Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 22  ·  27.3%
Xuyên Thành Nữ Phụ Học Viện Pháp Thuật, Vạn Người Mê Vĩnh Viễn Không Tàn
Chương 6: Tù nhân ngục Azkaban
16/06/2026 10:06· 1,531 từ

Cedric chậm rãi đi tới.

Nước mưa trượt dài trên mặt điển trai của anh, mái đen dính bết vào trán, đôi xám dưới sắc trời u trông phức tạp lạ thường.

Ánh mắt anh đầu tiên trên mặt Harry, sau đó từ chuyển sang Cho đang nằm trong cậu, cuối cùng dừng ở tư thế thân mật của người.

Không khí trong nháy mắt cứng lại.

Mưa vẫn rơi.

Cho xấu hổ đến mức chân co quắp, theo bản năng giãy giụa để thoát khỏi tình khó xử này.

Nhưng cánh tay Harry đột siết lại, ôm cô càng chặt

"Chị ấy cần được điều ngay lập tức."

Giọng Harry cũng rất bình nhưng tim cậu đang đập nhanh

Cậu nên giao Cho cho trai của cô ấy.

Nhưng Harry không động đậy.

"Vậy thì để tôi." Cedric lên một bước, mỉm cười đưa ra: "Dù sao thì, chăm sóc ấy là trách nhiệm tôi."

Lời này nói ra hợp tình hợp lý.

Hai chàng trai tuấn tú, người ôm cô gái yếu ớt, như con rồng đang bảo vệ bảo, một người vươn chờ đợi, giống như chàng kỵ bị cướp mất báu vật.

Nước mưa trượt xuống người tụ lại thành vũng nước nhỏ chân.

Đám học sinh vây xem dám thở mạnh, sợ bỏ lỡ khắc mang tính lịch sử này, quả thực giống như tiết mà chỉ xuất hiện trong thuyết của Muggle.

"Khung cảnh thật đặc sắc."

Malfoy chậm rãi nói: "Có tôi rất tò mò, nếu mọi biết "anh hùng" thực chất lại một kẻ mưu mô, người sẽ có cảm tưởng

...

"Rốt cuộc mày muốn nói Ron không nhịn được gầm lên.

"Điều tao muốn nói là..." tao nhã phủi phủi cánh tay ra đã khỏi hẳn từ lâu, đôi mắt xám lóe ác ý.

"Tối hôm qua tao tận nhìn thấy tiểu thư Cho Chang bùa lên cây chổi của Potter phòng thay đồ Gryffindor."

Cả sân vận động

"Cậu đang nói dối!" Hermione tức phản bác.

"Tại sao tao phải nói Malfoy cười lạnh: "Không tin thì chính cô ta đi. Dám làm dám nhận sao, Chang?"

Mọi ánh mắt đều đổ về phía Cho.

Hàng trăm đôi mắt ẩn sự kinh ngạc, nghi ngờ, tò còn có một tia mong mong đợi một vụ bối lớn hơn.

"Cho, đừng để ý nó." nói nhỏ: "Nó chỉ đang nói nói vượn thôi."

Nhưng trong lòng cậu lại một giọng nói cảnh báo: [Đây loại chuyện mà cô sẽ làm.]

Cho hít một hơi thật

Nước mưa trượt dài trên cô, không phân biệt được là hay là nước mắt.

Cô có thể phủ nhận.

Với thân phận "anh hùng" tại của cô, phần lớn mọi sẽ chọn tin tưởng cô thay Malfoy.

Nhưng nếu làm vậy, thực sự biến thành nữ phụ ác trong nguyên tác.

Càng lún càng sâu trong lời nói dối, cuối cùng bị bạn xa lánh.

"Đúng vậy."

Cô ngẩng đầu lên, dùng mắt hạnh sáng đến kinh người thẳng vào Malfoy.

Nước mưa làm hàng mi ướt đẫm, trông thật đáng thương, giọng nói của cô lại bình lạ thường.

Ngay cả Malfoy cũng không được, hô hấp khựng lại rõ

Hắn đã gặp nhiều kiểu này, bề ngoài dịu dàng yêu, nhưng thực chất lại hám độc ác. Nhưng cũng thể không thừa nhận, quả thực vừa sinh ra đã có phần vốn liếng.

Nếu không, ban đầu hắn sẽ không...

[Ting! Draco Malfoy +5.]

[Draco Malfoy - Độ cong: - Độ thiện cảm: 10.]

Không khí tĩnh lặng chết bao trùm.

Ngay cả tiếng mưa dường cũng ngừng lại vào khoảnh khắc

"Tôi quả thực đã ếm lên chổi của Potter."

Cơ thể Harry cứng đờ.

Cậu cúi đầu nhìn trong lòng, cô thừa nhận một bình thản, giống như đang nói thời tiết hôm nay

[Ting! Độ thiện cảm của Potter -5! Độ cong +5!]

Cho tiếp tục nói: "Chỉ bùa mất kiểm soát nhỏ thôi, ra nó chỉ kéo dài vài

[Ting! Độ thiện cảm của Potter -5! Độ cong +5!]

"Nhưng cô suýt chút nữa hại chết cậu ấy!" Hermione phẫn hét lên.

"Tôi biết." Cho nói: "Nhưng không ngờ Giám ngục sẽ xuất

"Nhìn xem!" Malfoy đắc ý lớn: "Cô ta thừa nhận rồi! ta chính là một..."

"Câm miệng!"

Một giọng nói sắc nhọn ngang lời hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-hoc-vien-phap-thuat-van-nguoi-me-vinh-vien-khong-tan&chuong=6]

Marietta Ekmo tức giận chen đám đông, mặt đỏ bừng bừng.

"Đám con trai các người quá đáng!" Cô ấy lớn tiếng "Cho làm như vậy đều

Trong lòng Cho thở phào nhõm, nhưng ngoài mặt lại tỏ lo lắng ngăn cản.

"Marietta, đừng."

Nhưng Marietta đã tức điên "Bởi vì cậu ấy phát hiện trai của mình là một kẻ đảo!"

"Nhìn xem đây là gì! ký của Cedric Diggory!" Cô ấy vài tờ giấy da dê trong chùng ra, vung vẩy mưa: "Tất cả đều viết kín cái tên - Harry Potter! Potter! Harry Potter! Chi chít, nhỏ, giống như bị trúng Tình vậy!"

Sấm sét nổ vang, chiếu gương mặt kinh hoàng của tất mọi người.

Vẻ mặt luôn ung dung Cedric hoàn toàn cứng đờ.

Đúng vậy, anh quả thực viết.

Đó là một loại chấp mà chính anh cũng không thể thích được, anh quy kết cảm quái dị này cho lực của một đội trưởng, cho khao khát chiến thắng quá

Nhưng anh chưa bao giờ rằng những nét vẽ nguệch ngoạc tư, hỗn loạn này lại bị ta phơi bày theo gây tổn thương nhất, ngay trước mọi người, trước mặt Cho, bị diễn giải thành... sự bội.

Anh thậm chí không dám vào mặt Cho.

Còn Harry...

Cậu từ cảm xúc hụt vừa rồi chuyển sang không thể nổi trong nháy mắt.

Cậu cúi đầu nhìn Cho lòng, rồi lại ngẩng đầu nhìn cuối cùng ánh mắt rơi vào tờ giấy đang bay trong mưa kia.

Dù bị nước mưa thấm vẫn có thể nhìn rõ cái của mình được viết lặp lại số lần trên đó.

"Chuyện... chuyện này là sao?" lắp bắp hỏi.

"Ý là..." Marietta hung hăng "Cedric Diggory thích cậu, Harry Potter!"

Sấm sét ầm ầm, dường đang lồng tiếng cho tin tức nổ này.

"Râu Merlin ơi!"

Giọng Ron cao lên tám "Harry, cậu trở nên đắt hàng bao giờ thế?"

Hermione hung hăng giẫm lên hắn một cái: "Ron! Đây không trọng điểm!"

"Không..."

Giọng nói của Cedric vang nước mưa trượt dài trên gương điển trai, khiến anh trông mong manh vỡ vụn.

Đôi mắt xám của anh về phía Cho, anh dường như thể nhìn thấy cơ thể khẽ run rẩy trong Harry, có thể tưởng tượng ra tủi nhục và đau lòng cô lúc này.

Và tất cả những điều đều do anh gây ra.

Anh phải giải thích.

"Cho, đó không phải thật."

Tất cả mọi người đều về phía Cedric.

"Đúng vậy, trong nhật anh... có tên của Potter." Cedric khăn thừa nhận, hành động này tiếng bàn tán xung nhỏ hơn một chút.

"Anh vẫn luôn nghiên cứu ấy." Anh tiếp tục nói: "Là trưởng của Hufflepuff, anh buộc phải hiểu Tầm thủ của Cậu ấy là đối thủ trẻ và cũng xuất sắc nhất

Anh cười khổ: "Anh thừa gần đây có thể anh... hơi mức rồi. Anh luôn suy nghĩ thế nào mới thắng cậu ấy trong trận đấu, về đường bay của cậu thói quen của cậu ấy... mãi nghĩ mãi, bèn vô thức tên cậu ấy rất lần. Anh... anh chỉ là quá thắng, vì Hufflepuff và cũng

Giọng anh dần nhỏ hơn, nói hết câu, nhưng đôi mắt tràn đầy đau khổ và áy kia vẫn chưa từng khỏi Cho.

Mọi người đưa mắt nhìn

So với một mối tình mật gây sốc, lời giải thích vẻ đầy bối rối, thậm hơi vụng về này... như chân thực hơn?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận