Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 138  ·  13%
Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại
Chương 18: Thỉnh Cầu
23/04/2026 11:34· 1,791 từ

Ăn cơm xong, Cố tự giác thu dọn tàn

Ôn Bạch kéo Cao ra phòng khách trò chuyện.

Kết quả còn chưa được mấy câu, Cao Cao nhiên thét lên một tiếng hãi rồi bật người dậy, Cố Dự đang rửa trong bếp cũng phải ra xem.

"Có chuyện gì thế?"

Ôn Bạch quay đầu thấy anh vẫn đeo chiếc dề trắng đó, ống tay xắn lên đến khuỷu tay, ra khí chất của người chồng hiền đức dàng.

Khóe miệng cô vô cong lên.

"Không có gì đâu."

Cô mỉm cười giải

"Ngôi sao em ấy vừa mới nhấn thích bài của em ấy thôi."

Ngôi sao mà cô thích, chẳng phải là Ngôn sao?

Người đàn ông đang tung cả thế giới để cô.

Ánh mắt Cố Dự đổi, anh gật đầu rồi lại nhà bếp.

"Được rồi mà, có bé xíu thế thôi, em tĩnh chút đi, giờ chị chịu nổi một cú giậm của em đâu."

Ôn Bạch chống tay đầu, tựa vào góc sofa, cười nhìn cô ấy:

"Em theo thần tượng nhiêu năm, tốn bao nhiêu rồi? Chỉ là một cái thích thôi mà? Chút chuyện đã không chịu nổi sao?"

"Chị ơi!"

Đôi mắt Cao Cao rực vì phấn khích, cô chẳng lọt tai câu nào, tức phản bác:

"Chị có biết có nhiêu người thích Thần Dực Chỉ riêng trên Weibo đã 80 triệu người hâm mộ

Thần tượng quốc dân ạ! Bởi vì trước đây luôn ở bên cạnh anh nên mới không cảm nhận sự đặc biệt ấy dành cho chị điều hạnh phúc đến nhường nào.

Hu hu, nhưng ngay phút vừa rồi, anh ấy chọn trúng em - người nhất trong 80 triệu fan, là vận may lớn thế nào cơ chứ!"

Cô ấy vừa nói xoay vòng tại chỗ, kích như thể vừa trúng số đắc.

"Bây giờ em hạnh đến mức muốn ngất xỉu rồi!"

"... Được rồi được em may mắn, em là

Ôn Bạch buổi tối hơi no nên đổi tư nửa nằm ngửa ra ghế:

"Thế thì còn không chụp màn hình lại mà một trận đi."

"Chắc chắn rồi ạ!"

Cao Cao vừa đứng chưa yên lặng được hai thì điện thoại lại rung ngay sau đó cô ấy hét toáng lên:

"Á á á á, ơi! Chị ơi! Chị ơi! Dực gửi tin nhắn riêng em, gửi cho em này!"

"..."

Trái ngược với sự nhiệt của Cao Cao, biểu trên mặt Ôn Bạch hơi lại, nụ cười dần tan

Ngôn Dực? Gửi tin riêng cho người hâm mộ?

Anh là kẻ kiêu tự phụ, coi thường tất mọi người như nhau, cho đôi khi giả vờ khiêm lịch thiệp thì bản vẫn là một đứa được nuông chiều quá mức.

Việc trả lời tin riêng cho fan thường là trợ lý làm thay.

Vào lúc này, lại thấy Cao Cao một cách xác như vậy...

Tuyệt đối không phải hợp.

Cô thầm gọi hệ [Có chuyện gì thế?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-ai-lao-quy-cau-co-quay-lai&chuong=18]

Hệ thống: [Ừm... Năm trước, Ngôn Dực đã nhấn bài đăng khoe món sườn chua ngọt của Cao Cao, tại lượt thích của đăng đó đã phá mười nghìn rồi.]

[Đúng là rảnh rỗi nông nổi.]

Ôn Bạch khẽ nhíu [Vậy anh ta nhắn tin muốn xác nhận sao?]

Hệ thống: [Phải công là mũi anh ta thính đấy. Sao anh ta nhận ra đây là món đích thân nấu trong hà sa số ảnh thế nhỉ?]

Hệ thống chậc chậc thán, đốm sáng rung rinh hóng hớt:

Hệ thống: [Hiện tại ta đang dò hỏi cô kia...]

[Vậy cô bé nói chưa?] Gương mặt Ôn Bạch lạnh lẽo.

Hệ thống: [Vẫn chưa Nhưng hiện tại nhịp tim ấy là 135, vỏ đại đang hưng phấn tột độ, trí gần như bằng có thể bán đứng bất cứ lúc nào.]

Không thể chậm trễ

"Cao Cao."

Ôn Bạch nhìn chằm vào đôi gò má ửng của cô gái, cảm xúc đáy mắt dần thu hẹp

"Anh ấy đang nói với em vậy?"

Giọng nói chậm rãi xuống giữa hai người.

Cao Cao sực tỉnh, ngơ ngác ngẩng đầu: "Chị

Không biết có phải ảo giác của cô ấy không, nhưng ánh mắt của Winnie dường như đã khác lúc nãy, mang theo sự áp bách bình

Ôn Bạch nhìn cô khóe môi phẳng lặng, gần không có độ cong.

"Em sẽ không nói anh ấy biết đâu, đúng

"Em... Tất nhiên là rồi."

Cao Cao theo bản lắc đầu, giọng hơi run:

"Chị vẫn chưa khỏi mà, em sẽ không nói anh ấy biết đâu."

Chưa khỏi hẳn? Vậy khỏi rồi thì sao?

Ôn Bạch vô thức đầu ngón tay, đôi mày nhíu lại.

Cô không muốn để "nhà an toàn" quá sớm, không muốn kéo Cố Dự những thị phi của giới trí.

Anh là người thầy cứu người, không nên bị vào những tin đồn kiếm nóng, càng không nên đem ra so sánh tiêu tốn hình ảnh.

Quan trọng nhất là, nam chính với tư cách những "đứa con của vận trong vị diện của mình, người đều mang theo mạnh của các quy

Một khi va chạm, quả sẽ không lường trước

Trước khi cô hoàn kiểm soát được cục diện, thể mạo hiểm, tốt nhất nên cách ly họ ra.

"Nếu anh ấy có

Ôn Bạch trầm giọng, cảm vô cùng nghiêm túc.

"Đừng nói gì về của chị, đặc biệt là về thầy Cố của em, chữ cũng không được nhắc

Cao Cao nghe vậy, bỗng rùng mình.

Trước đó, cô ấy thấy gần gũi với Ôn dù là với tư cách mẫu hay là Winnie, bởi người đẹp luôn khiến ta yêu thích.

Nhưng lúc này đây, ấy buộc phải thừa nhận mình đã quá phiến diện.

Ôn Bạch không chỉ một người chị dịu dàng đẹp, mà còn là người nữ có thể sánh vai những "vị thần".

Năm đó, chính nhờ phát hiện và nâng đỡ cô mà Ngôn Dực mới thể trở thành "tân binh hàng đầu trong giới tốc độ nhanh nhất.

Khí chất của cô hề thua kém bất kỳ trong số họ.

"Em biết rồi, chị yên tâm ạ." Cao Cao trọng đáp.

Vừa lúc đó, Cố bưng đĩa hoa quả đã sẵn đi ra.

Hai người nhìn nhau, ý không nhắc lại chuyện nữa.

Không khí trở lại tĩnh, nhưng không còn là an nhàn như vừa nãy.

Ăn được hai miếng Cao Cao đặt nĩa xuống, dậy xin phép về.

Ôn Bạch thản nhiên "Đường về gió lớn, để Cố lái xe tiễn em

Giống như một người quán xuyến việc trong nhà, sắp xếp mọi thứ một tự nhiên.

"Đi thôi."

Cố Dự cầm lấy khoác, thuận tay lấy chìa xe.

"Dạ? Thôi không cần ạ."

Cao Cao xua tay tục.

Cô ấy đâu dám phiền thầy tiễn mình, ở viện, e là ngay cả trưởng cũng không có cái phúc này.

Tuy nhiên, Cố Dự thản nhiên liếc nhìn cô một cái.

Lời từ chối của Cao còn chưa kịp ra miệng thì anh đã đi ngoài cửa.

Cô ấy chỉ đành đầu chào tạm biệt Ôn rồi đi theo.

...

Tiếng động cơ trầm vang lên, ánh đèn xe lạnh lóe sáng, một chiếc A8L từ từ lăn bánh khỏi hầm gửi xe.

Khung cảnh đường phố rộng với ánh đèn neon nháy, sắc màu rực rỡ Cao Cao thở phào nhẹ

Cố Dự mắt nhìn phía trước, giọng nói bình và trực diện:

"Mặc dù tôi biết này không liên quan đến nhưng tôi không hy vọng tôi mà mang đến cho ấy bất kỳ rắc nào.

Cho dù là cô đến bệnh viện điều trị là đang nghỉ ngơi tôi, tôi hy vọng em thể tôn trọng quyền tư của cô ấy, mật này giúp cô ấy."

Những đốt ngón tay vô lăng lộ rõ, giọng của anh không nhanh không nhưng lại toát ra một uy áp không thể cự.

"Tôi không quan tâm Weibo, cũng không hiểu Ngôn là người thế nào.

Nhưng nếu bất kỳ ép buộc Ôn Bạch phải mặt với điều gì đó ấy không muốn, tôi rằng đó là hành rất khiếm nhã.

Tôi không muốn cô bị bất kỳ ai hay kỳ việc gì làm phiền thời gian nghỉ dưỡng."

Tiếng gió lướt qua sổ xe, mang theo một hơi lạnh.

Đây là lần đầu Cao Cao nghe thấy thầy nói nhiều câu như vậy ngoài phòng khám.

Cô ấy không khỏi túc đáp:

"Thầy yên tâm, em giữ bí mật ạ."

"Ừm."

Cố Dự liếc nhìn chiếu hậu như để xác thái độ của cô, rồi nói tiếp:

"Tất nhiên, em cũng thể coi đây là một cầu cá nhân."

Chiếc Audi từ từ lại trước đèn xanh đèn anh khựng lại một chút, khí trong xe bỗng trở yên tĩnh và trang

"Tôi không muốn bạn của mình, người vợ tương của mình, cảm thấy phiền bất kỳ người đàn không liên quan nào Hy vọng em có hiểu cho."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận