Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 138  ·  9.4%
Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại
Chương 13: Cãi Không Lại
23/04/2026 11:34· 1,839 từ

Ôn Bạch đối với bản thân lúc nào cũng tàn nhẫn.

Giữa "bản năng cầu sinh" và lắm thì chết", chẳng qua vận của cô tốt hơn một mà thôi.

Đối với đối tượng nhiệm vụ, chỉ có thể tàn nhẫn hơn.

Bởi vì cô luôn cho rằng họ chỉ là những dòng bản của Chủ thần.

Nếu không thì thật sự rất hiểu nổi những hành vi ngu kiểu "lá che mắt" hay chấp niệm điên cuồng chấp hậu quả của bọn họ.

Bản tính tìm lành tránh dữ con người dường như không hề tại trên thân xác của kẻ được gọi nữ chính.

Dù hiện tại đã biết "chúng bình đẳng", thói quen của khó lòng thay đổi ngay tức.

Nhưng nhìn sóc nhỏ hệ thống tự ti thu mình thành một sâu trong linh hồn cô...

Một tia nhân tính xa lạ lâu không gặp vẫn bị chạm

Cô hơi cứng nhắc vươn tay xoa xoa lớp lông sóc.

[Dù cậu đúng là rất vô

Cô cố ý thả chậm giọng để nghe có vẻ dịu dàng

[Nhưng... tôi sẽ không đòi lại tích lũy đâu. Chút điểm đó cậu còn chẳng bằng số của tôi, tôi không nhen đến thế.]

[...]

Đôi tai nhỏ của sóc hệ khẽ động đậy, nó cảm thấy an ủi phần nào.

Sau khi trở thành hệ thống tiên được đại nhân Ôn Bạch thưởng, có lẽ nó lại thành con sóc đầu được đại nhân Ôn Bạch đích an ủi.

Thế nhưng nó hình như lại muốn khóc hơn...

Hệ thống: [Oa oa oa oa

Hệ thống đau lòng khóc lớn.

Ôn Bạch bị tiếng khóc của làm cho sững sờ trong giây bàn tay đang lơ lửng không trung chợt khựng

[Nhỏ tiếng thôi, nghe ghê quá.]

Hệ thống: [... Ư ử, ư ư ử, ư ử ư ử.]

Hệ thống ngoan, hệ thống khóc tiếng.

Ôn Bạch lại xoa thêm hai lắng nghe tiếng khóc vẫn chẳng tai chút nào kéo dài nửa phút, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lấy nói:

[Được rồi đấy, thế là đủ

Cũng đúng. Hệ thống sụt sịt mũi vốn không tồn tại:

Hệ thống: [Dạ vâng, thưa ký

[Giúp tôi rà soát trên web xem có nhiệm vụ nào nhận không?]

Hệ thống: [Web đen ạ?]

Hệ thống vừa thực hiện mệnh vừa lo lắng nhìn chủ tử mình:

Hệ thống: [Dù em biết đại rất lợi hại, nhưng mà... Chúng bây giờ không có thể cường hóa của hệ không có quyền hạn cao cấp, không có nhu yếu phẩm từ hàng, chỉ số nguy có phải là quá cao ạ?]

[Chứ còn cách nào nữa?]

Ôn Bạch nhướng mày.

[Bảo cậu rà soát là để lọc ra những cái nào không chết người. Tuy não của chỉ bằng móng tay nhưng phiền cậu hãy vận dụng đi.]

Hệ thống: [Đây là hình dạng phỏng thôi mà...]

Hệ thống cảm thấy mình bị kích cá nhân:

Hệ thống: [Em cũng có thể thành khủng long được vậy.]

[Nếu khủng long đủ thông minh tại sao chúng lại tuyệt chủng?]

[...] Cãi không lại, căn bản cãi không lại.

Phòng nghỉ yên tĩnh trở lại.

Ôn Bạch nén cơn đau từng truyền đến từ cổ chân, rơi trầm tư.

Cơ thể này thật sự quá đợi cổ chân khỏi hẳn, bắt đầu rèn luyện phục ngay lập tức.

Dù tình hình hiện tại mà hiện nhiệm vụ thì rất mạo nhưng vẫn tốt hơn động chịu đòn, ngồi chết.

Chỉ cần trong tay có vốn đầu, dù chỉ vài nghìn tệ, cũng có niềm tin dùng vốn nhỏ thắng

"Quác", "Quác quác quác quác quác"...

Một hồi âm báo tin nhắn ào đột ngột vang lên, phá bầu không khí yên tĩnh phòng nghỉ.

Ôn Bạch đỡ trán, cứ ngỡ là Cao Cao. Tuổi trẻ thật lắm lời thật đấy.

Kết quả khi cô ung dung ra xem...

Tin nhắn hiển thị toàn bộ từ Tát Sa.

[Có đó không?]

[Ôn Bạch?]

[Weibo cô xem chưa?]

[Ngôn Dực đăng rất nhiều thứ, nên xem qua một chút đi.]

[Cô định phản hồi thế nào?]

[Cô là người thông minh, thêm bớt thù, chuyện đã qua lâu vậy rồi, anh ấy bằng đính chính chuyện năm bằng lòng xin lỗi cô, chắc cũng nên nguôi giận rồi chứ?]

Ôn Bạch nhìn dòng chữ "Đang tin nhắn..." trên khung trò chuyện, mày.

Năm đó thoát khỏi vị diện nhanh, chưa kịp dọn sạch danh liên lạc, thế mà vẫn sót lại một đứa hơi thế này sao?

[Tôi biết cách làm năm đó cô khó lòng chấp nhận, nhưng phương án nhanh nhất, thể bảo vệ anh tốt nhất.

Cô là người phát hiện ra năng của anh ấy, là người anh ấy thành công nhất, chắc cũng không muốn anh ấy vì bốc đồng mà khỏi thần đàn chứ?

Vì tương lai của anh ấy, có thể để cô chịu thiệt thôi.]

[Cô là người trưởng thành, cũng một người quản lý xuất sắc, hội thì cũng chỉ vậy thôi.

Cô nhìn xem, những kẻ lúc mắng cô thậm tệ nhất, giờ đang 'đẩy thuyền' hai người thôi, chẳng có tát cả, đúng không?

Giữa chúng ta chẳng có ân gì mà không bỏ xuống được.]

[Thấy thì trả lời đi.]

Đối phương dường như rất kích rõ ràng đã nói xong rồi trạng thái "Đang soạn tin vẫn cứ treo trên đó.

Ôn Bạch liếc nhìn sóc hệ đang đờ người ra vì lặn trên web đen, chán nản lại một cái [Hình Ngón tay thối.jpg].

Rốt cuộc là ai cho cô cái dũng khí đến dạy mình làm người vậy không biết.

Đối phương gần như trả lời lập tức: [Ôn Bạch?]

Ôn Bạch: [Gọi bố có việc

Bên kia soạn tin nhắn cả trời.

Ngay lúc Ôn Bạch tưởng rằng phương đang tìm kiếm bộ nhãn độc địa nhất thế gian phản kích, thì...

Tát Sa: [Ôn Bạch, tôi là Dực đây, em quay lại đi, thể trực tiếp xin em.]

Đúng là độc địa thật.

Ôn Bạch: [Cút!]

Nghiêm túc đánh thêm một dấu câu, tâm trạng Ôn Bạch tồi tệ.

Cứ nghĩ đến việc nhiệm vụ diện bao gồm cả Ngôn Dực, muộn gì cũng phải gặp cô lại không ngăn sự bực bội.

Tát Sa: [Bao nhiêu năm rồi vẫn cứ như vậy.]

Ôn Bạch: [Anh cũng cút luôn

Đúng là cho mặt mũi nhiều nên không biết ai là chủ tớ mà.

Lúc trước nể mặt họ Tát là một trong những cổ đông Công ty Giải trí X cô mới nhường nhịn phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-ai-lao-quy-cau-co-quay-lai&chuong=13]

Giờ đã đường ai nấy đi ai thèm coi ai ra

Ôn Bạch: [Trong lúc tôi còn chấp nhặt các người, thì mau dọn dẹp sạch sẽ cái hỗn độn trên mạng coi chừng gậy ông đập lưng

Tôi có thể đưa anh ta mây, thì cũng có thể nhấn ta xuống bùn.

Chỉ các người mới có ảnh chỉ các người mới biết kể sao?

Cô thử đoán xem chuyện về bé Lọ Lem lấp lánh ai yêu, hay chuyện về tệ bị 'xẻ thịt' cái nào thú vị hơn?]

Tát Sa: [Chúng tôi không có ý, anh ấy thật lòng muốn lỗi cô.]

[Chuyển khoản: 1.000.000 tệ.]

Một tiếng cười lạnh thoát ra khóe môi Ôn Bạch, mang theo lạnh thấu xương.

Ôn Bạch: [Dùng mấy trò cũ của tôi để đối phó với sao?

Chỉ cần tôi dám nhận, các có thể tạt thêm một gáo bẩn vào người tôi bất lúc nào đúng không?

Tiếc quá cơ, không hiếm lạ không chấp nhận nhé.

Muốn dùng tiền bịt miệng tôi, che đậy sự thật à, thiên không dung.]

[Chuyển khoản: Đã hoàn trả.]

Ôn Bạch: [Ảnh chụp màn hình giữ lại rồi, cho các người giờ, khiến mấy cái từ tìm kiếm ghê tởm biến mất ngay.]

Không đợi đối phương phản hồi, Bạch làm liền một mạch: chụp hình, chặn số.

Sóc hệ thống chẳng biết đã hồn từ lúc nào, đờ đẫn cô.

Hệ thống: [Chị ơi, sắc mặt kém quá.]

Ôn Bạch muốn nói "Bị ép phân thì sắc mặt ai cho nổi". Nhưng hệ thống tội, cô cũng không tiếp tục thảo luận vấn đề lặng người một lúc mới uải

[Tìm thấy nhiệm vụ nào phù chưa?]

Hệ thống: [Tất nhiên rồi ạ!]

Hệ thống lập tức phấn chấn lên, như dâng bảo bối ra màn hình quang học, đó liệt kê kín trang tin tức liên quan đến Cảnh Hằng.

[Điều tra xu hướng tính dục Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc đoàn Hoắc thị, bằng chứng nét, thù lao thỏa

[Điều tra sở thích cá nhân người nắm quyền nhà họ Hoắc, chứng xác thực sẽ thanh ngay.]

[Giá cao! Xác minh xem Hoắc Hằng và vị hôn thê đã bỏ hôn ước hay chưa, chứng xác thực sẽ toán ngay.]

[Điều tra thói quen sinh hoạt đại thiếu gia nhà họ Hoắc, mua dài hạn, đúng sự trả tiền ngay.]

[Giá cao! Điều tra mục tiêu Hoắc Cảnh Hằng nhờ người làm thông tin liên lạc của sư, đúng sự thật tiền ngay.]

...

[Gấp ba! Điều tra nguyên nhân sự khiến Hoắc Cảnh Hằng đột đến Hải Thành, bảo mật đối, giao dịch kín.]

Và dòng cuối cùng, cũng là mới nhất:

[Trọng kim treo thưởng: Mọi manh về Ôn Bạch. Người cung cấp chỉ hữu hiệu sẽ nhận lao 8 chữ số.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận