chương trình này rất ít. Chương trình quá mờ nhạt, hoàn toàn không có ảnh leak buổi tổng duyệt hay người qua đường tình cờ bắt gặp.

Tang Tử bỗng nảy ra một ý tưởng... Chẳng lẽ điều này có nghĩa là cô có thể mua vé đến xem trực tiếp tại hiện trường?

Cô lập tức hành động. Tìm kiếm một lúc, thấy vé hiện trường vẫn chưa bán hết, giá cả lại không hề đắt, cô liền nhanh tay chốt ngay một vé.

Dù tiền tiêu vặt tháng này lại một lần nữa cúng cho Lâm Uyên, nhưng Tang Tử không hối hận chút nào. Cô rất muốn được nghe Lâm Uyên hát một lần nữa.

Đó là tín ngưỡng của cô.

"Sao mà chậm thế không biết..."

Ngày chương trình phát sóng ngày một gần kề, nhưng tin tức liên quan đến Lâm Uyên chỉ có một hai tấm ảnh tổng duyệt do trang chính thức của chương trình đăng tải. Đáng tiếc là trong ảnh, Lâm Uyên mặc một chiếc áo khoác lông xù, gương mặt bị chiếc mũ lưỡi trai che khuất không nhìn rõ, lớp lông áo dày khiến anh trông giống như một chú gấu trắng lớn.

Tang Tử cầm tấm hình đi tìm đồ cùng mẫu với Lâm Uyên, tiền tiêu vặt lại vơi đi vài trăm tệ nữa.

Là một fan của Lâm Uyên, điều nuối tiếc duy nhất của Tang Tử là có quá ít người cùng sở thích. Tang Tử lọt hố Lâm Uyên từ Ngày Mai Của Ngày Mai, còn đa số mọi người biết đến Lâm Uyên là qua Minh Nhật Tinh Đồ, nhưng fan từ hồi đó hầu như không còn theo dõi anh nữa.

Tang Tử cảm thấy ghen tị với những nghệ sĩ mà chỉ cần tìm kiếm một cái là ra hàng tá tư liệu.

Mau có thêm người stan Tiểu Lâm đi mà! Mau có thêm một trăm người nữa đi!

May mắn là vài ngày sau, tin tức trên mạng về việc Lâm Uyên hỗ trợ Điền Ngật bắt đầu nhiều lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-debut-that-bai-o-show-tuyen-tu&chuong=24]

Tang Tử nhấn thích cho mọi bình luận bày tỏ sự mong chờ buổi biểu diễn.

Hì hì, cô cũng đang mong chờ lắm đây!

Tất nhiên, những lời khó nghe cũng không thiếu, chủ yếu đến từ fan của Tạ Du. Họ mỉa mai Lâm Uyên là "buổi tụ họp của những kẻ hết thời", vẫn là cùng một nhóm người từng chê bai Lâm Uyên khi anh đóng Thiên Trọng Sơn.

Tang Tử phớt lờ tất cả.

Dù sao họ cũng chỉ có thể mỉa mai Lâm Uyên mờ nhạt, chứ không thể chê anh hát dở, bởi vì trên đời này chẳng có ai hát dở hơn Tạ Du cả.

Tang Tử vốn tưởng Tôi Hát Bạn Nghe cứ thế mà chìm nghỉm, kết quả là trưa ngày trước khi phát sóng, cô vừa mở Weibo lên đã thấy chương trình leo lên hẳn hot search.

Tang Tử còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng khi nhấn vào xem, đúng là thông tin liên quan thật.

Hóa ra là cựu thành viên nhóm Wink - Quý Hạ Minh mở livestream, fan hỏi anh ta có biết tin Lâm Uyên đi hỗ trợ Điền Ngật không.

"Biết chứ, mình thấy rồi." Quý Hạ Minh thẳng thắn nói, "Thực ra Điền Ngật có tìm mình trước, nhưng mình có lịch trình khác mất rồi, xin lỗi nha."

Quý Hạ Minh không nói thì chẳng ai biết, anh ta vừa nói một cái là chủ đề này bùng nổ ngay lập tức.

Hiện tại sự nghiệp của các thành viên Wink không còn như xưa, nhưng trong mắt fan Quý Hạ Minh, anh ta là người được debut nên vẫn "cao quý" hơn những người chưa được debut, việc không đi hỗ trợ Điền Ngật là chuyện hiển nhiên.

"Chương trình đó phèn quá, mời anh nhà mình đi chắc chắn là để tạo nhiệt cho chương trình rồi."

"+1, Lâm Uyên đi là đúng bài rồi đó, đi mà kiếm thêm chút danh tiếng cho bản thân."

"Tiểu Quý không tham gia chương trình đó là quá đúng đắn. Ai mà không biết anh ấy đã nhận lời mời tham gia Thanh Âm Trời Sinh? Xét về lượt view, Tôi Hát Bạn Nghe còn không bằng một nửa Thanh Âm Trời Sinh ."

Thanh Âm Trời Sinh là chương trình âm nhạc do Xingyao Video sản xuất, motip thì tương tự nhưng độ hot thì gấp nhiều lần Tôi Hát Bạn Nghe.

Quý Hạ Minh là người đảm nhận mảng hát trong Wink. Nhan sắc của anh ta có phần kém hơn các thành viên khác, nên sau khi nhóm tan rã, anh ta không đi được con đường diễn viên mà chỉ có thể theo nghiệp âm nhạc.

Thời Wink còn hot, Quý Hạ Minh có quyền chọn bất cứ chương trình âm nhạc nào anh muốn. Nhưng giờ nhóm đã tan rã, đối với anh ta, Thanh Âm Trời Sinh đã là một tài nguyên rất tốt rồi.

Anh ta không muốn bị sa sút đến mức phải nhận một chương trình nhỏ như Tôi Hát Bạn Nghe.

Trên hot search, fan của Quý Hạ Minh ngấm ngầm hạ thấp chương trình đối thủ. Trùng hợp thay, tập có Quý Hạ Minh tham gia và tập có Lâm Uyên hỗ trợ lại phát sóng cùng ngày.

Fan Quý Hạ Minh không cảm thấy sự kết hợp của Lâm Uyên và Điền Ngật là mối đe dọa, chỉ là thói quen hạ thấp người khác mà thôi.

Bởi vì dù Quý Hạ Minh debut với tư cách là vocal của Wink, vẫn có người cho rằng kỹ năng thanh nhạc của anh ta không bằng Lâm Uyên.

Làm sao fan anh ta cam tâm cho được?

Nhưng cũng chính nhờ Quý Hạ Minh nhắc đến trong livestream mà sự chú ý dành cho màn hợp tác của Lâm Uyên và Điền Ngật lại tăng vọt. Tang Tử tìm kiếm tên Lâm Uyên, thấy có rất nhiều thảo luận mới, số người nhấn "Muốn xem" chương trình cũng tăng lên.

Sau khi chia tay đoàn phim Thiên Trọng Sơn, Lâm Uyên và Điền Ngật bắt đầu những ngày tổng duyệt dài đằng đẵng ngày nào cũng hát, hát đi hát lại không biết bao nhiêu lần.

Bài hát Tâm Sự này lúc đầu Lâm Uyên không biết hát. Sau khi nghe kế hoạch của Điền Ngật, anh đã học cấp tốc. Ngay cả thời gian ngồi trên máy bay, anh cũng vừa học thuộc lời vừa nhẩm giai điệu.

Điền Ngật đã nói thật về tình cảnh của mình với Lâm Uyên. Anh ta cần một khách mời hỗ trợ, nhưng không yêu cầu người đó phải giúp mình trụ lại cuộc thi.

Anh ta chỉ muốn cùng Lâm Uyên hoàn thành một sân khấu thật trọn vẹn.

Hồi Minh Nhật Tinh Đồ, lúc hai người chung nhóm, chương trình không chú trọng khai thác sự hợp tác giữa họ, nhưng Điền Ngật luôn cảm thấy giọng của mình và Lâm Uyên rất hợp nhau.

Lần này có lẽ là cơ hội cuối cùng rồi.

Anh ta muốn khán giả thấy được ý chí của những người chưa được debut. Muốn phát huy tối đa thực lực của hai người.

Những suy nghĩ này Điền Ngật không nói ra, nhưng Lâm Uyên cảm nhận được. Lúc hai người tập luyện, Điền Ngật rất liều mạng.

Tâm Sự là một bản nhạc cũ từ hai mươi năm trước, kể về tình yêu thầm kín tuổi dậy thì. Đáng tiếc là tình yêu đó không có kết thúc đẹp, mỗi khi cất lên, nó luôn mang theo vị chua xót.

Đây cũng không phải một bài hát để phô diễn những nốt cao chót vót.

Trong một chương trình âm nhạc, việc chọn một bài như vậy là khá bất lợi. Lâm Uyên từng nghi ngờ không biết bản thân Điền Ngật có chọn nhầm bài hay không.

Điền Ngật lắc đầu, nhìn Lâm Uyên: "Cậu hát bài này sẽ hay hơn đấy."

Đó là lý do anh chọn bài Tâm Sự.

Ở một góc độ nào đó, Điền Ngật nói không sai.

Lâm Uyên và đối phương đã ba năm không hợp tác, nhưng khoảnh khắc giai điệu vang lên, cả hai đều ăn ý chọn cách hát phù hợp nhất với chất giọng của người kia.

Giọng của Điền Ngật cao hơn Lâm Uyên một chút nhưng dịu dàng hơn. Anh hát bài này giống như đang thủ thỉ kể một câu chuyện, không giống đang hát mà giống như đang tâm sự.

Khi Điền Ngật cất tiếng, Lâm Uyên tự nhiên biết mình nên đặt giọng hát của mình ở đâu. Anh hát một cách rất tùy ý, không tính toán phải phối hợp thế nào, phải làm sao cho giọng mình mượt hơn, cứ thế mà cuốn theo mạch cảm xúc.

Lâm Uyên thấy Điền Ngật liều mạng là bởi vì mỗi lần hát, đối phương đều dồn nén cảm xúc mãnh liệt nhất, dường như chẳng hề lo lắng việc cạn kiệt sức lực trong lúc tổng duyệt sẽ khiến buổi diễn chính thức không tốt.

Đối với ca sĩ, việc duy trì cảm xúc liên tục cũng rất mệt mỏi.

Nhưng... dưới góc độ người hợp tác, khi Điền Ngật hát, Lâm Uyên cảm nhận được tâm tư và sự nỗ lực của anh. Nếu không đáp lại một cách chân thành, chắc chắn sẽ phá hỏng bầu không khí của bài hát.

Suốt mấy ngày nay, Điền Ngật luôn giữ tinh thần cao nhất. Anh hát rất hay, đôi khi nhắm mắt lại, Lâm Uyên cảm thấy như mình đang nhìn thấy những tâm tư của một cậu thiếu niên.

Cứ như vậy, ngày phát sóng chương trình Tôi Hát Bạn Nghe đã đến.

Chương trình được phát sóng trực tiếp, thứ tự biểu diễn dựa trên bốc thăm. Chương trình có tổng cộng chín tập, mỗi tập loại một người, hiện tại còn sáu thí sinh tranh tài.

Điền Ngật bốc được số 5 cho ngày hôm nay.

Trong sáu thí sinh, số phiếu khởi điểm của Điền Ngật là thấp nhất.

Trước khi đến, Lâm Uyên đã tìm hiểu kỹ phong cách của từng người. Trong số những người còn lại, có hai "cỗ máy nốt cao", một người thuộc phái thực lực cực mạnh có thể cân mọi thể loại, duy chỉ có Điền Ngật là xuất thân từ giới thần tượng.

Điều này khiến anh gặp bất lợi khi lấy phiếu bầu, vì giám khảo thường ưu ái những ca sĩ xuất thân chuyên nghiệp hơn.

Từng thí sinh lần lượt ra sân. Ở trong cánh gà, Lâm Uyên cũng nghe thấy tiếng vỗ tay của khán giả, anh không khỏi có chút căng thẳng, dù đây không phải cuộc thi của anh.

Nhưng có lẽ chính vì vậy mà Lâm Uyên không muốn Điền Ngật thua cuộc. Anh không muốn thua.

"Đừng căng thẳng." Điền Ngật nhẹ nhàng vỗ vai Lâm Uyên, "Chúng ta cứ làm như lúc tập là được."

Lâm Uyên luôn khen anh hát hay, nhưng Điền Ngật thấy rằng, nhờ có sự phối hợp của Lâm Uyên mà anh mới có thể hát tốt được như vậy. Tốt hơn cả những buổi trước.

"Nhóm số 5 chuẩn bị." Nhân viên nhắc nhở. "Đến lượt chúng ta rồi."

Điền Ngật đưa nắm đấm ra, cụng nhẹ với Lâm Uyên:

"Cố lên."

"Hãy để mọi người thấy được thực lực của cậu."

"Và cả của cậu nữa." Lâm Uyên bổ sung.

Cả hai cùng cười: "Của cả hai chúng ta."

Trước khi lên sân khấu, hai người đi qua một đoạn hành lang dài, chỉ có một tia sáng xuyên qua tấm màn che.

Khoảnh khắc tấm màn kéo ra, ánh sáng tràn ngập, cả hai cùng đứng giữa sân khấu, được bao phủ bởi những vầng sáng rực rỡ.

"Đẹp trai quá! Đẹp tuyệt vời!!!!"

Tang Tử bịt miệng lại để ngăn tiếng hét thoát ra ngoài.

Lâm Uyên và Điền Ngật cùng diện đồ trắng tinh khôi. Chiếc áo len cổ lọ trắng che đi chiếc cổ thon dài, phối cùng bộ vest trắng không hề rườm rà mà trái lại còn mang đến cảm giác thanh khiết thoát tục. Những chuỗi hạt trang trí trên ngực áo lấp lánh dưới ánh đèn, bên tai là chiếc kẹp tai bạc hình chữ thập.

Trên sân khấu Ngày Mai Của Ngày Mai, Lâm Uyên trang điểm đậm nhưng trang phục rất giản dị, khi đó anh là Quý Phong mang trọng bệnh, chứ không phải là một ngôi sao tỏa sáng như lúc này.

Lâm Uyên không cười, điều đó khiến anh trông có vẻ hơi lạnh lùng. Nhưng trái ngược với tạo hình có phần xa cách đó lại là giọng hát vang lên trên sân khấu.

“Tâm Sự” là bài hát mà rất nhiều người biết hát. Nó không phải một bài khó hát, nhưng lại được công nhận là bài hát cần dùng cảm xúc để chế ngự. Nó đã ra đời được hai mươi năm, đến tận bây giờ, ngay cả ca sĩ gốc cũng chưa chắc hát ra được đúng cái phong vị đó vì đó là những tâm tư thuộc về thời thanh xuân.

Khoảnh khắc giọng của Điền Ngật vang lên, Tang Tử đã mở to mắt. Cô nén tiếng trầm trồ vào lòng, lúc này, cô chỉ muốn dùng trái tim để lắng nghe.

"Tôi có một tâm sự."

"Một chuyện không thể nói cùng người."

"Chỉ biết hái xuống một chiếc lá, gửi nó trôi theo gió."

Câu hát ấy khiến cô lập tức nhớ về thanh xuân của mình. Dịu dàng và trong trẻo, giống như tiếng sương trên lá từng chút một rơi xuống mặt nước, tạo nên những vòng sóng lăn tăn, vang vọng "tõm" một tiếng.

Sau đó là giọng của Lâm Uyên.

"Tôi có một tâm sự."

"Là một chuyện thật nực cười."

"Nghĩ về bóng hình nụ cười của người, gom góp lại viết thành thơ."

Giọng của Lâm Uyên trầm hơn một chút, nối tiếp ngay sau Điền Ngật, mang đến cho cô cảm giác như anh đang ôm trọn lấy giọng hát của Điền Ngật vậy.

Hoàn toàn không đột ngột, ngược lại, hài hòa đến không tưởng.

Một bên là tâm sự dịu dàng, một bên là tâm sự vương vấn chút nuối tiếc, lại nhẹ tựa lông hồng, dịu êm đến mức khiến sống mũi người ta cay cay.

Muốn khóc.

Tang Tử không chắc có phải mình ảo giác hay không, cô chỉ cảm thấy khi hai người bắt đầu cất tiếng hát, thế giới dưới sân khấu bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ thường.

Bình Luận

0 Thảo luận