Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 83  ·  6%
Sau khi gặp được tên ngốc, tôi bị ép làm trụ cột gia đình
Chương 5: Thơm thơm
20/07/2026 21:22· 1,768 từ

Hắn định ra con sông dưới để bắt cá.

Năm cái bánh bột mịn mà Sơ vừa ăn là hắn đã hứa sẽ cho người hai con cá vào buổi nên mới đổi được.

Phần lớn người trong thôn bọn đều không biết bơi, thêm việc từng có người chết dưới sông nên rất ít ra đây bắt cá.

Đến bờ sông, Đàm Dương đặt xuống, xắn ống quần đến đầu gối rồi giẫm lên viên đá cuội mát lạnh, ra giữa dòng sông.

Nước sông đầu hè vẫn còn man mát, nước sông vào bắp đùi tựa như có số cây kim nhỏ đâm vô cùng đau buốt.

Hắn khom lưng, nhìn chằm chằm những tảng đá xanh dưới đáy nước, đột nhiên liếc một bóng dáng màu bạc lóe qua, Đàm Dương lập tức thở, hai tay tạo thành vòng cung mạnh mẽ lại.

Nước bắn tung tóe văng lên hai tay hắn dùng ghì chặt lấy con cá đang giụa.

Nhanh chân bước lên bờ, Đàm ném con cá vào phát ra một tiếng bộp trầm

Cứ lặp đi lặp lại như cá trong thùng dần lên, Đàm Dương lau mồ hôi trán, liếc nhìn ánh hoàng nơi chân trời rồi xách thùng về phía nhà đã đổi lúc trước.

Sau khi giao cá xong, mặt đã hoàn toàn xuống chỉ còn ánh chiều tà nhàn chiếu sáng đường về nhà hắn.

Hắn rảo bước nhanh hơn, hai cá còn lại trong lắc lư theo bước đi, bọt bắn ra ướt sũng ống Đàm Dương.

Hôm nay vận may không tệ, được tận bốn con bữa tối của hắn và chú nhỏ đã có rồi.

Mắt thấy cách nhà càng ngày gần, tốc độ dưới Đàm Dương cũng càng ngày càng

Đẩy cửa ra, vừa mới bước nhà, hắn đã nghe từng tiếng nức nở khe khẽ đến từ trong phòng.

Lông mày hắn không khỏi nhíu lại, Đàm Dương đặt nước trong tay xuống, sải bước bậc thang rồi đẩy cửa Vừa vào nhà, hắn đã thấy bướm nhỏ đang ngồi xổm cửa vùi đầu khóc thương tâm.

"Tuế Sơ, ngươi lại khóc gì

Đàm Dương dùng mũi chân đá vào mông Tuế Sơ.

Nghe thấy giọng Đàm Dương, Tuế đột ngột ngẩng đầu gương mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mắt, đôi mắt đỏ hoe húp, vừa nhìn đã biết thời khóc hẳn là không ngắn

"Tướng công!" Tuế Sơ đột nhiên dậy nhào vào lòng Dương, khuôn mặt ướt sũng cọ vào cổ Đàm Dương: "Thức không thấy tướng công, ta tưởng, tướng công không cần ta hu hu hu hu."

Nước mắt ấm áp thông qua da truyền tới đáy Đàm Dương, vì nghĩ rằng mình rơi y nên mới khóc tâm đến vậy sao?

Trong lòng Đàm Dương dâng lên cảm giác khó tả, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Sơ rồi: "Không phải không ngươi nữa, ta chỉ ra bờ bắt cá thôi."

"Khó, khó chịu lắm." Tuế Sơ nấc lên, nói chuyện lắp bắp: "Không, không thấy tướng trong lòng, trong lòng đau

Đầu quả tim khẽ run rẩy, Dương hơi rũ mi, đi những cảm xúc trong đôi hắn giơ tay nhẹ nhàng ve gáy Tuế Sơ. "Đừng khóc tối nay nướng cá cho ăn."

Nhưng không có tác dụng, Tuế vẫn cứ khóc, Đàm bất đắc dĩ thở dài, hai nắm lấy vai Tuế Sơ, người ra khỏi lòng mình rồi "Còn khóc nữa là tướng thật sự không cần nữa đâu."

Chiêu này quả nhiên rất hiệu Tuế Sơ vừa nghe sắc mặt lập tức trở nên lắng thấy rõ, y nhìn bằng ánh mắt vô cùng đáng "Không khóc, Tuế Sơ không tướng công không được Tuế Sơ."

Miệng thì nói không khóc, nhưng mắt vẫn không sao được mà cứ lã chã rơi.

Đàm Dương không có cách nào, đành giơ tay lau giọt nước mắt của Tuế Sơ lần này đến lần khác.

Dần dần, Tuế Sơ quả thật nín khóc.

Đàm Dương thở phào nhẹ nhõm: được khóc nữa, nếu ta sẽ không dẫn ngươi đi cá nướng nữa."

Tuế Sơ ngoan ngoãn gật đầu, sịt mũi, giọng nói khàn mềm mại: "Lúc nãy tướng giúp Tuế Sơ lau nước thật dịu dàng nha."

Đàm Dương vờ như không nghe xỏ giày cho người rồi kéo y ra sân.

Tìm một khoảng đất trống, Đàm bảo Tuế Sơ ở tại chỗ, còn hắn ra ngoài ít củi.

"Tướng công, ta muốn đi cùng công." Tuế Sơ níu vạt áo Đàm Dương, giọng nói nhũn vì vừa khóc xong, lông mi vẫn còn đọng vài lệ.

Lời từ chối ban đầu của Dương không hiểu sao đến bên miệng lại thành đồng

Tuế Sơ bám sát sau lưng Dương ra ngoài nhặt cây. Lúc trở về, y đã trong lòng Đàm Dương, còn hông Đàm Dương buộc một sợi thừng, đầu kia của sợi là một bó củi

Đặt người xuống ghế, Đàm Dương đầu nhóm lửa, nhóm xong lại xử lý cá.

Khi hắn đang mổ bụng cá, lạch bạch lạch bạch đến bên cạnh hắn ngồi xổm Đàm Dương nghiêng đầu liếc y một cái rồi lại tiếp động tác trên tay.

"Tướng công, sau này Tuế Sơ giúp tướng công nhặt có được không?" Tuế Sơ mân vạt áo Đàm Dương, thì nói thêm: "Sau này ta cũng nấu cơm cho tướng công

Đàm Dương liếc y một cái. rất muốn nói, chỉ hai ba cành cây còn nhỏ ngón tay ngươi vừa nhặt cũng gọi là củi sao.

Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng vẫn đáp: "Biết rồi."

Tuế Sơ vui vẻ hẳn lên, một nụ cười ngọt Nhân lúc Đàm Dương không để y chụt một tiếng, hôn cái lên gương mặt Đàm Dương.

Con dao trong tay Đàm Dương chút nữa thì không vững, tim hắn đập thình thịch, đầu quát gắt lên: "Ngươi cái gì thế!"

Tuế Sơ bị tiếng quát đột của Đàm Dương dọa co rúm người lại, nước mắt dâng lên trong hốc mắt, mếu máo nói: "Ta chỉ muốn hôn tướng công thôi, không gì cả."

Thấy những giọt nước long lanh còn đọng lại trên mi Tuế Sơ, Đàm Dương nhận mình vừa phản ứng thái dọa sợ người ta rồi, nhưng vẫn cứng miệng nói: "Ai, bảo ngươi tự nhiên..."

Lời nói đến bên miệng lại nuốt ngược vào, hắn mặt đi, vờ như không có gì xảy ra mà tiếp xử lý con cá trong tay, trong bóng tối, khuôn mặt đã đỏ bừng cả

"Xin lỗi tướng công." Tuế Sơ sát lại, nhỏ giọng lỗi: "Sau này, sau này ta không hôn tướng công nữa, giận ta có được không?"

Lòng Đàm Dương không hiểu sao dấy lên một cảm khó chịu, hắn quay đầu nhìn Sơ hỏi: "Tại sao lại hôn ta?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-gap-duoc-ten-ngoc-toi-bi-ep-lam-tru-cot-gia-dinh&chuong=5]

Hai chữ cuối hắn nói rất nhưng sự chú ý Tuế Sơ vẫn luôn đặt trên hắn nên vẫn nghe thấy

"Tướng công không hôn ta nên hôn tướng công." Tuế nói một cách hiển nhiên.

Không ngờ lại là lý do trong lòng Đàm Dương ngang trăm mối, hắn nhìn Tuế một lúc lâu mà không gì, sau đó lại quay đầu tục xử lý cá.

Gió đêm thổi qua mang theo giác se lạnh, Tuế sụt sịt mũi, nép sát vào Đàm Dương nói nhỏ: "Tướng ta hơi lạnh."

Đàm Dương ngay cả ánh mắt không cho Tuế Sơ cái, hắn nói: "Lạnh thì ra đống lửa."

"Nhưng Tuế Sơ muốn ở cạnh công."

Động tác xử lý cá của Dương lại một lần dừng lại. Trong hai mươi năm đời chưa từng có ai với hắn những lời như vậy, cũng chê hắn là gánh kể cả cha mẹ

Có lẽ vì thật sự rất nên Tuế Sơ lại sát vào người Đàm Dương, nếu phải Đàm Dương ngồi vững có lẽ đã bị y dí mức ngã nhào rồi.

"Vậy thì ráng chịu, không được lạnh."

Miệng thì nói vậy, nhưng tốc trên tay hắn đã hơn không ít, đồng thời hắn lặng lẽ dịch chân, chắn phần lớn ngọn gió đang thổi

"Tướng công làm từ từ thôi." Sơ thấy động tác tay Đàm Dương trở nên nhanh y sợ hắn bị thương: thương sẽ đau lắm, ta không tướng công bị thương."

Đàm Dương không nhịn được nữa, quay đầu nhìn Tuế không hiểu nổi tại sao một ngốc như y lại luôn thể nói ra những lời khiến người khác phải rung động thế.

Thấy Đàm Dương cứ nhìn mình chằm không nói gì, Sơ do dự hỏi: "Tướng công, phải... có phải ta lại huynh nổi giận rồi không?"

Nghe ra sự chán nản trong y, Đàm Dương ném một câu không phải rồi quay lại làm việc.

Tuế Sơ lập tức vui vẻ lại, rúc vào bên Đàm Dương, líu ríu nói chuyện, là chim nhỏ, hoa nhỏ, nhỏ, sâu nhỏ, chuyện gì y kể cho Đàm Dương nghe lượt.

Nếu như đổi sang một người dám lải nhải như lúc Đàm Dương đang làm việc, đã sớm cho kẻ đó cước đá bay đi rồi, nhưng lại chẳng thể khiến nổi dậy một chút bội nào.

Đàm Dương thấy lạ, có lẽ giọng của Tuế Sơ hay, giống như tiếng suối róc trong khe núi, chỉ khiến ta cảm thấy thư thái.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận