Sáng / Tối
Túc Niệm hơi ngạc nhiên: “Chuyện gì?”
Lan tỷ hơi ngượng ngùng: “Đình Lan Uyển của chúng tôi tuy nói là chuyên phục vụ các gia đình quyền quý, nhưng dù sao cũng không được coi trọng. Những cô nương đó ra ngoài, luôn khó tránh khỏi bị người ta đàm tiếu. Họ cũng vì kế sinh nhai, mới bất đắc dĩ đi con đường này. Truyện của ngài không chỉ được lưu truyền rộng rãi ở Đình Lan Uyển, mà ngay cả sách in của nhà sách cũng cháy hàng. Các cô nương ở Đình Lan Uyển của chúng tôi, ngay cả ta là chủ, cũng mỗi người một cuốn. Ngài xem có thể trong những tình tiết tiếp theo, nói tốt vài lời cho Đình Lan Uyển của chúng tôi được không? Để danh tiếng tốt hơn một chút. Ta chỉ mong họ dù đi đâu, sau này làm gì, cũng không còn bị người khác bắt nạt nữa.”
Túc Niệm trong lòng ấm áp, vui vẻ đồng ý: “Được Lan tỷ, ta đã ghi nhớ, nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
Lan tỷ càng thêm vui mừng: “Vậy thì ta sẽ thêm cho Bản Chân tiên sinh một điểm phần trăm, coi như là chi phí quảng cáo.”
Túc Niệm lắc đầu từ chối: “Đình Lan Uyển đã là một nghề kinh doanh hợp pháp được quan phủ công nhận, những cô nương làm việc ở đây đương nhiên đều đáng được tôn trọng. Ta giúp đỡ việc này, vốn là việc trong phận sự, không cần thêm điểm này. Không chỉ vậy, ta có thể sẽ ở lại Đình Lan Uyển vài ngày, Lan tỷ cứ thu tiền phòng theo giá thị trường là được.”
Lan tỷ lúc này mới chợt nhớ ra, vỗ đùi: “Ôi cái trí nhớ của ta! Hai tháng nay, phần trăm của Bản Chân tiên sinh lại vượt quá vạn lượng rồi. Ta sẽ cho người mang ngân phiếu đến cho tiên sinh ngay. Còn về tiền phòng, ngài tuyệt đối đừng khách sáo với ta. Đừng nói ở vài ngày, ta còn mong tiên sinh có thể ở lại đây lâu dài, ở bao lâu cũng được, ngài cứ yên tâm ở đi!”
Túc Niệm gật đầu đồng ý, lại trò chuyện vài câu với nàng, sau đó mới dẫn Hoàng Kỳ, theo Đào Hoa đến phòng riêng.
Túc Niệm là lần đầu tiên đến phòng riêng của Đình Lan Uyển, khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, nàng đã bị choáng ngợp bởi sự xa hoa trong phòng, những công tử bột ngày thường chỉ biết rượu chè trác táng, nói lời thô tục, lại sống một cuộc sống xa hoa đến vậy trong bí mật.
Nàng không khỏi thầm thở dài, làm nam nhân thật dễ dàng.
Nàng thở dài, lấy giấy bút ra, bắt đầu phác thảo bản thảo cho ngày mai, xem ra đêm nay lại phải thức trắng đêm rồi, thật có một cảm giác cô đơn khi viết chữ đổi lấy tiền rượu.
Bên Tiểu Yêu chỉ điều tra được thi thể của Túc Ý Viễn được an táng cẩn thận trong hoàng lăng, nhưng giờ đây Tịch Thượng Phục đột nhiên nắm quyền, thái độ mập mờ, ngày mai còn phải đi điều tra thêm một lần nữa. Vì đã may mắn sống sót, nàng không muốn dễ dàng đánh đổi mạng sống này.
Chỉ là làm thế nào để điều tra, Túc Niệm vẫn không có chút manh mối nào.
Lúc này nàng không khỏi có chút hối hận, nếu Xích Tẫn Ly ở bên cạnh, dường như không cần phiền phức đến vậy, y chính là một vũ khí lớn, trực tiếp xông vào hoàng lăng, tiếp xúc thi thể là được, cũng không biết khi nào y mới có thể đến.
May mắn thay, Túc Niệm đã suy nghĩ kỹ về cốt truyện từ lâu, giờ đây khi viết, nàng viết như thần, chỉ thức trắng đêm, hoàn thành cốt truyện của tập tiếp theo khi trời vừa hửng sáng.
Nàng nhìn sắc trời, còn có thể ngủ bù một hai canh giờ, nàng vươn vai, mặc quần áo nằm xuống ngủ.
Dù thức đêm, Túc Niệm vẫn thức dậy đúng giờ như thường lệ.
Dù không ở phủ doãn, chỉ cần Túc Niệm ở bên cạnh, Hoàng Kỳ vẫn giữ thói quen phục vụ buổi sáng, nàng bưng chậu nước rửa mặt đến, chợt kêu lên: “Tiểu thư, trên đầu người hình như nổi một cái mụn.”
Túc Niệm khẽ chạm vào, lập tức cảm thấy đau nhói. Nàng đi đến trước gương đồng nhìn kỹ, không khỏi thở dài.
Chắc là bị nóng trong người rồi.
Là do mình quá tự tin, lại nghĩ rằng có thể tự mình xử lý tốt tình hình ở đây.
Nhưng đã đến rồi, sao có thể khoanh tay đứng nhìn?
Nàng cố gắng vực dậy tinh thần, định dùng bữa sáng xong sẽ ra ngoài thăm dò tình hình.
Nàng đưa cuốn truyện cho Lan tỷ, đối phương vui mừng đến mức gần như muốn thờ nàng như Bồ Tát, cứ lẩm bẩm muốn Túc Niệm chỉ đạo diễn xuất, cố gắng sớm ra mắt.
Túc Niệm đâu có thời gian làm việc này, ngay cả việc viết xong cốt truyện đêm qua cũng đã lo lắng đến mức nổi mụn rồi, viết chữ khiến người ta nóng trong người. Nàng từ chối sự nhiệt tình của Lan tỷ, lại hàn huyên vài câu đang định ra ngoài, đột nhiên cảm thấy mình hồ đồ, Đình Lan Uyển này chẳng phải là nơi tốt nhất để thăm dò tin tức sao?
Sau khi quyết định, nàng xin Lan tỷ một chỗ ở đại sảnh, ngồi xuống thưởng thức màn biểu diễn trên sân khấu.
Trên sân khấu trống chiêng vang dội, diễn ra vô cùng náo nhiệt, nhưng tâm trí Túc Niệm lại không hề đặt vào đó.
Hai bên nàng ngồi vài vị công tử quen mặt, ngày thường tuy có vài lần gặp gỡ, nhưng không thể nói là thân thiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cam-nang-cu-ng-duyen-cua-yeu-quan-ien-cuong&chuong=33]
Tuy nhiên, mấy gia đình này đều có người làm quan trong triều, có lẽ có thể nghe ngóng được vài tin tức hữu ích.
Ai ngờ nghe được một lúc lâu, bên tai toàn là những lời tục tĩu khó nghe, khiến nàng nhíu mày.
“Này, phụ thân ngươi không nói… chuyện của vị kia sao?” Đột nhiên, một tiếng thì thầm khẽ lọt vào tai, Túc Niệm đang tính toán có nên đổi chỗ khác không, lập tức tỉnh táo lại.
Đến rồi.
Người trả lời là công tử của Lễ bộ Thị lang, bá của hắn chính là Lại bộ Thượng thư: “Phuj thân ta thì không nhắc đến, chỉ là bá ta và phụ thân ngươi gần đây đi lại thường xuyên, động một chút là hẹn nhau uống rượu. Ngươi nói thật cho ta biết, sẽ không phải là muốn đầu quân cho Tịch gia…”
“Suỵt…” Con trai của Trung thư lệnh vội vàng ngăn lại, “Chỗ này đông người miệng tạp, chúng ta lát nữa vào phòng riêng nói chuyện.”
“Ngươi đúng là cẩn thận, ở đây ồn ào như vậy, ngươi nói nhỏ như thế, ai mà tai thính đến vậy…”
Túc Niệm thầm nói trong lòng: Trùng hợp, là ta.
Đáng tiếc hai người nói đến đây thì im bặt, ngay cả buổi biểu diễn cũng không xem nữa, đi thẳng đến phòng riêng quen thuộc.
Túc Niệm đang suy nghĩ có nên đi theo nghe lén không, khóe mắt liếc thấy một bóng người quen thuộc ngồi ở hàng ghế đầu tiên, ngoài cùng.
Nhìn kỹ, hóa ra là Trịnh Phương Uyển, con gái của Thượng Cung. Điều này khiến Túc Niệm khá bất ngờ, kể từ lần du hồ đó, họ chưa từng gặp lại.
Hôm nay Trịnh Phương Uyển mặc nam trang, chỉ là thuật dịch dung thật sự bình thường, cộng thêm Túc Niệm tinh thông thuật này, liếc mắt một cái đã nhận ra.
Trịnh Phương Uyển cũng coi như là bằng hữu tốt của nàng, ngày thường chỉ cần Túc Niệm xuất hiện với dung mạo thật, hầu như những buổi hẹn đều có nàng. Hai người có cùng quan điểm, luôn có thể trò chuyện hợp ý.
Chỉ là giờ đây hai tháng không gặp, Trịnh Phương Uyển dường như gầy đi rất nhiều.
Túc Niệm bình tĩnh đứng dậy, tự nhiên đi đến chỗ ngồi của Trịnh Phương Uyển, ngồi vào chỗ trống bên cạnh nàng.
Chỗ ngồi này là do Trịnh Phương Uyển đặc biệt bao, chợt thấy một nam tử lạ mặt xông vào, nàng lập tức nhíu mày, đang định nổi giận, nhưng lại nghe thấy giọng nói từ phía trước khiến tim nàng thắt lại: “Uyển Nhi, là ta.”
Túc Niệm dùng giọng thật, với tình bạn của họ, Trịnh Phương Uyển đương nhiên lập tức nhận ra.
Nàng trợn tròn mắt hạnh, khó tin nhìn người trước mặt.
“Ngươi là ai? Sao lại ngồi cạnh thiếu gia nhà ta!” Thị vệ của Trịnh Phương Uyển không vui. Tiểu thư nhà mình hôm nay nhất định phải giả trai ra ngoài giải sầu, hắn đang lo lắng thấp thỏm, giờ thì hay rồi, lại có kẻ háo sắc đến bắt chuyện.
“Hợp Phú, đây là bạn của ta.” Trịnh Phương Uyển vội vàng ngăn lại. Thị vệ kinh ngạc đến rớt cả cằm, tiểu thư ngày thường tuy thường cùng một số công tử tiểu thư ngâm thơ đối đáp, nhưng những người bên cạnh tiểu thư, đặc biệt là bằng hữu nam giới, hắn đều nhớ rõ ràng, làm gì có vị nào như thế này.
Đang kinh ngạc nghi ngờ, lại thấy nam tử kia không biết nói gì với tiểu thư, Trịnh Phương Uyển lập tức đứng dậy, dặn dò thị vệ đừng đi theo, rồi cùng nam tử rời đi.
Thị vệ ngây ngốc nhìn bóng lưng tiểu thư, cho đến khi nàng cùng nam tử kia bước vào phòng riêng, trái tim tan nát.
Hắn đã nhìn tiểu thư lớn lên, tuy biết thân phận thấp kém không xứng với tiểu thư, nhưng tình cảm ngưỡng mộ này lại ngày càng tăng.
Trịnh Phương Uyển lại hoàn toàn không nhận ra tâm tư của thị vệ, lúc này nàng tràn đầy vui mừng, kể từ khi doãn phủ xảy ra chuyện, nàng thường xuyên làm ầm ĩ ở nhà đòi gặp Túc Niệm, kết quả bị Thượng Cung đại nhân cấm túc ở nhà.
Mãi đến ba ngày sau khi phủ thừa tướng bị trời phạt hóa thành phế tích, Thượng Cung đại nhân mới nhớ ra cô con gái ruột vẫn đang bị cấm túc, khi giải cấm còn đặc biệt dặn dò: “Ta biết con và Túc tiểu thư thân thiết, nhưng e rằng nó đã bị thiên khiển liên lụy đến mức xương cốt không còn. Con đau lòng thì cứ đau lòng, tuyệt đối không được nói bậy, nếu không sẽ bị cấm túc thêm một tháng.”
Nàng ngay tại chỗ đã tranh cãi với Thượng Cung đại nhân, nói không ít lời đại nghịch bất đạo, kết quả được thưởng cấm túc gấp đôi.
Tháng này, nàng đã khóc lóc hết mọi tủi thân.
Hôm nay nhớ đến Túc Niệm từng nhắc đến kể chuyện ở Đình Lan Uyển là hay nhất, liền giả nam đến xem, không ngờ lại gặp được người bạn đã chết đi sống lại, ông trời nhất định đã nghe thấy tiếng lòng của nàng!
Vào phòng riêng, Hoàng Kỳ vừa bưng nước đến chuẩn bị giúp Túc Niệm tẩy trang, Trịnh Phương Uyển đã lao đến, khóc như mưa, đâu còn dáng vẻ đoan trang thường ngày.
Túc Niệm phải dỗ dành mãi mới an ủi được nàng.
Trịnh Phương Uyển nức nở hỏi nàng những ngày qua đã đi đâu, và tại sao đột nhiên trở về.
Túc Niệm suy nghĩ một chút, chỉ nói mình được cao thủ võ lâm cứu, lần này trở về là nghe nói doãn phủ sắp được minh oan, muốn đòi lại tổ trạch.
“Đúng là có chuyện này. Chỉ là triều đình bây giờ càng loạn hơn, Tịch Thượng Phục dường như đang âm mưu gì đó.” Trịnh Phương Uyển ngừng khóc giải thích.
Túc Niệm vừa nghe, vừa để Hoàng Kỳ giúp tẩy trang: “Thượng Cung đại nhân và họ cùng làm quan trong triều, xét về cấp bậc còn cao hơn Thượng Phục nửa cấp, sao lại để Thượng Phục làm càn?”
Trịnh Phương Uyển thở dài: “Ngươi lại không biết phụ thân ta là người như thế nào, một người tốt bụng, cả đời chỉ biết đọc sách một cách tầm thường, dựa vào tổ ấm mới leo lên được vị trí này, chỉ cầu an ổn qua ngày, đâu dám đắc tội người khác? Uy phong của ông ấy đều dùng lên người nhà mình rồi.”
“Nhưng Thượng Phục là quan văn, sao có thể nắm giữ binh quyền?” Túc Niệm vẫn không hiểu.
“Ngươi quên rồi sao?” Trịnh Phương Uyển khẽ thở dài, “Con trai út của Thượng Phục cách đây không lâu đột tử, Đại Lý Tự điều tra rất lâu cũng không tìm ra sự thật. Hắn vốn đã ôm một bụng tức giận. Ngoài Tịch Thụy, hắn còn có hai người con trai đang chinh chiến bên ngoài. Lần này bị triệu hồi khẩn cấp về kinh thành, vừa nghe tin đệ đệ út chết thảm, hai hunh đệ liền ra lệnh cho binh lính dưới quyền từ hộ giá biến thành vây cung, nói ra cũng lạ, ngày đó trong cung không biết xảy ra chuyện gì, vừa hay phòng thủ trống rỗng, họ cứ thế khống chế quân chủ…”
Trịnh Phương Uyển đột nhiên dừng lại, cố nuốt những lời “phụ thân ngươi binh lực dồi dào nhưng không hiểu sao không thành công” vào trong, đổi lời nói: “Binh lực của họ thực ra bình thường, chỉ là vừa hay về kinh trước chiếm được tiên cơ. Đêm phủ thừa tướng xảy ra chuyện, trong cung không biết xảy ra biến cố gì, vừa hay trống rỗng, họ nhân cơ hội khống chế tình hình, bây giờ nghe nói là muốn thay đổi triều đại.” Túc Niệm thầm nghĩ: Triều đình tiền nhiệm mục nát không chịu nổi, nghe Trịnh Phương Uyển miêu tả, Tịch Thượng Phục dạy con có phương pháp, nếu ông ta lên ngôi, cũng không phải là chuyện xấu.
"Ngươi có biết thái độ của Thượng Phục đại nhân đối với Phủ Doãn Đệ như thế nào không?" Túc Niệm truy hỏi.
"Ngươi không biết sao? Lúc trước chuyện của con trai ông ta, ông ta kiên quyết yêu cầu Đại Lý Tự điều tra nghiêm ngặt. Lúc đó mọi người đều nghĩ Phủ Doãn Đệ sẽ liên hôn với Phủ Tể Tướng, vụ án này Túc đại nhân chắc chắn sẽ thiên vị. Không ngờ Túc đại nhân chủ động chuyển vụ án cho Đại Lý Tự. Mặc dù cuối cùng cũng không điều tra ra được gì, nhưng Tịch Thượng Phục đã nợ phụ thân ngươi một ân tình."
"Ồ?" Túc Niệm không ngờ chuyện này lại có bước ngoặt như vậy, nói như vậy, chẳng phải nàng có thể đường đường chính chính lấy thân phận Túc Niệm vào cung sao?
-----------------------
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận