"Tại sao phụ thân lại nghĩ chuyện này là do yêu tộc làm? Yêu tộc không phải đã bị cách ly với chúng ta rồi sao?" Túc Ý Viễn nhiều lần nhắc đến yêu tộc, Túc Niệm hỏi nhưng ông không trả lời, nàng không khỏi hỏi thêm một câu.
Túc Ý Viễn im lặng, một lúc sau thở dài một hơi: "Niệm nhi, thực sự đến ngày không thể không nói, ta sẽ nói cho con biết. Phụ thân bây giờ chỉ muốn nhìn con yên ổn gả vào nhà tể tướng."
Túc Niệm nhíu mày, nhìn ông, tại sao chủ đề lại quay về đây.
"Tám ngày nữa sẽ đến cầu hôn, nhanh lắm." Ông lẩm bẩm, trông như bị ma ám, "Nhanh lắm, yên ổn gả đi là được rồi."
Túc Niệm biết dù có hỏi thêm ông cũng sẽ không nói ra sự thật, nàng cũng không tin có sự thật nào có thể khiến ông hy sinh hôn nhân của đứa con duy nhất của mình để trở thành một điều hợp lý. Đôi khi nàng thậm chí còn nghĩ, một người phong kiến như ông, tại sao sau khi mẫu thân mất lại không tái hôn.
Ông hy sinh hôn nhân của nàng, chẳng phải là để củng cố địa vị của mình sao, nhưng dưới hệ thống triều đình như vậy, không có con trai nào có thể kế nhiệm vị trí của ông, ông muốn vị trí cao như vậy, có phải là chuẩn bị mang theo xuống mồ không.
Túc Niệm không muốn nói chuyện nhiều với ông nữa, chỉ hỏi có còn chuyện gì khác cần dặn dò không, vẻ mặt Túc Ý Viễn đờ đẫn, dường như vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, chỉ ngây ngốc trả lời là không còn nữa.
Túc Niệm rời khỏi thư phòng, nàng không muốn ở lại đây dù chỉ một khắc.
Phủ Doãn khi xây dựng, có đầy đủ các kiểu kiến trúc mà các phủ đệ lớn đều có. Nhà chính và các viện phụ dành cho thiếp thất, đều có đủ.
Mẫu thân là chủ mẫu, sống trong nội trạch của phòng chính.
Ngoài phòng chính, còn có ngoại trạch, đó là thư phòng và nơi nghỉ ngơi của Túc Ý Viễn.
Từ phòng chính đến thư phòng, mỗi sự phân chia không gian đều khiến Túc Niệm không thoải mái, dường như luôn lặp lại logic quyền lực "nam giới chủ đạo, nữ giới phụ thuộc", chính thê dù ở phòng chính, nhưng không thể ra khỏi nội trạch, lão gia dù sống cùng thê tử, nhưng luôn giữ được sự tự do "rời đi".
Túc Niệm nhớ lại ngày nàng mười ba tuổi, nàng bị oan ức bên ngoài, đến phòng mẫu thân khóc, căn phòng đó gần như không còn dấu vết của phụ thân nữa.
Xuất thân của mãu thân, theo luật pháp Đại Tấn, không phải là xuất sắc. Bà là con gái của một gia đình thương nhân.
Đây là một câu chuyện rất cũ rích.
Thương nhân giàu có một phương tài trợ cho thư sinh nghèo khó học hành thi cử. Khác với trong truyện, thư sinh nghèo sau khi đắc thế không bỏ thê, và cũng không nạp thêm thiếp.
Trong nội trạch, vẫn còn giữ lại tất cả dấu vết mà mẫu thân để lại khi còn sống. Mỗi khi Túc Niệm đến căn phòng này, dường như nàng đều có thể thấy mẫu thân đang sắp xếp trang sức trước tủ, uống trà trên giường La Hán, phe phẩy quạt, tay cầm cuốn truyện, nhìn nàng với vẻ mặt hiền từ: "Niệm nhi, lại cao rồi, hai năm nữa, sẽ cao hơn mẫu thân rồi."
Nhưng cuối cùng, mẫu thân vẫn không đợi được đến ngày nàng cao hơn bà mà đã qua đời.
Nàng nằm trên giường mẫu thân khóc đến mặt mũi tèm lem, lần lượt xem lại di vật của mẫu thân.
Trên đầu giường của mẫu thân có những cuốn truyện, điều này Túc Niệm luôn biết nhưng chưa bao giờ đọc. Hôm đó cô lật một cuốn, đọc mãi rồi chìm đắm vào đó.
Những cuốn truyện này đều viết về dã sử và những chuyện thú vị, khó tránh khỏi những chuyện cấm kỵ giữa nam nữ.
Chẳng mấy chốc, mặt nàng đã đỏ bừng.
Mẫu thân dường như đọc rất nghiêm túc, trong một tình tiết về một góa phụ bị nam nhân làng khác cưỡng hiếp rồi bị dìm xuống ao, nét chữ không giống những gì nàng từng thấy trước đây, bà dùng nét bút đậm viết: Tại sao nữ nhân phải gánh chịu lỗi lầm của nam nhân!
Trong một tình tiết về việc không sinh được con trai, bị cả nhà đánh đập, bà viết: Súc vật!
Túc Niệm chợt nhớ lại, khi nàng còn nhỏ, có một ngày mẫu thân từng ôm nàng khóc lóc lẩm bẩm những lời nàng không hiểu, nói rằng mình không thể sinh con trai nối dõi cho nhà họ Túc... thuốc của lão phu nhân quá đắng... hôm nay ngất xỉu, đại phunói bà e rằng khó có thể mang thai lại. Bà khóc hỏi, tại sao nữ nhân lại phải khổ như vậy.
Sau đó, Túc Niệm tìm thấy nhật ký của mâu thân trong ngăn bí mật trên giường bà.
Bìa nhật ký thấm đẫm những vết nước li ti, những vết nước đó đã khô lại, lờ mờ hiện ra những vệt muối trắng.
Túc Niệm mở ra, nửa đầu đều là những nhận định của mẫu thân về tình hình kinh doanhi hiện nay, cùng với một số phương pháp kinh doanh mới lạ.
Có thể thấy, bà xứng đáng là con gái của một phú thương, nhiều ý tưởng kinh doanh cho đến nay vẫn chưa ai sử dụng, hơn nữa tính khả thi rất cao, ai có được thì tương đương với việc có được một cuốn bí kíp kinh doanh.
Nhưng nội dung phía dưới, càng đọc càng xót xa.
Đầu tiên là tự trách, bà không thể sinh con trai cho nhà họ Túc, lẩm bẩm lặp đi lặp lại tự vấn và động viên mình, hy vọng bụng mình sẽ cố gắng.
Tiếp đó là bị a nãi ép uống canh sinh con, bà khóc lóc kể lể trong nhật ký hết lần này đến lần khác rằng canh đó đắng đến mức nào.
Nét chữ của mâu thân ngày càng run rẩy, không còn thấy nét chữ đẹp như rồng bay phượng múa ban đầu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cam-nang-cu-ng-duyen-cua-yeu-quan-ien-cuong&chuong=12]
Ngày hôm đó, Túc Niệm cầm nhật ký khóc rất lâu.
Cũng chính từ ngày đó, Túc Niệm căm ghét à nãi và phụ thân.
Cũng căm ghét chế độ xã hội trọng nam khinh nữ.
Sau này a nãi mất, rồi phụ thân càng ngày càng đối xử tốt với nàng, và thề thốt với nàng rằng đời này ông sẽ không tái hôn, cũng sẽ không có thêm con cái nào khác.
Dù sao thì đó cũng là phụ thân đã cõng nàng đi Đế Kinh chơi khi còn nhỏ, cũng là người đã nắm tay nàng ngắm hoa khi còn nhỏ, cũng là người đã giúp nàng đánh trả khi nàng bị bắt nạt.
Túc Niệm nghĩ, liệu ông có thực sự hối hận không.
Cuối cùng nàng cũng mềm lòng với ông.
Dù mềm lòng, nhưng tình phụ tử trước đây đã không còn nữa.
Túc Niệm bước ra khỏi thư phòng, không quay đầu nhìn lại.
Ngày đến phủ thừa tướng cầu hôn càng ngày càng gần, nên suy nghĩ kỹ xem làm thế nào để từ chối cuộc hôn nhân này.
*
Túc Niệm lại đến với giấc mơ.
Trong mơ, trên trán nàng có một vết bớt màu đỏ sẫm, giống hệt như vết bớt nàng đã hóa trang.
Vết bớt này khiến nàng từ nhỏ đã bị coi là điềm xấu, người dưới núi tránh xa nàng, tự nhiên cũng không ai dám tìm nàng chữa bệnh.
Tên nàng ở thị trấn nhỏ không phải là Túc Niệm, mà là "người xấu xí".
Nhưng nàng lại say mê y học cổ truyền, giờ đây lại dựa vào y học cổ truyền để nuôi sống gia đình, càng củng cố quyết tâm đi trên con đường này cả đời.
Không ai tìm nàng chữa bệnh, nàng liền cứu giúp các loài động vật nhỏ trong núi, hôm nay cứu một con hươu cao cổ bị thương ở chân, ngày mai cứu một con thỏ rừng bị thương ở đuôi, Túc Niệm đều ghi lại chúng trong nhật ký, mỗi khi nàng mở nhật ký ra, nàng đều tìm thấy một chút cảm giác thành tựu và cảm giác được thế giới công nhận.
Tuy nhiên, ngày hôm đó, nàng trở về nhà, Tẫn Ly đang nấu cơm, mùi thơm trong nồi rất đậm đà, là mùi mà ngay cả nàng cũng chưa từng nấu được.
Túc Niệm tâm trạng khá tốt, hôm nay nàng xuống núi bán thuốc, ông chủ tiệm thuốc hợp tác lâu năm hôm nay thê tử vừa sinh con, sinh cho ông một cô con gái mà ông luôn mong ước. Ông kể về vẻ đáng yêu của con gái mình, trong mắt dường như có dòng nước dịu dàng chảy qua.
Ông đã trả thêm cho nàng một quan tiền, để nàng cũng được hưởng chút may mắn.
Túc Niệm từ tận đáy lòng vui mừng cho ông, đã lâu không ăn thịt, nàng cầm quan tiền này mua một miếng thịt, nghĩ rằng tối nay có thể thêm một bữa.
Không ngờ vừa về đến căn nhà nhỏ, đã ngửi thấy mùi thịt.
Tẫn Ly đang thêm củi vào bếp, thấy Túc Niệm về, đứng dậy giúp nàng lấy giỏ thuốc xuống, rồi lại ngồi xuống bếp, nàng đặt giỏ thuốc lên đùi mình.
Y nhẹ nhàng xoa bóp vai và cánh tay của Túc Niệm: "Túc Túc, nàng vất vả rồi, trách ta không thể xuống núi giúp nàng."
Túc Niệm ôm lấy vòng eo thon chắc của y, vùi mặt vào lòng y: "Không sao đâu, nhị thúc của huynh vẫn đang truy sát huynh, đợi ông ấy quên huynh đi, huynh có thể xuống núi rồi. Bây giờ huynh có thể ở đây với ta, ta đã rất vui rồi, không hề cảm thấy vất vả."
Trên mặt Tẫn Ly thoáng qua một tia đau lòng, y nhẹ nhàng kéo nàng ra khỏi lòng mình, đưa tay vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán nàng, sự dịu dàng trong mắt y dường như hóa thành thực chất.
Mỗi khi nhìn nàng như vậy, y đều không thể kiểm soát được dục vọng của mình.
Y thích nhẹ nhàng cắn nhẹ khóe môi nàng trước, rồi từ từ áp môi mình lên môi nàng, lặp đi lặp lại vuốt ve, khiến nàng rung động.
Túc Niệm và y hôn nhau đã trở thành chuyện làm không chỉ một lần mỗi ngày. Nhưng dù vậy, Túc Niệm vẫn không khỏi ngượng ngùng.
Y luôn nhìn nàng khi hôn, ánh mắt dịu dàng như có thể chảy ra. Túc Niệm không dám đối mặt với y, chỉ có thể nhắm mắt lại, mỗi khi bị anh vuốt ve đến mức không kìm được mà phát ra tiếng rên rỉ xấu hổ, y liền đột ngột bắt đầu tấn công, điên cuồng xâm chiếm tất cả không khí trong miệng nàng, cho đến khi nàng mê loạn, đột ngột tách ra, ác ý nhìn vẻ mặt đầy dục vọng của nàng.
Mỗi khi như vậy, Túc Niệm đều tức giận đánh y, thề sẽ không bao giờ bị y mê hoặc nữa.
Và y luôn có thể dễ dàng chế ngự nàng, rồi trao cho nàng những nụ hôn mãnh liệt hơn: "Túc Túc, nàng cũng thích phải không?"
Giọng nói của y ngọt ngào, mỗi lần đều khiến Túc Niệm nóng ran khắp người.
"Cạch!" Củi trong bếp cháy đứt, rơi ra khỏi bếp, suýt chút nữa đốt cháy y phục của Túc Niệm.
Ánh mắt Tẫn Ly trong một giây từ quyến rũ biến thành hoảng loạn, y phản ứng nhanh chóng, ôm Túc Niệm bay lên không trung, rồi hạ cánh vững vàng, một pháp quyết thi triển, than củi lại trở về bếp.
Sau cơn hoảng loạn, hai người ngượng ngùng một lát, sau đó cười đến không đứng thẳng người được.
"Tẫn Ly, hôm nay nấu món gì mà thơm thế, ta mua một miếng thịt rất lớn, giờ xem ra chỉ có thể để ngày mai ăn thôi."
Tẫn Ly giữ bí mật, không chịu nói cho nàng biết đã nấu món gì, chỉ nói lát nữa ăn cơm sẽ biết.
Túc Niệm biết y có thể dùng phép thuật để bảo quản nguyên liệu, có thể là miếng thịt nào đó nàng đã quên ngày trước được y tìm thấy, giờ đang hầm.
Nếu đã vậy, nàng không hỏi thêm nữa.
Tẫn Ly không còn tự mình trông bếp nữa, vốn dĩ y không cần tự mình trông lửa, chỉ là cảm thấy tự tay làm, tấm lòng còn quý hơn thịt.
Giờ Túc Niệm đã về, thức ăn trong bếp sớm đã trở thành món ngon thứ hai được yêu thích nhất trong căn nhà nhỏ tồi tàn này.
Giờ đây, điều y khao khát được nếm thử, là những thứ khác.
Y có phép thuật, tự nhiên có nhiều trò hơn người thường, lần này, y tràn đầy dịu dàng, nhưng những gì y làm lại khiến Túc Niệm rất bất lực, y dùng một phép thuật, y phục trên người Túc Niệm biến mất, y lại khiến nàng lơ lửng trong không trung, mỗi tấc da thịt trên người nàng đều phơi bày trong không khí.
Nàng xấu hổ, nhưng không tìm thấy bất kỳ vật che chắn nào, chỉ có thể chui vào lòng y, người cũng đang lơ lửng trong không trung.
Trên mặt y hiện lên một nụ cười đắc ý, phía sau đột nhiên xòe ra chín cái đuôi, cuộn chặt Túc Niệm vào trong.
Túc Niệm chỉ ngẩn ngơ một thoáng, rồi lại chìm đắm trong cơn mưa bão tấn công của Tẫn Ly.
Hai người giống như những con sâu bướm sắp hóa bướm trong góc tường, được kén bao bọc, mỗi tấc da thịt đều dính chặt vào nhau.
Con bướm sắp phá kén trong góc tường đang cựa quậy trong kén, nó dùng hết sức mình để thoát khỏi sự ràng buộc khó chịu này, cựa quậy ngày càng nhanh, toàn thân nó đã ướt đẫm mồ hôi, nó cảm thấy đầu óc trống rỗng, không còn biết mình đang ở đâu.
Pháo hoa trong đầu đột nhiên nổ tung, kén đột ngột nứt ra, con bướm trong mơ hồ xòe cánh, say đắm trong thế giới tuyệt vời này.
Tác giả có lời muốn nói:
----------------------
Kịch trường đặc biệt:
Xích Tẫn Ly thực ra trở về rất muộn, khi y trở về, lại thấy con rối chết tiệt kia đang dán vào Túc Niệm ngủ say sưa.
Nó dám sao, nó xứng sao!
Xích Tẫn Ly tóm lấy nó, nó hoảng sợ mở mắt, không thể tin được mình rõ ràng là phân thân của chủ nhân, lúc này lại bị chủ nhân nắm chặt cổ họng, nó có thể cảm nhận sâu sắc rằng chủ nhân thực sự muốn giết nó.
Xích Tẫn Ly nhìn đủ sự hoảng sợ trong mắt nó liền bóp chặt hai tay, con rối lập tức biến mất trước mặt y.
Y mới quay người nhìn lên giường, khuôn mặt ngủ của Túc Niệm rất tĩnh lặng và xinh đẹp, lúc này trên mặt lại có một chút ửng hồng.
Không biết nàng đã mơ thấy giấc mơ đẹp nào, trong mơ có t không?
Y cực kỳ yếu ớt, biến thành hồ ly, nằm cạnh Túc Niệm, rồi dùng đuôi quấn quanh eo nàng, mãn nguyện ngủ thiếp đi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận