Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 83  ·  1.2%
Sau khi gặp được tên ngốc, tôi bị ép làm trụ cột gia đình
Chương 1: Lần Đầu Gặp Gỡ
20/07/2026 21:17· 1,385 từ

Vào một buổi xế chiều hạ, không khí phảng phất se lạnh. Đàm Dương ngậm cọng cỏ dại vừa nhổ được ven đường, tay xách theo mấy bánh bao ăn dở, lững thững đi trên con đường nhà.

Mặt trời đã hoàn toàn sau núi, bầu trời tối với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Trên con núi ngoằn ngoèo chỉ có một Đàm Dương, nhưng hắn lại chẳng chút sợ hãi nào, lại còn chậm rãi bước như thể đang tận cảm giác yên bình này.

Bên trái con đường là núi, bên phải là một suối rộng chừng ba mét.

Gió chiều thổi qua rừng tạo nên những tiếng xào xen lẫn với tiếng nước róc rách, Đàm Dương lắng tai giống như đang thưởng thức một nhạc của thiên nhiên.

Đột nhiên, hắn mở to dừng bước chân, hôm nay điệu nhạc đó hình như lẫn chút âm thanh khác, yếu lại đứt quãng, giống như tiếng đang khóc.

Đàm Dương từ trước đến không hề tin vào quỷ nhưng bây giờ trong lòng hắn vẫn có chút sợ hãi. phải vô thức nắm chặt con sau lưng, Đàm Dương nghiêng người nghe, phát hiện âm là từ bờ sông truyền

Rút dao găm ra, Đàm chậm rãi đi đến bờ hắn ngược lại muốn xem là người hay quỷ.

Càng đến gần, tiếng khóc rõ hơn. Nghe giọng thì là một nam nhân.

Đàm Dương lau mồ hôi trên trán, từng bước từng tiến lại gần nơi phát âm thanh.

Vạch lớp bụi cây rậm ra, tầm nhìn liền thoáng hẳn. Cuối cùng hắn cũng được người đang khóc, là một mặc áo màu xanh nhạt.

Thân thể căng cứng lập thả lỏng, Đàm Dương xách bước tới. Hắn muốn xem rốt cuộc là ai mà giữa khuya lại dám dọa người như

Chân hắn dài, bước mấy đã đến được trước mặt kia: "Này, một tên thanh trai tráng như ngươi mà ở khóc lóc cái gì thế?"

Hắn vung dao, dùng sống chạm vào người đang khóc, kia cúi gằm đầu, khóc thít. Nói là nam nhân thì đúng lắm, nhìn vóc dáng và tác, rõ ràng là một đứa thì đúng hơn.

"Ta..."

Tên nhóc kia ngẩng đầu hắn, yếu ớt nói khẽ, Dương thấy trên mặt y đầy bùn đất, chỉ có đôi hạnh là lấp loáng, ẩm ướt theo chút nước.

Thấy người kia không có uy hiếp đối với mình, Dương cất con dao găm tay ra lại sau lưng, cũng là lúc này, tên nhóc kia nhiên nhào tới, ôm lấy bắp hắn, khóc òa lên, hắn mà kêu: "Tướng công, bây giờ huynh mới đón ta vậy, ta đói

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-gap-duoc-ten-ngoc-toi-bi-ep-lam-tru-cot-gia-dinh&chuong=1]

Đàm Dương cả kinh, theo xạ mà đá văng người ra: "Mẹ kiếp, ngươi làm quái gì vậy?"

Tên nhóc bị đá đau, to hơn một chút, ngồi chỗ gương mắt nhìn Đàm khịt mũi nói: "Tướng công, huynh ta đau quá."

"Tướng công cái đầu ngươi Gọi bậy bạ cái gì

Đàm Dương nhíu mày, cảm như mình gặp phải kẻ lập tức quay người định đi.

"Má, xui xẻo thiệt chứ."

Thiếu niên thấy hắn muốn liền bật khóc nấc lên, vì cổ chân bị thương không đứng dậy được, chỉ có vừa bò vừa khóc: "Hu hu tướng công ơi đừng bỏ ta ta nghe lời lắm... đừng đi... ta sợ..."

Giọng nói mềm mại đầy nghiệp, nhưng với một người dạ sắt đá như Đàm thì hoàn toàn vô dụng.

Thậm chí hắn còn bước hơn. Theo bước chân của tiếng khóc của tên nhóc càng lúc càng lớn.

Mãi cho đến khi không nghe được âm thanh của kia, Đàm Dương mới thả bước chân, nhưng cũng không chậm bao nhiêu.

Chỗ này cách nhà hắn xa, đi không bao lâu đến đầu thôn. Vào trong đi về phía Đông hai trăm là đến nhà hắn.

Nơi gọi là nhà kia ra chỉ là vài gian tranh xiêu vẹo, bên ngoài hàng rào tre bao quanh thành cái sân nhỏ.

Sân cỏ mọc um tùm, tường chất đầy những thứ vặt, nhìn qua chẳng khác một nơi đã bị bỏ hoang.

Đàm Dương nhìn thẳng vào giữa phòng, tiện tay đặt cái bánh bao trên tay cái bàn gỗ.

Căn nhà rất đơn sơ, vỏn vẹn một cái tủ quần áo, một cái bàn, cái ghế và một cái giường.

Sau khi đặt đồ xuống, Dương đi đến cạnh chum to ở bên phải sân. nhanh chóng cởi sạch quần áo, nước trong chum dội lên người, đầu tắm rửa.

Buổi tối đầu hè vẫn có hơi lạnh, nước lạnh lên người khiến hắn run nhưng hắn vẫn lười đi đun nóng.

Tắm xong, hắn leo lên chuẩn bị đi ngủ. Hôm đi đòi nợ hai nhà hắn mệt muốn chết.

Vừa nhắm mắt lại, tiếng "tướng công" mềm nhũn của niên ban nãy chợt vang trong đầu.

Đàm Dương nhíu chặt mày, thấy đầu mình chắc có đề rồi mới nghĩ tới chuyện này, vội lắc đầu xua ảnh y ra khỏi đầu.

Cơn buồn ngủ dần dâng lông mày của Đàm Dương ra, thở đều đều, bắt tiến vào mộng đẹp.

Trăng treo trên đầu, trong phòng tối đen như mực, Dương mồ hôi đầy đầu dậy, trong tâm trí toàn là ảnh tên nhóc ban nãy bị ăn thịt.

Cảm giác bất an ngày lớn, cuối cùng hắn bật khỏi giường, mang giày vào, chưa kịp thay áo đã cầm găm lao ra ngoài, chạy thẳng chỗ tên nhóc lúc chiều kia.

Gió đêm rít gào như gầm của dã thú, Đàm mím chặt môi, bước chân lúc càng nhanh.

Cuối cùng cũng tới nơi, thấy tên nhóc kia đang rạp dưới đất, không nhúc Đàm Dương chợt giật thót tim, lẽ... chết rồi à?

Hắn vội chạy tới, quỳ kiểm tra thử, thấy người vẫn còn hơi thở mới phào nhẹ nhõm, chỉ là ngất thôi.

Nhớ đến giấc mơ vừa Đàm Dương thở dài, dùng cắn lấy con dao găm, tay đặt ngang đầu gối, một khoác qua vai bế y lên.

Ngoài dự liệu là người nhẹ đến bất ngờ.

Về đến nhà, Đàm Dương bỏ cởi bộ quần áo thỉu trên người tên nhóc xuống, không nghĩ tới chất liệu áo của y rất tốt, ít thì cũng là loại mà hắn mua nổi.

Xem ra tên nhóc này thiếu gia nhà giàu, vậy hắn cứu người thế này sẽ không lỗ, đến lúc đó thêm một chút bạc là được.

Múc nước lạnh ở trong mang vào nhà, hắn tùy lau lau những vết bẩn người đứa nhóc.

Đừng có hỏi tại sao dùng nước nóng, là bởi bản thân hắn còn lười muốn đun thì dựa vào cái phải đun cho một người xa Hắn cũng đâu phải Quan Âm Tát cứu khổ cứu

Lăn lộn đến hơn nửa Đàm Dương cực kỳ mệt đẩy đứa nhóc kia lên nhưng chỉ có điều cái giường của hắn thật sự quá nhỏ. người ngủ thì còn tạm được, hai người ngủ thì sự quá chật chội, cho hắn đành ôm lấy nhóc kia mà ngủ.

Dù gì cũng đều là ông, mặc dù Đại Ung phép cưới con trai nhưng cũng không thích đàn ông, nên kệ đi, cứ ngủ trước đã.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận