"Cái gọi là Kinh Huyền..." Trí trưởng lão tay không kéo căng cung, hai ngón tay như đang kẹp một mũi tên, khí thế đột ngột thay đổi, hoàn toàn không còn vẻ già nua gần đất xa trời.
An Cửu nhìn chằm chằm không chớp mắt, chỉ thấy ngón tay khô héo của ông buông lỏng, chỗ dây cung đột nhiên phát ra tiếng rít chói tai như tiếng hạc kêu, dường như có một mũi tên vô hình được bắn ra, nương theo tiếng ong ong của dây cung, cánh cửa chạm trổ cách đó năm trượng ầm ầm vỡ vụn, ngay sau đó bốn cái cây to bằng miệng chén trong sân bị bẻ gãy ngang lưng.
Đồng tử An Cửu hơi mở to, lập tức cảm thấy chiếc nỏ trong tay trở nên vô vị.
Thủ đoạn này của Trí trưởng lão, quả thực có thể sánh ngang với súng ống đạn dược! Mặc dù tầm bắn không đủ, nhưng uy lực lại lớn hơn bất kỳ loại vũ khí lạnh nào.
"Haiz!" Trí trưởng lão thở dài một tiếng, không hề kiêng dè sự nuối tiếc của mình trên con đường cung đạo, "Mũi tên này thoạt nhìn uy lực rất lớn đúng không? Thực chất là rơi vào hạ thừa của cung đạo rồi."
"Nói thế nào?" An Cửu bị khơi gợi hứng thú.
"Với nội lực của ta, dù là lăng không đánh ra một chưởng thì sức tàn phá gây ra cũng không kém thế này." Trí trưởng lão cười khổ một tiếng, "Nhạn bay trên trời cao, nghe tiếng dây cung liền chết, kẻ không rõ nguyên do tưởng rằng đại nhạn bị kinh sợ mà chết, cho nên gọi là 'Kinh Huyền'. Thực chất, người bắn tên dùng nội lực làm tên, kéo dây cung không mà bắn, đả thương người vô hình."
An Cửu nghe xong, lạnh nhạt nói: "Nói cách khác, ông cầm cung chẳng qua chỉ là làm màu, chẳng liên quan gì đến 'Kinh Huyền' cả?"
"Nha đầu khốn kiếp!" Trí trưởng lão tức giận thổi râu, cho dù sự thật là vậy, cũng không cần phải nói toạc móng heo ra như thế chứ! Chẳng nể mặt người già chút nào.
Ông ho vài tiếng: "Không thể nói như vậy, cung giúp ngưng tụ nội lực, hơn nữa cung càng tốt, sự trợ giúp càng lớn. Ví dụ như vừa rồi ta chỉ dùng ba thành nội lực, nếu trực tiếp dùng ba thành chưởng lực, không thể đạt được sức tàn phá cỡ này."
Ba thành nội lực mà đã lợi hại như vậy! Tin tức này khiến An Cửu rất vui mừng: "Ông thuộc võ sư giai mấy?"
"Hắc hắc." Lão già đắc ý nói, "Công lực của lão phu nằm ngoài Cửu giai, chính là Nhị phẩm."
Cách nói này nghe có vẻ rất trâu bò, nhưng. "Nhị phẩm cao bao nhiêu..."
Có lẽ tính cách của An Cửu rất được lòng Trí trưởng lão, ông thế mà không tính toán một câu hỏi cấp thấp như vậy, kiên nhẫn giải đáp: "Võ công từ thấp đến cao có thể chia từ Sơ giai đến Cửu giai, Ngũ giai trở lên có thể gọi là cao thủ. Trên Cửu giai, gọi là Hóa cảnh, Hóa cảnh chia làm ba phẩm, thứ tự ngược lại với giai, Tam phẩm là thấp, Nhất phẩm là cao nhất."
An Cửu gật đầu. Ngay sau đó lại hỏi: "Khi nào ông mới có thể thăng lên Nhất phẩm?"
Trí trưởng lão trừng mắt: "Ngươi tưởng luyện võ dễ thế sao?! Ngũ giai trở lên muốn tiến thêm một bước lại càng gian nan. Trên đời này võ sư Cửu giai không quá trăm người, Hóa cảnh càng đếm trên đầu ngón tay!"
An Cửu đã hiểu, nhưng thấy Trí trưởng lão tức giận không nhẹ, thầm nghĩ còn phải trông cậy ông dạy võ công, thế là an ủi: "Không thăng lên được thì không thăng lên được vậy, ta lại không nói gì, cho dù không phải Nhất phẩm ta cũng tuyệt đối không chê bai."
"Tức chết lão phu rồi!" Trí trưởng lão gầm thét, "Trên đời này có Nhất phẩm hay không còn chưa biết được, mấy lão già bất tử kia mới Cửu giai, lão phu là kỳ tài võ học bẩm sinh mới có được tạo hóa này! Ngươi không mau thắp nhang thơm thì thôi, còn dám chê bai!"
An Cửu xoa xoa tai, đợi ông gầm xong mới nhíu mày giải thích: "Ta đã nói là không chê bai rồi mà."
Lão già này là lớn tuổi rồi tai lãng? Hay là trí tuệ giảm sút?
Trí trưởng lão tức giận thở hổn hển. "Cút ngay! Hôm nay không dạy học!"
Mai Cửu bị gầm đến mức muốn run rẩy, đợi sau khi Trí trưởng lão như cơn lốc xoáy lao ra ngoài hồi lâu mới hoàn hồn, rụt rè hỏi: "Ngươi chọc tức ông ấy như vậy, không sợ sao?"
"Ta chọc tức ông ấy lúc nào." An Cửu suy nghĩ một lát nói. "Là do cảm xúc của người già không được ổn định."
Mai Cửu im lặng, xem ra tên này chưa bao giờ ý thức được mỗi câu mình nói ra đều có thể khiến người ta tức nghẹn họng. Nàng yếu ớt nói: "Ngươi không thấy cách nói chuyện của mình có vấn đề sao?"
"Không thấy." An Cửu nói.
An Cửu nhấc chân bước ra cửa, đến phòng gác cổng hội họp với Dao Dạ, thong thả đi về phía Ngọc Vi Cư.
Mai Cửu đổi một cách nói khác: "Ta thấy... cách nói chuyện của ngươi có vấn đề."
An Cửu nhìn tuyết trắng xóa, không thèm để ý đến nàng.
Mai Cửu không cảm nhận được cảm xúc không vui của An Cửu, liền lấy can đảm nói tiếp: "Ngươi nói Trí trưởng lão 'không thăng lên được thì không thăng lên được' chẳng phải là nghi ngờ năng lực của ông ấy sao?"
"Rất rõ ràng." Tâm trạng An Cửu đang tốt, nên cũng thuận miệng nói thêm vài câu, "Ta quả thực đang nghi ngờ năng lực của ông ấy."
"..."
Mai Cửu bị nghẹn họng một lúc lâu mới nói: "Cho dù là sự thật, người khác nghe xong cũng sẽ không vui, đặc biệt là người có thành tựu võ học gần như đạt đến đỉnh cao như Trí trưởng lão."
"..." An Cửu im lặng một hồi, sẽ không vui sao? Không vui thì đã sao!
Mai Cửu dần nhận ra bản thân cái gì cũng để tâm, cái gì cũng cẩn trọng dè dặt, thật sự rất hèn nhát rất vô dụng, nhưng cái tính cách chẳng để tâm đến bất cứ thứ gì này của An Cửu cũng khiến người ta sốt ruột lắm chứ!
Nói từ khía cạnh khác không thông, Mai Cửu đành nhặt ý chính mà nói: "Nhỡ đâu ngươi chọc giận ông ấy, sẽ không có ai dạy ngươi võ công nữa đâu!"
"Ừm." Điểm này rốt cuộc cũng khiến An Cửu coi trọng, "Ta quay lại xin lỗi ông ấy ngay đây."
Dao Dạ đang đi, bất thình lình An Cửu quay ngoắt lại, đợi đến khi nàng đi được mấy bước mới phản ứng kịp: "Nương tử? Ngài đi đâu vậy?"
An Cửu nói: "Quay lại."
Dao Dạ rảo bước đuổi theo.
"Ngươi sẽ không chọc tức Trí trưởng lão nữa chứ? Ngươi định xin lỗi thế nào?" Mai Cửu sợ nàng càng nói càng hỏng bét, An mỗ nhân tự mình căn bản không hiểu lời nói của mình chọc tức người khác đến mức nào.
"Đừng tưởng cả thế giới đều là kẻ ngốc!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nhat-ky-sat-thu-nguy-tong&chuong=49]
An Cửu lạnh lùng nói.
Mai Cửu ngậm miệng, quyết định tin nàng một lần.
Quay lại Vĩnh Trí Đường, hỏi tiểu tư ở cửa mới biết, Trí trưởng lão đã đến chỗ Khải trưởng lão rồi.
Dao Dạ dẫn đường, lại đuổi đến chỗ ở của Khải trưởng lão.
Khải Minh Đường có phong cách hoàn toàn khác biệt với Vĩnh Trí Đường, là một tiểu viện hai gian nhỏ nhắn tinh xảo, tuy diện tích không lớn, nhưng vật liệu gỗ dùng cho ngôi nhà cực kỳ cầu kỳ, ngay cả những nét chạm trổ trên cửa sổ cũng tỉ mỉ đến từng nhụy hoa, dù là một góc khuất không bắt mắt cũng có thể đã được thiết kế công phu.
An Cửu không hiểu về bố cục nhà cửa, chỉ cảm thấy nhìn góc nào của tiểu viện cũng đẹp, khắp nơi tràn ngập mùi thuốc, ngửi cũng đặc biệt dễ chịu.
Mạc Tư Quy ngồi xổm dưới hành lang vừa giã thuốc vừa canh lò thuốc, một chiếc quạt xếp cắm từ cổ xuống cổ áo sau, nhìn thấy An Cửu, hắn liếc xéo nàng một cái, nhàn nhã nói: "Ây dô, đúng là khách quý nha."
An Cửu hỏi: "Trí trưởng lão đâu?"
Mạc Tư Quy đang rút quạt xếp từ sau gáy ra quạt gió cho lò thuốc. Nghe giọng điệu nàng cứng rắn không giống vẻ rụt rè ngày thường, lập tức lại có tinh thần: "Đình Triệu!"
Một cậu bé chừng bảy tám tuổi thò đầu ra từ khe cửa: "Làm gì?"
"Ra giúp ta canh lò thuốc." Mạc Tư Quy nói.
Mai Đình Triệu không vui nhíu đôi lông mày nhỏ: "Ngươi và ta đều là dược đồng, tại sao ta phải giúp ngươi canh!"
"Khụ!" Dao Dạ nhịn cười đến mức hơi sặc, người ở độ tuổi như Mạc Tư Quy phần lớn đã lấy vợ sinh con rồi, dù thế nào cũng không thể coi là đồng tử được chứ! E là... ngay cả thân đồng tử cũng chẳng còn...
"Lát nữa cho đệ một phương thuốc hay ho." Mạc Tư Quy dụ dỗ.
Mai Đình Triệu liếc nhìn An Cửu một cái, mím môi, hai má cười lộ lúm đồng tiền. "Năm cái, không cho miễn bàn."
"Thằng nhãi con thừa nước đục thả câu! Thành giao." Mạc Tư Quy mắng thì mắng, nhưng lại hào phóng đồng ý.
Mai Đình Triệu lập tức cầm quạt hương bài lao ra ngồi xổm cạnh lò thuốc.
"Biểu muội. Ta dẫn muội đi tìm Trí trưởng lão." Mạc Tư Quy ân cần nói.
"Không cần thông báo trước một tiếng sao?" Dao Dạ nhắc nhở.
Mạc Tư Quy vung vuốt, cười hề hề nói: "Hai lão già tụ tập với nhau, có gì mà phải thông báo, chắc chắn sẽ không bắt gặp cảnh không nên nhìn đâu. Yên tâm đi."
"Ngài nói đùa rồi." Dao Dạ khẽ kéo vạt áo An Cửu, ra hiệu Mạc Tư Quy thực sự quá không đáng tin cậy.
"Lề mề chậm chạp!" Mạc Tư Quy thấy Dao Dạ không vui, liền chuyển hướng câu chuyện, "Nhưng mà ta thích nhất là phụ nữ lề mề chậm chạp đấy, thế mới gọi là tỉ mỉ, không tỉ mỉ thì còn gọi gì là phụ nữ nữa!"
An Cửu chưa bao giờ lề mề, nhưng nàng không bận tâm đến lời nói của Mạc Tư Quy.
"Hai người họ đang ở vườn thuốc, còn một đoạn đường nữa, đến đó rồi tính tiếp." Hắn giải thích.
"Ngài thật biết trêu chọc người khác. Nói sớm có phải tốt không!" Dao Dạ oán trách.
Mạc Tư Quy không được ghi tên vào gia phả, địa vị của hắn ở Mai thị tụt dốc không phanh. Mai thị có thừa tiền, tự nhiên sẽ không cắt xén chi phí ăn uống sinh hoạt của hắn, chỉ là thái độ của nô tỳ đối với hắn đã khác xa so với trước kia, cộng thêm bản thân hắn không giữ thân phận, suốt ngày mang bộ dạng lấc cấc, một số quản sự còn dám cưỡi lên đầu hắn. Như Dao Dạ thế này đã là cực kỳ khách sáo rồi.
Mạc Tư Quy cười cợt nhả: "Đi thôi."
Hai người theo hắn đi ra từ cửa hông, hắn vắt óc muốn dụ An Cửu nói chuyện, nhưng ngặt nỗi nói nửa ngày cũng không nhận được nửa câu hồi đáp.
"Dì rời đi, biểu muội rất đau lòng phải không?" Mạc Tư Quy quyết định hạ một liều thuốc mạnh hơn.
Dao Dạ vội vàng xen vào: "Ngài nghỉ ngơi chút đi, nói nãy giờ chắc mệt rồi."
An Cửu không mảy may dao động, nhưng Mai Cửu lại ảm đạm đau thương, lời này thật sự đã chọc trúng chỗ đau của nàng.
Mạc Tư Quy thấy thần sắc An Cửu không đổi, càng thêm tò mò: "Biểu muội..."
Cảm nhận được sự đau lòng của Mai Cửu, An Cửu quay đầu lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn một cái: "Nói thêm một câu nữa thử xem."
Dù sao rận nhiều không sợ ngứa, Mạc Tư Quy đã tin chắc nàng có vấn đề, nàng dứt khoát không giấu giếm nữa.
Dao Dạ đi phía sau họ, không nhìn thấy biểu cảm của An Cửu, tuy cảm thấy giọng điệu không đúng lắm, nhưng chỉ nghĩ là nàng quá đau lòng và tức giận.
Mạc Tư Quy mím môi, ánh mắt gian xảo không rời khỏi người An Cửu, dường như hận không thể gõ vỡ sọ nàng ra xem bên trong rốt cuộc có vấn đề gì.
Đây là sự cuồng nhiệt của y giả đối với bệnh nhân, An Cửu không hề xa lạ, trước đây nàng đã từng đối mặt với vô số ánh mắt như vậy.
"Đến vườn thuốc rồi." Dao Dạ từ xa đã nhìn thấy hàng rào làm bằng trúc nhỏ.
An Cửu dừng bước: "Ta ghét ngươi." Nàng nhìn Mạc Tư Quy, "Cho nên sau này ngàn vạn lần đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa..."
Nửa câu sau không nói ra, nhưng ánh mắt đã có thể nói lên tất cả: Nếu còn không có việc gì kiếm chuyện, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp!
Đây là lời đe dọa trắng trợn!
"Khụ." Mạc Tư Quy muốn phản kích, nhưng bầu không khí quá đỗi lạnh lẽo nghiêm nghị, hắn đột nhiên cảm thấy mình có thể không chọc nổi, bèn cười gượng nói: "Đừng nghiêm túc thế chứ, sợ chết đi được... Ta đi bẩm báo hai vị trưởng lão!"
Nói xong, bôi mỡ vào đế giày chuồn mất.
Dao Dạ ngẩn người một lát, cười nói: "Nương tử thật lợi hại, sau này hắn không dám cứ nhắc đến chuyện không vui nữa rồi!"
An Cửu không thấy vậy, con người Mạc Tư Quy tóm lại chỉ có ba chữ: Không biết xấu hổ!
Nếu hắn thực sự chịu rút kinh nghiệm, thì đã không hết lần này đến lần khác tự chuốc lấy bực mình, An Cửu cảm thấy nếu có lần sau, nhất định phải tiêu diệt hắn! Bởi vì từ trong linh hồn nàng đã ghét bác sĩ, càng ghét những bác sĩ không biết xấu hổ!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận