Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 138  ·  10.9%
Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại
Chương 15: Phải Đối Mặt Thế Nào
23/04/2026 11:34· 1,954 từ

Chập tối.

Cố Dự gõ cửa, không hồi đáp.

Vặn mở cửa phòng nghỉ, đập mắt anh là một khoảng tối mù, lòng bỗng thắt lại.

Cô đi rồi sao?

Ánh hoàng hôn bị rèm cửa cách bên ngoài, bóng tối mờ chồng chất lên những đồ đạc bài trí ngẫu nhiên, tĩnh không một tiếng động.

Ngay khi anh theo bản năng đưa tay nhấn công tắc đèn, Cao đi sát phía sau đã nhẹ vào vai anh, chỉ phía chiếc giường.

Tim Cố Dự hẫng đi một

Trên giường, Ôn Bạch đang cuộn hơi vụng về, ngủ rất ngon.

Anh nhẹ bước chân đi đến giường, lặng lẽ ngắm nhìn gương đang chìm trong giấc ngủ của

Trong bóng tối, những đường nét cô trở nên dịu dàng hơn

Anh vô thức giơ tay lên chạm vào má cô, nhưng đầu tay khựng lại giữa không trung sợ làm phiền giấc mộng

"Ôn Bạch?"

Anh thử gọi khẽ một tiếng.

Sợ bật đèn làm chói mắt Bạch, Cao Cao vẫn luôn đứng cửa.

Cô mở rộng cửa, mượn ánh từ hành lang chiếu vào, miễn làm sáng nửa căn phòng.

Tuy nhiên, Ôn Bạch vừa được thống trị liệu xong nên ngủ say, hơi thở đều đặn thản.

Nhìn cảnh tượng đó, Cố Dự thấy xót xa.

Có thể ngủ say đến mức ở một nơi xa lạ, hẳn những ngày qua cô đã vất lắm.

Mọi mệt mỏi, lo âu, thậm là những oán hận không nơi bỏ, trong phút chốc đều hóa niềm thương cảm khôn nguôi.

"Ôn Bạch?"

Anh nín thở, dùng đôi bàn có thể thực hiện những ca thuật tinh vi nhất thế giới, thận vén lọn tóc xõa mặt cô, thành kính ra sau tai.

Anh vừa muốn đưa cô về để nghỉ ngơi tử tế, lại không nỡ đánh thức cô.

Sau một hồi đấu tranh cuối cùng Cố Dự quỳ một xuống bên cạnh gối cô, gọi một tiếng nữa.

"Tiểu Bạch."

Anh đã hạ quyết tâm, nếu thế này mà cô vẫn không anh sẽ làm việc ngay tại canh chừng cho đến khi tự tỉnh giấc mới

Cao Cao đứng ở cửa nhìn cảnh này thì không khỏi sốt

Thầy ơi? Thầy ơi! Thầy làm gì thế?

Thầy nói to lên một chút không! Thầy gọi thế này thì con muỗi cũng chẳng đuổi đi đâu ấy chứ?

Ngay khi Cố Dự định bỏ

Hàng mi của người trên giường rung động, đôi môi hồng nhuận mấp máy hai cái, phát ra tiếng rên rỉ nhỏ xíu mèo kêu.

"Tỉnh rồi sao?"

Tim Cố Dự lập tức treo lên cành cây, lúc này anh dám nhẹ nhàng chạm vào mặt

"Tiểu Bạch, dậy đi thôi, chúng về nhà."

Giọng nói dịu dàng làm sao, nói ấm áp biết mấy, "chúng về nhà", cứ như thể anh vốn đã có một ấm vậy.

Ôn Bạch khẽ nheo mắt, nhìn mặt anh ngay sát gần mình.

Vẫn đẹp trai như thế, thậm so với ký ức còn... Đẹp

Đại não vẫn chưa hoàn toàn táo, bản năng lại một lần đi trước một bước.

Cô hơi ngẩng đầu, đặt một hôn lên làn môi hơi lành của đối phương.

"Hôn rồi nhé, là người của rồi."

Cao Cao bị ngó lơ hoàn mắt suýt chút nữa thì rơi ngoài:

Không phải chứ? Đẹp trai thể muốn làm gì thì làm này sao?

Chị ơi! Chị tỉnh ngủ chưa Chị có biết mình vừa hôn không?

Đó là thần Cố đấy! băng vạn năm có thể đóng mọi đóa hoa đào đấy!

Chẳng phải hôm nay chị còn anh ấy tính tình chẳng ra tính cách cũng không tốt đó

Dù vậy thì... Chúng ta thực không cân nhắc thêm chút nữa

Biết đâu môi của Thần Dực em cũng rất mềm thì sao, không thử chút à?

Chiều nay chị đã lướt Weibo

Thần Dực đã lên tiếng rồi đấy!

Anh ấy đang chiến đấu đó Winnie, chị mở mắt ra xem đi, em không tin không cảm động chút nào!

Thầy Cố tuy rất soái, nhưng Dực cũng hiếm có khó tìm phải không?

Cao Cao cuống lắm, cuống đến giậm chân tại chỗ, muốn nói thôi.

Cố Dự bất ngờ bị hôn sững sờ tại chỗ.

Cảm giác mềm mại vừa chạm đã rời đi ấy giống như sợi lông vũ khẽ mơn trớn hồn anh; lại giống như loại rượu mạnh, lấp linh hồn cô đơn suốt năm qua của anh.

Không nghi ngờ gì nữa, anh khát cô trở về, khao khát dựa dẫm của cô, khao khát cả những gì thuộc về

Nhưng nỗi đau thấm tận xương thuở nào cũng khiến anh thấy hãi mà chùn bước.

Năm đó, cô đã từng yêu cuồng nhiệt như thế, khiến anh thể chống đỡ, không thể kháng

Cả thế giới đều biết anh, anh cũng không thể phủ hay bác bỏ. Thế nên tính cách hai người không anh vẫn cứ rung cô.

Anh cứ ngỡ, tình yêu nồng và sâu nặng ấy đủ để qua mọi thử thách trong tương

Nhưng chỉ vì một lần đôi không vui rồi ai đi đường mối tình của họ đã kết trong lặng lẽ.

Cô dứt khoát rời đi, miệng trách cô bạc tình, nhưng anh hơn ai hết cô đã trao cho anh những gì.

Cô không hề bạc tình, sự tình của cô còn đáng sợ cả sự bạc tình nhiều.

Đáng sợ đến mức anh không thốt lên thành lời.

Anh yêu cô, nhưng họ không là trẻ con nữa, tình yêu phải là đáp án duy nhất hạnh phúc.

Anh muốn có một kết cục cho hai người, chắc chắn họ phải trải qua nhiều thử thách nữa.

Anh không dám nghĩ, nếu rời đi lần nữa, anh sẽ đối mặt thế nào với quãng gian năm năm tiếp theo cô, rồi mười thậm chí là cả đời này.

"Anh làm cái vẻ mặt đó sao?"

Ôn Bạch dần tỉnh táo lại biểu cảm cứng đờ của anh.

Cô cũng không hẳn là thất dù sao anh vốn đã rất theo đuổi rồi.

Nhưng nỗi đau trong mắt anh như sắp tràn ra theo từng thở.

Chỉ bị hôn một cái thôi có đến mức đó không chứ?

"Em gặp ai cũng hôn như à?"

Cổ họng Cố Dự chuyển động cái, anh cứng nhắc quay mặt ra hiệu cho Cao Cao bật

Căn phòng đột nhiên sáng choang, này Ôn Bạch mới nhìn thấy Cao đang đứng ở cửa.

Cô nói đầy ẩn ý: "Em theo anh ấy chắc là đau lắm nhỉ? Chẳng lý lẽ chút cả."

"..." Cao Cao lắc đầu nguầy nháy mắt liên tục: Chị ơi! lôi em vào cuộc! Em không trở thành một phần trong chơi của hai người

"Bác sĩ Cố rất chuyên nghiệp. bệnh viện chúng em, thầy ấy tiếng lắm đấy ạ."

Chuyên nghiệp là chuyện chuyên nghiệp, quan gì đến chuyện có hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-ai-lao-quy-cau-co-quay-lai&chuong=15]

Xem ra Cao Cao cũng thấy không có lý lẽ rồi.

Ôn Bạch lập tức phấn chấn, định mở miệng...

"Đừng dạy hư sinh viên."

Cố Dự đanh mặt, chặn đứng cô lại.

"Tỉnh rồi thì dậy đi? Đưa người đi ăn cơm nhé?"

Nếu không nhìn thấy lệnh treo chục triệu tệ của Hoắc Cảnh vẫn rất sẵn lòng đi cơm cùng Cố Dự.

Dù sao từ sáng đến giờ chưa ăn một hạt cơm nào bụng.

Cái cơ thể người bình thường sắp chết lả đi vì đói

Nhưng bây giờ thì không được.

Không chỉ mình cô không an mà còn liên lụy đến cả Dự và Cao Cao vào vòng hiểm.

"Em không muốn ra ngoài ăn."

Ôn Bạch rủ mắt, nhìn cái đang quấn nẹp của mình, bắt gây dựng cảm xúc.

"Em không có tâm trạng."

Lời còn chưa dứt, một tràng bụng réo vì đói đột ngột lên cực kỳ không đúng lúc, vọng khắp phòng nghỉ.

Ôn Bạch: "..."

Cố Dự: "..."

"Chị ơi, em hiểu chị mà! phải chị sợ bị người ta được không?"

Cao Cao bước lên một bước, vỡ bầu không khí im lặng ngùng.

"Sẽ không đâu, chị yên tâm Hôm nay Thần Dực chẳng làm cả, ngay cả lịch trình cũng hết để chiến đấu vì cả ngày rồi!

Không ai dám đăng ảnh xấu chị, cũng không ai dám nói nửa lời không tốt đâu.

Nhà fan chúng em sẽ hộ chị, tuyệt đối không để đám làm hại chị dù chỉ một

"Thần Dực nói rồi, trước khi tự nguyện đến với anh ấy, ai được làm phiền chị hết, cả chính anh ấy.

Những từ khóa tìm kiếm về đôi của hai người trên Weibo bị anh ấy tự tay gỡ rồi.

Anh ấy không muốn chị thấy lực."

Cuối cùng cũng có cơ hội giúp thần tượng một câu!

Hai mắt Cao Cao sáng rực phấn khích.

Ôn Bạch lại chẳng có biểu gì, lúc trước làm gì đi?

Đúng là mấy gã dở hơi ăn vài cái tát mới biết việc cho ra hồn người.

"Chị ơi, cả buổi chiều chị suốt ạ?"

Cao Cao hơi thất vọng trước ứng của cô, không nhịn được sung thêm.

"Chị mau mở Weibo xem đi? Dực còn chia sẻ một câu tặng chị nữa đấy!"

"Thơ á?"

Theo những gì Ôn Bạch biết Ngôn Dực, anh là kiểu người mình là nhất, thơ của hắn chắc cũng phải chê câu.

Cô thực sự chẳng buồn xem, thật là đến tận bây giờ vẫn chưa đăng nhập vào tài của mình.

"Đúng thế ạ!"

Nói rồi, Cao Cao móc điện từ trong túi ra, nhanh chóng Weibo của Ngôn Dực, đọc một đầy truyền cảm theo giọng ngâm vịnh:

"Nếu kiếp này tôi không còn gặp lại em, hãy để tôi mãi cảm nhận nỗi đau khổ lỡ mất nhau. Tagore."

"Vậy, em muốn ăn gì?"

Cảm xúc dạt dào của Cao vẫn còn bay bổng trong không

Câu hỏi bình thản của Cố như một bức tường, đột ngột ngang giữa hai người.

"Ăn no rồi hãy nói tiếp."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận