Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

NHẬT KÝ SÁT THỦ NGỤY TỐNG

Chương 41: Trọng thương

Ngày cập nhật : 2026-04-11 08:45:40
Phía tây bãi tha ma, sáu nữ tử áo đen đứng sừng sững trong gió đêm như bia đá.
Một người lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc: "Đến giờ rồi."
Thân hình mấy người lóe lên, trong chớp mắt chỉ còn lại tàn ảnh.
Một nữ tử áo đen trong đó vừa vào bãi tha ma liền thổi còi, âm thanh giống như tiếng ưng kêu. Rất nhanh có một hướng vang lên tiếng còi tương tự, nữ tử áo đen lập tức lao tới.
Không lâu sau, nàng ta liền nhìn thấy An Cửu đang ngồi xổm trong bụi cỏ.
"Đã lấy được dao găm chưa?" Nữ tử áo đen đáp xuống trước mặt An Cửu.
An Cửu nghe thấy ám hiệu của bọn họ, thầm biết hành tung của mình có thể luôn bị giám sát, liền móc thanh dao găm lục lọi được từ trên người thanh niên ra: "Không biết có phải cái này không."
Nữ tử áo đen liếc nhìn một cái, gật đầu nói: "Đã tìm được, thì là của ngươi."
Trong lòng An Cửu kinh ngạc, thanh dao găm này rõ ràng là vô tình có được! Lẽ nào cũng là Lão thái quân sắp xếp? Hoặc là thanh niên kia tiến vào bãi tha ma tình cờ lấy được dao găm, lại vừa vặn bị nàng cướp mất...
Nếu là trường hợp thứ hai, thì chưa khỏi quá trùng hợp rồi, nhưng trường hợp thứ nhất cũng không có khả năng lắm, chỉ khu khu bốn con dao găm đã có thể khiến mấy đứa trẻ chưa vào nghề náo loạn đến mức tan tác, thật sự không cần thiết phải làm chuyện thừa thãi.
An Cửu cẩn thận nhớ lại tình cảnh hai lần gặp gỡ thanh niên kia, tuy có nhiều điểm đáng ngờ, nhưng không giống như có quan hệ gì với Mai thị.
"Theo ta về Mai Hoa Lý trước." Nữ tử áo đen nói.
An Cửu nghe ra nàng ta chính là người Mai Yên Nhiên nhờ vả, liền ừ một tiếng, lặng lẽ theo nàng ta ra khỏi bãi tha ma.
Dưới dốc đỗ hơn 10 con ngựa, nữ tử áo đen hỏi: "Có biết cưỡi ngựa không?"
"Biết." An Cửu nói. Nàng từng học ở nông trại, mà chuyện duy nhất không thục nữ Mai Yên Nhiên từng dạy Mai Cửu chính là cưỡi ngựa.
An Cửu chọn một con tuấn mã màu đen khỏe mạnh, nữ tử áo đen nhìn nàng thêm một cái, vung roi đi trước.
Cưỡi ngựa trong đêm tối rất thử thách kỹ thuật, trình độ của An Cửu bình thường, nhưng nàng thắng ở chỗ thị lực tốt, cho nên không bị tụt lại.
Nửa canh giờ trôi qua. Ánh sáng ngày càng tối.
Lúc đầu rơi vài hạt mưa to bằng hạt đậu, sau đó hạt mưa ngày càng dày đặc, mưa to như trút nước đổ xuống, trong nháy mắt làm ướt sũng quần áo.
Ngoại ô hoang vắng lạnh lẽo, Mai Cửu bị lạnh tỉnh lại, phát hiện tầm mắt xóc nảy: "Đây là ở đâu?"
An Cửu không có bất kỳ cảm xúc nào: "Không có mắt sao."
Mai Cửu có chút tủi thân, bây giờ màn mưa dày đặc, cách hai trượng không nhìn thấy gì. Chỉ có thể biết đây là nơi đồng không mông quạnh thôi!
Nước mưa trượt xuống từ trên mặt, có chút ảnh hưởng tầm nhìn, Mai Cửu đưa tay lên lau.
Hai ý thức đột ngột va chạm khiến thân hình không vững. Thêm vào đó một tay bị Mai Cửu khống chế buông khỏi dây cương, toàn bộ cơ thể An Cửu nghiêng sang trái, trong khoảnh khắc chậm chạp vì nàng phải áp chế ý thức của Mai Cửu, đột ngột bị hất văng xuống!
Ngựa đang phi nước đại, cơ thể nàng giống như con diều đứt dây. Đập mạnh vào một thân cây to bằng miệng bát, một tiếng vang trầm đục như sấm nổ vang lên trong đầu.
An Cửu cảm thấy hồn phách mình gần như thoát khỏi thể xác, ngay sau đó toàn thân mất đi cảm giác.
Mai Cửu ngất đi, nhưng An Cửu vẫn còn tỉnh, phun ra một ngụm máu.
"Hù ----" Nữ tử áo đen giật thót tim, ghìm ngựa quay đầu.
"Thập Tứ nương!" Nàng ta nhảy xuống ngựa. Lao tới bên cạnh An Cửu cẩn thận kiểm tra, "Nguy rồi!"
Nàng ta vội vàng cởi áo khoác che lên người An Cửu, bắn một tín hiệu.
Tiếng rít chói tai xé toạc đêm mưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nhat-ky-sat-thu-nguy-tong&chuong=41]

Nổ tung một tiếng lớn trên không trung.
Khoảng chừng thời gian cạn một chén trà, một người một ngựa từ trong màn mưa phóng nhanh tới, một giọng nam truyền đến: "Xảy ra chuyện gì?"
An Cửu nghe thấy nữ tử áo đen nói: "Thập Tứ nương ngã ngựa đập vào cây. Xác định lục phủ ngũ tạng bị thương, nhưng không thể xác định có tổn thương xương sống hay không. Ta không dám di chuyển nàng ấy."
Người tới bước đến bên cạnh nàng, ngón tay lạnh lẽo ấn lên cổ tay nàng.
Một lát sau, hỏi nàng: "Còn cử động được không?"
An Cửu hoãn lại một chút, cố gượng ngồi dậy, nhổ ra một ngụm máu, khàn giọng nói: "Xương sống không gãy."
Người nọ sửng sốt một chút: "Cô cố chịu một lát, ta đánh xe đưa cô đến chỗ Khải trưởng lão."
"Ừm." An Cửu nhắm mắt lại.
Người áo đen thấy sắc mặt nàng trắng bệch, nhưng không lộ ra nửa điểm đau đớn, trầm mặc hai nhịp thở, xoay người rời đi.
Bên cạnh sột soạt, An Cửu khẽ mở mắt, nhìn thấy nữ tử áo đen ngồi xổm bên cạnh nàng, trong lòng sinh ra một cảm giác khó hiểu, khiến nàng không cần phải đề phòng nữa, chìm vào giấc ngủ say.
Nếu nói, An Cửu có ước mơ gì, trước kia là mua một nông trang, bây giờ là giết chết Mai Cửu. Nàng thân là một sát thủ, từng chịu những vết thương nghiêm trọng hơn lần này gấp nhiều lần, nhưng chưa từng có lần nào uất ức như thế này!
Mai Cửu hết lần này đến lần khác làm mới giới hạn IQ, thật sự là có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục!
An Cửu chắc chắn đây là sự trừng phạt của ông trời dành cho việc nàng giết người vô số.
Mưa rả rích rơi suốt ba ngày, nhiệt độ giảm mạnh, đã có hương vị của đầu đông.
Ngày thứ hai sau khi những người tiếp nhận thử thách của ám học trở về, những người nên biết kết quả trong Mai phủ đều đã nhận được tin tức: Mai Đình Trúc và Mai Đình Quân đánh nhau lưỡng bại câu thương, Mai Đình Viện bị ám ảnh mai phục cào xước cánh tay phải, chỉ có Mai Đình Xuân toàn thân trở lui, tuy nhiên, bốn người không một ai lấy được dao găm. Duy nhất một người không được coi trọng nhất là Mai Thập Tứ lại bất ngờ lấy được dao găm.
Đây là một tin tức khiến Trí trưởng lão cảm thấy vô cùng an ủi biết bao! Thế nhưng, chính một nhân tài như vậy, lại bị ngã xuống khi cưỡi ngựa trở về, hôn mê đến tận bây giờ vẫn chưa tỉnh lại!
Nhận được một kết quả không đáng tin cậy như vậy, mấy vị trưởng lão cho rằng tiền đồ của Mai thị thật đáng lo ngại...
Trong Ngọc Vi Cư đèn đuốc rã rời.
Mai Cửu cảm thấy mình đã ngủ một giấc rất dài, lúc tỉnh lại, miệng lưỡi khô khốc.
"A!" Nàng muốn ngồi dậy, ai ngờ vừa cử động, đau đến mức mặt nhăn nhúm lại.
"Nương tử tỉnh rồi!" Dao Dạ mừng rỡ vén rèm trướng lên, "Nương tử đừng động đậy, muốn làm gì nô tỳ giúp người."
"Nước." Giọng Mai Cửu khô khốc, chỉ một chữ thôi cũng cảm thấy đau đớn vô cùng.
Dao Dạ rót một chén nước, dùng thìa nhỏ bón cho nàng từng chút một: "Nương tử thấy dễ chịu hơn chút nào chưa?"
"Ừm, tốt hơn nhiều rồi." Mai Cửu nói.
Dao Dạ vắt khăn lau mặt cho nàng: "Sao nương tử lại ngã từ trên ngựa xuống vậy?"
Mai Cửu nhớ lại tình hình lúc đó, cảm giác áy náy chợt dâng lên, khoảnh khắc nàng tỉnh lại có chút ngơ ngác, chỉ cảm thấy tầm nhìn chao đảo, không hề nghĩ đến là đang cưỡi ngựa...
"An Cửu." Mai Cửu gọi khẽ trong lòng.
Không có ai trả lời, nàng nghĩ, An Cửu chắc chắn rất tức giận.
"Nương tử?" Dao Dạ thấy nàng không có phản ứng, bị dọa giật mình.
"Ta không sao." Mai Cửu lơ đãng nói.
"Vậy thì tốt." Dao Dạ giúp nàng vén góc chăn, "Yên nương tử đã túc trực bên người hai ngày hai đêm, vất vả lắm mới bị Trí trưởng lão khuyên về nghỉ ngơi, nô tỳ sai người đi báo cho Yên nương tử một tiếng."
Nhắc đến Mai Yên Nhiên, Mai Cửu mới từ trong sự tự thương xót tỉnh táo lại: "Mẫu thân vẫn khỏe chứ?"
Sao có thể khỏe được? Mai Cửu chính là mạng sống của Mai Yên Nhiên, lần này hôn mê ròng rã ba ngày, Mai Yên Nhiên nơm nớp lo sợ ba ngày, hận không thể tự mình chịu thay.
"Đều tại ta không tốt." Mai Cửu lẩm bẩm.
Dao Dạ an ủi nàng: "Nương tử đừng nói vậy, trên đời này làm gì có người mẹ nào không xót con gái? Người vào ám học là chuyện hết cách, Yên nương tử không thể ngăn cản, trong lòng đang rất khó chịu, người ở bên ngoài phải cẩn thận chăm sóc bản thân, chăm chỉ luyện công, như vậy mới có thể khiến Yên nương tử yên tâm hơn chút."
Mai Cửu cứng đờ.
Nàng luôn cho rằng phục tùng chính là sự tôn trọng và hiếu thảo đối với mẫu thân, nàng đã quen với sự bảo bọc của mẫu thân, nhưng chưa từng nghĩ bản thân phải làm gì.
Dao Dạ thấy nàng đã nghe lọt tai lời mình nói, liền không nói nhiều nữa: "Nô tỳ đi chuẩn bị bữa tối cho nương tử, ngoài trướng có tỳ nữ hầu hạ, nương tử có việc cứ lên tiếng là được."
"Được." Mai Cửu lẩm bẩm.
Nàng suy nghĩ rất lâu, trong lòng chợt bừng sáng. Thế nhưng khi nàng tĩnh tâm lại mới phát hiện trong cơ thể mình có sự khác biệt nhỏ ---- kể từ khi phát hiện sự tồn tại của An Cửu, cảm giác nặng nề ở tim đã biến mất!
Vậy An Cửu...

Bình Luận

0 Thảo luận