Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 26  ·  42.3%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 11: LẠI GIÚP EM ĐỐI ĐẦU VỚI NGƯỜI YÊU CŨ RỒI…
25/07/2026 21:08· 2,430 từ

CHƯƠNG 11: LẠI GIÚP ĐỐI ĐẦU VỚI NGƯỜI RỒI…

Phía dưới có người luận: [Nhìn chẳng giống đâu, chủ thớt là người đường, trước giờ cũng chẳng có tiếng gì. Nếu Bùi Thư muốn tạo scandal để nổi thì đã tìm mấy hot blogger Nhưng thôi, cứ xem như trò đi, hạng người như ta chắc cũng chỉ là chơi qua đường thôi.]

Cũng có vài người ra Bùi Thư Hành, người nói mình từng của anh, đi xem tất cả triển lãm anh tham gia, rồi một ngày nọ, bỗng chẳng còn tin tức gì của trên mạng nữa. Sự nghiệp đang đà rực rỡ từ bỏ ngang xương đúng nỗi khiếp sợ của những "fan sự nghiệp".

Dưới bình luận đó kẻ mỉa mai: loại dựa vào mặt để nghệ thuật mà cũng gọi là nghiệp à? Nếu không phải anh ta đẹp trai, ai mua vé xem triển lãm chứ?]

Phương Du do dự chút, chụp màn hình cho Bùi Thư Hành, hỏi có cần mình xóa những bình đó không.

Gửi xong, cô xuống đi đánh răng rửa Trong tiếng "o o" của chải điện, cô chợt nhận ra gì đó.

Mọi khi vào tầm phòng bên cạnh đang game ầm ĩ, nhưng hôm lại yên tĩnh lạ thường, không tiếng động.

Có lẽ hôm nay ta đã cải tà chính, điều chỉnh giờ giấc ngủ sớm dậy sớm.

Hoặc cũng có thể chết rồi.

Phương Du độc ác thầm, mang theo nỗi hận của một người phải sớm đi làm.

Lúc nhận được hồi của Bùi Thư Hành khi cô vừa xuống xe đang đi bộ một đoạn ngắn công ty. Anh trả lời ngắn gọn: [Không cần, quen

Có vẻ anh còn mấy chiêu trò này cả cô: [Xóa bình luận ảnh hưởng đến lượng tương tác, giữ lại để thu hút người vào chửi vài câu tốt.]

Anh đã nói vậy, Du cũng không cố nữa. Cô tắt máy, nhìn hơi âm u, nhớ đến dự thời tiết nói hôm nay mưa nên rảo bước nhanh về hướng công ty.

Mỗi khi bước vào cao ốc văn phòng, đến đống công việc hằng và những đồng nghiệp, lãnh đạo đối mặt, lòng cô lại trĩu. Công ty thành lập lâu, ông chủ lại tiết kiệm chưa bao giờ chuyển địa điểm. mười mấy năm qua dùng tòa nhà cũ này, lang tối tăm, mùi ẩm lâu ngày bốc lên.

Khi chưa đến 8 20, Phương Du đã vào chỗ làm việc. Giờ việc của công ty là 8 rưỡi, cô đang định vào trà nước lấy chút nước lướt điện thoại một lát thì trên trực tiếp của cô - Hà - bỗng hiện ra ngay bên cạnh.

Dường như ông ta toàn không ý thức bây giờ vẫn chưa đến làm, mang theo nhiệt huyết công tràn trề ném một tệp liệu giấy lên bàn Phương "Tiểu Phương này, em sửa lại này rồi gửi xuống cho các nhánh nhé. Chủ yếu sửa mấy chỗ này, tôi rồi em ghi lại đi..."

Tác phong công ty cổ hủ, mọi tài đưa cho lãnh đạo hay đạo trả về đều là bản Phương Du đành ngậm ngùi lời, cầm bút bắt đầu tròn gạch dưới trên tài liệu, lực nhìn thời gian dưới góc máy tính đã nhảy 8 giờ 32 phút.

Lộ Hà yêu công đến mức Phương Du ngờ công ty này nhà ông ta mở. Tuy có phòng riêng nhưng ông ta thích chạy qua chạy lại mấy nhân viên cấp dưới để sát tiến độ và liên tục việc mới. Có lúc Du cảm thấy mình như lừa đang kéo cối xay ông ta, ông ta phải bảo cái cối luôn hoạt hễ hạt ngô hạt xay xong là phải đổ thêm ngay, không để cho vật được nghỉ tay lúc

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=11]

Hơn 10 giờ sáng, Du tranh thủ lúc giao giữa hai đầu việc thở phào một cái. Cô xé gói khoai tây chiên nhỏ, ăn vừa lướt điện thoại, Ứng Phỉ Phỉ đã nhắn tin mình trên WeChat từ nửa tiếng

Ứng Phỉ Phỉ: [Tiểu hình như Tô Dương thấy bài đăng của cậu

Ứng Phỉ Phỉ: [Cậu xem phần bình luận tớ thấy cái thằng cha hơi đó chính là hắn.]

Phương Du bỗng cảm chẳng lành. Cô bài đăng của mình ra, nhiên thấy trong phần bình luận nhất có một dòng trạng rất hot, địa chỉ IP trùng khớp với nơi làm việc tại của Tô Dương.

[Tôi là bạn trai của chủ thớt đây. lễ tốt nghiệp, tôi bị ta lừa. Tôi đã bảo rồi, hạng người như anh chàng thể nhìn trúng cô được? Nhưng cô ta cũng si thật đấy, còn bỏ tiền ra người về để chọc tôi.]

Những lời lẽ mỉa này đã kéo theo số gạch đá, nhưng cũng một vài gã đàn ông "tự vì bị loại trong bài tìm trai đẹp trước đó vào ủng hộ hắn, nói rằng chắn Phương Du vẫn chưa quên tình cũ, nhưng không chắc chắn hắn sẽ tìm người tốt hơn.

Phương Du không ngờ Dương lại là hạng "âm hồn bất tán" đến Ngoại tình thì cũng thôi đi, sao đó cũng là chuyện đức đã qua, cô không gì được hắn, nhưng giờ cách nghìn trùng mà hắn vẫn còn làm cô buồn nôn.

Cô đang mải suy cách đáp trả, quá tâm nên không nghe thấy bước chân Lộ Hà đã đến bên cạnh.

Cho đến khi ông lên tiếng như một ma: "Tiểu Phương, em hết rồi à?"

Phương Du giật bắn vội vàng tắt điện đối diện với ánh mắt Lộ Hà.

Ông ta tỏ vẻ ý khi bắt quả nhân viên lười biếng, đồng tỏ thái độ hống hách của thích sai bảo. Ông ta tiện lật xấp tài liệu tải từ trang web chính phủ nghĩ ra một việc mới để hạ cô: "Thế này chữ của mấy tài liệu nhỏ quá, em lên mạng bản gốc, lọc ra những liên quan đến công việc ngày của chúng ta, sang cỡ chữ 14 rồi in cho tôi xem."

Phương Du thấp cổ họng đành nhận lời. nếp nhăn tuổi 40 của Hà tràn đầy tự mãn về quyền lực cỏn con, cả ông ta toát ra mùi mấy tươi mới" của đàn ông niên. Ông ta vỗ vỗ lên cô: "Làm nhanh đi, đang đợi đấy."

Phương Du tạm thời dám nghịch điện thoại làm xong việc bắt đầu tra cứu thứ Lộ yêu cầu.

Công ty này không tòa nhà cũ kỹ mọi đồ dùng văn phòng có "thâm niên" đáng nể. Ví như chiếc máy tính để cái máy in bên hở chút là hỏng hóc, cứ phí thời gian của cô.

Trong lúc Phương Du "vật lộn" với đống điện tử cũ nát này, nhắn của Ứng Phỉ Phỉ lại Lần này, Phương Du cẩn quan sát xung quanh, xác Lộ Hà không có ở đó lén lút như ăn trộm khung chat ra.

Ứng Phỉ Phỉ: [Tiểu Bùi Thư Hành online cậu dằn mặt Tô Dương kìa!]

Ứng Phỉ Phỉ: [Sướng Đã hết cả người!]

Phương Du rất không biết Bùi Thư đã nói gì. Thấy xung không ai chú ý, cô dứt đứng dậy trốn vào nhà sinh để xem.

Bình luận đáp trả anh dành cho Tô đã bị đẩy lên đầu kéo theo cả một "tòa tháp" hồi trở thành bình luận nhất.

Shu: [Anh nói sai phải là sao cô lại nhìn trúng tôi mới Tôi thầm yêu cô ấy từ cấp hai, được giúp việc này, tôi cầu còn được đây này.]

Phía dưới bình luận Bùi Thư Hành là tầng phản hồi ngày một hơn:

[Anh ơi, ngầu quá mất! Tiểu Du xứng với một tình yêu kiên như thế!]

[Trời ơi, chẳng phải truyện yêu thầm ra ngoài đời thực sao? yêu thầm này tôi chèo trước

[Lượng tương tác khủng quá! Hai người mau thành cặp đôi blogger đi!]

Phương Du còn chưa hết bình luận của dân mạng, Ninh Ý cũng tin nhắn cho cô: [Tiểu Du, mới đọc bình luận trong của cậu, bạn trai cũ cậu là cái loại rác rưởi thế không biết? Nhưng Bùi Thư tốt quá đi, anh lên tiếng bảo vệ cậu lập tức luôn, chắc chắn thích cậu rồi!]

Đối với suy đoán Ninh Ý, Phương Du còn bán tín bán nghi, cô vẫn nhắn một câu "Cảm cho Bùi Thư Hành trên rồi nhắn thêm: [Tôi thấy luận của anh rồi.]

Bùi Thư Hành trả rất nhanh, Phương Du quay lại chỗ ngồi thì nhắn của anh đã tới: [Lại em đối đầu với người rồi. Lần thứ hai nên quen tay, tính rẻ cho thôi, ba trăm tệ.]

Phương Du: "..."

Quả nhiên là anh kịch.

Cô không nhịn được hỏi: [Anh thiếu tiền thế cơ à?]

[Đúng vậy.] Bùi Thư nói một cách hiển [Dân làm nghệ thuật bọn là thế đấy. Chẳng phải em nhiếp ảnh sao? Mua thiết không tốn tiền chắc?]

[Nhưng lần này tôi nhờ anh, anh đang mua ép bán đấy nhé.]

Phương Du nhắc nhở

Bùi Thư Hành gửi đoạn tin nhắn thoại, nói mang theo chút ý phóng khoáng: "Vậy em gọi lên dây nóng bảo vệ người dùng mà tố cáo tôi

Dừng vài giây, anh kéo dài giọng: "Hoặc trả hàng cũng được, bây tôi đi xóa bình luận đây."

Phương Du hoàn toàn thua. Cái tên Bùi Hành này đúng là nhây chỗ nói.

Sau khi chuyển tiền anh, cuộc sống của Du trong ngày hôm đó trở về bình lặng. Lúc tan buổi chiều, cô hoàn thành công việc dang dở. Khi túi xách chuẩn bị rời đi, phát hiện mọi người xung quanh đang miệt mài hoàn toàn không có ý ra về.

Đây không phải lần thấy cảnh này. tan sở ở văn phòng chỉ để làm cảnh, ngoài cô chẳng ai về đúng giờ

Làm một người "lệch cũng cần chút dũng Phương Du phải chuẩn bị lý mất 30 giây mới vẫy chào những đồng nghiệp thân Văn phòng của Lộ Hà bên cạnh đang mở cửa, dường ông ta nghe thấy tiếng động liếc nhìn về phía mặc kệ, đi thẳng.

Đường về nhà tắc cùng. Phương Du vị trí cạnh cửa nhìn dòng xe cộ kéo dài thấy điểm dừng ở làn bên cạnh. Cô đeo tai bật nhạc ngẫu nhiên từ danh bài hát của mình.

Đoạn đường về nhà đi ngang qua trường ba của Phương Du. Dưới hoàng hôn, dòng chữ mạ vàng cổng trường tỏa sáng rạng Phương Du nhớ lại hồi ngày nào cô cũng thức đến muộn chỉ để ôn thêm vài thức, kiếm thêm vài thi, lòng bỗng thấy đắng

Lúc đó cô chỉ bước chân ra khỏi trường nhỏ bé này để xa khỏi Lễ Thành, không ngờ một vòng lớn, rốt cuộc vẫn quay trở về. Mỗi lại đi ngang qua trường cấp giống như đi ngang qua một tàng cũ kỹ không tu sửa, đứng từ xa ngắm những bản sao của thiếu niên. Cô thầm thấy mắn vì lúc đó mình có khả năng tiên nếu không, nếu nhìn thấy cuộc hiện tại, cô không chắc còn đủ dũng khí bước tiếp hay không.

Phương Du giơ điện lên, chụp một bức ngôi trường ngoài cửa sổ. xong, theo thói quen, cô định vào phần mềm chỉnh ảnh điều chỉnh thông số, nhưng tay lại vô tình chạm vào dụng đăng bài.

Ứng dụng đang dừng trang tin nhắn riêng, Du bị thu hút bởi tin nhắn trên cùng.

[Chào bạn Tiểu Du, nhân viên PR một thương hiệu mỹ phẩm. muốn hỏi bạn có sẵn lòng tác làm một video quảng dòng son môi mới của mình không? Yêu cầu là anh đẹp trai mà bạn tìm được lễ tốt nghiệp cũng xuất hiện trong clip, tốt là hai bạn nên có cử chỉ thân mật một

Đối phương cũng gửi mức thù lao hợp cho Phương Du, con số bằng nửa tháng lương của cô.

Phương Du đọc đi lại vài lần, nhận đây là hợp đồng quảng đầu tiên mình nhận được. Tim nhanh hơn một chút, [Thế nào gọi là thân một chút?]

Nhân viên PR cũng online, lập tức trả cô: [Chính là thể hiện thái của một cặp đôi đang nhau ấy ạ.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận