Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 138  ·  10.1%
Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại
Chương 14: Hủy Diệt Đi! Mệt Mỏi Quá Rồi
23/04/2026 11:34· 1,816 từ

"Tám chữ số..."

Ôn Bạch bấm đầu ngón tay tính.

"Chết tiệt! Mười triệu tệ?"

Nếu không phải vì chân đang cô đã nhảy dựng lên rồi!

Cô rốt cuộc đã đắc tội với anh ta chứ?

Anh ta đùa giỡn lòng người, chút tổn thất thì đã sao?

Có đến mức bỏ ra ngần tiền để tóm cô không?

Đây chẳng phải là đang công thử thách nhân tính sao?

Cái tin này mà truyền ra đừng nói là đám liều mạng ngoài, ngay cả trong viện này, Cao Cao...

Thậm chí là Cố Dự, cũng thể đem cô đi bán luôn chứ?

Mười triệu tệ đó! Cái đồng bác sĩ còm cõi kia thì giờ mới kiếm ra

Số tiền này đủ để anh hưu ngay lập tức rồi.

Ôn Bạch tức đến nghiến răng lợi, nếu chân không đau, cô định sẽ đi tự trước mặt Hoắc Cảnh Hằng ngay giờ để cuỗm số tiền vào túi mình. Dù sao muộn gì cũng phải gặp.

[Cậu đi đi, liên hệ với tâm hệ thống ngay!]

Ôn Bạch càng nghĩ càng giận, lấy con sóc hệ thống đặt đầu gối, hung ác dọa:

[Cứ nói là do nó truyền bị lag nên mới khiến tôi bại ngay khi vào diện, đánh mất hết tiên cơ.

Nó tốt nhất là nên cầu cho tôi chết luôn trong cái diện này đi, nếu chuyện này chưa xong đâu!

Đợi đến khi tôi lên chức đốc điều hành, đứa đầu tiên xử lý chính là

Tôi không chỉ lên cộng đồng phốt góc khuất: Trung tâm vô tâm coi rẻ mạng thao tác sai lầm nhưng không trách nhiệm, mà còn lên mặt Chủ thần kiện cáo

Tôi sẽ chơi tới bến với luôn!]

"?"

Sóc nhỏ bị cô lắc cho mắt chóng mặt, vừa mờ mịt kinh hãi:

Hệ thống: [Chị ơi! Chị làm thế? Tâm trạng không tốt ạ?

Dù tình hình của chúng ta giờ hơi tệ một chút, nhưng... chưa đến mức đó

Em tin chị, đợi chân chị rồi chúng ta lại là một nam nhi, à không, hán tử hào kiệt.

Không đến mức đó đâu mà, sự không đến mức đó...]

Ôn Bạch như đang nói chuyện đầu gối, cô nhìn chằm chằm một hồi lâu:

[Hệ thống các cậu có sách dẫn sử dụng không?]

Hệ thống không hiểu, nhưng bản cảm nhận được lời cô có ý:

Hệ thống: [Ký chủ, em lại sai gì rồi ạ?]

[Có hay không?]

Gương mặt Ôn Bạch thản nhiên giọng điệu không cho phép phản

Hệ thống: [Có, có ạ.]

Sóc nhỏ đan hai chân trước nhau, đầu nghiêng một cái, trên hình quang học lập xuất hiện "Hướng dẫn sử dụng thống".

Hệ thống: [Chị muốn tìm nội gì ạ? Để em giúp chị?]

Ôn Bạch không nói gì, tùy lướt màn hình, mấy trăm trang, khá dài.

Phần lớn là các điều khoản trừ trách nhiệm, ví dụ như hệ thống đều có tính độc đáo riêng, thiên phú mỗi hệ thống khác nhau, yếu không đồng đều...

Lướt một hồi lâu, Ôn Bạch cùng cũng thấy phần giải thích việc nâng cấp hệ

1-10: Thực tập [Hoàn toàn dựa thiên phú] - Không có.

10-20: Tân thủ [Có chút kinh - Không có.

20-30: Đạt chuẩn [Mở khóa chức - Điểm kỹ năng có thể phối +1.

30-40: Vững vàng [Trợ thủ vàng] Điểm kỹ năng có thể phân +1.

40-50: Hiệu quả [Đa nhiệm đồng - Điểm kỹ năng có thể phối +1. ...

[Cậu đã cộng điểm kỹ năng đâu?]

Ôn Bạch hít sâu một hơi, gắng giữ cho giọng mình nghe bình tĩnh.

Cô thực sự không thấy tác của hệ thống sau khi thăng đâu cả.

Lên liền ba cấp, ba điểm năng, không lý nào lại chẳng nhận được chút gì.

[Dạ?]

Sóc nhỏ xoa xoa mặt, vẻ đắc ý:

Hệ thống: [Tất nhiên là dồn vào 'Sinh mệnh' rồi ạ.]

Màn hình lóe lên, trực tiếp thị bảng thuộc tính của hệ

Đây là lần đầu tiên Ôn xem kỹ cái thứ này, trước toàn tùy duyên.

Sau đó, cô nhìn thấy trên thuộc tính, thanh máu đại diện "Sinh mệnh" của hệ dài hơn hẳn so với tất các thuộc tính khác, nổi bật.

[Sinh mệnh?]

Với tâm thế phải xem cho tận thì mới cam lòng chết được, Ôn Bạch bấm phần giải thích về Sinh mệnh.

[Sinh mệnh: Tăng mạnh thời gian và tính ổn định của hệ

"..." Trái tim đang treo cuối cùng cũng chết lặng. Ôn cảm thấy một luồng huyết xông thẳng lên đỉnh đầu, chút nữa là tẩu hỏa ma ngay tại chỗ.

[Cậu nghĩ cái gì vậy hả? thường tôi để cậu thiếu ăn mặc à?]

Là một đại gia đứng đầu xếp hạng, bể chứa năng lượng đủ để nuôi cái hệ thống trong vòng 100

Tăng thời gian chờ là gì? Ý gì? Ý! Gì!

Thế nhưng sóc nhỏ hoàn toàn cảm nhận được sự sụp đổ chủ nhân, nó ưỡn ngực nhỏ, lý sự hùng hồn:

Hệ thống: [Phòng bệnh hơn chữa mà chị! Nhỡ đâu thì sao, không ạ? Chị gái đây không chơi game sao?

Trợ thủ thì tất nhiên phải thêm máu thịt trước chứ, hơn em thấy cộng vào cái kia tác dụng không lớn

Sóc nhỏ vừa nói vừa khoanh chân trước, ngẩng cao đầu tự đầy mình:

Hệ thống: [Ký chủ của em minh như thế này, chẳng cần phải động não, cộng 'Trí tuệ' là lãng phí; trung hệ thống từ trước tới chưa từng xảy ra vấn gì, xác suất sau này cũng nhỏ, cộng vào 'Nhanh nhẹn' 'Tốc độ' cũng chẳng dùng tới, lại ngày nào em cũng theo chị, cần gì nhanh nhẹn hơn nữa...]

Ôn Bạch lẳng lặng lướt sang để lộ một trang cây kỹ trống trơn.

Cô chỉ vào những biểu tượng xám trên đó, giọng nói hơi rẩy:

[Lẽ nào không có một khả nào, là bảo cậu cộng điểm đây sao?]

Dưới ngón tay gần như muốn thủng màn hình của cô, hiện ba chữ lớn:

[Thuật trị liệu.]

Đối diện với vẻ mặt ngơ của hệ thống, Ôn Bạch nhắm mắt lại...

Chết tiệt! Hủy diệt đi! Mệt quá rồi.

Không khí trong phòng nghỉ nén đến mức tưởng như đóng băng.

Ôn Bạch nhắm mắt nằm trên giường rộng 1m8 của Cố Dự bình ổn tâm trạng, hơi thở thoang thoảng mùi hương lãnh đặc trưng của anh, trộn giữa mùi thuốc sát và gỗ tuyết tùng, khiến người yên lòng đến lạ.

Hệ thống: [Chị ơi...]

Hệ thống chẳng biết đã biến thành đốm sáng từ lúc nào, lửng bên cạnh Ôn Bạch, thận trọng nói, dường còn mang theo tiếng nức kìm nén:

Hệ thống: [Ký chủ...]

Hệ thống: [Em xin lỗi.]

Nó thực lòng cảm thấy rất lỗi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-ai-lao-quy-cau-co-quay-lai&chuong=14]

Nếu nói trước đây nó từng nghĩ việc Ôn Bạch - một viên kỳ cựu của thống quản lý vị diện, đại đứng đầu bảng - từng được đọc qua "Sổ tân thủ" là chuyện nực cười lý; thì việc nó đạt cấp 42, được coi là "thượng phẩm" trong giới hệ mà lại không phát ra sau bảng thuộc còn có một trang cây năng, lại càng lố và đáng cười hơn.

Hệ thống: [Em... Không có ai với em là trang đó có lật được.]

Dù cộng điểm kỹ năng như nào hoàn toàn do hệ thống chủ lựa chọn.

Nhưng nó thực sự rất hối nếu mình nhìn kỹ thêm một lật thêm một cái, bây giờ nó đã có thể chị chữa trị rồi, tình của hai người sẽ tốt nhiều.

Nghĩ đến việc mình là một thống cấp cao nhưng phế vật trong một thời gian sắp tới vẫn sẽ là một thống phế vật như vậy.

Nó rất muốn khóc...

Chẳng trách chị cứ chê

Nó không xứng với một Ôn đại nhân ưu tú như vậy.

Hệ thống: [Hức...]

Hệ thống khóc rất nhỏ, nhỏ tiếng muỗi kêu.

Ôn Bạch hít sâu một hơi, ngột mở mắt, mất kiên nhẫn nó:

[Khóc cái gì? Cộng thì cũng rồi.]

Hệ thống: [Hức... Em vô dụng Các hệ thống khác đều biết, mỗi em không biết.]

Nó vừa mới vào cộng đồng thống hỏi ẩn danh một chút, quả bị cả hội nhạo cho không còn mặt mũi nhìn ai.

[Tôi lợi hại như thế này, cậu biết làm gì? Chúng nó dùng đấy, nhưng cũng thấy đứa nào vực dậy nổi cái tên 'A Đẩu' kia

Giọng Ôn Bạch rất hung dữ, chí còn tặng cho hệ thống cái lườm cháy mặt.

Hệ thống: [Chị ơi, hu hu chỉ có chị là không chê em thôi.]

Hệ thống "pụp" một tiếng biến thành sóc tím, rơi trên ngực Bạch, gương mặt nhỏ nhẹp cứ thế rúc vào cổ

[... Tôi có chê.]

Ôn Bạch muốn ném nó ra, sóc nhỏ khóc nấc lên từng như thật, cô nắm hai nắm tay, cố nhịn xuống.

Sau đó, cô gọi bảng điều ký chủ ra, nhanh tay nhập một chuỗi con số.

Hệ thống: [Ting! Chúc mừng hệ thống của bạn đã được cấp lên cấp 51 sắc).]

Không đợi sóc nhỏ kịp phản Ôn Bạch không khách khí xách từ trên người mình ném sang một bên:

[Đừng khóc nữa, ồn chết đi mau làm việc đi.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận