Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

NHẬT KÝ SÁT THỦ NGỤY TỐNG

Chương 62: Ngươi làm mồi nhử

Ngày cập nhật : 2026-04-14 11:11:22
Thôi Dịch Trần và tỷ tỷ song sinh của Lâu Tiểu Vũ vốn là hai tình luyến duyệt, nhưng Thôi thị lại nhắm trúng tài hoa của Lâu Tiểu Vũ, cuối cùng quyết ý thay Thôi Dịch Trần cầu thú Lâu Tiểu Vũ, Lâu thị xuất phát từ nhiều phương diện cân nhắc liền đáp ứng môn hôn sự này.
1 màn kịch gia tộc liên hôn gậy đánh uyên ương rất đỗi bình thường, nhưng 2 người kia nay đã song song quy tiên.
Hai mắt Lâu Tiểu Vũ phủ tầng sương mù, nhìn chằm chằm về phía trước, nàng sợ chỉ cần chớp mắt 1 cái là nước mắt sẽ tuôn rơi.
Tầng 2 của Phật tháp trống trải vô cùng, phù điêu trên 4 bức tường xung quanh bị máu tưới ướt đẫm, nhưng lại không thấy thi thể nào. Khám thờ Phật ở chính giữa trống không, không có hộp cũng chẳng có Thiên Thư Tàn Quyển.
An Cửu đi thẳng lên tầng 3, những người khác rảo bước bám theo.
Tầng 3, từng dãy giá sách đổ rạp, kinh thư cổ quyển tàn khuyết vương vãi khắp sàn, lẫn lộn cùng thi thể và máu tươi thành 1 đống.
Khâu Vân Đồng nhìn lướt qua, thở dài nói: "Khống Hạc Quân có thù oán với Phật gia sao."
Phật giáo hiện nay tuy đã suy tàn, nhưng trong dân gian vẫn còn rất nhiều tín đồ, hơn nữa những chuyện thần thần quỷ quỷ luôn khó mà nói rõ, Khống Hạc Quân lại sắp xếp địa điểm huấn luyện ở chỗ này, lấy tâm kinh Phật gia ra làm mồi nhử tranh đoạt, dùng chém giết và máu tươi nhuộm đỏ cổ tự, chẳng phải là quá thất đức sao?
"Nhiều kinh quyển thế này, cái nào mới là Thiên Thư Tàn Quyển!" 1 kẻ độc hành đá đá mấy cuốn kinh dưới chân.
Lâu Tiểu Vũ bắn 4 mũi tên nỏ chiếu sáng về 4 góc, cả tầng tháp đột nhiên sáng lên vài phần, tình hình trong phòng càng thêm rõ nét.
"Các ngươi quay lại đi." An Cửu bỗng nhiên lên tiếng.
"Hả?" Lâu Minh Nguyệt còn tưởng mình nghe nhầm.
An Cửu lặp lại 1 lần nữa: "Các ngươi quay lại đi."
"Vì sao?" Lâu Minh Nguyệt từ từ phóng tinh thần lực ra để cảm nhận xung quanh, đợi đến khi nhận ra tình hình bốn phía, lập tức toát mồ hôi lạnh!
Tầng này không biết đang ẩn nấp ở đâu mà có không dưới 30 người!
An Cửu rút chủy thủ ra, cảnh giác lùi lại.
Đám người cũng bày ra tư thế phòng bị, đưa lưng về phía nhau tạo thành 1 vòng tròn, từ từ lùi xuống tầng 3.
"Làm sao bây giờ?" Khâu Vân Đồng toát mồ hôi hột.
Lâu Minh Nguyệt cũng bổ sung 1 câu: "Mai Thập Tứ. Ngươi ra chủ ý đi."
Sự việc đã đến nước này, An Cửu đành phải nói ra suy nghĩ trong lòng: "Tầng 2 không có lối ra, tầng 3 ít nhất có 4 lối ra, bây giờ hoặc là chọn phá vây từ tầng 3, hoặc là quay lại từ tầng 1."
Không ai hỏi An Cửu phát hiện tầng 3 có lối ra từ lúc nào, nhiều mai phục như vậy, nếu bọn họ phá vây, tuyệt đối là cửu tử nhất sinh.
"Đi ra từ tầng 1, nói không chừng đã có người mai phục sẵn ở lối ra rồi." Mai Đình Xuân nói.
Đây rõ ràng là 1 màn cá nằm trên thớt. Nhưng không ai trách cứ lựa chọn ban đầu của Mai Đình Trúc, những người hiểu rõ "nội tình" đều tự biết trong lòng, bọn họ bước vào trong chùa thì đã là chui đầu vào rọ rồi. Trong tháp hay ngoài tháp đều như nhau, còn những kẻ độc hành không hiểu nội tình thì là tự mình chọn vào tháp.
"Ngươi chọn thế nào?" Lâu Minh Nguyệt hỏi An Cửu.
"Giết ra ngoài." Phong cách hành sự của An Cửu chính là như vậy, đối mặt với tử cục, nàng có chết cũng nhất định phải chém được 20, 30 tên thì mới không thấy oan uổng.
An Cửu giơ chủy thủ chỉ lên tầng 3, ra hiệu xông ra từ đó.
Mọi người ngẩn ra. Lâu Minh Nguyệt hỏi: "Vì sao?"
"Ta đang nói chính mình, các ngươi tùy ý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nhat-ky-sat-thu-nguy-tong&chuong=62]

An Cửu nói xong, dán lưng vào bức tường đầy máu không lên tiếng nữa.
Trong tay nàng có loại nỏ cơ uy lực cực lớn cướp được từ tay kẻ địch, mọi người cảm thấy có thứ đó ở đây, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều. Thế là sau ba lần bảy lượt do dự, vẫn rục rịch chuẩn bị xông lên tầng 3.
Đám người này mù mắt hết rồi sao!
An Cửu nhíu mày, thu liễm tâm thần đi cẩn thận cảm nhận phương vị ẩn nấp của những kẻ trên tầng 3. Trong lòng thầm tính toán xem đột phá từ đâu thì dễ dàng hơn.
Sau khi giá sách trên tầng 3 đổ sập, toàn bộ không gian nhìn 1 cái là thấu hết, căn bản không có bất kỳ chỗ nào để ẩn nấp, hơn nữa nếu những kẻ vừa rồi đều ở bên trong thì đã sớm xông lên rồi! Cho nên những kẻ chuẩn bị phục kích kia hẳn là toàn bộ đều ở bên ngoài tháp.
Từ tình trạng phân bố số lượng người, An Cửu càng thêm chắc chắn với suy đoán của mình. Mục tiêu tổng cộng 30 người, phân tán không theo quy luật ở 4 lối vào. Mà 4 lối vào lại nằm ở 4 hướng, khoảng cách rất xa.
Lâu Minh Nguyệt muốn dùng nội lực truyền âm cho An Cửu, nhưng vừa thử 1 chút, mới phát hiện nàng bị tinh thần lực của chính mình bảo vệ vững như thành đồng, 1 tia nội lực cũng đừng hòng rót vào ý thức của nàng.
An Cửu không biết ý đồ của Lâu Minh Nguyệt, nhưng cảm nhận được nàng ta đang gọi mình, liền quay đầu nhìn 1 cái.
Lâu Minh Nguyệt lập tức ra dấu tay, ý là: Bảo An Cửu giao nỏ cơ cho nàng ta, nàng ta sẽ từ bức tường phía Bắc thu hút sự chú ý của kẻ địch, những người còn lại thì từ bên đó phá vây trốn khỏi tháp.
"Không được!" Lâu Tiểu Vũ phản đối, đồng thời nhìn chằm chằm An Cửu, "Ở đây võ công của ngươi là cao nhất."
An Cửu không muốn tranh luận với nàng ta, dứt khoát gật đầu đồng ý.
Thực ra làm mồi nhử chưa chắc đã là nguy hiểm nhất, những kẻ phục kích kia rất nhanh sẽ phát hiện những người khác chạy trốn từ phía Nam, chỉ cần nàng có thể chống đỡ được đợt tấn công mãnh liệt nhất lúc ban đầu, sau đó tương đối mà nói sẽ rất nhẹ nhàng, vừa hay cũng có thể tách khỏi đám vướng víu này.
Sở dĩ Lâu Tiểu Vũ sùng bái cường giả, chính là vì thời khắc mấu chốt bọn họ có thể phát huy tác dụng mang tính quyết định, nhưng An Cửu đáp ứng sảng khoái như vậy, trong lòng nàng ta ngược lại có chút áy náy.
"Đây là Tác nỗ." Lâu Tiểu Vũ tháo 1 chiếc nỏ cơ trên cánh tay xuống, buộc cho An Cửu, đợi cố định xong, liền ấn 1 cái vào lẫy nỏ.
Cạch cạch 2 tiếng, từ trong nỏ cơ bắn ra 1 mũi tên nỏ, đuôi tên mang theo dây thừng cắm phập vào vách đá.
Lâu Tiểu Vũ đưa tay kéo kéo sợi dây thừng, An Cửu phát hiện sợi dây thoạt nhìn rất mỏng manh này thế mà lại có tính đàn hồi, hơn nữa vô cùng dẻo dai.
Lại ấn lẫy nỏ, sợi dây thừng kia trực tiếp đứt lìa khỏi nỏ cơ.
"Tác nỗ này là ta mới làm xong gần đây, còn rất nhiều khuyết điểm, ví dụ như mũi tên không thể thu hồi, mà trong nỏ cơ chỉ có 4 mũi tên." Lâu Tiểu Vũ nói, "Thời khắc mấu chốt vẫn có thể phát huy tác dụng, chắc không cần ta dạy ngươi dùng nó để làm gì đâu nhỉ!"
Chức năng của vũ khí đã được phô diễn, cụ thể dùng để làm gì vẫn nên do người sử dụng quyết định.
"Ừm." An Cửu đáp.
Kiên nhẫn chờ đợi chốc lát.
Mai Đình Trúc thấy An Cửu đứng dậy, bỗng nhiên lên tiếng gọi nàng lại: "Thập Tứ!"
An Cửu dừng bước, Mai Đình Trúc do dự 1 chút, dường như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng lại chỉ ngượng ngùng thốt ra: "Cẩn thận 1 chút."
"Nói nhảm." An Cửu đáp.
Nàng đi đầu, 1 đám người cùng nhau chạy lên tầng 3, 1 mình An Cửu nhanh chóng lách người sang phía Bắc, chọn 1 lối ra, xoay người lao ra ngoài.
1 tiếng nổ lớn vang lên, bụi đất cuồn cuộn bốc lên, cùng lúc đó, đám người bắt đầu phá vây từ phía Nam.
Phía Nam có 8 người mai phục, mà bọn họ có chừng 10 người, hơn nữa 1 mình Lâu Minh Nguyệt đã có thể địch lại 2, 3 tên, Khâu Vân Đồng nhân cơ hội cho Mai Đình Viện uống thuốc giải, nàng bị dồn đến mũi đao, trong lúc nhất thời mọi hận thù về cái chết của Mai Đình Quân toàn bộ trào dâng, vung kiếm gia nhập vòng chiến, mang theo khí thế không giết sạch kẻ địch thì tuyệt không bỏ qua.
1 nhóm người với thực lực áp đảo dễ dàng thoát thân.
Nhìn lại bên phía An Cửu, quả thực là hiểm tượng hoàn sinh.
8 tên hắc y nhân bao vây lấy nàng, người từ hai phía Đông Tây đang chạy tới, bụi đất do tên nỏ hất lên khiến cho màn đêm vốn đã tăm tối, tầm nhìn càng thêm hạn hẹp.
An Cửu dùng chủy thủ cắt đứt bông hoa mai trên vạt áo, giơ tay bắn ra Tác nỗ.

Bình Luận

0 Thảo luận