Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mắc Câu

Chương 60

Ngày cập nhật : 2026-04-09 13:54:47



Mục Dương đứng tại chỗ, thậm chí còn nghĩ rằng khoảnh khắc này chỉ là anh nghe nhầm, nhưng trong đầu lại không ngừng suy nghĩ lung tung.


Người đàn ông phía sau lên tiếng, như thể giải thích, bổ sung cho câu nói mang tính cầu xin đó: “Họ rất bận…”


Được thôi, cũng đúng. Mục Dương tự giễu cười một tiếng, Bạch Ngọc Hà hình như đã vào đoàn làm phim rồi, trợ lý của Lục Cảnh Châu lúc này cũng nên nghỉ ngơi rồi, để người ta đến đây chuyên chở cũng không tiện, bản thân anh bây giờ đang ở đây, nhỡ Lục Cảnh Châu có chuyện gì không hay thì vẫn có thể chăm sóc bất cứ lúc nào.


Anh quả thực là lựa chọn tốt nhất duy nhất có thể ở bên Lục Cảnh Châu lúc này.


“Nếu không tiện cũng không sao.”


Giọng Lục Cảnh Châu vừa khàn vừa nặng, cả người toát ra vẻ mệt mỏi yếu ớt, nghe khó chịu vô cùng, Mục Dương nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc của mình, sau đó mới quay người lại: “Không sao, dạo này tôi cũng không bận, hơn nữa trước đây Lục tổng đã chăm sóc tôi như vậy, bây giờ tôi giúp đỡ cũng là điều nên làm.”


Lục Cảnh Châu liếc nhìn anh một cái, không nói gì nữa, mà nghiêng người cuộn tròn trên ghế sofa nhắm mắt lại, cả khuôn mặt ửng hồng, thân hình cao lớn cuộn tròn trông có vẻ hơi khó chịu.


Nhưng ngủ trên ghế sofa cũng không phải là cách, Mục Dương khẽ thở dài, ngồi xổm trước ghế sofa: “Lục tổng, để tôi đỡ cậu về phòng ngủ nghỉ ngơi đi.”


Nói xong cũng không đợi Lục Cảnh Châu trả lời, Mục Dương nghiêng người về phía trước nói một câu xin lỗi rồi nhẹ nhàng đỡ Lục Cảnh Châu dậy, sau đó vác lên vai. Anh có thể cảm nhận được Lục Cảnh Châu lúc này không hoàn toàn tỉnh táo, hơi nóng phả ra từ hơi thở rất nóng bỏng, có lẽ là do sốt quá lâu, thuốc cũng không có tác dụng nhanh như vậy, cơ thể người đàn ông đã đạt đến điểm giới hạn cần nghỉ ngơi.


Anh vác Lục Cảnh Châu đi về phía hành lang, mắt quét tìm phòng nào có giường, cho đến khi nhìn thấy mới bật đèn phòng.


Căn phòng trông rất gọn gàng ngăn nắp, ga trải giường và chăn màu đen xám, nếu không có mùi hương thoang thoảng mơ hồ, thì dường như chỉ còn lại sự u ám vô tận.


Sau khi đặt Lục Cảnh Châu lên giường, chiếc áo sơ mi của anh bị ướt đẫm mồ hôi do hơi nóng, khi cúi xuống đắp chăn cho đối phương, Lục Cảnh Châu đột nhiên gọi tên anh, không phải là Mục tổng, mà là tên của anh, khoảnh khắc nghe thấy, tim anh gần như hẫng mất nửa nhịp, không biết đối phương định nói gì tiếp theo.


Chỉ là sau một lúc lâu anh không đợi được gì, giống như chỉ là một tiếng nói mớ gọi tên anh, không hiểu sao anh có chút tiếc nuối, nhưng lại thở phào nhẹ nhõm.


Mục Dương chăm sóc hắn như Lục Cảnh Châu đã từng chăm sóc mình, lấy một chậu nước để chườm lạnh cho người đàn ông, đợi anh đi đi lại lại vài lần thì đã mồ hôi nhễ nhại. Tình trạng của Lục Cảnh Châu không thể nhìn ra liệu đã hồi phục hay chưa, nhưng thuốc cũng đã uống, hạ sốt vật lý cũng đã làm, Mục Dương ngoài việc đứng yên lặng nhìn Lục Cảnh Châu ra, không biết còn có thể làm gì nữa.


Anh giống như vài năm trước, giống như một hành động theo thói quen, vừa nhìn thấy khuôn mặt ngủ của người đàn ông đã vô thức bắt đầu đếm lông mi của đối phương.


Giữa chừng anh thấy hơi khát, định ra ngoài tìm một chiếc cốc giấy dùng một lần để lấy nước thì lại thấy chiếc điện thoại rung trên bàn trà, màn hình hiển thị tên là Tiểu Đàm, đây là điện thoại của Lục Cảnh Châu. Mục Dương do dự một lúc lâu không biết có nên nghe hay không, anh cảm thấy tự ý nghe điện thoại của Lục Cảnh Châu là không tốt, nhưng sau khi đổ chuông một lúc thì đối phương cúp máy rồi lại gọi thêm vài cuộc, Mục Dương đoán chắc là có chuyện gấp, kết hợp với cấp bậc của cái tên này thì chắc cũng là cấp dưới.


“Alo.” Mục Dương nghe máy rồi đi ra ban công, “Lục…”


“Lục tổng, ngài về nhà chưa? Trước đó tôi gọi mấy cuộc ngài có thể đang bận nên không để ý, bây giờ ngài có muốn tôi sắp xếp xe đến đón không?” Giọng đối phương nghe có vẻ hơi gấp gáp, “Hai ngày nay ngài không khỏe, nếu còn có việc xã giao, xin hãy nói cho tôi biết.”


Mục Dương dừng lại một chút: “Cái đó… Lục tổng đã nghỉ ngơi rồi.”


Đối phương nghe thấy giọng một người đàn ông lạ thì có chút bất ngờ, nhưng nhớ lại cuộc sống riêng tư nhạt nhẽo không có gì để bàn tán của sếp mình thì lại dẹp bỏ ý định buôn chuyện: “Xin chào?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mac-cau&chuong=60]

Xin hỏi ngài là…?”


“Tôi là…” Mục Dương muốn nói là bạn, nhưng anh và Lục Cảnh Châu chưa bao giờ là bạn, “Tôi là bạn của Trương tổng, người đã đàm phán kinh doanh với Lục tổng tối nay, vì ở cùng một khu dân cư nên Trương tổng đã tìm một chiếc xe đưa chúng tôi về.”


“Ồ ồ ồ, xin chào xin chào, xin hỏi Lục tổng đã nghỉ ngơi chưa?”


“Đusng, cậu ấy hình như đang sốt, tôi vừa cho cậu ấy uống thuốc, và bây giờ cậu ấy đã ngủ rồi.”


“Vậy thì thật làm phiền ngài rồi.” Tiểu Đàm nghe xong thở phào nhẹ nhõm, “Nếu sau này có chuyện gì xin hãy…”


“Khoan đã.” Mục Dương nhíu mày ngắt lời Tiểu Đàm, “Cậu nói Lục tổng hai ngày nay đều sốt sao?”


“Vâng… Dạo này trời lạnh mà, Lục tổng mấy ngày nay vì hai dự án mà làm việc quá sức, cộng thêm việc xã giao quá nhiều thức khuya tăng ca, chiều nay còn truyền nước ở bệnh viện làm việc, tôi vốn cũng đã khuyên rồi, nhưng…” Lục Cảnh Châu bình thường đối xử với anh ta tuy có hơi nghiêm khắc, nhưng phúc lợi đãi ngộ thì không thiếu một chút nào, anh ta thực ra lớn hơn Lục Cảnh Châu hai tuổi, nhưng từ khi Lục Cảnh Châu được Khương Huy bồi dưỡng thì đã được phân công đi theo đối phương, cũng coi như là nhìn đối phương từ vực sâu đi lên đến bây giờ, bây giờ vì thương Lục Cảnh Châu, không nhịn được nói thêm vài câu.


Nhưng chưa nói xong, đã tự biết không thích hợp nói nhiều chuyện riêng tư của lãnh đạo như vậy.


“Cậu nói chiều nay cậu ấy vẫn còn truyền nước sao?” Mục Dương nhớ đến vết kim tiêm trên mu bàn tay Lục Cảnh Châu, không nhịn được nâng cao giọng.


“… đúng.” Tiểu Đàm thở dài, “Tôi chỉ là cấp dưới lo lắng cho sức khỏe của Lục tổng, xin ngài đừng bao giờ nhắc đến trước mặt Lục tổng.”


“Tôi sẽ không… Dù sao cũng có thể có hợp tác kinh doanh, nên tôi cũng chỉ hỏi thôi.” Mục Dương bây giờ chỉ muốn hút một điếu thuốc để giảm bớt sự bực bội không rõ nguyên nhân của mình, anh gần như không kìm được hơi mà chất vấn, “Không phải, cậu ấy vốn đã bị bệnh đang truyền nước, tại sao còn phải để cậu ấy đến vào buổi tối?”


Tiểu Đàm nghe cũng thấy oan ức, trong lòng thầm thì, trời ơi anh ta chỉ là một người làm công ăn lương thì có tư cách gì mà xen vào dự án của sếp? Nghe thấy lời chất vấn trách móc của người đàn ông trong điện thoại, anh ta vẫn không nhịn được nghĩ đối tác kinh doanh nào mà lại quan tâm đến sức khỏe của Lục tổng như vậy.


“Tôi cũng đã khuyên rồi anh ơi, chỉ là Lục tổng nói tối nay rất quan trọng nhất định phải đi.” Tiểu Đàm thở dài, “Ngafi cũng biết tôi là cấp dưới thực ra cũng không có quyền can thiệp…”


“Được rồi không sao.” Mục Dương tự biết mình đã quá lời, không kiểm soát được cảm xúc, coi một trợ lý của người khác làm kênh xả giận, anh hắng giọng để giữ thể diện cho mình, “Tôi biết đó không phải là vấn đề của cậu, chỉ là tối nay cậu ấy sốt quá nặng, sức khỏe cũng là vốn cách mạng, dù sao cậu ấy cũng có địa vị cao, quyền lực lớn, lần sau nếu còn như vậy, cậu thực sự phải khuyên nhủ Lục tổng của các cậu thật tốt, không có sức khỏe thì làm sao mà đàm phán kinh doanh.”


“Vâng anh ơi.” Tiểu Đàm chỉ có thể thành thật đồng ý, nhưng trong lòng lại nghĩ ai mà khuyên nổi.


Mục Dương cúp điện thoại xong đột nhiên thấy hơi đau đầu, anh đặt tay lên ban công hút một điếu thuốc, nhìn ánh đèn đường yếu ớt dưới lầu, một lúc sau mới chửi thề một tiếng. Anh không biết tối nay quan trọng ở điểm nào, nhưng anh đương nhiên sẽ không tự luyến đến mức nghĩ rằng Lục Cảnh Châu đến vì mình, dù sao tính cách của đối phương thế nào, anh luôn rõ.


Nghiêm túc tự giác, đã hứa thì nhất định sẽ làm được.


Mục Dương không biết đã hút bao nhiêu điếu thuốc, khi hút xong gói lại bằng giấy rồi vứt vào thùng rác thì đột nhiên dừng lại một chút, trước đây anh trốn Lục Cảnh Châu hút thuốc cũng làm như vậy, nhưng bây giờ đã lâu không gặp, khi lại ở trong lãnh địa của đối phương, anh vẫn sẽ vô thức làm ra hành động như vậy.


Anh mặt không cảm xúc nhìn thùng rác, một lúc sau tự lẩm bẩm một câu Lục Cảnh Châu là đồ ngốc, rồi mới ném cuộn giấy vệ sinh bọc tàn thuốc vào.


Ngày hôm sau, đúng giờ sinh học, Lục Cảnh Châu liền thức dậy.


Một đêm trôi qua hắn đã hạ sốt gần hết, tuy không biết có còn sốt lại hay không, nhưng bây giờ đầu không còn cảm giác đau nhức dữ dội nữa. Khi tỉnh dậy, trên tủ đầu giường vẫn còn một chậu nước, khăn đặt trên thành chậu, Lục Cảnh Châu dừng lại một chút rồi mới nhớ ra hành động đột ngột của mình tối qua.


Chắc là sốt đến mức đầu óc mơ hồ mới nói ra những lời như vậy.


Chỉ là đợi hắn rửa mặt xong đi ra ngoài thì không ngờ có người lại ngủ trên ghế sofa của mình, có lẽ vì ghế sofa hơi chật, đối phương nhíu mày nhẹ ngủ có vẻ không thoải mái, hai chân dài lại vắt ngang trên tay vịn ghế sofa.


Hắn không ngờ Mục Dương lại thực sự ở đây canh gác cả đêm, cùng mình trải qua đêm nay. Trong khoảnh khắc trăm vị lẫn lộn, có những điều hắn không dám nghĩ sâu, dù sao thế giới của đối phương muôn màu muôn vẻ, còn thú vị hơn cuộc sống của mình rất nhiều, những người có thể gặp cũng chỉ nhiều hơn chứ không ít đi, hắn hiểu tính cách của Mục Dương, cũng không mong cầu sau khi mình rời đi đối phương còn có tình cảm khác với mình.


Chỉ cần như vậy, đã đủ mãn nguyện rồi.


Sợ bế lên giường sẽ làm người ta tỉnh giấc, Lục Cảnh Châu lấy gối và chăn từ trong phòng ra cho anh, sau khi sắp xếp ổn thỏa lại yên lặng nhìn người trước mặt rất lâu, cho đến khi điện thoại hiện lên nhắc nhở sự kiện hôm nay, hắn mới nhẹ nhàng đóng cửa rời đi.


………


“Alo, Tiểu Đàm.”


“Lục tổng, hôm nay ngài đỡ hơn chưa? Tôi nghe nói tối qua ngài lại sốt rồi.”


“Ừm tạm thời không sao.” Giọng Lục Cảnh Châu vẫn còn hơi khàn, nhưng tốt hơn giọng mũi hôm qua một chút, “Nửa tiếng nữa anh gọi một phần bữa sáng của Lăng Lung Các đưa đến nhà tôi.”


“Ừm? Hôm nay ngài nghỉ sao, vậy có cần tôi đến tận nơi không…?”


“Không phải, cho người khác.”


Bên Tiểu Đàm gần như ngừng lại rõ ràng một lúc lâu, dù sao có người ở lại nhà Lục Cảnh Châu qua đêm đã rất kỳ lạ rồi, tính chất mối quan hệ giữa Bạch Ngọc Hà và Lục Cảnh Châu anh ta cũng rõ, anh ta hiếm khi không nhịn được buôn chuyện một chút: “Là người đã chăm sóc Lục tổng tối qua sao…?”


Lục Cảnh Châu khi lái xe, nhìn đèn giao thông khẽ nhíu mày: “Sao anh biết…?”


“Tối qua tôi gọi điện cho ngài mãi không ai nghe máy, sau đó vị này…” Khi Tiểu Đàm định nói cách xưng hô, mới nhớ ra mình quên hỏi tên người đàn ông nghe điện thoại tối qua.


“Anh ấy nghe điện thoại sao? Anh đã nói gì?”


“Không nói gì… Chỉ là hỏi có cần đến đón ngài không.” Tiểu Đàm lén lút giấu đi chuyện mình suýt nữa nói quá nhiều tối qua, “Nhưng Lục tổng… cậu ấy còn lo lắng cho sức khỏe của ngài nữa,”


Tim Lục Cảnh Châu đột nhiên đập mạnh hai nhịp, chỉ là những lời Tiểu Đàm nói tiếp theo lại dội một gáo nước lạnh vào hắn.


“Tôi thấy lời đối phương nói vẫn có lý, sức khỏe là vốn cách mạng, dù sao Lục tổng ngài không chăm sóc tốt sức khỏe của mình, cũng ảnh hưởng đến việc đàm phán kinh doanh phải không, sau này nếu sức khỏe không tốt mà lại có những buổi xã giao quan trọng như vậy thì hãy gọi tôi đi cùng, cũng khó tránh khỏi phiền phức…”


Bình Luận

0 Thảo luận