Sáng / Tối
"Cậu bị sao vậy Lu?"
Gabriel nhìn Lục Cảnh Châu đang ngồi trước máy tính không nói một lời, cả người như rơi vào hầm băng, sau một lúc lâu vẫn không nhịn được mở lời.
Mấy ngày nay Lục Cảnh Châu tuy bên ngoài không thể hiện nhiều thay đổi, nhưng cậu đủ hiểu đối phương, thoát khỏi việc học và công việc, Lục Cảnh Châu thỉnh thoảng lơ đãng và im lặng đều khiến cậu cảm thấy không ổn, tuy Lục Cảnh Châu luôn nói không có gì, nhưng cậu lại có thể cảm nhận được sự thay đổi lớn trong cảm xúc của đối phương.
"Là bà nội cậu sao?"
"Không phải, không có gì."
"Cậu có thể đừng nói câu này nữa không, cậu có chuyện gì mà có thể lừa được tôi sao?" Gabriel tặc lưỡi một tiếng, thấy Lục Cảnh Châu vẫn không mở lời, cậu suy nghĩ một lúc rồi trợn tròn mắt, "Cậu và Caleb cãi nhau sao?"
Lục Cảnh Châu ngước mắt nhìn cậu một cái.
"Tôi biết ngay, cậu học hành và công việc không có gì đáng lo, trừ những cái đó ra, chỉ còn lại chuyện tình cảm của cậu thôi."
Lục Cảnh Châu không nói gì. Kể từ ngày đó, hai người gần như không nói chuyện nữa, những lời Mục Dương nói khi rời đi với đôi mắt đỏ hoe, khiến hắn gần như mỗi khi nghĩ đến đều cảm thấy đau nhói trong lồng ngực, trong đầu không ngừng phát đi phát lại câu "không đồng ý", giống như một con dao không sắc bén từ từ cắt vào trái tim, buộc hắn phải cảm nhận rõ ràng nỗi đau bị lăng trì.
Mục Dương không đến tìm hắn nữa, hắn cũng chỉ làm tốt công việc của mình mỗi ngày rồi rời đi, hắn có rất nhiều việc trong mùa tốt nghiệp, đi sớm về muộn cũng là chuyện bình thường. Thỉnh thoảng về rất muộn, Mục Dương đã đóng cửa phòng, dù hai người có nhìn nhau cũng không ai chủ động nói chuyện.
Dù có ngửi thấy mùi gì trên người Mục Dương, hắn cũng chỉ im lặng trở về phòng, hắn không muốn can thiệp vào các mối quan hệ xã hội của Mục Dương nữa, cũng mệt mỏi khi phải cố gắng chứng minh vị trí của mình trong lòng đối phương.
Vì câu trả lời đã quá rõ ràng.
"Yêu nhau cãi nhau là chuyện bình thường... Hai người bình tĩnh lại là được." Gabriel vỗ vai hắn, "Nhưng tại sao lại cãi nhau vậy? Cậu đối xử với anh ấy tốt như vậy, việc nhà đều làm hết, gần như thay đổi đủ kiểu để nấu ăn cho anh ấy mỗi ngày, bình thường làm gì cũng nghĩ đến anh ấy, ngay cả chuyện đã quyết định về nhà sau khi tốt nghiệp cũng vì anh ấy mà thay đổi, cậu còn cãi nhau với mẹ cậu, sao đột nhiên lại như vậy?"
Gabriel trực giác là vấn đề của Caleb, nhưng cũng có thể nói cậu thiên vị, dù sao đã quen Lục Cảnh Châu lâu như vậy, cách đối nhân xử thế vẫn rất rõ ràng, đối phương hầu hết thời gian đều hoàn hảo như một AI, ngay cả khi yêu cũng là một người bạn trai mẫu mực, thích một người thì thật lòng đối xử tốt với người đó.
Lục Cảnh Châu dừng tay gõ phím, một lúc sau mới lạnh nhạt mở lời: "Anh ấy không thích tôi quản anh ấy."
"Quản anh ấy?" Gabriel ngẩn người.
Lục Cảnh Châu chỉ tóm tắt đơn giản sự việc, rồi không nói gì nữa.
Hắn hiểu rõ hơn ai hết rằng những ham muốn kiểm soát bệnh hoạn của mình bắt nguồn từ sự bất an sâu thẳm trong lòng, hắn không có được cảm giác an toàn từ Mục Dương. Mối quan hệ của họ hỗn loạn và mơ hồ, bắt đầu một cách bất ngờ và lộn xộn, thậm chí ở Mục Dương hắn chưa bao giờ nhận được một câu "bạn trai", điều hắn có thể nghe được chỉ là "bạn cùng phòng".
Hắn cố gắng né tránh, nhưng quá khứ của Mục Dương mãi mãi là một cái gai trong lòng hắn. Trước khi quen hắn, cuộc sống của đối phương tràn ngập tình dục, hắn không biết Mục Dương đã ngủ với bao nhiêu người, và có bao nhiêu mối quan hệ chưa từng cắt đứt, ngay từ đầu hắn đã hiểu rõ họ là mối quan hệ giữa báo và giấy trắng.
Vòng bạn bè của Mục Dương trong mắt hắn giống như một cái bể nhuộm, thái độ của họ đối với tình cảm cũng chính là thái độ của Mục Dương đối với tình cảm trong mắt hawn, vì quá khứ của họ đều giống nhau. Hắn luôn cố gắng tin tưởng đối phương, nhưng điều duy nhất khiến hắn cảm thấy được yêu là Mục Dương sẵn lòng ít qua lại với những người đó vì hắn, hành động trong phạm vi lãnh thổ mà hắn đã vạch ra.Gabriel thở dài sau khi nghe xong: "Tôi đã nói ngay từ đầu rồi... hai người không cùng một loại người. Tôi thực sự có thể hiểu cậu từ góc độ của cậu. Thành thật mà nói, tôi chắc chắn sẽ không yêu một player. Mặc dù tôi sẽ không cố ý hỏi về body count của anh ấy, nhưng nếu tôi biết anh ấy có nhiều kinh nghiệm hơn tôi, you know, I'm so jealous."
"Những chuyện này khó nói cho rõ ràng." Gabriel nuốt nước bọt, hỏi câu hỏi mà cậu muốn hỏi nhất: "Cậu sắp tốt nghiệp rồi, vậy cậu có ở lại không?"
"Có lẽ vậy, tôi đã quyết định rồi." Lục Cảnh Châu nhìn vào góc đếm số chữ của luận văn thống kê, một lúc sau mới nói lại, "Có lẽ một ngày nào đó sau này chúng tôi sẽ làm lành, tôi cũng không biết..."
Chỉ cần Mục Dương chịu bước một bước về phía hắn, hắn sẽ sẵn lòng đi chín mươi chín bước còn lại cho anh.
Gabriel nhìn ánh sáng màn hình phản chiếu trên kính của Lục Cảnh Châu, sau đó nhấp một ngụm cà phê: "Điều tôi tò mò nhất là, rốt cuộc hai người đã đến với nhau như thế nào?"
Mấy ngày nay nhiệt độ ở London đột ngột giảm mạnh, Mục Dương mỗi ngày ra ngoài đều cảm thấy lạnh cóng vì gió.
Cơ thể lạnh thì thôi, trái tim còn lạnh hơn. Anh không biết đã bao lâu rồi không nói chuyện với Lục Cảnh Châu, đối phương dường như quyết tâm không để ý đến mình. Mặc dù mỗi ngày đối phương vẫn quen thuộc bao hết mọi việc nhà, nhưng hai người nhiều nhất chỉ có một cái nhìn thoáng qua trong phòng khách vào buổi tối rồi thôi, Lục Cảnh Châu sẽ nhanh chóng dời ánh mắt đi với vẻ mặt vô cảm.
Khi kỳ tốt nghiệp đến gần, thời gian đối với hai người gần như đang đếm ngược, nhưng vào thời điểm quan trọng này họ lại cãi nhau. Đêm đó anh thực sự rất tức giận, đặc biệt là khi nghe Lục Cảnh Châu phủ nhận tất cả mọi thứ của mình, anh không kìm được mà nói ra những lời khó nghe hơn.
Hôm nay Mục Dương không đi thực tập, sau khi tan học ở trường, anh ghé quán cà phê gần đó mua đại một cái bánh mì và một ly latte coi như giải quyết bữa trưa. Buổi chiều anh rảnh rỗi không có việc gì làm, bạn bè đều đang đi học, bình thường anh sẽ về nhà ngồi lì hoặc đến thư viện trường của Lục Cảnh Châu tìm hắn, nhưng bây giờ anh sợ nhìn thấy Lục Cảnh Châu, vừa nghĩ đến ánh mắt lạnh như băng ba thước của đối phương là anh lại khó chịu, còn hơn cả sự chán ghét của đối phương trước đây khiến anh nghẹt thở.
Ít nhất Lục Cảnh Châu trước đây dù thế nào cũng có cảm xúc với mình, bây giờ thì không còn gì cả.
Anh đang buồn rầu vì buổi chiều không có việc gì làm, thì nhận được một tin nhắn ở thư viện, là của Kim Mao hỏi anh bây giờ có rảnh không, có thể giúp mình chuyển nhà không. Kể từ khi nói với Kim Mao rằng mình có người yêu, Kim Mao ít khi nói chuyện với anh, hai người chỉ giữ liên lạc bằng cách like bài trên IG.
Nếu không phải Kim Mao nhắc đến, anh suýt nữa đã quên rằng Kim Mao nói thuê ngắn hạn, sao lại thuê lâu đến vậy. Nhưng anh rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, nhanh chóng đồng ý, dù sao trước đây Kim Mao cũng đã giúp anh.
Mục Dương bắt taxi về, cửa nhà Kim Mao đã mở sẵn chờ anh, bên trong hầu hết các túi lớn nhỏ đều đã được dọn dẹp xong, chỉ cần mang những thùng này xuống là được.
Đợi hai người mang hết đồ xuống lầu, Mục Dương mồ hôi nhễ nhại, bị gió thổi vào vừa lạnh vừa nóng, có chút muốn hắt hơi. Kim Mao thấy anh mệt đến vậy, để cảm ơn còn đi đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua nước đưa cho anh, tiện thể lau mồ hôi trên trán cho anh.
Mục Dương vặn nắp chai nước trong tay uống liền hai ngụm, đợi xe chuyển nhà mà Kim Mao đã hẹn đến đón, hai người đứng dưới lầu trò chuyện một lúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mac-cau&chuong=49]
Kim Mao hỏi về chuyện tình cảm của anh, Mục Dương nhắc đến những chuyện này thì sắc mặt khó coi, chỉ nói không muốn nói những chuyện này, Kim Mao nhìn thấy tình hình này thì hiểu ngay, dù sao đối phương chơi bời là điều ai cũng biết, bây giờ chắc chắn là đã chán ghét mối quan hệ yêu đương một đối một này rồi.
Anh ta nháy mắt với Mục Dương, hỏi anh rốt cuộc là tình hình thế nào.
Mục Dương uống nước xong bực bội lấy thuốc lá ra, tay kia đút túi nhìn những người qua lại, dù sao Lục Cảnh Châu giờ này cũng sẽ không về, dù có về cũng sẽ không quản anh nữa: "too possessive. (quá chiếm hữu)"
"I see, u need freedom. (Tôi hiểu, cậu cần tự do)" Kim Mao cũng lấy thuốc lá ra, khi Mục Dương định châm lửa, anh ta đưa đầu thuốc lá của mình đến trước đầu thuốc lá của Mục Dương, "can I have a puff? (Tôi có thể mượn lửa không?)"
Mục Dương nhún vai, một tay che chỗ giao nhau của hai đầu thuốc lá, để tránh gió thổi tắt lửa, một tay cọ vào bánh xe bật lửa, rất nhanh lửa đã cháy trong đầu thuốc lá. Anh hít một hơi thật sâu, khi nicotine tràn vào phổi, anh cảm thấy tảng đá trong lòng cuối cùng cũng nới lỏng một chút.
Kim Mao cũng là một tay lão luyện trong việc tán tỉnh, khoảnh khắc điếu thuốc được châm, đối phương dùng đầu thuốc lá cọ vào đầu thuốc lá của mình một cách mờ ám, còn nhướn mắt nhìn mình: "do u have any plan? (cậu có kế hoạch gì không?)"
"nah." Mục Dương lười biếng nhìn Kim Mao, sau đó nhả khói.
Kim Mao nhếch mép, nghiêng đầu: "so do u wanna freedom tonight? (Vậy tối nay cậu muốn tự do không?)"
Mục Dương hơi nheo mắt nhìn người đàn ông tóc vàng mắt xanh trước mặt, nhưng vào khoảnh khắc này anh thậm chí còn không thể nhớ lại đối phương đã từng như thế nào trên giường.
Kim Mao nhìn ánh mắt của Mục Dương, cảm thấy gợi cảm đến chết người, dường như biết Mục Dương đang suy nghĩ gì, anh ta liếm môi ghé sát tai đối phương, sau đó hạ giọng: "take some of the weight off ur shoulder, sex isn’t the same as love. (Đừng quá nặng nề, tình dục không giống tình yêu.)"
……..
"Sao cậu không nói gì vậy?" Giọng nam trong điện thoại có chút nghi hoặc, "Cậu còn bao lâu nữa thì đến?"
Gabriel cầm điện thoại, nhìn bóng dáng quen thuộc dưới chung cư của Lục Cảnh Châu, và người đàn ông đang thì thầm mờ ám với hắn, cậu hít một hơi thật sâu: "....… Cậu gì Lu?"
"Tôi hỏi cậu còn bao lâu nữa thì đến? Mọi người đều đã đến đủ rồi."
"Tôi đã đến chung cư của cậu rồi, sắp đến rồi."
Lục Cảnh Châu không hỏi thêm gì nữa mà cúp điện thoại, Gabriel khóa điện thoại lại, mấy lần muốn mở miệng gọi người trước mặt, nhưng khi thấy Mục Dương cùng người đàn ông tóc vàng trước mặt lên xe, cậu nắm chặt tay, một lúc lâu sau mới quay người rời đi.
Cậu sẽ không tùy tiện suy đoán mối quan hệ của người khác khi chưa xác nhận, nhưng vẫn không kìm được cảm thấy khó chịu vì sự hy sinh của Lục Cảnh Châu.
Mục Dương đã từ chối lời đề nghị làm tình của Kim Mao, mặc dù anh và Lục Cảnh Châu đang cãi nhau không vui, nhưng không có nghĩa là anh và Lục Cảnh Châu đã chia tay và trong lòng có chỗ trống, hơn nữa trong lòng đã có người khác mà lại lên giường với người khác thì thật khó chịu. Anh đơn thuần chỉ vì rảnh rỗi cộng thêm sau đó trò chuyện những chuyện khác thấy vui vẻ, nên tiện thể cùng đi xem nhà mới của Kim Mao.
Nhà mới của Kim Mao khá gần nhà Trương Lận, chỉ cách hai con phố nhỏ. Mục Dương giúp Kim Mao dọn dẹp cơ bản trong nhà, rồi đi về phía nhà Trương Lận. Trước khi đi, Trương Lận còn nói anh đến đúng lúc, chúc mừng anh được tự do, bị mình mắng một trận.
Anh và Lục Cảnh Châu nhiều nhất cũng chỉ là cãi nhau, sao lại chia tay được? Nhẫn của anh còn chưa làm xong chưa tặng đi, nếu đến cuối cùng Lục Cảnh Châu vẫn không đến tìm anh trước, vậy thì chỉ có thể đợi mình hết giận rồi cầm quà đi cầu hòa thôi.
Đến nhà Trương Lận anh mới hiểu, tại sao đối phương lại nói là chúc mừng anh được tự do, Trương Lận tổ chức một bữa tiệc ở nhà, khi vào thì một đám người đang lắc xí ngầu uống rượu, còn có một số người anh không quen, thấy anh đều chào hỏi.
"Thế nào, tôi nói cậu đến đúng lúc mà."
"Sao cậu không đi bao cả quán bar."
"Ba tôi nói gần đây tiền tiêu quá mức rồi."
"Thằng phá gia chi tử." Mục Dương liếc xéo anh ta một cái, sau đó nhìn thấy Chu Thiếu An đang hút thuốc ở góc.
"Thiếu An gần đây tâm trạng không tốt."
"Tôi biết, haizz."
Mục Dương đi theo Trương Lận đến ghế sofa, anh ngồi xuống chiếu tatami trước ghế sofa, dùng đầu gối chạm vào bắp chân của Chu Thiếu An: "Gần đây thế nào?"
"Cũng được." Chu Thiếu An nhìn anh cười, "Còn cậu, đã chia tay với Lục Cảnh Châu chưa?"
"Chưa chia, đừng nghe Trương Lận nói bậy, chỉ là cãi nhau thôi."
"Vì tôi sao?"
Mục Dương không biết nói thế nào: ".....Không có gì, không có vấn đề gì lớn."
"Xem ra cậu ấy thực sự rất ghét tôi."
"Em ấy chỉ không thích tôi giấu giếm thôi, không liên quan đến cậu Thiếu An." Mục Dương thở dài, "Hơn nữa tôi sẽ không vì em ấy không thích mà không qua lại với các cậu đâu."
Trương Lận nhướn mày: "Nhưng chỉ cần cậu ở bên cậu ấy một ngày, vấn đề này sẽ không thể hòa giải được phải không?"
"......Tôi cũng rất phiền chết tiệt, các cậu rất quan trọng em ấy cũng rất quan trọng." Mục Dương chửi một tiếng, ngả người vào lưng ghế, "Sao lại không thể sống hòa bình với nhau được chứ?"
"Chúng tôi sao lại không thể? Tôi còn giúp cậu theo đuổi cậu ấy, nói tốt về cậu nữa." Trương Lận uống một ngụm rượu lớn, "Là cậu ấy không thích chúng tôi, còn không cho cậu qua lại với Thiếu An, nhưng chúng tôi rộng lượng, sẽ không không cho cậu qua lại với Lục Cảnh Châu, cũng sẽ không bắt cậu chọn một trong hai."
"Đều là lỗi của tôi, hôm đó không nên giữ cậu lâu như vậy." Chu Thiếu An dập tắt điếu thuốc, có chút áy náy nói.
Mục Dương nhíu mày, Chu Thiếu An mới là người vô tội thực sự ở giữa họ: "Nói gì vậy, cậu tâm trạng không tốt tôi sẽ ở bên cạnh cậu, em ấy không hiểu thì thôi."
"Xem ra vẫn là chúng ta quan trọng hơn." Trương Lận ôm lấy vai cậu.
"Đừng bắt tôi nói ai quan trọng hơn nữa."
Mục Dương sắp phát điên rồi, anh muốn uống vài ly rượu, lại sợ về nhà mùi nặng, đành nhịn xuống, ít nhất mùi thuốc lá dễ bay, rượu thì sẽ lên mặt. Nghĩ đến tình hình hiện tại, ang vẫn còn nghĩ đến Lục Cảnh Châu, anh còn tự hỏi mình có thực sự bị pua rồi không.
……..
Họ trò chuyện một lúc, còn chơi vài ván board game. Tiếng nhạc ồn ào trong phòng, tiếng ồn ào của mọi người và tiếng chai rượu va chạm, tất cả đều khiến Mục Dương có một khoảnh khắc như trở về cuộc sống trước đây, không thể nói là có muốn quay về quá khứ hay không, nếu phải nói thì có lẽ là có chút hoài niệm.
Dù sao cũng đã lâu rồi không chơi với một nhóm người như vậy, nhìn chiếc điện thoại lạnh lẽo, không ai hỏi đến, đầu óc bị không khí kích thích càng thêm bực bội, một cảm giác phản kháng trỗi dậy.
Còn có một chàng trai mới đến hỏi xin số liên lạc của anh, đối phương không hề che giấu ánh mắt thiện cảm, gần như viết rõ mục đích lên mặt.
Mẹ kiếp, đây mới là cuộc sống của anh, tự do không bị ràng buộc, có người tỏ tình có người dỗ dành. Lục Cảnh Châu là cái thá gì chứ, quản còn nhiều hơn cả ba mẹ anh, anh chỉ muốn chơi với bạn bè cũng sai sao?
Mục Dương sau đó không kìm được đã uống rượu, càng nghĩ càng thấy tủi thân, đến sau đó khi hút thuốc mắt đã đỏ hoe, suýt nữa làm Trương Lận đi ngang qua giật mình.
Anh vì Lục Cảnh Châu mà từ chối bao nhiêu người, thay đổi bao nhiêu thứ, tại sao cuối cùng trong mắt Lục Cảnh Châu, mình lại vẫn thành ra thế này, mẹ kiếp, nếu có lần nữa anh tuyệt đối sẽ không cần cái gì là bạn cùng phòng mới đến. Anh muốn một mình chơi đến ngày tốt nghiệp, cái quái quỷ tình yêu sét đánh gì đó, anh thực sự ghét chết rồi, từ đầu đến cuối đều là mình mặt dày chạy theo sau đối phương.
Trương Lận không biết những suy nghĩ lộn xộn trong đầu Mục Dương lúc này, chỉ biết người trước mặt vừa uống vừa hút, vừa muốn khóc vừa không, nhìn thấy đều cảm thấy thần kinh. Anh em của anh ta thực sự bị một người đàn ông hành hạ thảm hại rồi.
"Trời ơi, tôi vẫn nên gọi xe đưa cậu về nhà đi, lát nữa đừng có phát điên ở nhà tôi." Trương Lận vừa nói vừa đỡ anh dậy, Lục Cảnh Châu thích quản thì cứ để Lục Cảnh Châu quản đi, chuyện của hai người này tự mình nói rõ.
…….
Khi Trương Lận đưa Mục Dương về nhà, người mở cửa không có biểu cảm gì, chỉ lạnh nhạt nhìn Mục Dương đang được Trương Lận đỡ, sau đó không nói một lời nào mà nhường đường cho họ.
"Cậu ấy tâm trạng không tốt, uống nhiều rồi." Trương Lận đối với Lục Cảnh Châu vẫn còn e dè, bình thường miệng thì hay nói, nhưng khi gặp người thật thì vẫn cười xòa, "Tôi đỡ cậu ấy vào phòng."
Lục Cảnh Châu không nói gì, chỉ quay người về phòng. Mục Dương không say đến mức bất tỉnh nhân sự, chỉ đơn thuần mượn rượu để làm tê liệt thần kinh của mình, nhìn bóng lưng lạnh lùng của Lục Cảnh Châu anh cảm thấy đau lòng như bị hành hạ trong máy xay thịt. Trương Lận cũng không tiện nói gì, chỉ đỡ Mục Dương về phòng rồi rời đi.
Mục Dương nằm trên giường đợi rất lâu mà không thấy Lục Cảnh Châu bước vào, dịu dàng lau sạch người cho anh như trước, nấu một bát canh giải rượu, rồi lặng lẽ ở bên cạnh anh.
Anh nhìn chằm chằm trần nhà đen kịt, cho đến khi mắt lại bắt đầu cay xè đau nhức, một lúc sau mới quay người cuộn tròn lại bắt đầu ho, có lẽ buổi chiều nói chuyện bên ngoài gió quá lớn nên hơi cảm lạnh.
Đêm đó anh không biết mình ngủ thiếp đi lúc nào, cũng không biết ngày hôm sau Lục Cảnh Châu rời đi lúc nào. Sáng hôm sau, trước khi đi làm với cơ thể mệt mỏi, anh vào bếp định rót một cốc nước mang đi, nhưng lại thấy trong nồi có canh lê hầm nóng hổi.
Hơi nóng phả vào mặt, làm khóe mắt anh hơi ướt, một lúc lâu sau Mục Dương mới ôm mặt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận