Sáng / Tối
Không lâu sau khi bữa ăn kết thúc, Trương Lận nhận được một cuộc điện thoại, là bên kia gọi anh ta đi chơi trò chơi kịch bản, còn nói đã gửi tin nhắn cho Mục Dương mà không thấy trả lời. Trương Lận chỉ liếc nhìn anh một cái, thấy người ngồi đó không nói gì, Trương Lận tặc lưỡi hiểu ý giúp Mục Dương từ chối nói rằng anh có việc.
“Tôi đi làm, không xem tin nhắn.” Mục Dương giải thích mà không hề nhấc mí mắt.
“Chỉ thấy tin nhắn của tôi thôi sao?” Trương Lận lười bóc mẽ anh, “Tôi đi trước đây, cậu về nhà luôn sao?”
“Ừm, cậu đi trước đi, lát nữa tôi thanh toán.”
Trương Lận đứng dậy ném cho anh một hộp kẹo cao su: “Đừng nhịn, hút xong nhai hai viên, trước đây tôi có một người yêu cũng ghét mùi thuốc lá khi hôn.”
Mục Dương nhìn hộp kẹo cao su, một lúc sau mới bật cười: “Mẹ kiếp, cậu đúng là biết che đậy.”
Trương Lận nhún vai rồi rời đi, bàn ăn lập tức trống rỗng. Mục Dương uống một ngụm nước dựa vào lưng ghế, nhìn những người qua lại trên đường, tay anh vuốt ve hộp kẹo cao su, một lúc sau anh mới bực bội châm một điếu thuốc.
Khoảnh khắc nicotine tràn vào phổi, anh cảm thấy máu bắt đầu lưu thông trở lại, giống như khoảng trống đau đớn trong quá khứ đã được lấp đầy hoàn toàn, ngũ tạng lục phủ đều trở nên thỏa mãn.
Mục Dương không thể nói rõ mình đang nghĩ gì, nhưng có một sự thật anh rất rõ ràng, anh rất thích Lục Cảnh Châu, nhưng sự kiểm soát của Lục Cảnh Châu cũng thực sự khiến anh đôi khi cảm thấy bị kìm nén. Bởi vì phần lớn thời gian Lục Cảnh Châu thậm chí không cần yêu cầu mạnh mẽ, bản thân anh sẽ tự động nghe lời để làm hài lòng.
Suy cho cùng vẫn là vì Lục Cảnh Châu quá hoàn hảo, quá tốt. Hắn đã cho anh tất cả những gì mình từng mong muốn, sự giúp đỡ trong học tập và công việc, sự chăm sóc chu đáo trong cuộc sống, anh vừa cảm thấy tìm thấy cảm giác thuộc về và tình yêu đã mất từ lâu ở Lục Cảnh Châu, nhưng một mặt lại tự kìm nén bản thân vì những ham muốn bất chợt trong lòng, dường như chỉ cần nghĩ đến việc làm trái lời Lục Cảnh Châu, cảm giác tội lỗi sẽ tự nhiên nảy sinh.
Nhưng đúng như Trương Lận đã nói, anh là một người độc lập, không chỉ vậy anh thậm chí còn hơn Lục Cảnh Châu hai tuổi.
...
Mục Dương hiếm khi đi tàu điện ngầm về, giờ này tuyến Central Line đông nghịt người, ngay cả những chiếc ghế bẩn hơn cả bồn cầu công cộng ngoài trời cũng chật kín, vốn dĩ tuyến này không có điều hòa không khí cũng không lưu thông, Mục Dương chen chúc trong đó khó chịu đến chết, ngửi thấy mùi hôi của tàu điện ngầm cũ kỹ, chưa đi được hai trạm anh đã ra ngoài bắt taxi.
Khi anh về nhà Lục Cảnh Châu vẫn chưa về, Mục Dương cuộn mình trên ghế sofa chơi điện thoại một lúc, đang định gọi cho Lục Cảnh Châu thì cửa mở ra.
“Anh tưởng em sẽ về trước anh.”
“Hôm nay tan làm muộn một chút, vừa về trường nói chuyện luận văn với giáo sư.” Lục Cảnh Châu đặt túi xuống không ngồi, đi thẳng về phía bếp, “Tối nay các anh ăn gì?”
“Một nhà hàng Ấn Độ, hương vị bình thường.”
Mục Dương co chân lại, không biết mở lời hỏi về cuộc trò chuyện giữa Lục Cảnh Châu và Chu Thiếu An đêm đó như thế nào, anh do dự một lúc, đang sắp xếp từ ngữ thì một bát trái cây trộn được đặt trước mặt anh trên bàn.
“Ăn chút trái cây đi.”
“Ở đâu ra vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mac-cau&chuong=43]
Anh nhớ trong nhà chỉ còn một hộp nho thôi mà.”
“Em mua trên đường về, nhưng anh bình thường không thích ăn trái cây, nên em làm như vậy.” Lục Cảnh Châu tự nhiên xiên một miếng xoài đưa đến miệng Mục Dương, “Em vừa nếm thử, khá ngọt.”
Mục Dương nếm một miếng: “Cũng được, không ngọt bằng em.”
Lục Cảnh Châu nhướng mày không nói gì, lời nói của Mục Dương nghe là biết trước đây không ít lần nói với những người yêu cũ, nói ra là được.
Nhìn Mục Dương ăn hết trong ba hai miếng, hắn rót cho Mục Dương một cốc nước, sau đó đứng dậy đi vào trong nhà: “Ăn chậm thôi đừng nghẹn, em đi lấy quần áo đã giặt hôm qua đây."
Thấy đối phương định đi vào phòng tắm, Mujc Dương vẫn còn ngậm trái cây chưa nhai xong trong miệng, vội vàng nắm lấy tay Lục Cảnh Châu: "Khoan đã, Lục Cảnh Châu... Anh muốn nói chuyện với em một chút."
Lục Cảnh Châu hơi bất ngờ, nhưng vẫn ngồi lại ghế sofa: "Có chuyện gì vậy?"
"Anh vẫn luôn muốn hỏi... có phải em không thích Trương Lận và Chu Thiếu An không?"
Lục Cảnh Châu trầm mắt xuống: "Không nói đến thích hay không thích, có chuyện gì vậy?"
Mục Dương cảm thấy hai người họ phải nói rõ ràng: "Anh biết em không ưa bạn bè của anh, nhưng anh đã nói với em từ rất lâu rồi rằng anh có mối quan hệ rất tốt với họ. Bỏ qua những chuyện khác, họ rất tốt với anh và đã giúp đỡ anh rất nhiều... Mọi người đều nói ngày càng ít thấy anh, bản thân tôi cũng cảm thấy dần dần không còn giao tiếp xã hội nữa."
Lục Cảnh Châu nhìn Mộc Dương, đột nhiên hiểu ra lời thỉnh cầu trong lời nói của anh: "Anh muốn quay lại cuộc sống trước đây sao?"
"Chỉ là đơn thuần đi chơi với bạn bè thôi, chứ đâu phải làm chuyện bậy bạ."
"Trương Lận đã nói gì với anh?"
Mục Dương không ngờ đối phương lại đoán ra ngay: "Cũng không có gì, chỉ là nói anh sau khi yêu đương thì không còn đi chơi với bạn bè nữa."
"Anh thấy cuộc sống hiện tại thế nào?" Lục Cảnh Châu đột nhiên hỏi một câu hỏi không liên quan khác.
"Rất tốt."
"Vậy anh không hài lòng điều gì? Em hạn chế cuộc sống của anh sao?" Lục Cảnh Châu nhìn anh một cách bình thản, nhưng trong mắt lại không thể hiện cảm xúc, "Mục Dương, anh thực sự nghĩ cuộc sống trước đây của anh thú vị sao?"
"Ý gì?" Mục Dương nhíu mày.
"Anh hiểu ý em mà."
Có lẽ là nhìn thấy Lục Cảnh Châu lạnh lùng nhìn mình, Mục Dương không hiểu sao, cảm thấy như trong mắt đối phương, họ thấp kém hơn. Lục Cảnh Châu chưa bao giờ chấp nhận những người xung quanh mình, vậy thì làm sao có thể chấp nhận mình? Hiện tại anh rất thích Lục Cảnh Châu, Lục Cảnh Châu cũng đủ tốt với anh, anh có thể lựa chọn thay đổi và nhượng bộ theo yêu cầu của đối phương, nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại như vậy, khi tất cả những lựa chọn anh đưa ra đều trái với ý muốn của mình, liệu anh có thực sự không có ngày cãi vã với Lục Cảnh Châu không?
"Lục Cảnh Châu, em đừng có nói bóng gió như vậy. Anh chỉ muốn nói với em rằng đôi khi anh cũng cần ra ngoài thư giãn, và anh cũng không muốn em cứ mãi ghét bỏ bạn bè của anh. Em có vòng bạn bè của em, anh cũng có của riêng anh. Anh chưa bao giờ can thiệp vào vòng bạn bè của em một chút nào, cũng chưa bao giờ yêu cầu em không qua lại với ai, nhưng tại sao em lại muốn Chu Thiếu An và những người khác không tiếp xúc với anh?"
"...Anh ta nói với anh sao?"
"Vậy là em thực sự đã nói câu đó với cậu ấy?" Mục Dương hơi tức giận, vốn dĩ lời của Trương Lận chỉ là nghe một nửa, nhưng không ngờ Lục Cảnh Châu lại thực sự muốn kiểm soát giao tiếp xã hội của mình, "Em không phải là muốn thế giới của anh chỉ có mình em chứ?"
Lục Cảnh Châu nắm lấy cổ tay anh hơi mạnh, trái tim trong khoảnh khắc này như bị đổ mực, chảy ra toàn là máu đen, hắn gần như không thể kiểm soát hành vi của mình. Hắn phải tốt với Mục Dương đến mức nào thì Mục Dương mới từ bỏ những giao tiếp xã hội vô nghĩa đó? Nếu có thể, Lục Cảnh Châu thực sự muốn nói thẳng ra rằng hắn ghét và kinh tởm, giống như trước đây hắn ghét cuộc sống riêng tư của Mục Dương, cũng ghét vòng bạn bè của anh.
Phóng đãng, xa hoa, hưởng thụ tột độ, nói tục chửi bậy, vô trách nhiệm, những kẻ công tử bột đáng thương và đáng buồn.
Uống rượu, đánh bài, cờ bạc, nhảy nhót, trốn học, trượt môn, tìm người viết hộ, ganh đua những món đồ xa xỉ mới nhất ở cửa hàng, hôn hít bừa bãi với người lạ trong quán bar, chi phí phá thai thậm chí chỉ bằng hai chiếc túi mới, chỉ cần nghĩ đến đây cũng là quá khứ của Mục Dương là hắn đã thấy nghẹn thở.
Mộc Dương đã ngủ với bao nhiêu người đàn ông trước hắn? Đã tán tỉnh bao nhiêu người? Đã yêu bao nhiêu người? Nói chuyện 3p với Chu Thiếu An đơn giản như việc ngày mai ăn gì.
Nếu có thể làm lại từ đầu, Lục Cảnh Châu cũng không muốn bị sự chiếm hữu khó chịu và áp bức này thao túng, càng không muốn bị Mục Dương thu hút.
"Nếu em nói phải thì sao, Mục Dương." Lục Cảnh Châu hơi nheo mắt lại, giọng điệu lạnh lùng và mang theo sự chất vấn cưỡng chế, "Nếu em nói em không muốn anh và Chu Thiếu An ở cùng nhau, anh sẽ làm gì?"
Mục Dương cảm thấy Lục Cảnh Châu trước mặt ngày càng xa lạ, những cảm xúc mà đối phương tuôn ra không phải là những gì anh từng thấy ở hắn, thậm chí còn mang theo mũi nhọn sắc bén đâm vào mình. Khí chất lạnh lùng cấm dục thường ngày lúc này trở nên như cơn gió lạnh buốt của mùa đông khắc nghiệt, khiến anh rợn sống lưng.
"Em muốn xem anh làm gì? Lục Cảnh Châu, thế giới của anh sẽ không chỉ có một người."
Sau ngày hôm đó, anh và Lục Cảnh Châu rơi vào chiến tranh lạnh, đối phương đi sớm về khuya chỉ để lại cơm đã nấu sẵn. Mỗi ngày khi ăn, Mục Dương đều cảm thấy mình nên xin lỗi Lục Cảnh Châu.
Nhưng một khi xin lỗi, anh lại cảm thấy mình rơi vào vòng luẩn quẩn trước đây, cái vòng luẩn quẩn mang tên áp lực chiều chuộng, cái cảm xúc mang tên tội lỗi. Mặc dù anh luôn tự an ủi mình rằng anh thích Lục Cảnh Châu trước, anh đáng bị như vậy, Lục Cảnh Châu tốt với anh như thế, anh nên cúi đầu trước, nhưng mỗi ngày nhìn thấy Lục Cảnh Châu về nhà rồi đóng chặt cửa phòng, anh cảm thấy mọi thứ lại trở về như trước.
Chỉ là mấy ngày nay anh cũng rất bận, cộng thêm việc liên tiếp đi hai buổi trình diễn thời trang, buổi tối lại phải tham gia after party, thời gian đều được lấp đầy khiến anh không có cơ hội để thảo luận những chuyện này với Lục Cảnh Châu nữa.
Thật ra, chỉ khi ở after party anh mới cảm thấy thoải mái nhất, có quá nhiều nam thanh nữ tú xinh đẹp, đa số đều tiếp cận với mục đích, dù là về sự nghiệp, cuộc sống hay thể xác. Cũng có một số người mẫu và người nổi tiếng khi uống rượu nhẹ giữa buổi tiệc đã ném cho anh những cành ô liu mập mờ, mỗi khi như vậy, Mục Dương lại nhớ về bản thân mình trước đây.
Nếu anh không quen Lục Cảnh Châu, hôm nay anh sẽ đưa ai về?
Có quá nhiều vẻ đẹp, Mục Dương nhìn không kịp, nhưng thời gian dừng lại không lâu, thực sự không có nhiều tâm trí để thưởng thức, nếu là bình thường anh chắc chắn sẽ trêu chọc vài câu.
Buổi after party này còn chưa kết thúc hẳn, anh đã bắt taxi rời đi, thời gian đã gần mười hai giờ, nhưng điều anh không ngờ là khi anh về thì Lục Cảnh Châu vẫn chưa về nhà. Cửa phòng ngủ hé mở, bên trong tối đen như mực, Mục Dương cảm thấy trong lòng có chút nghẹn ngào khó chịu, đây có phải là lần trước Lục Cảnh Châu đợi anh mà không nói một lời nào không?
Anh tự an ủi mình rằng có thể đối phương có việc, thư viện thức trắng đêm sẽ về muộn, nhưng Mộc Dương tắm xong ra cũng chưa thấy Lục Cảnh Châu, anh có chút lo lắng muốn cầm điện thoại gọi cho đối phương, nhưng cửa lại đột nhiên bị mở ra.
Lục Cảnh Châu rũ mắt, mặt hơi đỏ, như thể đã uống một chút rượu, hắn chỉ nhìn Mục Dương một cái rồi quay đầu đi.
"... Em đi đâu vậy? Em uống rượu sao?" Mộc Dương không nhịn được mở lời trước.
Lục Cảnh Châu không nói gì, khi anh đi ngang qua mình sau khi thay giày, Mục Dương ngửi thấy trên người đối phương có mùi nước hoa nữ tính nhẹ nhàng, không phải là mùi của Lục Cảnh Châu, trái tim anh như đột nhiên rơi từ trên cao xuống đất.
"Em ở cùng ai?"
Lời tác giả:
Anh Lục bề ngoài lạnh lùng, đối với người ngoài có vẻ ôn hòa, nhưng thực ra sau khi yêu đương thì bản tính được kích hoạt, là người có tính chiếm hữu và mưu mô rất mạnh (bushi
Bạn không hiểu ý nghĩa gì, vậy để tôi dạy bạn
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận