Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 26  ·  30.8%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 8: CHÚNG TA ĐANG YÊU NHAU SAO?
25/07/2026 21:06· 2,345 từ

CHƯƠNG 8: CHÚNG TA ĐANG YÊU SAO?

Phương Du nghe giọng điệu của Thư Hành là biết anh lệch đi rồi. Tai cô hơi lên, vội vàng giải thích: "Cái đăng trước của tôi có nhiều người muốn xem sau. Lúc đầu tôi định quay một mình thôi, không hôm nay lại gặp ở đây, tôi thấy chúng cùng quay sẽ thú hơn."

Bùi Thư Hành "ừm" một tiếng, mày: "Vậy tôi xuất hiện video của em với thân phận đây? Bạn trai giả, hay là trai của đối tượng xem

Phương Du phản ứng nhanh hơn "Vậy là anh đồng ý nhé."

Bùi Thư Hành học theo cách Ứng Dĩ gọi cô lúc uể oải nói: "Cô Phương, cái phải tính giá khác đấy."

Phương Du còn chưa kịp đáp góc hành lang đột hai gã đàn ông ồn đi ra, trên người nồng nặc rượu. Họ đi đứng không đường, trông như sắp sầm vào người cô.

Bùi Thư Hành phản ứng cực anh nắm lấy khuỷu tay kéo mạnh cô về phía mình.

Phương Du lảo đảo không giữ thăng bằng, loạng choạng mấy cả người dán chặt vào người Thư Hành.

Nhiệt độ cơ thể anh xuyên lớp áo phông truyền sang cô. Phương Du thấy hơi mất nhiên, định đợi hai người kia qua sẽ tách khỏi Bùi Hành.

Không ngờ hai gã kia nhìn phía cô và Bùi Thư một cái rồi đột ngột dừng

Phương Du còn chưa kịp phản một người trong đó đã vai Bùi Thư Hành: "Anh Hành? về Lễ Thành rồi à? Lâu rồi đám anh em bọn không gặp anh đấy."

Hình như Bùi Thư Hành cũng biết họ, anh cười nói: nghiệp rồi."

Người kia hỏi khi nào anh lại thủ đô, Bùi Thư nghiêm túc suy nghĩ một lát: là không quay lại nữa."

Đối phương hoàn toàn không tin: Hành đừng có lừa tôi nghệ sĩ lớn trăm công nghìn như anh mà có thể không lại sao?"

"Đang mỉa mai tôi đấy à?" Thư Hành dừng lại một "Thật sự không quay lại nữa."

Thần thái của anh vẫn vô thư thái và bất cần, âm cuối hơi trầm xuống lại người ta hiểu rằng lời anh nghiêm túc.

Lúc này bạn của Bùi Thư mới nhận ra mình lỡ không dám hỏi thêm nữa, mắt qua đảo lại tìm cách chuyển đề.

Cuối cùng, ánh mắt anh ta lại ở bàn tay Bùi Hành đang đỡ Phương Du: "Anh anh yêu rồi à?"

Bùi Thư Hành không xác nhận chẳng phủ nhận, chỉ thuận lời anh ta mà cụp mắt mỉm cười hỏi Phương Du: "Chúng đang yêu nhau sao?"

Đây là một câu hỏi rất trả lời. Phương Du cảm nếu mình gật đầu, chắc chắn Thư Hành sẽ lại đòi "giá còn nếu phủ nhận, ngộ bố mẹ Bùi Thư biết họ là giả thì hay.

Trong lúc Phương Du đang lúng khó xử, trên hành lang nhiên vang lên tiếng bước chân xa lại gần. Vài giây sau, nghe thấy giọng nói thản của Bùi Ứng Dĩ: Thư Hành, em vẫn chưa xong à?"

Bạn của Bùi Thư Hành thấy Ứng Dĩ thì có vẻ thích anh ấy cho lắm, chỉ một tiếng rồi quay lại phòng cũng quên luôn câu hỏi nãy.

Có Bùi Ứng Dĩ ở đó, Thư Hành không lập tức Phương Du ra, vẫn giữ nguyên thế đó hỏi cô: "Khi nào video?"

"Ban đầu tôi dự định là nay..." Phương Du nhìn Bùi đang đứng cách đó không "... Nhưng bây giờ hơi muộn để ngày mai đi, trưa tôi mời anh ăn

Bùi Thư Hành bảo được, rồi thêm: "Chọn xong địa điểm bảo tôi."

Phương Du chào tạm biệt hai họ rồi ra ngoài tìm Phương Chí Thành và bà Hướng Cầm.

Ngồi ở ghế sau xe, Phương phải chịu sự tra hỏi dọc đường của Phương Chí Thành Hướng Thư Cầm, ví dụ như Bùi Thư Hành thế nào, nhau bao lâu rồi. nhiên Phương Du không dám cho bố mẹ nghe cái bản "tiểu tam yêu khổ sở giành giật ngôi mà Bùi Thư Hành bàn với mình, chỉ úp mở mở bảo quen hồi đại học, yêu một thời gian rồi.

Cũng may nhà họ Bùi là bác cả giới thiệu nên Chí Thành và Hướng Thư Cầm không phản đối, chỉ dặn cô Bùi Thư Hành cư xử với nhau.

Phương Du ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại nghĩ, không Bùi Thư Hành có thể diễn cùng cô được bao lâu. Người anh nhìn là biết không con gái theo đuổi, anh yêu thật, cô lại tìm cách giải thích.

Thôi kệ, tới đâu hay tới cuộc sống không thấy hy này cũng chẳng cần phải lo quá nhiều cho tương lai.

Phương Du mở điện thoại xem Lễ Thành có nhà hàng ngon bổ rẻ không. Những năm cô chỉ về vào kỳ nghỉ, nào cũng chỉ vội vàng bạn bè, không ăn nhiều, thậm chí không biết số cửa hàng cô thường hồi nhỏ còn mở không.

Lướt ứng dụng giao đồ ăn ngày toàn thấy những cái lạ hoắc, Phương Du bỏ cuộc, tin hỏi thẳng Ninh Ý – bạn nối khố ở Lễ của mình.

Cô đã mất liên lạc với hết bạn học và bạn cũ, chỉ thi thoảng lướt thấy thái của họ trên vòng bạn duy chỉ có Ninh Ý vẫn giữ liên lạc bao năm qua, là người thân nhất của cô.

Sau khi tốt nghiệp, Ninh Ý mở một quán bar "ngày phê tối rượu" ở Lễ Thành, quán có một chú chó Border lớn. Tuy Phương Du vừa uống rượu vừa nhạy với cafein nhưng vẫn thường đến đó ngồi, bảo Ninh pha cho một ly hoặc nước trái cây.

Sau khi nhận được tin nhắn, Ý trả lời rất nhanh, đi một mình hay mời khác.

Phương Du bảo mời người khác, một lát, cô lại nói [Là cái anh chàng đẹp trai tớ đăng bài tìm được ấy.]

Ninh Ý cũng đã xem bài của Phương Du, nghe vậy không thể tin nổi: [Anh ấy ở Lễ Thành á?]

Phương Du đáp "ừm" rồi kể xem mắt hôm nay cho Ý nghe. Ninh Ý vô cùng động, cuối cùng khẳng định chắc [Tiểu Du, tớ thấy cậu phần sau lên tài chắc chắn sẽ lại nổi cồn cho xem, cái này thú vị hơn cả truyền hình ấy chứ!]

Ninh Ý gửi cho Phương Du địa chỉ nhà hàng gian khá đẹp và giá cả chăng. Phương Du chọn một quán gửi cho Bùi Thư Hành, anh 11 giờ gặp

Thực ra cô còn có những hỏi khác muốn hỏi, nhưng tin nửa ngày vẫn chưa biết thế nào, cuối cùng gửi cho là: [Studio của anh ở Thành à?]

Nhìn phản ứng của bạn bè Thư Hành hôm nay, hình anh không nên xuất hiện mới đúng.

Bùi Ứng Dĩ lái xe đưa Tình và Bùi Kính Tùng nơi ở. Đỗ Tình vẫy tay hai cậu con trai trên xe, Bùi Ứng Dĩ chở Bùi Hành về nhà.

Bùi Thư Hành ngồi ở ghế hai tay đan sau gáy, như vô tình nói với Bùi Dĩ: "Anh, Tiểu Du là bạn em, anh đừng có ý gì với cô ấy

Dù sao anh cũng lớn lên Bùi Ứng Dĩ, vẫn nhận ra anh trai mình không ấn tượng xấu về Phương Du.

Bùi Ứng Dĩ không nói gì, đầu xe trước biệt thự bố mẹ. Bùi Thư Hành hạ kính xe xuống, không khí se đầu thu ùa vào trong thổi rối tung mái bồng bềnh của anh.

Trong tiếng gió, anh nghe thấy Ứng Dĩ lặp lại một "Cô ấy là bạn gái em?"

Điện thoại của Bùi Thư Hành lên mấy cái. Anh cúi liếc nhìn, sau đó giơ điện lên lắc lắc trước mặt Bùi Dĩ: "Đúng thế, thấy chưa, ấy hẹn em mai ăn cơm này."

Bùi Ứng Dĩ không phủ nhận chẳng khẳng định, lúc này hình xe hiển thị có cuộc đến.

Bùi Ứng Dĩ nghe máy: "Chào Giám đốc Trương..."

Anh ấy không phản hồi gì về lời của Bùi Thư còn Bùi Thư Hành cũng chẳng để ý đến anh ấy nữa, đầu trả lời tin nhắn Phương Du.

Phương Du được bố mẹ đưa căn hộ nhỏ cô thuê công ty vài cây số. Sau vào cửa, cô tiện tay cất rượu vang Bùi Ứng Dĩ vào ngăn kéo tủ định bụng lần tới đến Ninh Ý sẽ mang cho nàng.

Cô vừa đẩy ngăn kéo vào nhận được tin nhắn trả của Bùi Thư Hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=8]

[Trước đây không ở đây, trước tốt nghiệp mới chuyển về.]

[Nhà hàng được đấy, mai gặp.]

Phương Du nhìn chằm chằm mấy "trước đây không ở đây" lần. Bùi Thư Hành nói rất nhiên, còn cô không chắc mình nên hỏi tiếp hay không.

Một lát sau, cô cũng soạn câu "mai gặp", còn chưa gửi đi, tin nhắn mới của Thư Hành lại tới.

[Quan tâm đến studio của tôi à?]

[Vậy lần sau qua phụ tôi tay đi, coi như thù lần này tôi đi quay video em.]

Phương Du nhớ lại những gì từng nói với mình trước cảnh giác hỏi: [Phụ một tay bảo tôi đi bê mấy chục đất sét đấy hả?]

Bùi Thư Hành gửi một tin thoại. Phương Du bấm vào, thấy giọng nói cà lơ phất của anh: "Em bê được thì được thôi."

Giọng anh nghe trầm hơn bình một chút, Phương Du nghe lại lần nữa, phát hiện ra đang nhịn cười.

Cô vô cảm nhắn lại: [Bưng nổi.]

Giọng nói của Bùi Thư Hành theo tiếng cười lười nhác: mà, chính em nói là muốn giúp, sao anh có thể không mặt em được chứ?"

Phương Du: "..." Tốt nhất là đừng nể mặt tôi thì

Phương Du không nỡ lãng phí trang điểm kỳ công hôm trước khi tẩy trang đi tắm, lấy giá đỡ điện thoại ra, máy lên thử quay một

"Chào các bảo bối, mình là Tiểu Du đây. Về bài lần trước, mình xin chia sẻ mọi người phần sau. Mình cứ sau lễ tốt nghiệp sẽ gặp lại anh chàng trai đó nữa, không ngờ nay đi xem mắt lại trúng anh ấy..."

Nói xong, Phương Du dừng lại. nhận ra cũng là quay nhưng làm nhân vật đối diện ống kính hoàn toàn khác với tự cầm máy. Cô phải điều chỉnh biểu sắp xếp ngôn từ, xác chỗ nào là trọng điểm nhấn nhá cường điệu, nào là bước đệm cần nhanh, động tác phải phối hợp với thần sao cho khán giả cô là người thú

Phương Du suy nghĩ một chút, thấy mình cần một kịch lấy laptop ra tạo một mới, bắt đầu gõ phím lạch

Cô bận rộn đến tận khuya đi ngủ. Nằm trên giường, cùng cũng rơi vào trạng thái màng, chuẩn bị chìm vào giấc thì đột nhiên phòng bên vang lên một câu thề, kèm theo tiếng nhạc tử dữ dội, sau đó tiếng vật gì đó mạnh vào tường.

Phương Du lập tức tỉnh táo

Ngay từ lúc mới dọn đến đã phát hiện hàng xóm bên là một gã "otaku", ba một ngày đều dựa vào đồ giao tận nơi, chơi game âm lượng hết cỡ kể giờ giấc, thường xuyên từ đêm khuya đến sáng Phương Du thường tranh thời gian gã bắt đầu game để đi nằm Như vậy, khi gã đang đấu hăng say, đã vào giấc ngủ không nghe thấy gì nữa.

Thế nhưng hôm nay cô mải kịch bản quá nên thức đến tận rạng sáng, đúng gặp giờ "lên sóng" của gã xóm.

Phương Du bị buộc phải nghe ồn suốt cả đêm. Đến bốn năm giờ sáng vì quá cô mới mơ màng ngủ được tiếng. Từ khi về nhà, thường xuyên bị mất thức dậy sớm, hôm cũng vậy, đồng hồ vừa quá sáu giờ, cô mở mắt.

Đôi mắt vô hồn nhìn chằm lên trần nhà, Phương Du lại tri giác, thở hắt ra hơi dài đầy trống rỗng.

Sau đó cô lấy điện thoại, vài chữ gửi cho Bùi Hành: [Xin lỗi, hôm nay tôi đi được.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận