Sáng / Tối
Sau khi Gabriel nói xong, Lục Cảnh Châu im lặng rất lâu, không ai hiểu rõ hơn hắn rằng những gì đối phương nói chẳng phải là điều hắn sợ hãi nhất trong lòng sao.
Hắn muốn tin Mục Dương, cũng sẵn lòng tin Mục Dương, nhưng khi đối phương quay trở lại cuộc sống cũ, xung quanh lại bắt đầu vây quanh những người người xinh đẹp, liệu tính chiếm hữu đã bị kìm nén sâu trong lòng có thật sự không có ngày nào trỗi dậy không?
"Lu, tôi chỉ nói ra những gì tôi nghĩ thôi, ngay từ đầu tôi đã hơi lo lắng, vì đây là lần đầu tiên của cậu, tôi biết cậu là một người đàn ông rất nghiêm túc, nên tôi mới sợ cậu bị tổn thương..."
Lục Cảnh Châu lắc đầu: "Không sao, cậu nói đều có lý."
Gabriel cố gắng làm hắn thư giãn và cười: "Nhưng không sao, có lẽ anh ấy thật sự đã thay đổi vì câuh."
Khi Lục Cảnh Châu trở về, không ngờ Mục Dương đã ở nhà, đối phương đang đeo tạp dề nấu mì, vừa thấy hắn mở cửa liền nở một nụ cười tươi.
"Em ra ngoài cả ngày à? Anh đang định nhắn tin hỏi em bao giờ về, bây giờ xem ra có thể nấu cùng nhau rồi."
"Em ăn với họ rồi, không sao." Lục Cảnh Châu đặt túi sang một bên, "Anh tan làm rồi à?"
"Đúng vậy, hôm nay chỉ làm quen với những việc cơ bản, với lại chạy việc vặt nữa." Mục Dương vớt một sợi mì nếm thử xem đã chín chưa.
"Cảm thấy thế nào?"
"Cũng tốt, chỉ là Duma khi đi làm thì như một nữ ma đầu, khác hẳn lần gặp trước, lúc huấn luyện người thì hơi đáng sợ." Mục Dương nhớ lại vẫn còn hơi rùng mình, "Nhưng nói thật, bình thường tự thấy khả năng nói tiếng Anh của mình đủ dùng rồi, nhưng khi thật sự vào môi trường công sở thì hoàn toàn khác, hôm nay họ họp về kế hoạch chủ đề kỳ tới, có một phần anh nghe không hiểu lắm, nhưng liên hệ ngữ cảnh thì cũng đoán được một chút, may mà những nhiệm vụ được giao anh đều hiểu."
"Không sao, cứ từ từ, công việc của anh vốn dĩ liên quan đến giao tiếp, sẽ trưởng thành rất nhanh, có thể xuất hiện trong giới do người da trắng thống trị đã là rất giỏi rồi."
"Anh chỉ là thực tập sinh thôi, làm gì mà gọi là xuất hiện." Mục Dương tuy nói vậy nhưng vẫn vui vẻ chấp nhận lời khen của Lục Cảnh Châu, "Nhưng lời khen thì anh thích nghe, ang không hợp với môi trường pua để trưởng thành."
Lục Cảnh Châu khẽ cười: "Anh phải đi làm cả tuần à?"
"Hiện tại là ba hoặc bốn ngày một tuần, nhưng em cũng biết, ngành này không phải là đi làm đúng giờ, thời gian vừa gấp gáp vừa tự do, bất cứ lúc nào cần người đều sẽ gọi anh." Mục Dương bưng mì đã nấu xong ra, "À, thứ Bảy anh không ăn ở nhà, vì Chu Thiếu An mời anh ăn cơm, để chúc mừng anh đã nhận việc thành công, nhưng còn có một nhóm người nữa, em có muốn đi cùng anh không?"
"...Còn ai nữa?"
"Chính là những người em thấy trong sinh nhật anh lần đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mac-cau&chuong=41]
Mục Dương nhìn thấy vẻ mặt Lục Cảnh Châu đột nhiên tối sầm lại liền biết hắn có chút không vui, dù sao đối phương luôn không thích vòng bạn bè của mình, anh đi tới cọ cọ vào cánh tay Lục Cảnh Châu, "Đi cùng đi mà."
Lục Cảnh Châu không trả lời ngay, một mặt hắn muốn đi vì Mục Dương muốn đi, nhưng mặt khác lại biết mình đi sẽ làm mất hứng, vì hắn không thích môi trường đầy mùi thuốc lá và rượu, cũng không thích những chuyện phiếm họ bàn trên bàn, đa số là ai ngủ với ai, hôm nay đánh bài lại thua bao nhiêu.
Hắn nhất định sẽ không nhịn được muốn Mục Dương rời đi, nhưng đây lại là buổi chúc mừng của bạn bè anh dành cho anh. Một mặt hắn tự ghét những cảm xúc bị tính chiếm hữu sinh sôi và bám víu này, một mặt lại muốn tiếp tục đóng vai người yêu giả tạo hoàn hảo trước mặt Mục Dương, mâu thuẫn đến mức hắn không thể nhìn rõ đâu mới là con người thật của mình.
"Em không đi đâu..." Lục Cảnh Châu kìm nén sự không vui trong lòng, cố gắng làm giọng điệu bình thường, "Anh về sớm, ít uống rượu ít hút thuốc là được."
Mục Dương vì thời tiết quá lạnh, cộng thêm việc yêu đương bị Lục Cảnh Châu quản lý, đã lâu không tụ tập với anh em, vừa nghe đối phương đồng ý liền toe toét cười, còn ôm vai Lục Cảnh Châu hôn mạnh một cái lên mặt hắn: "Đương nhiên rồi, anh nhất định sẽ về sớm để ở bên em, dù sao ở nhà có người cần ủ ấm chăn mà."
Nhưng thực tế chứng minh đàn ông đều như nhau, khi chơi với bạn bè thì hoàn toàn quên mất hôm qua mình đã nói gì.
Trên bàn ăn một nhóm người uống hết ly này đến ly khác, đặc biệt là Mục Dương, đã lâu không uống cộng thêm được bạn bè cổ vũ vài câu, hứng thú liền dâng cao, không nhịn được mà chơi oẳn tù tì uống rượu với người khác, thua là phải uống.
"Cảm thấy thế nào?" Chu Thiếu An ghé sát vào anh châm thuốc, "Mọi việc suôn sẻ chứ?"
"Hiện tại thì vậy." Mục Dương vỗ vai Chu Thiếu An, sau đó khoác vai đối phương đứng dậy, tay kia kẹp thuốc lá giơ ly rượu lên, "Nào nào nào, mọi người nghe tôi nói vài câu."
Cả bàn người nhìn về phía Mục Dương.
"Việc tôi nhận việc, người đáng cảm ơn nhất chính là Thiếu An của chúng ta, nếu không phải Thiếu An lần trước đã giúp tôi có cơ hội này, tôi sẽ không thể vào được, mọi người cũng biết ngành này ở đây tìm việc khó khăn đến mức nào." Mục Dương vừa nói vừa cụng ly riêng với Chu Thiếu An, dù mặt đỏ bừng vì uống rượu nhưng vẫn chân thành nói, "Thật sự rất cảm ơn cậu."
"Đây là do chính cậu đạt được, với lại hai chúng ta nói gì mà cảm ơn hay không chứ." Chu Thiếu An nhếch mép cười, vì mắt cụp xuống nên ánh mắt có vẻ thâm tình, "Tôi sẽ luôn giúp cậu, chỉ cần cậu cần."
Phía dưới có người huýt sáo kêu lên rằng quá sến sẩm, hai người cứ hôn nhau đi, Trương Lận thì ngậm điếu thuốc lá lập tức không phục: "Vậy còn tôi thì sao, Thiếu An?"
"Có giúp tôi không?"
"Giúp tôi tìm một công việc nữa đi, Chu Thiếu An."
Phía dưới hùa theo, Chu Thiếu An cười: "Các cậu còn cần tôi tìm quan hệ à?"
"Vậy Caleb cũng không cần mà."
"Ê ê ê, tôi với các cậu có giống nhau đâu." Mục Dương cụng ly với mọi người rồi ngồi phịch xuống, tiện thể giúp Chu Thiếu An giải vây, "Anh em tốt của tôi giúp tôi trước, các cậu xếp hàng sau đi."
"Mà nói thật Caleb bây giờ không thích ra ngoài chơi nữa rồi, đánh bài uống rượu kịch bản giết người gọi cũng không đến."
Trương Lận nhìn Mục Dương đầy ẩn ý: "Đó chẳng phải vì nhà..."
Mục Dương ho khan hai tiếng, vì ngại ngùng mà ngắt lời Trương Lận, được người thân nhất biết là được rồi, nếu người khác biết thì hình tượng của anh sẽ hoàn toàn sụp đổ, dù sao thì người từng thích chơi bời nào lại muốn người khác biết mình bây giờ đang bị quản lý chứ?
"Trời lạnh chết cóng thế này, ai còn tâm trí đâu mà ra ngoài chơi, hơn nữa bố mày bây giờ đang làm sự nghiệp rồi."
"Ôi trời ơi, sau này sẽ thống trị giới thời trang đây, đừng có ngày nào đó tìm một nam diễn viên làm người yêu nhé."
"Nam diễn viên tôi còn không thèm nhìn." Lời này của Mục Dương không phải là giả, Lục Cảnh Châu trong mắt anh đã là đỉnh cao của gu thẩm mỹ của mình rồi, hơn nữa nam diễn viên dù đẹp trai đến mấy làm sao có thể có EQ và IQ cao như Lục Cảnh Châu chứ?
Chu Thiếu An thấy Mục Dương không nhắc đến Lục Cảnh Châu một chữ nào liền nhướng mày.
……..
Sau bữa ăn, một nhóm người vừa cười đùa vừa không biết đã uống bao nhiêu rượu, Mục Dương tối nay vì là nhân vật chính nên bị chuốc nhiều nhất, thậm chí đến sau này đầu ó óng.
Chu Thiếu An là người đầu tiên nhận ra sự khó chịu của anh, còn giúp anh uống mấy ly rượu, thậm chí có người còn trêu chọc hai người họ đều là gay sao chơi mấy năm rồi mà không thành đôi?
"Cậu ổn không, Caleb?"
Mục Dương ngước mắt lên, giờ anh như đang bước trên mây, cả người lơ lửng: "Điện thoại của tôi đâu...? Mà mấy giờ rồi Thiếu An?"
Chu Thiếu An nhìn đồng hồ: "Mười một giờ rồi."
"Chết tiệt." Mục Dương sợ đến mức đầu óc tỉnh táo hẳn, "Mười một giờ rồi sao?!"
"Ừm."
Anh lập tức đứng dậy, nhưng vì cơ thể mềm nhũn nên lần đầu tiên không đứng vững được: "Tôi phải về rồi, chơi quá đà rồi."
"Cậu ngủ lại nhà tôi một đêm đi, sáng mai tôi đưa cậu về."
Mục Dương có chút động lòng, nhưng lâu như vậy anh không có tin tức gì lại sợ Lục Cảnh Châu không vui, chủ yếu là lâu rồi không tụ tập, lần này chơi quên cả thời gian.
Anh nghĩ hay là gọi điện báo một tiếng mình sẽ về vào ngày mai, Chu Thiếu An giúp anh lấy điện thoại đặt ở phòng khách, Mục Dương nhận lấy thấy một đống cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, tất cả đều do Lục Cảnh Châu gửi đến, tim anh lập tức đập loạn xạ nghĩ xong rồi, nhưng ngón tay vừa đặt lên, màn hình khóa còn chưa vuốt qua thì điện thoại đã hết pin tắt nguồn.
"Không được, tôi thật sự phải về rồi."
Chu Thiếu An nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt tối tăm không rõ: "Tại sao? Cậu ta không cho cậu ngủ nhờ nhà bạn sao?"
"Không phải... tôi đã hứa với em ấy rồi, ôi chết tiệt." Mục Dương vò đầu.
Chu Thiếu An không nói gì nữa: "Tôi đưa cậu về."
"Đừng đưa tôi về, cậu lái xe khi say, tôi tự gọi xe về."
"Tôi gọi xe đưa cậu về." Chu Thiếu An nhìn Mục Dương say mềm nhũn, "Cậu tự mình về như thế có thực tế không?"
"Thực tế mà." Mục Dương đi loạng choạng hai bước rồi hoàn toàn im lặng.
.......
Nhà Chu Thiếu An không quá xa nhà anh, đi taxi cũng chỉ mất hơn mười phút, nhưng chỉ trong khoảng thời gian đó anh đã buồn ngủ, dựa vào cửa sổ xe ngủ thiếp đi.
Cho đến khi Chu Thiếu An nhẹ nhàng lay anh dậy nói đã đến nơi, Mục Dương mới mệt mỏi mở mắt ra được anh ta đỡ xuống. Hậu quả của rượu bia phát tác mạnh nhất trong vòng một đến hai giờ, Mục Dương giờ đây bước đi loạng choạng, chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, cả người chỉ muốn tìm một chỗ để dựa vào.
Mục Dương dựa vào vai Chu Thiếu An, mắt đã hoàn toàn nhắm lại, trong thang máy yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ của chàng trai, Chu Thiếu An ôm vai Mục Dương nhìn từ trên xuống dưới khuôn mặt anh có chút thất thần, cho đến khi cửa thang máy mở ra, đèn hành lang sáng lên, anh ta mới tỉnh lại đỡ đối phương đi ra.
Cửa phòng vừa bị gõ tiếng đầu tiên đã bị người ta lập tức kéo ra, đập vào mắt Chu Thiếu An đầu tiên là một đôi mắt hơi đỏ ngầu và khuôn mặt tiều tụy nhưng anh tuấn.
Đối phương lưng thẳng tắp, mặc bộ đồ ngủ màu xám, tay buông thõng bên người nắm chặt điện thoại, Lục Cảnh Châu cả người như bị một lớp sương mỏng bao phủ, trông u ám và khiến người ta ngột ngạt, đối phương nhìn về phía mình đôi mắt lập tức chìm xuống, như mặt băng chưa tan, khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương.
Chu Thiếu An còn chưa kịp mở lời, người đang được anh ta đỡ đã bị kéo mạnh vào lòng đối phương.
Nhìn sự thù địch và tính chiếm hữu không che giấu của Lục Cảnh Châu, cùng với dáng vẻ Mục Dương ngoan ngoãn ngủ trong lòng đối phương, tim anh ta hơi nhói đau nhưng lại nhướng mày: "Caleb say rồi, tôi đưa cậu ấy về, tối nay cậu ấy chơi rất vui."
Lục Cảnh Châu lạnh nhạt nhìn anh ta, ngửi thấy mùi nước hoa và mùi thuốc lá rượu bia lẫn lộn trên người hai người, vô cảm mở lời: "Cảm ơn."
"Mọi người đều nói lâu rồi không thấy cậu ấy ra ngoài chơi cùng, nên cậu ấy gặp mọi người khá vui, chơi có hơi quên thời gian." Chu Thiếu An không để ý đến thái độ của Lục Cảnh Châu, ngược lại cố ý kích thích đối phương, "Hy vọng câụ đừng trách cậu ấy, dù sao ai cũng không muốn mãi mãi không chơi cùng bạn bè, phải không?"
"Cái đó còn tùy thuộc vào loại bạn bè nào, anh nói xem?"
"Ha, cậu nghĩ tôi là loại bạn bè nào?"
Lục Cảnh Châu nhìn Chu Thiếu An hai ba giây, lần đầu tiên nói thẳng ra: "Bạn bè mà tôi sẽ không để anh ấy tiếp xúc."
"Cậu ấy biết cậu còn quản giao tiếp của cậu ấy sao?" Chu Thiếu An cười ra tiếng, "Cậu đoán xem nếu cậu ấy có cơ hội gặp chúng tôi lần nữa, liệu có còn như hôm nay không?"
"Chơi không sao, nhưng anh ấy biết cuối cùng anh ấy phải về nhà." Lục Cảnh Châu trước khi đóng cửa, bình thản nói câu cuối cùng, "Cảm ơn anh tối nay đã đưa anh ấy về nhà anh ấy."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận