Kết quả, người bạn trai hoàn hảo mà cô cất công lựa chọn... lại thật sự là một tên gay.
Nghĩ đến đây, trong lòng Cho không khỏi bi thương, nước mắt lưng tròng.
"Sao vậy, Cho?"
Cedric đưa tay muốn chạm vào má cô: "Sao tự nhiên lại khóc?"
Đôi tay đó... đôi tay hôm qua còn viết đi viết lại tên của người khác trong nhật ký.
I"m fine, fuck you.
Mắt Cho ngấn lệ, cô cố gắng nói: "Thời tiết tệ quá."
"Đừng lo."
Cedric dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt của cô: "Dù kết quả thế nào, em vẫn là Tầm thủ giỏi nhất Hogwarts, ít nhất là trong lòng anh."
Đồ lừa đảo.
...
"Đợi đã, suýt quên."
Cedric lấy chiếc hộp nhỏ trong túi áo choàng ra, bên trong là cặp kính bảo hộ chuyên nghiệp phiên bản giới hạn của công ty Nimbus.
"Cái này quý giá quá..."
Cho rất muốn nhưng giả vờ từ chối.
"Suỵt."
Cedric dịu dàng ngắt lời cô, anh cẩn thận đeo kính, điều chỉnh lại dây đeo cho cô.
Cho là bạn gái của anh, là một cô gái tốt, anh không nên suy nghĩ lung tung về những chuyện khác.
"Cái này vì sự an toàn của em, anh không muốn thấy em bị thương."
Cedric lúc nào cũng cực kỳ chu đáo.
Biết cô không thích nước bí ngô, anh sẽ đặc biệt chuẩn bị trà cho cô; biết gia cảnh của cô, anh sẽ dùng đủ mọi lý do tặng quà mà không làm cô cảm thấy khó xử; biết cô mua một cây chổi cũ vì muốn vào đội Quidditch, anh sẽ "tình cờ" dư ra một bộ đồ bảo hộ chuyên nghiệp, nói là mua nhầm kích cỡ.
Từ quần áo trang sức lớn lao, cho đến bút lông ngỗng, kẹo ngọt nhỏ nhặt, chỉ cần là thứ người con gái khác có, Cho sẽ luôn có một phần.
"Còn nữa..." Cedric lùi lại một bước, rút đũa phép chĩa vào cô: "Bùa Chống thấm!"
Vì cảm giác tội lỗi sao?
Những món quà đắt tiền, những hành động chu đáo, tất cả đều là cách giúp anh ta giảm bớt cảm giác tội lỗi?
Giống như những người chồng ngoại tình mua trang sức đắt tiền cho vợ, Cedric cũng đang dùng cách này để tìm kiếm sự cân bằng tâm lý.
Cedric cất đũa phép rồi tiến lên một bước, dùng hai tay bế cô xuống bàn, sau đó anh cẩn thận sửa sang lại áo choàng bị ướt mưa cho cô, những ngón tay vô tình lướt qua bên hông và hõm cổ cô.
"Thi đấu cố lên nhé."
Cho nặng nề gật đầu, xoay người đi về phía cửa.
Cedric vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt thẳng tắp dõi theo bóng lưng cô rời đi, đáy mắt ẩn chứa mờ mịt sâu sắc.
Cùng lúc đó, không khí căng thẳng bao trùm phòng thay đồ nhà Gryffindor.
"Nghe đây!" Oliver Wood bắt đầu bài phát biểu động viên trước trận đấu của mình lần thứ ba: "Tôi biết thời tiết rất tệ, nhưng chúng ta có Harry!"
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía cậu bé tóc đen ngồi trong góc.
Trông Harry không được khỏe.
Sắc mặt cậu tái nhợt, đôi mắt xanh lục bảo trông ảm đạm vô hồn.
"Tầm thủ của Ravenclaw là Cho Chang, năm thứ tư." Wood tiếp tục: "Năm ngoái từng bị thương rất nặng, nghe nói kỹ thuật bay của cô ta khá xuất sắc và... ờm..."
"Và siêu xinh đẹp." Fred Weasley tiếp lời, nháy mắt với người anh em song sinh của mình.
"Mỹ nhân được cả trường công nhận." George bổ sung: "Bạn gái của Cedric Diggory."
"Đó không phải trọng tâm!" Wood tức giận lườm hai anh em sinh đôi: "Trọng tâm là kỹ thuật của cô ta! Harry, cậu không được nể nang, rồi thể hiện phong độ lịch lãm đâu đấy..."
"Em biết rồi, Oliver." Harry mệt mỏi ngắt lời hắn, đưa tay đẩy gọng kính tròn trượt xuống mũi.
Cậu lại mơ thấy giấc mơ đó.
Đẩy cửa phòng thay đồ ra, cơn bão ập đến như trời long đất lở.
Mưa như roi quất vào người họ, gió lớn gào thét như muốn thổi bay người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-hoc-vien-phap-thuat-van-nguoi-me-vinh-vien-khong-tan&chuong=3]
Các thành viên trong đội phải nắm tay nhau mới có thể tiến bước trên bãi cỏ lầy lội.
Tiếng reo hò từ khán đài hoàn toàn bị tiếng gió mưa át đi, chỉ có thể thấy vô số bóng người mờ ảo đang vẫy cờ nhà mình.
"Hai đội tập hợp!"
Giọng của bà Hook được khuếch đại bằng phép thuật, nhưng trong cơn mưa bão vẫn lộ rõ yếu ớt.
Các thành viên của Gryffindor và Ravenclaw khó khăn xếp hàng giữa sân, Harry lau nước mưa trên kính, hành động này hoàn toàn vô nghĩa, vì ngay giây tiếp theo tròng kính lại bị ướt.
Qua tầm nhìn mờ ảo, cậu nhìn thấy bóng người mảnh mai đứng trong đội hình của Ravenclaw đối diện.
Dù cách mưa gió, dù không nhìn rõ mặt, bóng hình đó vẫn đặc biệt thu hút sự chú ý. Không hiểu tại sao, Harry cảm thấy dạ dày co thắt, đồng thời vết sẹo trên trán cũng đau nhói.
"Tôi hy vọng sẽ được xem một trận đấu trong sạch và công bằng." Ánh mắt nghiêm khắc của bà Hook lướt qua hai đội: "Đặc biệt trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt thế này, an toàn là trên hết!"
"Đội trưởng bắt tay."
Wood và Davies bước lên, khó khăn bắt tay nhau trong bùn lầy.
Sau đó, bà Hook quay sang Tầm thủ của hai đội: "Potter, Chang, mời tiến lên phía trước."
Harry hít một hơi thật sâu, siết chặt cán chổi trong tay rồi bước về phía trước.
Cùng lúc, cô gái đối diện cũng di chuyển.
Khoảng cách ngày càng gần, Harry cuối cùng cũng nhìn rõ dáng vẻ của cô.
Dù trong thời tiết khắc nghiệt, dù toàn thân bị ướt sũng vì mưa, cô vẫn đẹp đến kinh ngạc.
Mái tóc đen óng buộc đuôi ngựa, vài lọn tóc dính trên gò má trắng nõn, đôi mắt hạnh xuyên qua cặp kính bảo hộ nhìn thẳng vào cậu.
Điều kỳ lạ nhất là... Harry cảm thấy gương mặt này quen thuộc đến lạ.
"Chúc hai trò may mắn." Giọng bà Hook kéo cậu về thực tại: "Hãy nhớ đây chỉ là một trận đấu."
Cho tiến lên một bước, chìa tay về phía cậu.
Đó là một bàn tay thon dài trắng nõn, móng tay cắt tỉa gọn gàng, trông đặc biệt mảnh mai trong màn mưa.
Thật mong manh, thật dễ bẻ gãy... nếu cậu muốn.
Harry sững người một lúc, cố kìm nén thôi thúc kỳ quái trong lòng.
Gió lớn gào thét lướt qua giữa họ, thổi bay vài lọn tóc cô gái. Nước mưa đọng lại thành những giọt long lanh trên kính cô rồi trượt xuống, tựa như những giọt nước mắt.
Cậu nhớ lại giấc mơ đó.
Ngày mưa, sân Quidditch, cô gái khóc.
Cô quỳ trong bùn lầy, nước mưa hòa cùng nước mắt chảy dài trên gương mặt.
"Xin lỗi." Cô nói đi nói lại: "Xin lỗi, Harry. Tôi không nên đối xử với cậu như vậy."
Sau đó cảnh tượng đột nhiên thay đổi.
Cô nằm trong vòng tay cậu.
Mềm mại, ấm áp, thuộc về cậu.
Những ngón tay cậu luồn vào mái tóc đen của cô, cảm nhận sự mềm mại như lụa. Cô ngẩng đầu nhìn cậu, trong mắt chứa đựng sự tin tưởng và dựa dẫm hoàn toàn.
"Em là của anh." Cô khẽ nói: "Mãi mãi là như vậy."
Nhưng tiếp theo, giấc mơ trở nên méo mó.
Cô đột nhiên đẩy cậu ra, trong mắt tràn đầy chán ghét: "Cậu tưởng tôi thật sự yêu cậu sao? Tôi căm hận sự tồn tại của cậu!"
Rồi cô quay người lao vào vòng tay người khác, họ hôn nhau trước mặt cậu, còn cậu chỉ có thể bất lực nhìn theo.
"Trò Potter?" Cho khẽ nhắc.
Harry bấy giờ mới nhận ra mình nhìn chằm chằm người ta quá lâu.
Cậu vội vàng lau mồ hôi tay vào áo choàng ướt sũng, thực ra chẳng lau khô được chút nào, rồi nắm lấy bàn tay đó.
Mềm mại.
Ấm áp.
Khóe miệng Cho cong lên thành đường cong nhẹ, hai lúm đồng tiền ẩn hiện trên má.
Cô đang cười với cậu.
Đẹp thật.
Ý nghĩ này không kiểm soát được nảy ra, khiến mặt Harry đỏ bừng ngay lập tức.
"Chúc cậu may mắn, Potter."
Cô vừa nói vừa nhẹ nhàng rút tay về, ngón tay như vô tình như hữu ý lướt qua lòng bàn tay cậu.
Cảm giác chạm nhẹ đó khiến tim Harry đập loạn xạ, như thể có cả bầy Snitch Vàng đang bay loạn xạ trong lồng ngực.
Cậu luống cuống rụt tay lại, muốn nói gì đó nhưng phát hiện cổ họng khô khốc như vừa nuốt cả chai thuốc Tiêu Ớt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận