Sáng / Tối
Ban đầu Minh Lạc còn tưởng là do quang não hỏng.
Cậu hỏi Lê Nguyên Thanh: [Khi nào chúng ta lên mạng thực tế ảo Tinh Võng để luyện tập robot?]
Kết quả là đợi mãi mà không thấy Lê Nguyên Thanh hồi âm.
Cậu bấm bên này, chọt bên kia, còn gửi cả tin nhắn cho gấu nhỏ.
Gấu nhỏ rất nhanh đã trả lời cậu.
Thế là Minh Lạc xác định, không phải quang não hỏng mà có lẽ là do Lê Nguyên Thanh không tiện trả lời.
Dù sao cũng đang ở trên địa bàn của nước địch, hành động chắc chắn cẩn phải thận.
Minh Lạc không nghĩ nhiều, cũng không gửi thêm tin nhắn nào cho Lê Nguyên Thanh nữa, để tránh làm ảnh hưởng đến đối phương.
Mãi cho đến ngày hôm sau, Lê Nguyên Thanh cuối cùng cũng trả lời cậu.
Lê Nguyên Thanh: [Cậu cứ chọn lúc nào rảnh là được, tôi có thể luyện tập cùng cậu bất cứ lúc nào.]
Minh Lạc: [Vậy bây giờ chúng ta lên luôn nhé?]
Lê Nguyên Thanh: [Được.]
Minh Lạc nhanh chóng đăng nhập vào khoang thực tế ảo.
Bên kia, Lê Nguyên Thanh trấn tĩnh đăng nhập vào Tinh Võng, chỉ cần Minh Lạc không nhắc đến chuyện hôm qua thì hắn sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra.
Kết quả là giây tiếp theo, hắn đã thấy Minh Lạc gửi tin nhắn đến.
Minh Lạc: [Đúng rồi, hôm qua anh ăn cơm chưa?]
Lê Nguyên Thanh: “…”
Lê Nguyên Thanh rất sợ thiếu niên lại hỏi thêm một câu "Anh có phải là không có tiền ăn cơm không?". Không nói hai lời, hắn liền dùng tốc độ nhanh nhất gõ chữ: [Tôi có tiền.]
[Hôm qua là do ngoài ý muốn.]
[Cậu không cần chuyển tiền cho tôi đâu.]
Minh Lạc: [Thật sao?]
Mới một ngày mà Lê Nguyên Thanh đã kiếm được tiền rồi sao?
Lê Nguyên Thanh cũng không nói nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp chuyển cho Minh Lạc mười vạn Tinh tệ.
Mười vạn!
Một lúc mà nhiều tiền như vậy!
Minh Lạc chớp mắt, trong lòng thật sự tò mò: [Sao lại nhiều vậy?]
Lê Nguyên Thanh dùng giọng điệu vô cùng bình tĩnh trả lời: [Thi đấu robot trên mạng thực tế ảo.]
Lê Nguyên Thanh: [Tôi đã nói với cậu rồi, tôi cũng biết lái robot.]
Hơn nữa kỹ thuật còn không tồi.
Minh Lạc ngay lập tức hứng thú: [Bây giờ tôi online ngay đây.]
Hai người đăng nhập vào mạng thực tế ảo.
Minh Lạc còn nhớ, khi lần đầu tiên nhìn thấy khoang thực tế ảo trong hoàng cung, cậu đã cho rằng đó là một khoang trị liệu.
Sau khi được Tạ Văn giải thích, cậu mới biết được, hóa ra có thể dùng một cách khác để lên Tinh Võng.
Đây cũng là lý do tại sao Tạ Văn muốn đích thân dạy cậu.
Chiến sĩ Thú Vương của cậu cảm thấy, cậu quá thiếu kiến thức phổ thông của thời đại tinh tế. Thế nhưng "tiểu Minh Lạc" là người đã được học hành đàng hoàng từ mẫu giáo đến đại học, còn cậu bây giờ lại không biết gì cả, sẽ rất dễ khiến người khác nghi ngờ.
Nếu cậu gặp ai cũng nói là mình bị mất trí nhớ do tai nạn nên đã quên hết những kiến thức phổ thông này, thì sẽ có ảnh hưởng không tốt đến "tiểu Minh Lạc". Ít nhất, Minh Lạc cũng không muốn có quá nhiều người biết chuyện "tiểu Minh Lạc" đã tự tử vì không chịu được cú sốc.
Cậu đã chiếm lấy thân phận của "tiểu Minh Lạc", trước mặt người ngoài chẳng khác nào tự tử thất bại. Có một số người không tốt sẽ lợi dụng điểm này để chế giễu "tiểu Minh Lạc", Tư Tế không muốn cậu nhóc kia lại bị người ta nói ra nói vào.
Thế giới thực tế ảo đối với Minh Lạc mà nói chính là một thế giới khác.
Dùng con mắt của người nguyên thủy để nhìn, thì thế giới này giống như là linh hồn đang ngao du. Điều này khiến Minh Lạc có cảm giác "Ý chí của Thần Thú đang quan sát lục địa" cũng tương tự là như vậy.
Đương nhiên, đó chỉ là ấn tượng đầu tiên.
Bây giờ đối với tư tế đại nhân thường xuyên lướt mạng thì thực tế ảo Tinh Võng đã trở nên quá đỗi bình thường.
Lê Nguyên Thanh đã mở một phòng huấn luyện, hướng dẫn Minh Lạc vào phòng.
Khi vào phòng huấn luyện, Minh Lạc liền thấy một người đàn ông có thân hình cường tráng, dung mạo bình thường, hơn nữa còn rất đen.
Minh Lạc sững người một lúc: “Bộ dạng của anh trên Tinh Võng là như thế này sao?”
Tài khoản này của Lê Nguyên Thanh là tài khoản mới đăng ký, dùng thân phận của tộc Hải Yêu.
Thông tin thân phận trước đây của hắn đã không thể dùng được nữa, muốn đăng nhập cũng không được.
Lê Nguyên Thanh: “Như vậy sẽ không thu hút sự chú ý.”
Hắn phát hiện Minh Lạc đang dùng chính ngoại hình của cậu.
Không biết có phải là do trong mạng thực tế ảo, mọi thứ đều là hình ảnh được cấu thành từ dữ liệu, hệ thống tự động thêm một lớp filter nhàn nhạt lên hình ảnh nhân vật hay không, mà khiến cho cậu thiếu niên trông có vẻ trẻ hơn một chút, làn da vốn đã trắng nõn nay lại càng trắng hơn.
“Cũng phải.” Minh Lạc rất nhanh đã hiểu, Lê Nguyên Thanh không giống người bình thường. Khuôn mặt của hắn ở Đế quốc rất nổi tiếng, xuất hiện ở đâu cũng dễ dàng gây chú ý.
Minh Lạc có hơi tò mò: “Vậy liệu sẽ có người khác dùng bộ dạng của anh để tạo ảnh ảo không?”
Lê Nguyên Thanh: “Sẽ không. Tinh Võng có cơ chế bảo vệ hình ảnh đối với một số người đặc biệt.”
Cũng giống như những minh tinh, không cần lo lắng sẽ có người dùng mặt của họ để đi lại trên Tinh Võng.
Đương nhiên, tiêu chuẩn phán đoán là độ tương tự cao hơn 50%.
Nói cách khác, vẫn sẽ có người cố tình thiết kế ngoại hình tương tự dưới 50%.
Minh Lạc gật đầu, lại nhìn về phía Lê Nguyên Thanh.
Lê Nguyên Thanh có hơi không tự nhiên: “… Sao vậy?”
Minh Lạc nói: “Vẫn là quen với bộ dạng trước đây của anh hơn.”
Lê Nguyên Thanh nói: “Phòng huấn luyện không có ai, tôi có thể tắt cài đặt mô phỏng nhân vật.”
Nói đến đây thì dừng lại một chút, hỏi: “Vậy tôi tắt nhé?”
Minh Lạc: “Được.”
Thế là Lê Nguyên Thanh tắt mô phỏng ngoại hình mà hắn đã tạo, biến trở về bộ dạng ban đầu, giọng nói cũng trở lại như cũ.
Quả nhiên Minh Lạc liền nở nụ cười.
Thấy cậu cười, trong mắt Lê Nguyên Thanh cũng nhiễm chút ý cười, giọng nói cũng nhẹ đi một chút: “Cậu không đủ tiền thì cứ nói với tôi.”
Minh Lạc hỏi hắn: “Thi đấu robot có thể kiếm được nhiều như vậy sao?”
Lê Nguyên Thanh: “Tùy người. Người mới thách đấu với người cũ thì tỷ lệ cược sẽ cao hơn một chút. Nhưng trước khi thách đấu, người mới cũng phải tham gia ba trận.”
Sau khi có khoang thực tế ảo, làm bất cứ chuyện gì cũng tiện lợi hơn rất nhiều.
Điều mà Lê Nguyên Thanh không nói ra là, ngày hôm qua sau khi offline, hắn thật sự cảm thấy quá mất mặt, trong lòng buồn bực nên đã nghĩ phải nhanh chóng trả lại tiền cho ông ngoại.
Dù thế nào đi nữa… cũng không thể lấy tiền của Minh Lạc.
Trên Tinh Võng có rất nhiều cách kiếm tiền nhanh chóng, cách mà Lê Nguyên Thanh quen thuộc nhất chính là thi đấu trên lôi đài.
Hắn đã đánh một hơi mười mấy trận, đến khi tỷ lệ cược của hắn không còn tăng nữa, đánh tiếp cũng không được nhiều tiền nữa thì mới offline.
Hắn đã trả lại tiền mua khoang thực tế ảo cho ông ngoại, số tiền cho Minh Lạc là số tiền còn dư lại.
Minh Lạc gật đầu, đột nhiên hỏi: “Anh đưa hết tiền tôi, vậy anh có giữ lại chút nào cho mình không?”
Lê Nguyên Thanh nói: “Có.”
Minh Lạc hỏi: “Để lại bao nhiêu?”
Lê Nguyên Thanh: “Đủ dùng.”
Minh Lạc lại hỏi một lần nữa: “Anh để lại bao nhiêu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=28]
Chụp màn hình cho tôi xem.”
Lê Nguyên Thanh: “…”
Lê Nguyên Thanh do dự một lát, thấy thiếu niên khăng khăng muốn xem, liền mím môi chụp cho Minh Lạc một tấm ảnh.
Minh Lạc thấy số dư tài khoản của Lê Nguyên Thanh: 52 Tinh tệ.
Minh Lạc nhíu mày: “Anh như vậy thì ăn cơm thế nào?”
Lê Nguyên Thanh bình tĩnh nói: “Đã ăn rồi, tôi thường ngày không dùng nhiều tiền.”
Minh Lạc ngẩng đầu nhìn hắn. Không biết tại sao, cậu lại nhớ đến những gì người này đã sắp xếp cho mình trước khi chết, nhớ đến những dòng lịch sử chuyển khoản mà hắn đã gửi khi cậu còn chưa biết thân phận thật sự của hắn.
Lúc đó, có phải người này cũng đã cho cậu hết tất cả số tiền, còn bản thân chỉ giữ lại một ít, thậm chí là không giữ lại chút nào không?
Cậu bỗng nhiên vẫy tay về phía Lê Nguyên Thanh.
Lê Nguyên Thanh: “?”
Minh Lạc nói: “Anh ngồi xổm xuống đi.”
Cho dù là thế giới ảo, Lê Nguyên Thanh sau khi dùng lại tạo hình ban đầu cũng cao hơn Minh Lạc một cái đầu.
Lê Nguyên Thanh nghe lời nửa ngồi xổm xuống. Đang chuẩn bị hỏi thiếu niên nguyên nhân thì thấy cậu tiến lên một bước, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu hắn.
Sau khi sờ đầu xong, Minh Lạc suy nghĩ một chút, lại kéo Lê Nguyên Thanh đến, ôm chầm lấy người hắn.
Thế giới thực tế ảo luôn nhấn mạnh cảm giác chân thật, bất kể là xúc giác hay vị giác, chỉ cần bật chức năng này là đều có thể tái hiện lại cảm giác trong thế giới thực một cách rõ ràng.
Tuy nhiên, dữ liệu cuối cùng vẫn là dữ liệu, vẫn có chút không giống.
Minh Lạc nhớ rằng cậu đã ở bên cạnh lão tư tế từ năm 2 tuổi, cho đến năm 6 tuổi, cậu vẫn rất thích chơi cùng với các chiến sĩ đồ đằng.
Các hộ vệ của cậu còn biến về hình thú, dùng cái đầu lông xù của mình cọ vào ngực của tư tế nhỏ, để tư tế nhỏ vuốt ve đầu họ, như vậy có thể khiến tư tế nhỏ cười khanh khách.
Nhưng đến khi tư tế khoảng 8 tuổi, họ đã không làm như vậy nữa.
Họ đã được tộc trưởng giáo dục phải tôn kính tư tế, như vậy là không đủ tôn trọng.
Ban đầu tư tế nhỏ còn cảm thấy hơi mất mát, sau này dần lớn lên cũng đã hiểu ra.
Sau đó, chỉ có những dũng sĩ thú nhân được tư tế khen ngợi mới có thể nhận được sự chúc phúc của tư tế, được vinh dự xoa đầu.
Cho dù tư tế chỉ nhẹ nhàng xoa đầu họ một cái, không mang theo bất kỳ sức mạnh nào, họ cũng sẽ vui mừng cả ngày.
Minh Lạc thầm nghĩ, đây không phải là lục địa Hoang Nguyên, không có tộc trưởng nào yêu cầu các dũng sĩ thú nhân phải cung kính với tư tế, không được vượt quá giới hạn.
Vậy thì cứ để tư tế chủ động đi!
Cậu muốn nói cho chiến sĩ Thú Vương của cậu biết, cậu thật sự rất cảm ơn sự hy sinh và yêu quý của hắn!
Lê Nguyên Thanh hoàn toàn cứng đờ.
Rõ ràng chỉ là một ảo ảnh trên Tinh Võng, mà “cơ thể” của hắn dường như lại thật sự bị giam cầm, không dám động đậy một chút nào.
Rõ ràng cách một tầng Tinh Võng, cách muôn vàn vì sao, mà hắn dường như có thể ngửi thấy mùi hương cỏ cây nhàn nhạt trên người cậu thiếu niên.
Hắn cứ cứng đờ đứng đó như vậy, cho đến khi cậu thiếu niên ngẩng đầu lên từ trong lòng hắn, hắn dường như mới hoàn hồn lại.
Minh Lạc: “Tôi nói với anh, anh…”
Minh Lạc muốn nói cho Lê Nguyên Thanh biết, bản thân hắn cũng phải giữ lại nhiều tiền hơn một chút, không thể không có tiền ăn cơm.
Trong lòng Minh Lạc, không có tiền ăn cơm là một chuyện rất lớn!
Kết quả là lời vừa mới ra khỏi miệng, người trước mắt đã lóe lên một cái rồi biến mất.
Minh Lạc: “?”
Cậu gửi tin nhắn cho Lê Nguyên Thanh: [Sao vậy?]
Lê Nguyên Thanh: […Rớt mạng.]
Minh Lạc: [Khoang thực tế ảo cũng sẽ rớt mạng sao?]
Lê Nguyên Thanh: [Ừm, internet ở tinh vực Thâm Hải không ổn định lắm.]
Minh Lạc liền tin ngay: [Vậy anh còn online nữa không?]
Còn chưa luyện tập Robot mà.
Lê Nguyên Thanh: [Ngày mai.]
Lê Nguyên Thanh: [Tôi… sẽ cài đặt lại hệ thống.]
Minh Lạc: [Được.]
Sau khi hẹn lại thời gian, Minh Lạc cũng offline.
Cậu không biết, ở phía bên kia tinh vực Thâm Hải, nước biển xung quanh Lê Nguyên Thanh đều như sắp sôi lên!
Hắn chưa từng thân thiết với ai như vậy, ngay cả cha mẹ cũng chưa từng.
Minh Lạc… là có ý gì?
Cậu ấy ôm hắn để làm gì?
Rõ ràng là đã nhảy xuống biển sâu để bình tĩnh lại, nhưng lại không ngờ rằng nhiệt độ lạnh lẽo của biển sâu cũng không thể nào dập tắt được cảm giác khô nóng này. Đuôi cá màu xanh bạc khổng lồ dường như cũng đang bốc cháy, tỏa ra ánh sáng không giống như lúc bình thường.
Hắn lắc đầu, muốn vứt bỏ cái cảm giác mất khống chế cả cơ thể lẫn linh hồn khi thiếu niên ở trong lòng hắn, nhưng ngược lại lại càng khắc sâu ký ức đó vào trong đầu.
Thậm chí còn có chút muốn lặp lại một lần nữa.
“…”
Nước biển sôi trào, nhiệt độ khác với sự lạnh lẽo dần dần lan ra xung quanh.
Cuối cùng Lê Nguyên Thanh cũng bình tĩnh lại một chút.
Xung quanh có đủ loại sinh vật biển sâu bơi qua, dường như cảm nhận được điều gì đó. Không biết vì sao, chúng lần lượt ngừng bơi, từ xa nhìn chằm chằm về phía Lê Nguyên Thanh, có hơi sợ hãi.
Sự khác thường này rất nhanh đã bị tộc Hải Yêu gần đó phát hiện.
“Hơi thở thật mạnh…”
“Có phải là cá voi cổ đại đi ngang qua không?”
Cá voi cổ đại là một loại sinh vật to lớn ở đáy biển, gen của nó vô cùng mạnh mẽ và cổ xưa.
Nghe nói tộc trưởng của họ, Cá voi xanh đại nhân tôn quý cũng có gen của loại cá voi cổ đại này.
“Hình như không phải… hình như là một hơi thở còn đáng sợ hơn cả cá voi cổ đại.”
Không biết có phải là hậu quả của việc tộc Hải Yêu thí nghiệm gen điên cuồng trong suốt mấy trăm năm qua hay không. Mỗi một tộc Hải Yêu đều sùng bái gen của kẻ mạnh từ trong xương tủy. Sau khi cảm nhận được luồng hơi thở mạnh mẽ này, họ không tự chủ được mà sinh lòng khao khát, bơi về nơi phát ra sự nguy hiểm kia.
Nếu có thể, họ còn muốn có được gen từ "thứ" mạnh mẽ đó.
Nếu họ cũng có thể dung hợp loại gen như vậy thì chắc chắn sẽ trở nên rất lợi hại!
Từ xa, họ đã nhìn thấy một bóng dáng khổng lồ màu xanh bạc.
Hai tên tộc Hải Yêu ngừng thở trong phút chốc, hoàn toàn ngây người tại chỗ!
“Đây, đây không phải là…”
Lời vừa mới ra khỏi miệng, thân ảnh khổng lồ màu xanh bạc phía trước cũng đã phát hiện ra họ.
Ngay sau đó, một con sóng lớn dưới đáy biển cuộn trào, cuốn họ đi, kéo họ lại một cách mạnh mẽ!
Sau khi khống chế được hai tên tộc Hải Yêu này, Lê Nguyên Thanh bắt đầu dùng tinh thần lực để thao túng họ.
“Các ngươi nhận ra ta… hình thái này của ta?”
Dưới sự khống chế tuyệt đối của tinh thần lực, tuy khuôn mặt của hai tên tộc Hải Yêu bị Lê Nguyên Thanh bắt giữ này đều dại ra, nhưng miệng lại vô thức nói ra vị thần biển sâu mà tất cả người Hải Yêu đều khao khát.
Ở tinh vực Thâm Hải xa xôi, dưới đáy biển mà ngay cả ánh nắng mặt trời cũng không thể chiếu tới, có một loài sinh vật mạnh mẽ và cổ xưa.
Họ vừa xinh đẹp lại vừa vô cùng nguy hiểm, vừa mạnh mẽ lại vừa có lòng khoan dung, lương thiện như biển rộng. Họ là sinh vật cổ xưa nhất của tinh vực Thâm Hải - Nhân ngư.
“Trong truyền thuyết, giọng nói của họ như thiên âm. Những ai nghe thấy giọng nói của họ sẽ bị nhiếp hồn.”
“Nước mắt của họ là loại trân châu quý giá nhất trong toàn vũ trụ, mỗi viên đều là vật báu vô giá.”
“Vảy của họ là vũ khí sắc bén nhất trong toàn vũ trụ! Không có thứ gì mà nó không thể cắt đứt!”
“Các sinh vật dưới đáy biển tôn sùng họ là thần linh, họ là vị thần của tinh vực Thâm Hải, là bá chủ thống lĩnh biển rộng!”
“Ngàn năm trước, tộc Hải Thần của chúng tôi đã đến đây để tìm kiếm tung tích của họ, nhưng dù đã tìm khắp đáy biển mà vẫn không tìm thấy.”
“Họ là Hải Thần, là ý chí của biển sâu, họ ở khắp mọi nơi…”
Ban đầu Lê Nguyên Thanh vẫn là mặt không biểu cảm mà nghe.
Càng nghe tiếp, sắc mặt của hắn càng phức tạp.
Trong lịch sử tinh tế, trước đây tộc Hải Yêu đã làm nghiên cứu về gen, các loại gen sinh vật đều bị họ lấy ra để dung hợp với gen của con người, khiến cho các chủng tộc trong vũ trụ đều ghét bỏ vô cùng.
Bởi vì mỗi chủng tộc đều có ưu thế và thiên phú của riêng mình. Một khi gen thiên phú của bản thân bị chủng tộc khác thu được rồi nghiên cứu ra cách đối phó, thì họ sẽ rất dễ bị áp chế.
Vì thế các chủng tộc mà bắt đầu chống lại tộc Hải Yêu. À, trước đây tộc Hải Yêu còn chưa có tên này.
Sau đó không biết vì sao, tộc Hải Yêu bắt đầu di cư, đi đến tinh vực Thâm Hải.
Lúc đó cả vũ trụ đều không biết tộc Hải Yêu nghĩ gì mà lại đến tinh vực Thâm Hải!
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ là vì để tìm kiếm "Hải Thần" trong truyền thuyết.
Tinh vực Thâm Hải ngàn năm trước cũng không phải là hành tinh có người ở.
Vùng tinh vực này toàn là biển sâu, rất ít lục địa, lực hút của hành tinh còn đặc biệt kỳ lạ, thường xuyên có động đất và sóng thần, con người căn bản rất khó sinh tồn.
Trước đây đã có nhà khoa học đến thám hiểm, phát hiện ra sinh vật dưới đáy biển có trí tuệ nhất định, nhưng lại rất bài ngoại. Cho dù trong biển sâu có rất nhiều tài nguyên phong phú, thì muốn cướp đi tài nguyên từ tay những sinh vật này cũng không hề dễ dàng.
Vì thế họ đã xếp vùng tinh vực này vào loại không nên cư trú.
Sau khi tộc Hải Yêu đến, cả vũ trụ đều chờ xem trò cười của họ, chờ đợi tộc Hải Yêu biến mất trong những cơn sóng thần thường xuyên kéo đến. Không ngờ tộc Hải Yêu lại đứng vững được ở đây, còn xây dựng thành phố.
Các thành phố của tộc Hải Yêu đều có biện pháp phòng hộ chống sóng thần và động đất. Hơn nữa họ đã dung hợp với gen của sinh vật biển sâu, hoàn toàn không sợ cái gọi là sóng thần. Ngược lại, họ còn không quen ở trên đất liền quá lâu.
Người của tộc Hải Yêu bị tinh thần lực khống chế vẫn đang thao thao bất tuyệt mà nói: "Tuy tổ tiên của chúng tôi không tìm được chủ nhân thống lĩnh biển rộng, nhưng tổ tiên đã tìm được gen mạnh mẽ tương tự như Hải Thần, tộc Hải Thần chúng tôi..."
Lê Nguyên Thanh không nghe kỹ đoạn tâng bốc sau đó.
Nhân ngư sao?
Thực tế, trước đây khi hắn trốn trong biển sâu để tránh sự truy lùng của tộc Hải Yêu, trong lòng hắn cũng đã nghi ngờ.
Cơ thể con người không thể nào chịu được áp suất của đại dương, đặc biệt là ở dưới biển sâu.
Giống như những con cá sống ở biển sâu lâu năm, vừa ra khỏi biển là sẽ chết. Con người cho dù có thể thở dưới đáy biển thì cũng không thể lặn quá sâu.
Nhưng hắn lại có thể.
Chỉ là trong lịch sử tinh tế mà hắn biết, sinh vật nhân ngư này chưa bao giờ xuất hiện. Huống chi bản thân hắn còn biến thành như vậy.
Hắn liếc nhìn hai tộc nhân Hải Yêu một cái, một cơn sóng biển cuộn trào, đẩy họ ra xa rồi thả họ đi, sau đó thu lại tinh thần lực của hắn.
Tinh thần lực vừa được thu lại, hai tộc nhân Hải Yêu liền khôi phục lại bình thường.
Họ mơ màng nhìn xung quanh.
“Vừa rồi… là mơ sao?”
“Không phải mơ, tôi cũng tận mắt nhìn thấy!”
“Tộc Hải Thần của chúng ta sắp nghênh đón Hải Thần thật sự sao…”
Là những người thuộc tộc Hải Yêu đã tận mắt chứng kiến cái gọi là "Hải Thần", họ vô cùng kích động.
Họ hưng phấn kể lại chuyện này cho bạn bè, người thân, miêu tả những chi tiết mà họ đã thấy.
Ban đầu không có ai tin lời họ nói.
Nhưng khi hai tộc nhân Hải Yêu này dẫn họ đến nơi phát hiện, một tộc nhân Hải Yêu đã phát hiện ra một chiếc vảy màu xanh bạc trong nước biển!
Chiếc vảy màu xanh bạc này đã trở thành bằng chứng tốt nhất!
---
Trong phòng huấn luyện, robot sơ cấp nhanh chóng di chuyển trong sa mạc hoang vu.
Đây là một bản đồ mô phỏng, cũng là buổi huấn luyện thực chiến đầu tiên sau tiết học thực hành.
Minh Lạc điều khiển robot sơ cấp lặng lẽ ẩn mình. Cách cậu không xa có ba con dị thú đang kiếm ăn.
Minh Lạc chưa từng đánh dị thú, tất cả kiến thức về dị thú của cậu đều là mới học được gần đây.
Tuy hình dạng của dị thú bình thường và dị thú ở lục địa Hoang Nguyên rất khác nhau, nhưng cách săn giết chắc là cũng không khác mấy. Dựa vào việc đối luyện với robot hình người trong khoảng thời gian này, Minh Lạc vẫn rất tự tin.
Khi cậu đang tập trung tìm kiếm cơ hội để đối phó với dị thú, các bạn học và giáo viên trong ngành robot đã kết thúc xong buổi huấn luyện cũng đều chú ý đến phía Minh Lạc.
"Sao Minh Lạc lại xui xẻo như vậy, lại được phân vào bản đồ ngẫu nhiên khó nhất."
"Thưa thầy, với cấp bậc tinh thần lực và thể chất của bạn học Minh Lạc thì có lẽ sẽ không trụ được bao lâu. Liệu có nguy hiểm gì không?"
Ngành robot đặt ra giới hạn là vì, trước đây đã có người do cấp bậc không đủ nhưng lại điều khiển robot quá thời gian mà cơ thể có thể chịu đựng được, nên đã dẫn đến tinh thần lực sụp đổ.
Kết quả là giọng nói vừa mới dứt, liền thấy Minh Lạc hành động.
Cậu thao tác robot với tốc độ rất nhanh. Cậu nhắm vào con dị thú đang đứng cuối cùng, dùng tốc độ nhanh nhất để giải quyết.
Lúc này, hai con dị thú đi phía trước cũng đã phát hiện ra Minh Lạc.
Hai con dị thú đồng thời tấn công về phía Minh Lạc.
Giáo viên đang nhìn chằm chằm vào phòng huấn luyện, nghĩ đến tinh thần lực của Minh Lạc, cũng sợ xảy ra vấn đề. Đang định thông báo cho Minh Lạc rằng chỉ cần săn giết một con dị thú là coi như hoàn thành bài kiểm tra, thì lại thấy Minh Lạc thế mà lại điều khiển robot không tránh né mà lại tấn công, chiến đấu cùng với hai con dị thú kia!
"Chết tiệt... tốc độ này, cậu ta thật sự có tinh thần lực cấp C sao?"
"Thể chất này cũng không giống cấp F! Mau xem độ dung hợp của cậu ta, 86%?"
Độ dung hợp là mức độ hòa hợp giữa bộ cảm biến của robot và tinh thần lực. Bình thường, độ dung hợp càng cao thì khả năng phát huy sức mạnh của robot càng mạnh.
Chỉ có những người có tinh thần lực cao mới có thể hoàn toàn tương thích với bộ cảm biến!
Độ dung hợp 86%, đây là mức độ dung hợp cao mà chỉ có tinh thần lực cấp A mới có thể đạt được đúng không?
Nhưng Minh Lạc không phải là cấp C sao?
Ngay khi họ còn đang kinh ngạc, Minh Lạc đã giải quyết xong hai con dị thú còn lại, xuống robot, ra khỏi phòng huấn luyện.
Giáo viên nhanh chóng tiến đến: "Bạn học Minh Lạc, cơ thể em có chỗ nào không thoải mái không?"
Minh Lạc nói: “Khá tốt ạ.”
Giáo viên trầm ngâm: “Em có phiền nếu kiểm tra lại tinh thần lực một lần nữa không? Dựa vào biểu hiện của em, tôi nghi ngờ cấp bậc tinh thần lực của em đã tăng lên.”
Minh Lạc chớp mắt: “Nếu phiền thì có thể không kiểm tra sao?”
Giáo viên mỉm cười: “Tất nhiên.”
Giáo viên biết cậu là học sinh được Lê Nguyên Thanh giúp đỡ đưa vào. Cho dù là vì nể mặt Lê Nguyên Thanh thì cũng sẽ không làm khó Minh Lạc.
Trong lòng lại nghĩ rằng, chắc là thiếu niên đã dùng phương pháp nào đó để nâng cao tinh thần lực của bản thân. Đây chắc là một bí mật nên không thể nói ra.
Minh Lạc không trả lời ngay mà trước tiên gửi cho Tạ Văn một tin nhắn: [Giáo viên nói muốn kiểm tra lại cấp bậc tinh thần lực và thể chất của tôi.]
Tạ Văn trả lời ngay: [Trong hoàng cung cũng có thể kiểm tra được. Chuyện của ngài càng ít người biết càng tốt.]
Họ muốn đoán thì cứ để họ đoán, nhưng Tạ Văn không muốn "át chủ bài" của Tư Tế bị lộ ra hết.
Năng lực cảm ứng của Tư Tế rất mạnh, nếu đặt ở thời đại tinh tế thì tương đương với tinh thần lực.
Tạ Văn gần như không hoài nghi, cấp bậc tinh thần lực của Tư Tế tuyệt đối từ cấp S trở lên, thậm chí còn có thể là SS+. Bây giờ cậu mới học lái robot, còn chưa quen, nên độ dung hợp còn thấp.
Nhưng một khi kết quả kiểm tra được đưa ra thì sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn, điều này sẽ làm tăng thêm nguy hiểm cho Tư Tế.
Minh Lạc: [Được]
Thế là Minh Lạc liền từ chối giáo viên.
Giáo viên cũng không để tâm, cho bài kiểm tra của Minh Lạc một điểm cao ngay tại chỗ.
Minh Lạc cố kim nén, nhưng không nhịn được, đã chia sẻ cho tất cả mọi người trong máy truyền tin.
Tạ Văn: [Giỏi quá.]
Quý Minh: [Oa oa oa! Ngài là thần tượng của tôi!]
Hùng Viễn: [Huhu tiểu thiếu gia thật sự ngày càng ưu tú]
Tiểu Ngọ: [A a a, nam thần!]
…
Sau khi đọc xong từng câu trả lời, Minh Lạc hài lòng đóng quang não lại.
Sau khi bài kiểm tra thực hành kết thúc, lớp tinh anh cũng kết thúc khóa huấn luyện kín.
Sau khi kết thúc huấn luyện, Bạch Lâm liền gọi cho Minh Lạc.
“Tiểu Lạc! Gần đây cậu có khỏe không? Tớ thật sự không ngờ khóa huấn luyện kín này lại kéo dài đến hai tháng! Quang não của chúng tớ đều bị thu hết! Muốn liên lạc với cậu cũng không được!” Bạch Lâm vô cùng lo lắng Minh Lạc sẽ bị chết đói, Tiểu Lạc chính là người có thể ăn hết khẩu phần trong năm ngày của người khác! Chỉ cần nghĩ đến cũng đủ làm Bạch Lâm lo lắng.
Minh Lạc: “Các cậu kết thúc huấn luyện rồi sao?”
Bạch Lâm: “Mới vừa kết thúc, bây giờ cậu cũng đang ở trường sao? Tớ đến xem cậu!”
Bạch Lâm vội vã đến nhà ăn, vào khoảnh khắc nhìn thấy Minh Lạc, mắt cậu ta liền đỏ hoe: “Tiểu Lạc, dường như cậu…”
Hai chữ "gầy" bị cậu ta nuốt lại, Bạch Lâm đỏ mắt nói: "Cậu sưng phù hết cả người rồi!"
Minh Lạc: “…?”
Tư Tế đại nhân sờ mặt mình, rõ ràng là béo lên mà.
Trước khi đến, Bạch Lâm còn chạy đi mua một đống đồ ăn vặt. Lúc này tất cả đều được nhét vào tay Minh Lạc: "Ăn nhiều vào."
Khi phát hiện trên bàn trước mặt Minh Lạc có bốn cái bát không, còn một cái bát đang ăn, Bạch Lâm lại đau đớn kêu lên: "Sao cậu lại chỉ ăn có năm bát cơm?!"
Khúc Tiểu Ngọ có hơi nghe không nổi nữa: “Tôi ăn một bát đã no căng…”
Bát của học viện quân sự Đế quốc không phải là bát bình thường, to gấp đôi bát của các gia đình bình thường.
Một bát tương đương với hai bát.
Đến tận bây giờ Khúc Tiểu Ngọ vẫn không hiểu, đồ ăn mà Minh Lạc ăn đã đi đâu hết.
Trớ trêu thay, bất kể là bệ hạ, Đại hoàng tử, hay thậm chí là anh trai cậu ta, đều cảm thấy Tư Tế ăn quá ít!
Bạch Lâm lại gói một phần thức ăn cho Minh Lạc, lúc này mới ngồi xuống: “Ăn đi, cậu gầy quá, không được tiết kiệm, có thể ăn được bao nhiêu thì cứ ăn bấy nhiêu.”
Minh Lạc cười với hộ vệ nhỏ: “Cậu cũng ăn đi.”
Thế là Bạch Lâm liền ăn cùng Minh Lạc, vừa ăn vừa kể cho Minh Lạc chuyện huấn luyện kín.
Minh Lạc hỏi: “Các cậu chủ yếu huấn luyện cái gì?”
Bạch Lâm nói: “Rất nhiều, bất kể là điều khiển robot, bảo dưỡng hay chế tạo robot chúng tớ đều phải học. Tính ra thì thiên về kiến thức của hệ chỉ huy hơn.”
“Hệ chỉ huy?”
“Không sai, thầy giáo nói, tuy chúng tớ có hình thái thiên phú, thực lực mạnh hơn những người khác, nhưng cũng chính vì vậy nên chúng tớ phải hiểu biết nhiều hơn. Thầy giáo đang bồi dưỡng năng lực bao quát toàn cục cho chúng tớ.”
Minh Lạc nghĩ đến tình hình hiện tại của Đế quốc, phàm là người có hình thái thiên phú lợi hại thì về cơ bản đều giữ địa vị cao. Việc trường học bồi dưỡng cho họ về phương diện này dường như cũng có thể hiểu được.
“Đúng rồi.” Bạch Lâm đột nhiên hạ giọng, sắc mặt không tốt nói: “Trong lúc chúng tớ huấn luyện kín, tên Minh Nghị kia cũng ở đó. Hơn nữa… các thầy cô đều rất coi trọng hắn.”
Minh Lạc hỏi: “Hắn rất mạnh sao?”
Sắc mặt Bạch Lâm nghiêm trọng: “Mạnh. Thiên phú của hắn là cấp A+, trong lúc huấn luyện kín, tất cả các thành tích đều đứng đầu. Tớ lo sau khi hắn ra ngoài sẽ tìm cậu gây sự.”
Nghe vậy, Khúc Tiểu Ngọ lập tức nói: “Anh trai tôi là cấp S, anh ấy sẽ bảo vệ tiểu thiếu gia thật tốt.”
Bạch Lâm liếc nhìn Khúc Tiểu Ngọ: “Anh trai cậu là ai?”
Khúc Tiểu Ngọ lập tức giới thiệu anh trai Khúc Đại Ngọ của mình.
Khúc Đại Ngọ quả thực rất nổi tiếng ở học viện quân sự, Bạch Lâm cũng đã từng nghe qua về nhân vật này, lúc đó còn rất đồng cảm.
Biết được anh ta đã được "Tư Tế" chữa khỏi, trong lòng cậu ta vừa cảm thán Tiểu Lạc thật sự rất lợi hại, lại vừa có hơi lo lắng.
“Cấp A+ và cấp S chỉ cách nhau một chút. Hơn nữa anh trai cậu là đã thất bại ngay từ khi thức tỉnh, chưa từng tham gia huấn luyện chuyên môn về hình thái thiên phú. Minh Nghị thì khác, các bài kiểm tra và huấn luyện của hắn đều đứng đầu, tớ lo…”
Huống chi Khúc Đại Ngọ mới vừa hồi phục, còn không biết đã hồi phục đến mức nào, còn Minh Nghị thì vừa mới thông qua huấn luyện!
Người này quả nhiên không thể nói đến, vừa nói là đã xuất hiện.
Họ vừa dứt lời liền thấy Minh Nghị và Trần Học Từ cũng đi vào nhà ăn.
Hơn nữa, không biết có phải là ảo giác của Minh Lạc hay không, Minh Nghị vừa vào cửa, ánh mắt đã nhìn thẳng về phía cậu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận