Loading...
Nhật Ký Sát Thủ Ngụy Tống
Tác giả: Tụ Đường
Thể loại:
Cổ Đại, Ngôn Tình, Nguyên Sang, OE, Trọng Sinh, Võ Hiệp Huyễn Tưởng, Võ Hiệp Tình Duyên, Xuyên Không
Miễn PhíTình trạng:
Đang ra
Chương
20
Lượt đọc
23
Đánh giá
0.00/5
Giới thiệu truyện:
Tên khác: Ngụy Tống sát thủ nhật ký / Nữ thích khách Đại Tống
Văn án:
Đây là quảng trường trung tâm của khu D3.
Angel đã ẩn nấp tại khu phố sầm uất này suốt nửa tháng. Cô quỳ rạp trước cửa sổ thông gió, lót dưới thân là 2 chiếc thùng gỗ cao lớn, xuyên qua ống ngắm bắn tỉa để quan sát quảng trường trung tâm.
...
Văn án:
Đây là quảng trường trung tâm của khu D3.
Angel đã ẩn nấp tại khu phố sầm uất này suốt nửa tháng. Cô quỳ rạp trước cửa sổ thông gió, lót dưới thân là 2 chiếc thùng gỗ cao lớn, xuyên qua ống ngắm bắn tỉa để quan sát quảng trường trung tâm.
...
Tên khác: Ngụy Tống sát thủ nhật ký / Nữ thích khách Đại Tống
Văn án:
Đây là quảng trường trung tâm của khu D3.
Angel đã ẩn nấp tại khu phố sầm uất này suốt nửa tháng. Cô quỳ rạp trước cửa sổ thông gió, lót dưới thân là 2 chiếc thùng gỗ cao lớn, xuyên qua ống ngắm bắn tỉa để quan sát quảng trường trung tâm.
Trong căn phòng mờ tối và tĩnh lặng, cô không nhúc nhích chút nào. Bộ đồ bắn tỉa màu đen khiến cô càng không có cảm giác tồn tại trong không gian này, dường như chẳng khác gì những bức tượng điêu khắc ngoài quảng trường kia, chỉ có đôi mắt hẹp dài thỉnh thoảng khẽ động.
Thiên Sứ (Angel), đây là cái tên mà tổ chức đặt cho cô, bởi vì đôi bàn tay của cô tiễn người ta lên thiên đàng chưa từng có một lần sai sót. Người trong nghề đều biết, trong số các tay súng bắn tỉa, ngoài kẻ có thực lực khủng bố mang mật danh “Tử Thần”, thì vị còn lại lại mang một cái tên dịu dàng và tốt đẹp đến thế. Thật đúng là mỉa mai.
Trong máy liên lạc vang lên một giọng nam trầm thấp: “Nhiệt độ ngoài trời 26°, sức gió cấp 2, tầm nhìn tốt, độ ẩm 43%...”
Một môi trường bắn tỉa hoàn hảo! Angel thầm khen ngợi trong lòng.
9 giờ 15 phút, người trên quảng trường ngày càng đông.
“Các bên chú ý, mục tiêu đã tiếp cận trong phạm vi 5000 mét, hết.” Một giọng nói khác trong máy liên lạc nhắc nhở nhanh chóng và ngắn gọn.
Angel xác nhận lại lần cuối mọi thứ đã sẵn sàng, bàn tay phải đeo găng đen đặt lên cò súng.
Xe cộ trong khu phố sầm uất chỉ có thể di chuyển chầm chậm, gần 3 phút sau mới tiến vào tầm bắn.
Angel thông qua ống ngắm gắt gao nhìn chằm chằm vào một chiếc Bugatti màu trắng.
Lần này trong máy liên lạc không còn nhắc nhở nữa, Angel ước lượng bằng mắt khoảng cách giữa mình và mục tiêu là hơn 2000 mét.
Tại một tòa cao ốc khác.
Tổng chỉ huy đeo tai nghe ngồi trước màn hình giám sát, vẻ mặt bình tĩnh. Kỷ lục cao nhất của Angel là 1977.5 mét, môi trường lúc đó còn không tốt bằng bây giờ. Chỉ cần không xảy ra sự cố ngoài ý muốn, tỷ lệ bắn hạ thành công nằm ở mức trên 90%, đây cũng là một trong những lý do chính mà tổ chức phái cô thực hiện nhiệm vụ này.
Chiếc xe dừng lại trước cửa tòa cao ốc, cửa xe mở ra.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc như vậy, nhịp thở của Angel vẫn đều đặn, không khác gì lúc bình thường.
Trong ống ngắm, cô nhìn thấy một người đàn ông trung niên bước xuống xe. Bộ âu phục kẻ sọc màu xám đậm được cắt may vừa vặn, phác họa ra vóc dáng hoàn hảo của ông ta. Trông ông ta chỉ khoảng 40 tuổi, nhưng theo tư liệu hiển thị, ông ta đã gần 50 tuổi rồi.
Súng bắn tỉa của Angel khóa chặt vào đầu ông ta.
Cô cảm nhận được phía đối diện có ánh sáng lóe lên, trong máy liên lạc lập tức truyền đến giọng nói căng thẳng của phó thủ ngắm bắn: “Phát hiện lính bắn tỉa của địch, Angel đã bị lộ.”
Tiếp theo đó là một mảnh tĩnh mịch chết chóc, tổng chỉ huy không ban bố bất kỳ mệnh lệnh nào.
Bây giờ chỉ cần cô lập tức nhảy xuống khỏi thùng gỗ là có thể giữ được tính mạng an toàn, nhưng Angel đối với lời của phó thủ lại làm như không nghe thấy. Đôi mắt đen thẳm gắt gao nhìn chằm chằm vào mục tiêu trong ống ngắm, tựa như chim ưng đang săn mồi.
Trong ống ngắm, mục tiêu đã được vệ sĩ hộ tống bước lên bậc thềm.
Chỉ còn 10 mét nữa là sẽ thoát khỏi tầm ngắm bắn!
Mục tiêu đã bị khóa.
Trong lòng Angel tính toán với tốc độ di chuyển của ông ta và tốc độ đạn bắn ra. Trong lúc mục tiêu di chuyển, cô bắt buộc phải bắn viên đạn một cách chuẩn xác đến vị trí mà mục tiêu dự kiến sẽ đến sau vài giây nữa.
Nửa tháng ở đây, trong lòng cô đã lặp đi lặp lại việc diễn tập tính toán không dưới 1000 lần. 1 giây sau, cô không chút do dự bóp cò. Khẩu súng bắn tỉa được lắp ống giảm thanh lặng lẽ bắn ra một viên đạn.
Cùng lúc đó, trước mặt vang lên một tiếng “xoảng” chói tai.
Cô nhìn thấy rất rõ ràng một viên đạn bắn vỡ lớp kính mờ của cửa sổ thông gió, lao thẳng vào mặt.
Trước trán đột nhiên lạnh toát.
Giọng nói của tổng chỉ huy và phó thủ ngắm bắn đồng thời vang lên trong máy liên lạc.
“Mục tiêu đã bị hạ, rút lui.”
“Angel, cô sao rồi? Trả lời!”
Angel ngã nhào từ trên thùng gỗ xuống, tầm nhìn chao đảo xuyên qua ô cửa sổ thông gió vỡ nát nhìn thấy một khoảng trời xanh thẳm, trước mắt dần chìm vào bóng tối.
Đây là một màn bắn tỉa hoàn hảo, đối với cuộc đời cô mà nói thì đây là một dấu chấm hết trọn vẹn. Ít nhất, từ năm 16 tuổi bắt đầu thực hiện nhiệm vụ cho đến nay, cô chưa từng thất thủ một lần nào.
Người ta đều nói khi con người chết đi sẽ nhớ lại rất nhiều điều tốt đẹp trong quá khứ, nhưng giờ phút này trong đầu cô chỉ là một mảnh trống rỗng, chỉ có khoảng trời xanh thẳm trước mắt là in sâu vào trong lòng.
Trong tòa cao ốc, tổng chỉ huy từ từ thở ra một hơi, trầm mặc hồi lâu mới châm một điếu thuốc.
Hắn không nhìn thấy hình ảnh, nhưng dự cảm được cô đã chết rồi.
Tổ chức phái Angel thực hiện nhiệm vụ lần này ngoài kỹ thuật bắn tỉa xuất sắc của cô ra, còn có một nguyên nhân quan trọng khác — cô là một cỗ máy giết người hoàn hảo. Chỉ cần không thu hồi mệnh lệnh, cho dù tính mạng bị đe dọa, cô cũng nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà không có bất kỳ trở ngại tâm lý nào.
Những ngón tay thon dài của người đàn ông kẹp điếu thuốc, trầm giọng ban bố mệnh lệnh: “Đưa Angel về đây.”
Văn án:
Đây là quảng trường trung tâm của khu D3.
Angel đã ẩn nấp tại khu phố sầm uất này suốt nửa tháng. Cô quỳ rạp trước cửa sổ thông gió, lót dưới thân là 2 chiếc thùng gỗ cao lớn, xuyên qua ống ngắm bắn tỉa để quan sát quảng trường trung tâm.
Trong căn phòng mờ tối và tĩnh lặng, cô không nhúc nhích chút nào. Bộ đồ bắn tỉa màu đen khiến cô càng không có cảm giác tồn tại trong không gian này, dường như chẳng khác gì những bức tượng điêu khắc ngoài quảng trường kia, chỉ có đôi mắt hẹp dài thỉnh thoảng khẽ động.
Thiên Sứ (Angel), đây là cái tên mà tổ chức đặt cho cô, bởi vì đôi bàn tay của cô tiễn người ta lên thiên đàng chưa từng có một lần sai sót. Người trong nghề đều biết, trong số các tay súng bắn tỉa, ngoài kẻ có thực lực khủng bố mang mật danh “Tử Thần”, thì vị còn lại lại mang một cái tên dịu dàng và tốt đẹp đến thế. Thật đúng là mỉa mai.
Trong máy liên lạc vang lên một giọng nam trầm thấp: “Nhiệt độ ngoài trời 26°, sức gió cấp 2, tầm nhìn tốt, độ ẩm 43%...”
Một môi trường bắn tỉa hoàn hảo! Angel thầm khen ngợi trong lòng.
9 giờ 15 phút, người trên quảng trường ngày càng đông.
“Các bên chú ý, mục tiêu đã tiếp cận trong phạm vi 5000 mét, hết.” Một giọng nói khác trong máy liên lạc nhắc nhở nhanh chóng và ngắn gọn.
Angel xác nhận lại lần cuối mọi thứ đã sẵn sàng, bàn tay phải đeo găng đen đặt lên cò súng.
Xe cộ trong khu phố sầm uất chỉ có thể di chuyển chầm chậm, gần 3 phút sau mới tiến vào tầm bắn.
Angel thông qua ống ngắm gắt gao nhìn chằm chằm vào một chiếc Bugatti màu trắng.
Lần này trong máy liên lạc không còn nhắc nhở nữa, Angel ước lượng bằng mắt khoảng cách giữa mình và mục tiêu là hơn 2000 mét.
Tại một tòa cao ốc khác.
Tổng chỉ huy đeo tai nghe ngồi trước màn hình giám sát, vẻ mặt bình tĩnh. Kỷ lục cao nhất của Angel là 1977.5 mét, môi trường lúc đó còn không tốt bằng bây giờ. Chỉ cần không xảy ra sự cố ngoài ý muốn, tỷ lệ bắn hạ thành công nằm ở mức trên 90%, đây cũng là một trong những lý do chính mà tổ chức phái cô thực hiện nhiệm vụ này.
Chiếc xe dừng lại trước cửa tòa cao ốc, cửa xe mở ra.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc như vậy, nhịp thở của Angel vẫn đều đặn, không khác gì lúc bình thường.
Trong ống ngắm, cô nhìn thấy một người đàn ông trung niên bước xuống xe. Bộ âu phục kẻ sọc màu xám đậm được cắt may vừa vặn, phác họa ra vóc dáng hoàn hảo của ông ta. Trông ông ta chỉ khoảng 40 tuổi, nhưng theo tư liệu hiển thị, ông ta đã gần 50 tuổi rồi.
Súng bắn tỉa của Angel khóa chặt vào đầu ông ta.
Cô cảm nhận được phía đối diện có ánh sáng lóe lên, trong máy liên lạc lập tức truyền đến giọng nói căng thẳng của phó thủ ngắm bắn: “Phát hiện lính bắn tỉa của địch, Angel đã bị lộ.”
Tiếp theo đó là một mảnh tĩnh mịch chết chóc, tổng chỉ huy không ban bố bất kỳ mệnh lệnh nào.
Bây giờ chỉ cần cô lập tức nhảy xuống khỏi thùng gỗ là có thể giữ được tính mạng an toàn, nhưng Angel đối với lời của phó thủ lại làm như không nghe thấy. Đôi mắt đen thẳm gắt gao nhìn chằm chằm vào mục tiêu trong ống ngắm, tựa như chim ưng đang săn mồi.
Trong ống ngắm, mục tiêu đã được vệ sĩ hộ tống bước lên bậc thềm.
Chỉ còn 10 mét nữa là sẽ thoát khỏi tầm ngắm bắn!
Mục tiêu đã bị khóa.
Trong lòng Angel tính toán với tốc độ di chuyển của ông ta và tốc độ đạn bắn ra. Trong lúc mục tiêu di chuyển, cô bắt buộc phải bắn viên đạn một cách chuẩn xác đến vị trí mà mục tiêu dự kiến sẽ đến sau vài giây nữa.
Nửa tháng ở đây, trong lòng cô đã lặp đi lặp lại việc diễn tập tính toán không dưới 1000 lần. 1 giây sau, cô không chút do dự bóp cò. Khẩu súng bắn tỉa được lắp ống giảm thanh lặng lẽ bắn ra một viên đạn.
Cùng lúc đó, trước mặt vang lên một tiếng “xoảng” chói tai.
Cô nhìn thấy rất rõ ràng một viên đạn bắn vỡ lớp kính mờ của cửa sổ thông gió, lao thẳng vào mặt.
Trước trán đột nhiên lạnh toát.
Giọng nói của tổng chỉ huy và phó thủ ngắm bắn đồng thời vang lên trong máy liên lạc.
“Mục tiêu đã bị hạ, rút lui.”
“Angel, cô sao rồi? Trả lời!”
Angel ngã nhào từ trên thùng gỗ xuống, tầm nhìn chao đảo xuyên qua ô cửa sổ thông gió vỡ nát nhìn thấy một khoảng trời xanh thẳm, trước mắt dần chìm vào bóng tối.
Đây là một màn bắn tỉa hoàn hảo, đối với cuộc đời cô mà nói thì đây là một dấu chấm hết trọn vẹn. Ít nhất, từ năm 16 tuổi bắt đầu thực hiện nhiệm vụ cho đến nay, cô chưa từng thất thủ một lần nào.
Người ta đều nói khi con người chết đi sẽ nhớ lại rất nhiều điều tốt đẹp trong quá khứ, nhưng giờ phút này trong đầu cô chỉ là một mảnh trống rỗng, chỉ có khoảng trời xanh thẳm trước mắt là in sâu vào trong lòng.
Trong tòa cao ốc, tổng chỉ huy từ từ thở ra một hơi, trầm mặc hồi lâu mới châm một điếu thuốc.
Hắn không nhìn thấy hình ảnh, nhưng dự cảm được cô đã chết rồi.
Tổ chức phái Angel thực hiện nhiệm vụ lần này ngoài kỹ thuật bắn tỉa xuất sắc của cô ra, còn có một nguyên nhân quan trọng khác — cô là một cỗ máy giết người hoàn hảo. Chỉ cần không thu hồi mệnh lệnh, cho dù tính mạng bị đe dọa, cô cũng nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà không có bất kỳ trở ngại tâm lý nào.
Những ngón tay thon dài của người đàn ông kẹp điếu thuốc, trầm giọng ban bố mệnh lệnh: “Đưa Angel về đây.”
×
- Chương 1: Song hồn01/04/2026
- Chương 2: Mai trang01/04/2026
- Chương 3: Nam viên bắc triệt01/04/2026
- Chương 4: Chuyện cũ kinh tâm01/04/2026
- Chương 5: Mai rơi như tuyết01/04/2026
- Chương 6: Dương danh lập vạn01/04/2026
- Chương 7: Bà ngoại sói01/04/2026
- Chương 8: Đào hoa mỉm cười chớ nghĩ về01/04/2026
- Chương 9: Bi tráng01/04/2026
- Chương 10: Bởi vì còn quá nhỏ01/04/2026
- Chương 11: Chuyện lớn rồi08/04/2026
- Chương 12: Lời nguyền của Mai thị08/04/2026
- Chương 13: Một đời định sẵn không tầm thường08/04/2026
- Chương 14: Mỹ nam tử08/04/2026
- Chương 15: Quỷ thần08/04/2026
- Chương 16: Thiên phú dị bẩm08/04/2026
- Chương 17: Ngươi bị bệnh à08/04/2026
- Chương 18: Hận08/04/2026
- Chương 19: Ký ức của An Cửu08/04/2026
- Chương 20: Mẫu thân hung hãn08/04/2026
Chương Mới
Xem tất cả
CÙNG ĐĂNG BỞI Kim Ngọc Mãn Đường
xem thêmĐánh Giá
Không có đánh giá nào.
Hâm mộ...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận