Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 26  ·  7.7%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 2: CỨ GIẢ VỜ NHƯ ANH ĐÃ THẦM YÊU EM TỪ RẤT NHIỀU NĂM TRƯỚC…
25/07/2026 21:00· 2,512 từ

CHƯƠNG 2: CỨ GIẢ VỜ ANH ĐÃ THẦM YÊU EM TỪ NHIỀU NĂM TRƯỚC…

Đúng là vô cùng, vô đẹp trai.

Sống đến chừng này, Phương chưa từng thấy chàng trai nào trai như vậy ở đời.

Gương mặt anh có góc rõ ràng, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, màu mắt nhạt ánh lên những tia sáng ti, dưới mắt còn một nốt ruồi lệ nhỏ Thần thái toát lên thong dong rất mực tự tại, người ta vô thức liên tưởng những con sóng lúc ẩn hiện dưới tầng mây.

Đây là kiểu nhan sắc có đi làm ngôi sao cũng hàng xuất chúng, khiến ta không kìm được mà tưởng dáng vẻ thường ngày anh: Anh sẽ nói chuyện tông giọng nào, lúc lúc khóc sẽ ra sao.

Ứng Phỉ Phỉ ở bên thúc giục: "Vào xem trang của anh ấy đi, đi xem đi."

Phương Du nhấn vào ảnh diện của anh chàng đẹp trai Tên trên mạng của là "Shu", không đăng bức ảnh tư nào của bản phần giới thiệu cũng để Thỉnh thoảng anh chỉ vài tấm hình các tác phẩm thành phẩm bằng đất sét, kim hoặc những bản phác thảo có vài nét vẽ sơ.

Trong một vài tấm ảnh, tay của anh cũng lọt vào kính. Đó là một tay cực kỳ đẹp, làn da trẻo, xương khớp dưới da ẩn hiện những máu mờ nhạt. Ngón anh vừa dài vừa thon, dẫu dính chút bụi đất sét nhưng toát lên một vẻ quyến lạ lùng.

Ứng Phỉ Phỉ bỗng chỉ một bức hình nói: "Ơ, cái này trông quen thế tớ thấy thần tượng của tớ đeo rồi, giá mấy triệu lận đấy."

Chủ thể của bức ảnh là một bức tượng đầu người thạch cao, ở góc bên phải vô tình lọt vào chiếc ghế, bên trên tùy tiện một chiếc túi chéo bằng da màu khóa kim loại lạnh lẽo, logo chìm sang trọng, nhìn qua đã hàng đắt tiền.

Cái túi chỉ lộ ra phần nhỏ, vậy mà Ứng Phỉ cũng nhìn ra được là mẫu túi giống với thần nhỏ của cô ấy.

Phương Du đang định khen bạn tinh mắt, Ứng Phỉ Phỉ hỏi trước: "Tiểu Du trong bài đăng cậu có nói sách thuê trai đẹp bao nhiêu không?"

"Không." Phương Du vừa dứt đã hiểu ý của Ứng Phỉ

Shu học ngành nghệ thuật một ngành vốn dĩ rất "ngốn" lại còn dùng đồ chắc hẳn là cậu ấm con giàu. Nếu trả ít quá, chắc không mời nổi đâu.

Phương Du ngập ngừng: "Cậu năm trăm tệ có đủ không?"

"Chắc là đủ... đủ để một sợi chỉ trên cái túi anh ấy đấy." Ứng Phỉ nói.

Phương Du: "..."

Phương Du: "Để tớ hỏi xem sao, nhiều hơn nữa không kham nổi đâu."

Cô nhanh chóng gửi một nhắn riêng cho Shu: [Chào anh, là Phương Tiểu Du. thấy ảnh anh gửi trong phần luận rồi. Hôm đó chỉ cần dành ra hai chụp ảnh thôi, thù là năm trăm tệ, anh thấy được không?]

Gửi xong, Phương Du nhét thoại vào túi. Suốt dọc đường Ứng Phỉ Phỉ cứ nhải không thôi, bảo là thấy còn đẹp trai hơn thần tượng của cô ấy, đấy mới chỉ là mặt mộc không chút chỉnh sửa.

Cô ấy không nén nổi thán: "Không dám tưởng tượng người đẹp trai đến nhường đâu Tiểu Du ạ."

Phương Du dội gáo nước "Biết đâu là ảnh mạng hoặc sửa rồi thì sao. ấy là dân nghệ thuật mà, là siêu cao thủ đấy."

Ứng Phỉ Phỉ bĩu môi huấn cô: "Tiểu Du, cậu không nghĩ tích cực hơn à? Nếu đúng là trai đẹp anh ấy lại chịu cậu sẽ nở mày nở biết bao nhiêu. Tô nhìn thấy chắc tự ti đến mất."

Dừng lại một chút, cô lại nói: "Mà tớ bảo này, đó cậu không nên ý yêu Tô Dương, cậu vốn thích anh ta tẹo

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=2]

Phương Du không phủ nhận. Dương vốn là bạn cùng lớp cô và Ứng Phỉ từ hồi đại học, sau đó hai cùng ở lại học cao học. Bốn năm họ chỉ là bạn xã giao bình thường. Đến khi cao học, vì quen biết nhau họ thường xuyên làm bài nhóm chung, Tô Dương đầu theo đuổi cô. Sáng sớm ta mang bữa sáng, trời mưa ô, lại còn chăm chỉ bình dưới những bức ảnh cô đăng vòng bạn bè... Anh kiên trì hơn một năm như Phương Du cũng thấy cảm

Cái ngày đồng ý lời tình của anh ta, Phương Du nghĩ đơn giản: Thử chút cũng chẳng sao.

Tính ra hai người mới nhau được vài tháng. Phương Du kiểu người chậm nhiệt, chỉ đến mức có thể tự nắm tay Tô Dương anh ta đã đề nghị nhà sống chung gần Sau khi Phương Du từ chối lâu, cô phát hiện ra chuyện ta đổi ảnh đại diện.

Shu trả lời tin nhắn nhanh. Khi Phương Du và Ứng Phỉ vừa nhận lễ cử nhân xong về đến dưới ký túc xá, tay đăng nhập vào ứng làm mới trang thì được phản hồi của anh.

[Chuyện hay ho thế này, ở ngay gần đây nên muốn vui chút thôi, mời bữa cơm là được rồi.]

[Tôi tên là Bùi Thư sinh viên của Học viện Mỹ thuộc Đại học T.]

Ứng Phỉ Phỉ huých tay Du: "Có hy vọng rồi Tiểu ơi! Cậu gặp đúng 'Nam Bồ Tát' vừa đẹp trai tốt tính rồi. Tầm như anh ấy mà đi người mẫu nam, bèo cũng phải thu mấy nghìn tệ buổi ấy chứ."

Phương Du cứ ngỡ mình nhầm, thế mà Shu lại bảo lấy tiền.

Trên đời này làm gì chuyện hời như vậy, không phải lừa đảo đấy chứ?

Đủ loại vụ án lừa từng đọc trên tin tức lập ùa về trong đầu Du. Cô thận trọng hỏi: [Chỉ ăn thôi sao? Vậy ta ăn ở gần trường được không?]

Ăn gần trường thứ nhất an toàn, thứ hai là giá bình dân, chi phí quân đầu người cao nhất cũng hai ba trăm tệ, hoàn toàn có thể chi được.

Có lẽ Bùi Thư Hành cầm điện thoại, cô vừa gửi câu này đi, anh đáp ngay: [Tất nhiên rồi.]

Nhận được câu trả lời định, Phương Du mới hơi yên cô xác nhận lại gian và địa điểm làm lễ nghiệp với Bùi Thư một lần nữa: [Là chiều 23 nhé, bắt đầu hai giờ. Tôi sẽ đặt lịch cho anh vào trường từ cổng anh cứ đến nhà thi tìm tôi.]

Lần này, anh gửi lại đoạn tin nhắn thoại rất ngắn.

Phương Du nhấn mở, là Bùi Thư Hành khẽ cười nói tiếng: "Được."

Giọng anh thuộc tông thanh âm cuối hơi có chút trầm quyến rũ, đúng chất nhác thong dong như khí chất anh, nghe mà thấy như tê rần đi.

Ứng Phỉ Phỉ cũng nghe "chậc chậc" hai tiếng: "Đến cái cũng hay thế không

Phương Du không nhịn được, hỏi thêm Bùi Thư Hành một [Tại sao anh lại ý đến?]

Họ chỉ là những người tình cờ gặp nhau trên mạng, giúp cô một việc như vậy mà chỉ ăn một cơm, liệu có thấy thòi quá không?

"Chẳng phải tôi đã nói sao..." Bùi Thư Hành lại cười "... Tôi thích chỗ náo nhiệt."

Thôi được rồi, lý do cũng không phải là không thể được, thậm chí còn khớp với ấn tượng của Phương về kiểu thiếu gia giàu như anh.

Từ đoạn tin nhắn thoại, Du nghe thấy những tạp âm khẽ, giống như tiếng chì ma sát với mặt giấy: đang vẽ tranh à?]

"Tai thính đấy." Bên phía Thư Hành vang lên tiếng giấy vò nát: [Không hẳn, là một bản vẽ hỏng thôi.]

Phương Du vốn định hỏi vài câu, nhưng giây tiếp theo, thông báo tin nhắn lên trên màn hình điện thoại, cũng rung nhẹ một giống như một nốt lặng quãng tâm trạng trò của cô:

[Chào bạn Phương Du, chúng rất tiếc khi phải thông báo bạn đã không được ảnh MR tuyển dụng. Cảm ơn đã lựa chọn chúng hy vọng bạn sẽ tiếp quan tâm đến MR tương lai.]

Đối với thư từ chối MR, Phương Du đã chuẩn bị lý từ trước. Ngày vấn, cô đã hiểu kết quả như thế này rồi.

Nhưng cô cũng không thể lừa dối mình rằng mình đã toàn chấp nhận. Thực trong thâm tâm cô vẫn nuôi một tia hy vọng manh, nghĩ rằng lỡ như người xếp trước cô bỏ, biết đâu sẽ đến lượt

Phương Du đứng lặng trên thang, nhìn chằm chằm vào dòng nhắn điện thoại. Những ngữ lịch sự nhưng rập khuôn, còn cơ hội xoay nào nữa.

Hành lang lành lạnh, luồng lùa qua thổi lên làn da phơi dưới nắng gắt cô, mang đến cảm giác rùng nhè nhẹ.

Phương Du khẽ thở dài, khỏi trang tin nhắn, thấy Bùi Hành đã gửi cho một tin nhắn văn bản mã QR.

Shu: [Đây là WeChat của

Liên lạc qua tin nhắn trên mạng xã hội sẽ không lợi bằng ứng dụng tin tức thời như WeChat. Phương không nghĩ ngợi nhiều, bạn trực tiếp với anh lưu tên ghi chú anh.

Tối hôm đó, sau khi xuôi mọi việc, Phương Du gửi nhắn đầu tiên cho Thư Hành trên WeChat.

Ảnh đại diện của anh một bức tượng điêu khắc bằng cẩm thạch. Phương Du một nhãn dán "Xin chào", rồi [Vậy anh học chuyên điêu khắc à? Tôi thấy đại diện của anh

Bùi Thư Hành đáp "Ừm". Du bèn tiếp lời giới thiệu học ngành Truyền thông, nay 25 tuổi, người Lễ Thành, chụp ảnh. Nói xong, còn gửi một tấm ảnh thường của mình.

Cô suy nghĩ khá chu vì Bùi Thư Hành sắp đóng bạn trai cô nên người không thể hoàn toàn về nhau được, ít phải nắm rõ thông tin bản, nếu không sẽ dễ bị lộ.

Sau khi tự giới thiệu Phương Du lại hỏi: [Còn anh sao?]

Đúng lúc này, cửa phòng túc xá bị đẩy ra, mấy bạn cùng phòng của đã về.

Phương Du ngẩng đầu chào câu: "Tiệc tri ân thầy nào rồi?"

Ba người còn lại trong chung một giáo viên hướng dẫn, nay họ đi ăn cơm chia tay của nhóm.

"Cũng thế thôi, vừa ăn tặng quà, tính ra mỗi người hơn cả nghìn tệ Bao giờ nhóm cậu tổ chức?" cùng phòng hỏi.

"Thầy hướng dẫn của tớ lắm, vẫn chưa hẹn được lịch." Du ngừng một chút: ba năm cao học, tớ chẳng thầy được mấy lần, ăn cũng chẳng biết nói gì."

Phương Du nói đúng sự Thầy hướng dẫn của cô làm đạo hành chính trong bận đến mức chẳng thèm đoái gì đến sinh viên. đó Phương Du chọn thầy thầy vốn xuất là phóng viên ảnh, cô cứ mình sẽ học hỏi được điều đó, nào ngờ cuối cùng, cả luận văn tốt cũng là cô tự mình làm từ đầu đến cuối. Cô gửi thảo cho thầy, chắc thầy vẫn thèm mở ra xem, cũng may cuối cùng vẫn lóp qua được vòng thẩm định bên

Trò chuyện vài câu với cùng phòng, Phương Du mới sực ra quay lại xem nhắn Bùi Thư Hành gửi cho

Giọng điệu anh có chút chọc: "Hỏi kỹ thế, định xem à?"

Phương Du chậm rãi gõ dấu chấm hỏi: [?]

Bùi Thư Hành thong thả tục: "Vậy là em thấy tôi được đấy chứ?"

Phương Du: Ơ cái anh

Bùi Thư Hành: "Xem mắt cái giá khác đấy nhé, phải phí mới được."

Cuối cùng Phương Du cũng gõ một câu hoàn chỉnh gửi [... Anh nghĩ nhiều tôi chỉ cảm thấy nếu anh đóng giả bạn trai thì chúng ta nên tìm nhau một chút.]

Cô ngẫm nghĩ rồi bồi [Nếu không, đến lúc đó mọi nhìn ra anh là tôi thuê về thì không hay

"Có gì mà không hay?" Thư Hành gửi một đoạn tin thoại với giọng điệu nhác: "Chúng ta là mối quan tiền bạc, chẳng lẽ đó không khiến em thấy giá hơn sao?"

Phương Du: ... Sao nghe có lý thế nhỉ.

Dù nói vậy nhưng Bùi Hành vẫn gửi cho cô một dài thông tin:

"Tôi bằng tuổi em, học ngành Điêu khắc hệ 5 năm. cấp ba tôi có nhảy một lớp nên cũng tốt năm nay."

"Tôi cũng là người Lễ giống em, ở nhà còn anh trai nữa."

"Tôi không có sở thích đặc biệt, không biết tập gym tính không?"

Nói xong, Bùi Thư Hành "Tìm hiểu thế này đã tính đủ chưa?"

Phương Du hơi bất ngờ, ngờ anh cũng là người Lễ xác suất này thấp đấy.

[Trùng hợp quá.] Đầu óc xoay chuyển cực nhanh: [Vậy chẳng chúng ta có thể vờ như anh đã thầm yêu khổ sở suốt bao năm nay sao?]

Phương Du vừa gửi tin đi, Bùi Thư Hành đã trực gọi WeChat đến.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận