Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 83  ·  4.8%

Bế người vào phòng đặt giường, Đàm Dương lôi ra đôi giày cũ của từ gầm giường, thô lỗ xỏ vào cho người kia.

Chân của Tuế Sơ nhỏ hắn rất nhiều, đôi giày xỏ vào đã rộng thình, chỉ cần không chú ý chút là giày sẽ khỏi chân ngay, Tuế đành phải vừa cúi đầu chậm rãi bước đi, lúc nào phải chú ý đôi trên chân.

Đi lạch bà lạch bạch phòng hai vòng, cuối cùng Dương cũng bưng một bát đựng những chiếc bánh màu tiến vào, còn có bát dưa muối xin từ nhà hàng xóm.

"Lại đây ăn cơm."

Đàm Dương tự mình cắn miếng bánh trước, sau đó cho Tuế Sơ một bánh đen.

Bánh mới ra lò vẫn tỏa ra hương lúa mạch thoảng, Đàm Dương quả đã đói lắm rồi nên chẳng nệ gì nhiều, cứ miếng dưa muối lại miếng bánh mà ăn.

Tuế Sơ cầm bánh, bắt dáng vẻ của Đàm Dương, một ít dưa muối lên trên rồi há miệng cắn miếng, cám lúa mạch ráp cọ vào lợi y đau nhức, cổ họng bị vụn bánh khô khốc mắc đau điếng, khóe mắt chốc ứa ra những giọt mắt sinh lý.

Y gần như nhổ miếng trong miệng ra theo phản Tuế Sơ cầm chiếc đã bị cắn một miếng nhỏ, nói mềm mại vang "Tướng công, miệng ta quá."

Đàm Dương đã ăn xong chiếc bánh: "..."

Đây là lần đầu tiên thấy người nào kiều quý thế. Đàm Dương chùi bực bội nói: "Đau thì đừng nữa, có cái ăn tốt lắm rồi, còn cá chọn canh nữa."

Tuế Sơ cảm thấy tướng nói rất đúng, y bèn nước bọt rồi đưa lên miệng lần nữa, ngay khoảnh y cắn xuống, những cám lúa mạch khô vang lên những tiếng sột giữa hai hàm răng, tựa như nghiền nát một tờ nhám có lẫn sạn, đâm lợi khiến y

Nhai đại mấy cái, Tuế vừa định nuốt xuống, bỗng cái bánh trong tay người khác giật lấy.

"Ăn không được thì đừng ăn, nhổ cái bánh trong ra."

Tuế Sơ ngây người, lắp nói: "Nhưng mà..."

"Nhưng cái gì mà nhưng, ra nhanh cho ta." Đàm mất kiên nhẫn: "Đừng ta phải nói lần thứ hai, lên!"

Sợ Đàm Dương tức giận, Sơ đành cúi đầu, ngoan nhổ đồ ăn trong ra, Đàm Dương nhìn lướt qua, bột bánh màu đen lẫn cả tơ máu.

Ánh mắt Đàm Dương quay nhìn Tuế Sơ, thấy người cứ chớp chớp mắt chằm chằm vào mình, hắn khựng một chút rồi hai miếng đã ăn hết bánh vừa giật được từ Tuế Sơ, sau đó hắn ném câu đợi đó rồi ra ngoài.

Tuế Sơ vội vàng đứng đuổi theo, nhưng vì giày vừa chân nên khi đuổi tới cửa thì bóng người biến mất, y lại quen đường, chỉ đành ôm cái bụng rỗng tuếch xổm trước cửa, đôi mắt mong nhìn về phía xa.

Chẳng bao lâu sau, bóng Đàm Dương từ xa chậm đi tới, hai mắt Sơ sáng rực lên, y bật cái đứng dậy rồi choạng chạy về phía Dương.

Đàm Dương từ xa đã Tuế Sơ ngồi thu lu cửa nhà như một cún nhỏ. Vừa thấy hắn, người bỗng biến thành một bướm vừa phá kén, đôi cánh còn non nớt về phía hắn.

Nhìn "chú bướm nhỏ" bay phía mình, Đàm Dương bất cong khóe miệng.

Ngay khi Tuế Sơ sắp tới trước mặt hắn, dưới y bỗng giẫm phải hòn đá, thân hình vốn đã vững lập tức lảo ngã sang một bên.

Đồng tử Đàm Dương co lại, hắn sải một bước lao tới, một tay choàng lấy Tuế Sơ, cả hai ngã thẳng xuống đất, nghe Đàm Dương khẽ một tiếng đau đớn, hắn lấy thân mình làm đệm thịt Tuế Sơ.

Tuế Sơ phản ứng lại, vàng đứng dậy khỏi người Dương, giọng mếu máo tướng công.

Lưng Đàm Dương bị đá đau điếng, hắn vốn định giận nhưng khi nhìn giọt lệ nơi khóe mắt Tuế cơn giận đến bên lại quay ngược vào

"Tướng công, tướng công có thương chỗ nào không?" Tuế níu tay áo Đàm trên khuôn mặt đầy vẻ tự "Do ta hết, xin tướng công."

Nói một lúc đã mếu như sắp khóc, Đàm Dương vàng lên tiếng cắt lời y: "Không được khóc, ta sao."

Nước mắt Tuế Sơ đảo hốc mắt, nhưng nghe Đàm không cho y khóc, đành cố nén lại, sụt sịt nói: "Ta không khóc, công đừng giận."

Đàm Dương bò dậy, vội tra mấy cái bánh bột vừa đổi được trong Thấy chúng không bị bẩn, trong hắn mới thở phào nhõm một hơi.

Hắn kéo tay Tuế Sơ về phía nhà.

"Tướng công, giày, giày rơi

Đàm Dương dừng bước, quay lại thì thấy cả hai giày của Tuế Sơ rớt lại chỗ cũ, hắn đưa vỗ trán mình một dúi túi vải đựng bột mịn trong tay cho Sơ, còn mình thì quay lại giày.

Xem ra phải kiếm ít mua cho "chú bướm nhỏ" phức này một đôi vừa vặn thôi.

Nhặt giày về cũng không Tuế Sơ đi nữa, xách giày bế thẳng Sơ lên rồi nhanh chân đi nhà, chậm trễ lâu vậy, vị tổ tông mà đói quá thì lại đi tìm thầy thuốc mất.

Lại được tướng công bế, Sơ vô cùng vui vẻ, tay y xách túi tay kia níu chặt vạt áo ngực Đàm Dương, trong nói mềm mại lộ sự vui vẻ: "Tướng công tốt, thích tướng công ôm ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-gap-duoc-ten-ngoc-toi-bi-ep-lam-tru-cot-gia-dinh&chuong=4]

Đàm Dương không nói gì, có bước chân dưới chân chậm lại một chút.

Vào trong nhà, Đàm Dương người xuống, dặn một câu được ra ngoài rồi bánh bột mịn đi về phía bếp.

Trong bếp đã hết củi Đàm Dương lại ra ngoài vài cành cây khô, tạm lửa để hấp nóng bánh.

"Tuế Sơ, ra đây ăn

Bưng chiếc bánh bột trắng được hấp nóng bước qua cửa, Đàm Dương gọi tiếng.

Tuế Sơ đang ngồi xổm cửa sổ ngắm chim, nghe gọi thì vội vàng người chạy về phía Đàm Dương: công, tướng công vừa tên ta phải không?"

Đàm Dương: "..." Đây là gì hiếm lạ lắm sao?

Thấy Đàm Dương không trả Tuế Sơ cũng chẳng để y kéo vạt áo Dương, khẩn khoản nói: "Tướng công lại một tiếng Tuế được không? Ta thích công gọi ta."

"Không gọi." Đàm Dương đặt chiếc bát trong tay xuống "Mau ăn cơm đi."

"Ồ."

Thấy dáng vẻ thất vọng người kia, ánh mắt Đàm khựng lại một chút, tay bất giác xoa xoa góc "Tuế Sơ, ngươi đi cỡ bao nhiêu?"

Tuế Sơ đang định chuẩn ăn bánh, nghe thấy vậy hai mắt y sáng ngẩng đầu nhìn Đàm Dương: "Tướng vừa gọi tên ta

Nhìn đôi mắt sáng lấp như những vì sao, Đàm lúng túng quay mặt yết hầu trượt lên xuống rồi một tiếng: "Hỏi ngươi giày cỡ bao nhiêu?"

"Không biết." Tuế Sơ lắc sau đó lại nghiêng đầu nghĩ một lúc rồi "Tướng công đi cỡ bao nhiêu ta đi cỡ bấy

Thật là một tên ngốc, Dương cạn lời, hắn giật chiếc bánh trong tay Sơ rồi nhét vào miệng người "Ăn đi, tên ngốc

Nói xong, hắn ngồi xổm bên chân Tuế Sơ, ướm xem chân y to thế nào.

Chiếc bánh vừa vào miệng, hẳn với loại màu đen trước, chiếc này rất mại, hương vị thơm ngon lập khơi dậy sự thèm của Tuế Sơ, nhưng cũng không quên có đồ thì phải chia sẻ với tướng

Nhân lúc Đàm Dương chưa dậy, y bèn đưa chiếc mình vừa cắn dở bên miệng Đàm Dương: "Tướng công đi, cái này ngon

Hương lúa mạch từ chiếc phả vào chóp mũi, Đàm ngước mắt nhìn Tuế đang tha thiết trông mong mình, miệng hắn nhếch lên đường cong gần như thể nhận ra, xem ra bướm nhỏ này cũng có chút tâm.

"Ta ăn rồi, ngươi tự đi." Đàm Dương nương theo y, đẩy chiếc bánh lại miệng y.

Tuế Sơ cũng không nghĩ trong đầu chỉ nghĩ tướng nói gì cũng đúng, là y lại quay đi chuyên ăn bánh.

Chỉ ăn bánh không thì khô, nhưng Tuế Sơ cũng chuyện, biết trong nhà còn thứ gì khác để ăn chỉ lẳng lặng ăn miếng bánh, uống một nước.

Sau khi đã lấp đầy Đàm Dương lại bôi thuốc Tuế Sơ, chờ hắn thuốc xong thì phát hiện Tuế đã ngủ thiếp đi lúc nào.

Tuế Sơ quả thật rất đôi mày đẹp như tranh lông mi vừa dài cong vút, chóp mũi tròn trịa xắn, đôi môi nhạt nhưng vẫn phơn phớt hồng tự nhiên, đường nét môi mềm mại, khóe môi hơi lên, khi không cười mang theo ba phần mềm

Vào trong bếp, Đàm Dương ba chiếc bánh bột mịn lại, tìm một cái rồi ra khỏi nhà.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận