Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 26  ·  46.2%
Anh Chờ Em Đã Lâu
CHƯƠNG 12: ANH ĐỔI TÊN TÀI KHOẢN THÀNH...
25/07/2026 21:09· 2,280 từ

CHƯƠNG 12: ANH ĐỔI TÀI KHOẢN THÀNH...

Ánh mắt Phương Du dao động, tâm trí đầu thả trôi theo suy nghĩ xa xăm.

Dù chưa hình dung mình sẽ diễn cảnh đương với Bùi Thư thế nào, cô nhận ra một cơ hội. đó, dưới phần bình luận, không fan đã cuồng nhiệt đòi Bùi Thư Hành trở thành cặp đôi blogger để cùng động. Lúc đó cô chưa để nhưng giờ đến cả nhân PR của nhãn hàng cũng lời, Phương Du bắt thấy lay động.

Dẫu sao đây cũng biến số duy nhất cuộc sống tẻ nhạt cô. Cho dù không thể nổ thành người nổi kiếm được chút tiền để mua kính mới, nuôi dưỡng đam nhiếp ảnh cũng là điều tốt.

Nghĩ là làm, khi buýt vừa đến trạm, gọi điện cho Bùi Hành.

Hình như anh đang giọng nói qua điện tiếng vang nhẹ, đang mở loa ngoài.

Phương Du đoán được đang ở đâu: "Anh studio à?"

Bùi Thư Hành "ừ" tiếng: "Đang có đơn tôi đang vẽ bản kế."

Qua loa, cô nghe tiếng bút cảm ứng vào màn hình kính tạch" rất nhẹ. Chẳng hiểu Phương Du lại nhớ dáng vẻ anh cúi đầu nghiêm cắt mấy tấm xốp tiêu trong phòng mình ngày hôm trước.

"Này, có kèo kiếm anh có làm không?"

Phương Du hỏi. Bùi Hành cười đáp: "Làm lại cần tôi giả bạn trai à?"

Thế là Phương Du lại rành rọt việc hàng muốn hợp tác hai người. Cô đề nghị cho anh một nửa lao, anh chỉ cần xuất hiện ống kính, còn phần dựng hậu kỳ cô lo hết. Hai sẽ giữ hình tượng "cặp blogger" để cập nhật bài thường các hợp đồng sau này sẽ chia theo tỷ lệ

"Vậy không phải em thiệt sao?"

Bùi Thư Hành thong hỏi. Thiệt hay không để dỗ dành cậu khó chiều như anh đồng đấy. Phương Du thầm

Cô sực nhớ ra chuyện: "Đúng rồi, anh xếp lại cái tài của mình để phối hợp tôi nhé. Tôi đăng chính, anh đăng mấy cái clip trường hay gì đó."

Bùi Thư Hành đồng ngay: "Được, em bảo phải làm thế nào?"

Phương Du suy nghĩ rồi nói: "Trước tiên đổi cái ID đi. ID của anh nhạt nhẽo lại chẳng thấy liên gì đến việc chúng ta là đôi, không củng cố được tượng."

Vừa suy nghĩ, cô để lại lời nhắn Ninh Ý và Ứng Phỉ nhờ tư vấn hộ.

Ứng Phỉ Phỉ: [Hay 'Sinh viên nghệ thuật 6 múi'? Trực đi vào lòng người

Phương Du chuyển tiếp Bùi Thư Hành, anh xét: "Không ổn, nghe biệt danh cho mấy anh người mẫu ấy."

Ninh Ý: ['Người thích Tiểu Du nhất thế Đặt thế này ai cũng biết anh ấy thích

Bùi Thư Hành: "Nghe học sinh lớp ba."

Ứng Phỉ Phỉ: ['Ăn đi ngủ, điêu khắc Phương Tiểu Du', cái thế nào? Cảm giác như một phần không thiếu trong cuộc sống của anh vậy.]

Bùi Thư Hành: "Trông như không được thông cho lắm."

Nghĩ bao nhiêu cái anh cũng không vừa Phương Du mất kiên "Vậy anh tự đặt đi xong!"

Bùi Thư Hành lười đáp: "Chẳng phải tôi bảo rồi sao, đều theo em hết."

Phương Du: "Cạn lời."

Phương Du: "Thà anh nghe theo tôi còn

Cô dứt khoát "buông bảo: "Tên tôi Tiểu Du, hay anh 'Chó hoang của Phương Du' đi."

Phương Du chỉ nói thôi, vì ở công vừa bị sếp soi giờ đặt cái tên cũng Bùi Thư Hành kén chọn canh, cô có hơi bực nên muốn chọc tức anh.

Nào ngờ anh lại "Được, lấy tên này

Phương Du ngẩn người. ấm này, khẩu vị anh cũng độc lạ nhỉ?

Một lát sau, Bùi Hành gửi cho tấm ảnh chụp màn Anh đã đổi ID của thành "Chó hoang của Tiểu Du". Rồi anh hứng thú qua điện thoại: [Tại sao chó hoang? Em còn nuôi nhà' nào khác à?]

Phương Du nghẹn lời, cùng chống chế: [Khí của anh giống chó hơn.]

Bùi Thư Hành thản vặn lại: [Giống chỗ Tôi cắn em rồi

Phương Du rất muốn cho anh biết "chó" một phép ẩn thôi. Anh sống rất "chó", "chó hoang" có nghĩa gấp đôi sự "chó".

Hai người chốt thời quay video vào cuối Phương Du không làm Bùi Thư Hành làm việc bảo có gì sẽ tài liệu sau để tiết kiệm gian cho cả hai. Bùi Hành đồng ý, đặt điện thoại cũng là lúc bản thiết vừa hoàn thành.

Anh nhận một đơn điêu khắc cho một sạn hạng sang tại Thành. Người tìm đến anh nhà đầu tư của sạn, người ta muốn anh thiết một vật phẩm trưng bày kim loại đặt tại sảnh chính.

Bùi Thư Hành gửi vẽ cho bên đối một lúc sau, đối phản hồi: "Tiểu Bùi này, tượng điêu khắc này là 'Dấu Vết Cộng Sinh', nghĩa sao nhỉ?"

[Ông xem, khung của tượng này giống như chiếc hộp hình vuông, này dùng inox đen, bên các mặt cong dải làm từ titan màu. Nó thấu qua chiếc hộp, màu sẽ thay đổi liên tục theo sáng và góc nhìn của đi lại.] Bùi Thư Hành thuyết về ý tưởng sáng tác mình: [Bản thân khách sạn như một chiếc hộp, đựng những khoảnh khắc và đi của lữ khách. Những khắc lưu động đó tác với chiếc hộp cố định để lại dấu vết, cả thay đổi lẫn nhau, đó là cộng sinh.]

Nhà đầu tư "ồ" tiếng rồi hỏi: [Cái hết khoảng bao nhiêu Bùi Thư Hành ước tính: làm cao khoảng 3 4 mét thì cần khoảng hai tệ. Nếu giảm bớt các cong phức tạp, không yêu cầu thủ công và tinh xảo có thể khống chế trong khoảng triệu.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/anh-cho-em-a-lau&chuong=12]

Nhà đầu tư im Hồi lâu sau, ông một đoạn tin nhắn dài dằng dặc: "Tiểu Bùi tôi thấy hình như này của cậu hơi 'nghệ thuật' thì phải? Có thể làm đơn giản hơn không? Ví như cậu làm cho tôi Rồng con Hổ gì đó, 'Long Hổ Diệu' chẳng hạn, thế hay chứ. Tóm lại muốn cái gì ta chụp ảnh check-in lên mạng là nổi tiếng ngay chẳng phải trước đây rất giỏi khoản này sao? Mọi đều đổ xô đi check-in phẩm của cậu, tôi coi điểm đó nên mới tìm đấy."

Nghỉ lấy hơi, ông tiếp: "Còn về ngân tôi thấy khoảng một ngàn tệ là vừa rồi. sao chúng tôi cũng là khách sạn chứ không phải tâm nghệ thuật, cậu thấy

Bùi Thư Hành sững một chút rồi đáp: nói đúng.]

Được anh khẳng định, đầu tư càng thêm ý: [Vậy Tiểu Bùi cậu về sửa lại bản đi nhé. Bản hiện tôi chưa ưng lắm, nhưng tôi chắc cậu sẽ làm ra tốt hơn.]

Bùi Thư Hành kìm cảm xúc, không buồn chính với đối phương: mặt thẩm mỹ, đó không cái "tốt hơn", đó là cái phù hợp với yêu rẻ tiền và thô kệch ông mà thôi.

Phương Du về nhà đặt đồ ăn nhanh. mươi phút sau có cửa, cô sực nhớ quên ghi chú bảo cứ để ở cửa. Đọc quá tin tức về việc shipper rối, từ lâu cô đã không trực tiếp nhận đồ từ shipper nam. Đôi khi cô nghĩ, con gái ở thế giới thực sự rất vất vả.

Shipper gõ cửa xong đồ xuống rồi đi nhìn qua mắt xác nhận anh ta đã đi mới mở cửa đồ vào. Vừa cởi túi ra, thoại trên bàn rung lên. Du nhìn qua, là Ứng Phỉ gọi video. Cô nhấn nghe, mặt thân thuộc của bạn thân lên trên màn hình.

"Tiểu Du, hôm nay đi làm ngoài công thể nấn ná ngoài một lát. Tớ tìm một quán cà phê gọi cho cậu đây, tớ nhớ chết đi được!"

Sau khi tốt nghiệp, Phỉ Phỉ làm việc một tập đoàn lớn thủ đô, ngày nào cũng sớm về muộn, chỉ thể tranh thủ nhắn tin cho Du, thỉnh thoảng mới gọi một cuộc điện thoại tử tế thế này.

Phương Du vừa ăn nói: "Mình cũng nhớ

Cô thực sự nhớ Phỉ Phỉ, cũng nhớ cả mọi thứ thuộc thời sinh viên. Không hiểu ràng mới tốt có vài tháng, cô cảm thấy đã thay đổi hoàn toàn với lúc còn ở trường. Giờ những tâm tư trẻ trung, nổi giống như những đóa hoa giá bán tháo trong tiệm sau một đêm, không còn mới và lấp lánh

Ứng Phỉ Phỉ quan kỹ Phương Du: "Tiểu sao cậu lại để dài thế? Trước giờ toàn tóc ngắn mà?"

Phương Du cắn đầu thản nhiên đáp: "Thấy không cần thiết phải ngắn nữa."

Trước đây cô luôn tóc không quá vai, thường xuyên phải đi phim ở những nơi xa hẻo lánh qua đêm, tóc quá dài thì gội đầu tiện. Cô từng tin rằng này mình cũng sẽ làm công như vậy. Khi vào được quay dã ngoại của MR, chắc môi trường sẽ khắc nghiệt Nhưng bây giờ không cần nữa rồi.

Như nhận ra điều đó, Ứng Phỉ Phỉ chữa cháy: "Dù sao để kiểu gì cũng đẹp, giờ chưa để dài giờ, nhân dịp này thử phong mới xem sao."

Phương Du mỉm cười, cho bạn mình nghe tình hình gần đây, rằng tài khoản của mình nhận được quảng cáo tiên.

Phản ứng của Ứng Phỉ còn kích động cả chính chủ: "Thật Cậu giỏi quá Tiểu Du

Phương Du phân tích quan: "Có lẽ cái mặt của Bùi Hành hút fan thôi. Cảm tìm gái xinh thì chứ trai đẹp thực sự hiếm

Ứng Phỉ Phỉ kết một câu xanh rờn: ông không ra gì."

Phương Du gật đầu tình: "Đúng, đàn ông ra gì."

Ứng Phỉ Phỉ lại vũ cô: "Nhưng hai đúng là có cảm couple thật mà, nhìn ngoại rất xứng đôi. Với tớ thấy video của hai người vị chủ yếu là nhờ bản cậu viết đấy. Tiểu Du, tin lên!"

Phương Du nói "được" thêm vào: "Đợi tớ được tiền, kỳ nghỉ tớ sẽ đi tìm cậu."

Một tuần trôi qua chóng. Phương Du cảm sau khi đi làm, gian của mình bị nén lại, mỗi ngày chỉ sáng và tối là tự do. công ty, cô giống như viên thuốc được niêm phong trong thiếc, bị nhốt trong không chẳng lớn hơn cơ thể mình bao, lặp đi lặp lại động tác quy định với tự do hạn chế.

Sáng thứ Bảy, cô gọi Bùi Thư Hành nhà mình. Lần này Du đã chuẩn bị trước, địa điểm quay sang khách nhỏ của mình. Thiết bị chiếc máy ảnh phù hợp phim nhất, cô đã chỉnh sẵn độ, dựng tấm hắt sáng, hộp quà son môi của nhãn lên chiếc bàn trước hai ghế sofa.

Bùi Thư Hành nhướng "Chuyên nghiệp vậy

Phương Du chỉnh lại: vốn là dân chuyên mà."

Bùi Thư Hành cười mắt, giơ hai tay hàng: "Xin lỗi nhé, lỡ lời, chuyên gia Phương."

Lần này Phương Du soạn sẵn kịch bản anh. Quy trình là giới thiệu son, anh đứng cạnh minh họa. Hai quay thử một đoạn theo ý của cô, Bùi Thư Hành nhiên ngắt lời: "Em không thấy này có vấn đề à?"

Phương Du không thấy, tốn thỉnh giáo anh đề ở đâu.

"Vấn đề lớn lắm đấy." Bùi Thư Hành đầu, gõ gõ vào vịn gỗ của ghế sofa: yêu đương kiểu này Lúc nào cũng đứng cách bạn cả mét thế?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận