Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cẩm Nang Cưỡng Duyên Của Yêu Quân Điên Cuồng

Chương 26

Ngày cập nhật : 2026-03-20 13:48:46

Túc Niệm vội vàng rụt tay lại, trong lòng rối bời, khi Xích Tẫn Ly còn đang hôn mê, nàng chỉ coi y là ân nhân cứu mạng hoặc bệnh nhân, nhưng khi y tỉnh lại thì mọi thứ đều thay đổi.


Đặc biệt là khi y bắt đầu vô liêm sỉ trước mặt nàng, nàng lại quen thuộc đến mức như thể đó là chuyện thường ngày.


Tuy nhiên, lý trí của nàng lại nói với nàng rằng không thể như vậy.


Xích Tẫn Ly cười, yết hầu y chuyển động, đầu ngón tay mờ ám móc vào ống tay áo nàng: "Túc Túc... ta vừa tỉnh dậy nàng có thể dỗ dành ta một chút không..."


Y kề rất gần, Túc Niệm có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp bên tai.


Nàng theo bản năng muốn mắng y vài câu, lại đột nhiên nhớ ra đây không phải là giấc mơ, nàng dường như bị giấc mơ ảnh hưởng quá nhiều.


Trong chốc lát, tâm trạng nàng rất phức tạp, nhìn người lạ vô cùng quen thuộc trước mắt, không biết nên phản ứng thế nào.


Nàng có nên thân thiết với y không?


Nàng không nên.


Nhưng nàng không nên thân thiết với y sao?


Lại vô cùng quen thuộc.


Xích Tẫn Ly đột nhiên kéo nàng vào lòng, giọng y mang theo sự tủi thân vô tận: "Ta cuối cùng cũng tìm thấy nàng... cứ như vậy... mãi mãi quấn lấy nàng có được không?"


Trong lúc mơ hồ, đầu ngón tay Túc Niệm thuần thục vuốt ve lưng y, nhưng đột nhiên tỉnh táo, lời đáp chưa kịp nói ra hóa thành hoảng loạn, vội vàng muốn đẩy y ra.


Xích Tẫn Ly không đợi được lời đáp của nàng, nằm sấp trên vai nàng, thân thể cứng đờ trong chốc lát, sau đó Túc Niệm cảm thấy vai mình nặng trĩu.


Nàng giật mình, không khỏi kêu lên: "Xích Tẫn Ly, ngươi sao vậy?"


Không ai đáp lại nàng, nàng hoảng hốt, muốn gọi người đến giúp nàng đặt y trở lại giường, nhưng lại cảm thấy có gì đó không đúng.


Trọng lượng của Xích Tẫn Ly từ từ đè lên người nàng, người ngất xỉu sao có thể như vậy.


Nàng dở khóc dở cười, vừa cười vừa mắng: "Xích Tẫn Ly, đừng giả vờ!"


Xích Tẫn Ly cười khẽ, nàng có thể cảm nhận được y vẫn còn đau, đau đến mức tiếng cười cũng biến đổi: "Túc Túc, nàng vẫn nhạy cảm như vậy, giống như trên giường."


Nàng nhíu mày, thô lỗ đẩy y lên giường, nhìn y đau đến nhe răng trợn mắt, lại không nhịn được muốn đỡ y một tay.


Nàng không thể ở cùng hắn nữa, trong lòng nàng rối bời như vậy, nhất định là hồ ly tinh này đã dùng mị thuật.


"Ta đi ăn trước, lát nữa sẽ đến thăm ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cam-nang-cu-ng-duyen-cua-yeu-quan-ien-cuong&chuong=26]

Túc Niệm nói xong liền bỏ chạy.


Phía sau truyền đến tiếng cười đắc ý của Xích Tẫn Ly.


Để tiện chăm sóc Xích Tẫn Ly, Du Bố đã tìm cho nàng một phòng ngủ mới trong động phủ, phòng ngủ này rất rộng rãi, bốn phía đều có cửa sổ, hoàn toàn không có khí ẩm ướt của động phủ, bên cạnh phòng nàng còn có một gian phòng nhỏ, vừa vặn để an trí Hoàng Kỳ.


Ăn tối xong, nàng liền trở về phòng.


Túc Niệm khi ở một mình luôn yếu đuối, từ khi có biến cố, nàng khi ở một mình luôn muốn rời khỏi thế giới này, nhưng đêm nay trong ánh nến lung lay, nàng chỉ nghe thấy tiếng tim đập ầm ĩ trong lồng ngực mình.


Tiếng động này quá ồn ào, ồn ào đến mức nàng phải ôm ngực, như thể làm vậy có thể kìm nén những suy nghĩ đang trỗi dậy.


Nàng quyết định gặp Xích Tẫn Ly một lần nữa, nàng muốn hỏi rõ tình hình bên Đại Tấn.


Nhưng dường như bị Xích Tẫn Ly làm loạn như vậy, nàng lại có chút tò mò về một số chuyện.


Lòng nàng càng thêm rối bời.


Phụ thân và người của phủ doãn còn chưa yên nghỉ, mình dựa vào đâu mà dám tham sống?


Đáng xấu hổ nhất là, nàng thậm chí còn bắt đầu mong chờ ngày mai gặp mặt, liệu y có lại giở trò giả vờ đau đớn không.


Cuối cùng sau nửa đêm trằn trọc, nàng ngồi dậy từ trên giường, đã có ý muốn thử tiếp xúc, vậy thì hãy cho mình một cơ hội. Nhưng họ không nên mờ ám như hôm nay.


Ít nhất, bây giờ không nên.


Ngày hôm sau, nàng dẫn Hoàng Kỳ đi tìm Xích Tẫn Ly, hy vọng có người khác ở đó, Xích Tẫn Ly có thể kiềm chế một chút.


Vừa đến cửa động phủ của Xích Tẫn Ly, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Mấy con yêu nhỏ như bị đóng đinh vào bên cạnh cửa, toàn thân run rẩy gần như không đứng vững.


Túc Niệm đang định mở miệng, chợt thấy một con yêu nhỏ quen thuộc loạng choạng kéo ra một cục thịt nát bươn từ trong bóng tối, cái xác tàn tạ khó có thể gọi là thi thể đó như bị dã thú xé nát nhiều lần, hộp sọ sụp đổ, cột sống vặn vẹo thành một góc kỳ dị, bàn tay còn lại vẫn giữ tư thế cào cấu mặt đất.


Dạ dày nàng đột nhiên co thắt: "Chuyện gì đã xảy ra?"


Con yêu nhỏ đương nhiên nhận ra Túc Niệm, nó như bị dọa sợ đến vỡ mật, "phịch" một tiếng quỳ xuống vũng máu: "Là... là Yêu Quân ngài ấy..."


Vài tiếng bước chân loạng choạng, Du Bố gần như là ngã ra, mái tóc bạc vốn gọn gàng giờ rối bù xù, vạt áo dính vết máu chưa khô. Nhìn thấy Túc Niệm, đồng tử hắn co rút lại, chân trái theo bản năng dịch nửa bước về phía thi thể, rồi lại cứng đờ dừng lại.


Hắn im lặng rất lâu, dường như có chút không tình nguyện nói: "Con yêu nhỏ này đã phạm lỗi, ta giết." Giọng hắn bay bổng rất nhiều, ánh mắt không ngừng liếc vào trong phòng.


Túc Niệm móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay mới giữ được vẻ mặt bình tĩnh, trước mắt nàng hiện lên hình ảnh Du Bố thường ngày hay cười đùa, không khỏi rợn người.


Du Bố ra hiệu cho con yêu nhỏ nhanh chóng xử lý hiện trường, khi cái xác không thành hình đó lại bị kéo đi phát ra tiếng nhớp nháp, Túc Niệm lạnh giọng nói: "Chuyện của yêu tộc, ta không tiện nhúng tay, mong sau này Yêu Quân giết chóc, xin hãy tránh xa bệnh nhân một chút."


Du Bố nghe vậy "chậc" một tiếng, muốn nói gì đó, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn phất tay áo trực tiếp rời đi.


Khi Túc Niệm bước vào phòng, Xích Tẫn Ly đang tựa vào giường, lông mày nhíu chặt, bị quấy rầy sự yên tĩnh, y không thèm ngẩng mắt lên, lạnh giọng quát: "Cút!"


Nàng dừng bước, Xích Tẫn Ly dường như có cảm giác, quay đầu lại, mới phát hiện người đến là Túc Niệm.


Vẻ u ám trên mặt y tan biến, nụ cười đột nhiên xuất hiện, y cố gắng đứng dậy, rồi như nghĩ ra điều gì, ôm ngực nặng nề ngã ngồi xuống.


Túc Niệm không khỏi buồn cười, Xích Tẫn Ly có thể chịu được thiên phạt, ở yêu giới này hẳn cũng là một trong những đại yêu hàng đầu, giờ lại giả vờ bị thương nặng trước mặt nàng, vụng về và cố chấp, lại còn vui vẻ không ngừng.


Cũng có chút đáng yêu.


Nếu đối phương không phải là mình.


"Xích Tẫn Ly." Giọng nàng không lớn, nhưng ngữ khí rất bình thản.


Xích Tẫn Ly quay đầu nhìn nàng một cái, lại nhìn thấy Hoàng Kỳ phía sau nàng, sắc mặt biến đổi, Túc Niệm cảm thấy y giây tiếp theo sẽ nhe răng như Tiểu Ly.


Có lẽ vì nguyên thân của Xích Tẫn Ly cũng là hồ ly, Túc Niệm khi nhìn thấy y, luôn vô thức nhớ đến Tiểu Ly.


Xích Tẫn Ly chỉ nhìn Hoàng Kỳ một cái, rồi thu ánh mắt lại nhìn Túc Niệm.


Túc Niệm luôn cảm thấy cảm xúc trong ánh mắt y rất phong phú, lúc này trong đó không còn sự tức giận và bất ngờ vừa rồi, chỉ có sự yếu ớt và đáng thương: "Túc Túc, nàng hôm qua nói lát nữa sẽ đến thăm ta, ta đã đợi nàng cả đêm, ta tưởng nàng lại không cần ta nữa."


Tâm trạng vừa mới được Túc Niệm điều chỉnh lại bị y dễ dàng phá nát, Hoàng Kỳ cũng với vẻ mặt không thể tin được nhìn nàng rồi lại nhìn Xích Tẫn Ly trên giường.


Túc Niệm có thể hiểu được ý nghĩa trên khuôn mặt nàng: Ta đang ở đâu? Ta là ai? Đây là tình huống gì?


Túc Niệm hắng giọng, có chút ngượng ngùng: "Mấy ngày liền chăm sóc ngươi quá mệt, hôm qua ăn tối xong liền nghỉ ngơi."


Trong mắt Xích Tẫn Ly thoáng qua một tia đau lòng, chỉ trong chốc lát liền biến mất, sau đó trong mắt tràn đầy cảm xúc tủi thân hơn nữa lại nhấn mạnh: "Nhưng ta đã đợi nàng cả đêm."


"Ồ?" Nàng nhướng mày, "Xích công tử mệt mỏi rồi, vậy thì ngủ bù đi, ta hôm khác sẽ đến."


Túc Niệm nói xong liền quay người bỏ đi, Hoàng Kỳ nhất thời không phản ứng kịp, ngây người tại chỗ, Túc Niệm kéo nàng một cái, nàng mới vội vàng cúi chào Xích Tẫn Ly, nhanh chóng theo kịp bước chân của Túc Niệm.


"Túc Túc!" Xích Tẫn Ly rõ ràng là vội vàng, đột nhiên đứng dậy từ trên giường, cơn đau dữ dội ập đến như sóng thần, y chỉ khẽ nhếch khóe môi, vội vàng giải thích: "Yêu tộc chúng ta, không ngủ cũng không sao cả."


Túc Niệm dừng bước, quay đầu nhìn y, cố gắng kìm nén nụ cười ở khóe môi: "Có thể nói chuyện không?"


Xích Tẫn Ly như một đứa trẻ gật đầu, có chút tủi thân, kết hợp với dáng người cao lớn thẳng tắp của y, lại có chút đáng yêu trái ngược.


Túc Niệm đi đến trước giường của y, ngồi xuống ghế trước giường, như thể nàng mới là chủ nhân của căn phòng này: "Ngươi đã cứu ta ra khỏi phủ thừa tướng, ta vô cùng cảm kích, về chuyện kiếp trước, ta biết là biết, chỉ là vẫn chưa thể đồng cảm, ta chỉ muốn ngươi hiểu rõ một điều, ta của kiếp trước không bằng ta của hiện tại."


Nàng nói đến đây, ánh mắt Xích Tẫn Ly tối sầm lại, Túc Niệm nhìn thấy nỗi buồn bị kìm nén lâu ngày trong mắt hắn.


"Điều ta có thể chấp nhận là thử tiếp xúc với ngươi." Nàng nhìn vào mắt y, Xích Tẫn Ly rất đẹp trai, nốt ruồi son ở khóe mắt không biến mất vì thiên phạt, mà càng đỏ rực chói mắt, tăng thêm vài phần yêu mị cho khuôn mặt góc cạnh của y.


Ai mà không thích khuôn mặt đẹp, Túc Niệm chỉ là một phàm nhân, không thể tránh khỏi tục lệ.


Trong mắt Xích Tẫn Ly lập tức có màu sắc, y nắm lấy tay nàng đặt trên đầu gối: "Túc Túc không bài xích ta?"


"Hy vọng Xích công tử tôn trọng lễ tục của phàm trần." Nàng nhẹ nhàng đẩy tay y ra, "Ngươi đối với ta, rất quan trọng, nhưng sự quan trọng này hiện tại chỉ vì ngươi là ân nhân cứu mạng của ta..."


"Nhưng mà..." Xích Tẫn Ly càng tủi thân hơn, "Khi ta bị thương, Túc Túc đã nhìn thấy ta trần truồng."


Hoàng Kỳ đột nhiên ho khan dữ dội, rồi ngượng ngùng hắng giọng, khi Túc Niệm nhìn nàng, nàng liếc mắt lên, nghiêm túc nghiên cứu đồ trang trí trên trần nhà.


Túc Niệm trong lòng buồn cười, không chấp nhặt với Hoàng Kỳ, tiếp tục nói với Xích Tẫn Ly: "Xích công tử, đó là sự chăm sóc, hy vọng công tử đừng nhầm lẫn. Nếu công tử cứ cố chấp như vậy......"


"Được, đều nghe theo Túc Túc." Tay y vô thức lại nắm lấy tay nàng.


Nàng khẽ cúi đầu nhìn, y liền vội vàng buông ra.


"Nhưng Túc Túc, có thể đừng gọi ta là Xích công tử không, ta thích nàng gọi ta là Tẫn Ly."


"Ta thích nàng gọi tên ta, vì chưa từng có ai cười mà gọi ta là Tẫn Ly." Bất ngờ, một giọng nói vang lên trong đầu Túc Niệm, Xích Tẫn Ly cười vươn tay về phía nàng, "Túc Túc, ta yêu nàng."


Nàng khẽ nhíu mày, tách ảo ảnh trong đầu ra.


Đôi khi nàng có chút sợ hãi, nàng không muốn tình yêu mình có được lại có bóng dáng của một người khác.


Nàng cũng không muốn tư duy của người đó trong đầu ảnh hưởng đến mình.


Nàng nhìn Xích Tẫn Ly, chỉ thấy ánh mắt y rực cháy, tràn đầy mong đợi.


"Xích Tẫn Ly." Nàng gọi đầy đủ tên y, "Ta còn một chuyện muốn nói rõ với ngươi."


Xích Tẫn Ly ngồi dựa, buông tay xuống hai bên người, ngoan ngoãn đáp: "Nàng nói đi."


Nàng thở dài, thẳng thắn nói: "Hai tháng nay, nhà ta biến động quá lớn, về nhân tộc, ta còn có chuyện phải lo, có lẽ tạm thời không thể quá chú tâm đến tình cảm. Ngươi có bằng lòng......"


"Ta bằng lòng!" Xích Tẫn Ly không đợi nàng nói hết, liền đáp lại nàng, "Túc Túc, nàng đừng hỏi ta có bằng lòng hay không, nàng chỉ cần nói cho ta biết, ta nên phối hợp thế nào."


Nàng cảm thấy mình dường như hơi bắt nạt người khác, nhưng thời gian đã trôi qua lâu như vậy, nàng có một chuyện thực sự muốn hỏi cho rõ: "Ta muốn biết tình hình hiện tại của Đại Tấn." Nàng ngẩng đầu nhìn Xích Tẫn Ly một cái, "Nếu ngươi mệt mỏi, vậy thì để hôm khác."


"Bây giờ có thể nói." Xích Tẫn Ly dường như rất sợ nàng bỏ đi, vội vàng nắm lấy tay nàng lần nữa.


Túc Niệm có chút mơ hồ, dường như cảm thấy người trước mặt, không giống như đại yêu Cửu Vĩ Hồ.


Mà giống như một con chó bị bỏ rơi.


Bình Luận

0 Thảo luận