"Vâng, thưa bà."
Giọng Harry truyền đến từ sau tấm rèm giường, nghe có vẻ lơ đễnh.
Bà Pomfrey ném cho họ ánh mắt cảnh cáo cuối cùng, sau đó đi vào văn phòng của mình.
Cedric ngồi xuống bên giường Cho.
Chiếc ghế gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, anh cẩn thận điều chỉnh trọng tâm, sợ đánh thức cô.
Bàn tay nhẹ nhàng phủ lên tay cô.
Tay Cedric rất ấm, đầu ngón tay có một lớp chai mỏng. Anh cứ nắm lấy tay cô như vậy, ngón cái vô thức vuốt ve mu bàn tay cô, động tác chứa đựng sự quyến luyến.
Điều này không bình thường.
Anh yêu Cho.
Anh vẫn luôn yêu Cho.
Nhưng tại sao... tại sao anh lại muốn...
Anh thì thầm: "Xin lỗi."
Cánh cửa gỗ sồi khẽ khép lại, Bệnh thất trở về với sự yên tĩnh.
Trên chiếc giường khác, Harry nằm bất động.
Đôi mắt xanh lục ngẩn ngơ nhìn vào đống tàn tích trên tủ đầu giường.
Cây Nimbus 2000 của cậu.
Cán chổi từng trơn bóng đẹp đẽ giờ vặn vẹo biến dạng, biển số vàng bị hủy hoại hoàn toàn, những nhánh đuôi được đánh bóng tỉ mỉ bị bẻ gãy, chĩa ra các hướng lởm chởm không đều.
Cây chổi này đã bầu bạn với cậu hai năm.
Cậu cố gắng tự an ủi mình, ít nhất mình đã không hoàn toàn mất mặt trước toàn trường.
Hãy tưởng tượng cảnh tượng đó mà xem.
"Cậu bé Vàng" hét lên rồi ngất xỉu trước mặt Giám ngục, rơi từ trên trời xuống như một đứa học sinh năm nhất tay trói gà không chặt.
Malfoy chắc chắn sẽ treo chuyện này bên miệng suốt cả học kỳ.
Không, có lẽ là cả năm.
Ánh mắt cậu không tự chủ được mà liếc sang giường bệnh bên cạnh.
Thực ra cậu đã chú ý đến Cho từ rất sớm.
Cô rất xinh đẹp, điều này không cần bàn cãi.
Nhưng không chỉ có vậy, còn có tư thế tao nhã của cô khi bay lượn, khí chất dịu dàng u buồn của cô, những động tác nhỏ cắn bút lông khi cô chăm chú đọc sách trong thư viện, vẻ tủi thân đáng thương khi nhận lỗi, đôi mắt trợn tròn khi thẹn quá hóa giận, bàn tay trắng nõn đánh vào mặt cậu còn mang theo hương hoa nhài...
Khoan đã, tại sao cậu lại biết những điều này?
Harry lắc lắc đầu, Cho Chang đã ếm bùa cậu, khiến cậu mất mặt trước toàn trường.
Theo lý mà nói cậu nên ghét cô.
Nhưng cô lại cứu cậu.
Mạo hiểm tính mạng, không chút do dự nhảy xuống cứu cậu.
Sự mâu thuẫn này khiến cậu cảm thấy quen thuộc, dường như đã từng quen biết.
Cứ như là...
Cô luôn như vậy, cho cậu hy vọng rồi lại tự tay hủy diệt, làm tổn thương cậu rồi lại chữa lành cho cậu, đẩy cậu ra rồi lại thu hút cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-hoc-vien-phap-thuat-van-nguoi-me-vinh-vien-khong-tan&chuong=8]
Giống như một mê cung vĩnh viễn không có lối ra, mà cậu thì cam tâm tình nguyện bị giam cầm trong đó.
Harry lắc đầu, Cho đã có bạn trai rồi, hơn nữa còn là...
Cậu không kìm được nhớ lại cảnh tượng khó xử vừa rồi.
Bản thân Diggory dường như chẳng hề để tâm đến điều đó, vừa rồi khi rời đi thậm chí còn có thể phong độ chào tạm biệt mọi người, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.
...
Đêm khuya, tại Bệnh thất.
Cho có thể cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của Harry, cô khẽ gọi trong lòng: "Hệ thống, bảng trạng thái."
Giao diện màu xanh lam bán trong suốt mở ra trước mắt cô, tỏa ra ánh sáng nhu hòa:
[Thông tin nhân vật.]
Họ tên: Cho Chang.
Cấp độ: Nữ phụ độc ác. (Đang chuyển nghề...)
Ma lực: 85/100. (Tốc độ tiêu hao: -5/giờ)
Sinh mệnh: 70/100.
Mô tả ngoại hình: Dòng máu phương Đông ban cho cô ngũ quan tinh tế và mái tóc đen như thác đổ, mắt hạnh chứa tình, môi tựa cánh hoa anh đào. Dáng vẻ anh dũng cứu người trong mưa đã trở thành truyền thuyết mới của Hogwarts.
Nhận xét nhân vật: "Mối tình đầu" đỉnh cao của Hogwarts, trữ lượng nước mắt sánh ngang dung tích Hồ Đen.
Cho nhìn chằm chằm vào lời nhận xét, khóe miệng giật giật: "Hệ thống, tôi hay khóc đến thế sao?"
[Khụ khụ! Lỗi chương trình! Sửa ngay đây!] Hệ thống chột dạ biện hộ.
Những dòng chữ trên bảng bắt đầu nhấp nháy, sau đó nhanh chóng biến thành nội dung mới:
[Hạt giống cho vai Nữ chính xuất sắc nhất! Dũng cảm và sắc đẹp song hành, đang viết lại quỹ đạo của vận mệnh. MVP hôm nay, Huyền thoại ngày mai!]
Cô tiếp tục xem các thông tin khác:
[Cây kỹ năng.]
Bay Quidditch (Tinh thông): Kỹ thuật bay của cô đã đạt đến mức thượng thừa.
Bùa chú cơ bản (Nhập môn): Trình độ bùa chú miễn cưỡng đủ dùng cho thường ngày.
Diễn xuất (Đại sư): Có thể lừa được tất cả mọi người, bao gồm cả bản thân.
[Độ thiện cảm hiện tại.]
Cedric Diggory: 0. (Con số 0 vững như núi Thái Sơn)
Harry Potter: 60. (Đang tăng lên ↑)
Draco Malfoy: 10. (Hắn đang lén lút theo dõi cô)
Cho Chang nhìn chằm chằm vào cột của Cedric, sự tương phản về độ thiện cảm giữa bạn trai chính thức và "tiểu tam nam" thật sự rất rõ ràng.
"Đổi độ thiện cảm của Harry trước đi."
Cuối cùng cô đưa ra quyết định.
[Đang chuyển đổi...]
[Chúc mừng! Giới hạn ma lực đã tăng lên 135 điểm!]
[Nhắc nhở ấm áp: Ký chủ đã có thể thi triển liên tục 15 bùa Bay mà không cần lo lắng bị ngất xỉu rồi nhé!]
135 điểm ma lực, đủ để cô sinh hoạt bình thường trong 27 giờ. Sự tiêu hao của các bùa chú thường ngày hoàn toàn nằm trong phạm vi chịu đựng, cuối cùng cô cũng không cần phải bị hạn chế khắp nơi giống như một kẻ vô dụng nữa.
Cho Chang thoải mái nằm trong chăn đệm mềm mại, bắt đầu phác họa bản thiết kế tương lai tươi sáng trong lòng.
Theo thiết lập của hệ thống, nếu công lược được năm nhân vật quan trọng thì sẽ có 500 điểm, có thể đổi được 250 điểm ma lực. Cộng với số hiện có, tổng cộng là 355 điểm...
Điều đó có nghĩa là gì?
Ngoài việc có thể giải quyết triệt để vấn đề cốt lõi là sự thất thoát ma lực, cô thậm chí có thể thi triển các loại bùa chú cao cấp mà không gặp chút áp lực nào - có thể liên tục thi triển Lời nguyền Giết chóc Avada Kedavra gần bốn lần!
Tất nhiên, cô không định đi giết người thật.
Nghĩ đến đây, đám mây đen đè nặng trong lòng cuối cùng cũng tan biến.
Xuyên không vào thế giới tiểu thuyết đam mỹ thì đã sao? Là nữ phụ độc ác thì thế nào?
Cô sẽ viết lại câu chuyện này.
Trong tuyến truyện gốc, thời điểm này lẽ ra là nút thắt quan trọng để tình cảm giữa Cedric và Harry nóng lên.
Mô típ "anh hùng cứu mỹ nhân" luôn luôn hiệu quả... cho dù người được cứu là một chàng trai khác.
Hai người sẽ vì sở thích chung Quidditch mà ngày càng xích lại gần nhau, sẽ thảo luận về kỹ thuật bay trên đỉnh Tháp Thiên văn vào đêm khuya, sẽ tiến hành những trận "giao hữu" trên sân bóng không một bóng người.
Đến lúc cuộc thi Tam Pháp Thuật diễn ra, khi tất cả mọi người đều nghi ngờ Harry, chỉ có Cedric kiên định đứng bên cạnh cậu. Trong buổi dạ vũ, hai vị Quán quân sẽ nắm tay nhau bước vào sàn nhảy, nhìn nhau cười trong giai điệu của bản valse.
Còn Cho Chang?
Cô sẽ ghen tuông, sẽ hãm hại, sẽ tạo ra hiểu lầm giữa hai người... nhưng những hành động này ngược lại sẽ khiến tình cảm của họ càng thêm bền chặt.
Cũng chính vì có khoảng thời gian thường ngày hòa hợp và tươi đẹp như vậy làm nền tảng, thế nên cái "chết" đột ngột của Cedric trong cuộc thi Tam Pháp Thuật mới trở nên đau đớn tột cùng.
Tất nhiên, Cedric chỉ giả chết mà thôi.
Đến cuối cùng của cuối cùng, khi Voldemort bị tiêu diệt, khi hòa bình lập lại, Cedric và Harry sẽ vai kề vai đứng trên đỉnh cao của thế giới mới.
Ồ, thật đáng chúc mừng làm sao.
Cho Chang nghĩ với vẻ mặt vô cảm.
...
Buổi sáng tươi đẹp bị xé toạc bởi tiếng kẽo kẹt chói tai.
Cánh cửa gỗ sồi dày nặng bị đẩy ra một cách thô bạo, đập vào tường tạo nên tiếng vang trầm đục, chấn động đến mức những bức chân dung trên tường cũng phải lên tiếng phàn nàn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận