Sáng / Tối
"Giang Chước, tỉnh đi, đến giờ đi làm rồi."
Sáng sớm, ánh sáng xuyên qua tấm rèm chiếu vào phòng. Trước mắt cậu vẫn còn mơ màng, bên tai vang lên giọng nói nghe không thật rõ.
Mơ hồ, xa xa, không rõ ràng.
"Ừm..." Giang Chước dụi dụi mắt, nhỏ giọng đáp lại.
Cậu cảm thấy giấc ngủ này vừa tốt lại vừa không tốt. Tối hôm qua buồn ngủ không chịu nổi, vừa nằm xuống giường đã ngủ ngay, nhưng nửa đêm lại mơ một giấc mơ kỳ quái.
Cậu mơ thấy có một con chó lớn cứ quấn lấy mình. Con chó đó dường như rất thích cậu, cứ liên tục dùng lưỡi liếm lên người cậu, thậm chí cả môi.
Nhiệt độ cơ thể ấm áp của con chó ấy cũng rất chân thật, giống như thật sự đang ở bên cạnh cậu vậy.
Ánh sáng xuyên qua hàng mi khép hờ trắng mỏng chiếu vào, hơi có chút chói mắt.
"Bây giờ mấy giờ rồi..." Cậu mơ màng hỏi.
"Sắp 8 giờ rồi." Lục Thiệu Lan ngồi bên mép giường, khóe môi hơi cong lên mang theo ý cười, nhẹ giọng đáp.
Bề ngoài của hắn rất dễ khiến người ta tin tưởng. Mái tóc màu hạt dẻ dưới ánh sáng trở nên nhạt màu hơn, khí chất nho nhã, giọng nói trong trẻo.
Ngồi dưới ánh nắng sớm mờ nhạt, dáng vẻ ôn hòa khiến người ta vô thức muốn lại gần.
[Streamer nhìn như người mà thực ra tính cách y chang chó, ha ha ha ha.]
[Nhìn thì thành thật nhưng thực ra rất gian.]
[Bảo bối của tôi đừng cho hắn.]
[Mới sáng sớm đã tới rồi, mấy người cũng thật có nghị lực.]
[Đây, cảm ơn vợ.]
...
"Được, tôi dậy ngay."
Do ảnh hưởng kèm theo của thôi miên, Giang Chước theo bản năng hơi dựa dẫm vào hắn. Cậu tin lời hắn gần như không chút nghi ngờ, chớp chớp mắt rồi ngồi dậy khỏi giường.
Chỉ là không biết vì sao cơ thể có chút mỏi, rõ ràng tối qua cậu ngủ rất ngon.
Môi khô quá...
Muốn uống nước.
Giang Chước không kìm được liếm môi, phát hiện vết thương nhỏ trên môi dưới vẫn còn.
Qua cả một đêm rồi mà vẫn chưa lành?
Cơ thể cậu bị gì vậy?
Chẳng lẽ tối qua cậu lại tự cắn môi nữa sao.
Thật là quá đáng.
Cậu cũng chẳng còn trông mong hệ thống sẽ cung cấp tin tức gì nữa. Tốt nhất cứ làm việc theo từng bước, hoàn thành nhiệm vụ rồi sớm rời khỏi thế giới này.
Sau khi thay đồng phục làm việc xong, hai người cùng đến bệnh viện.
Trần Đậu Minh thấy hai người đến cùng nhau thì hơi nhíu mày, do dự hỏi: "Hai người sao lại..."
Giang Chước thấy vậy liền nói: "Bác sĩ Trần, ký túc xá của bác sĩ Lục được phân cùng phòng với tôi, đúng là khá trùng hợp."
"Đúng vậy. Tôi vừa mới tới bệnh viện này, xa lạ mọi thứ, may mà có Giang Chước giúp tôi làm quen môi trường." Lục Thiệu Lan cười nói.
"Ồ." Trần Đậu Minh gật đầu, vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó.
[Streamer thật lắm mưu nhiều kế.]
[Không biết ai làm rớt độ thiện cảm rồi dùng điểm tích lũy đổi lại.]
[Nhìn vợ ngoan ngoãn giải thích mà đáng yêu quá...]
Sau bài học lần trước, Lục Thiệu Lan mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
Bệnh nhân kia chắc chắn có vấn đề.
Chỉ là không biết rốt cuộc là tình huống gì.
Trực giác của hắn từ trước đến nay luôn rất chính xác.
...
Ngoài hành lang, Giang Chước uể oải ngáp một cái, mắt hơi ướt.
Không hiểu vì sao. Rõ ràng tối qua vừa chạm gối đã ngủ, nhưng bây giờ vẫn cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Đột nhiên hệ thống vang lên trong đầu cậu.
[Phát hiện nhiệm vụ thế giới thay đổi... Tạch... Tạch...]
Sau đó là một chuỗi âm thanh nhiễu điện đứt quãng rất chói tai.
Giang Chước giật mình, ánh mắt đảo quanh, xác nhận không ai chú ý tới sự khác thường của mình mới thở phào.
"Hệ thống...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phao-hoi-cung-co-the-lam-van-nhan-me-sao&chuong=10]
hệ thống? Sao vậy? Sao cậu lại trục trặc nữa..."
Cậu cũng không biết có phải vì mình chỉ là một nhân vật pháo hôi hay không.
Cái hệ thống này lúc nào cũng xảy ra lỗi, cứ động chút là biến mất không trả lời.
Giang Chước nhíu mày, cũng không hiểu hệ thống vừa nói có ý gì.
Nhiệm vụ thế giới xảy ra thay đổi, vậy cậu phải làm gì bây giờ?
Cậu vẫn phải tiếp tục sống ở đây theo kịch bản ban đầu sao?
Một lát sau.
Hệ thống bỗng nhiên giống như khôi phục lại, lên tiếng trong đầu cậu.
[Ký chủ... có một tin tốt. Nhiệm vụ thế giới đã xảy ra một thay đổi nhỏ. Bây giờ cậu không cần phải hoàn toàn đi theo tuyến tình cảm của cốt truyện nữa, mà có thể dựa vào ý muốn của mình để lựa chọn.]
Giang Chước sững người.
Cậu suy nghĩ một lúc về lời hệ thống nói.
Tuyến tình cảm có thể tự do lựa chọn?
Nhưng chẳng phải cậu chỉ đến đây để đóng vai pháo hôi sao, làm gì có tuyến tình cảm.
Ai sẽ thích cậu chứ?
À...
Giang Chước đột nhiên nhớ tới cuộc gọi của Chu Cảnh Ngôn tối qua.
Lúc đó bác sĩ Lục đã nghe thay cậu.
Chu Cảnh Ngôn là bạn trai của cậu. Tuy hai người không thật sự thích nhau, nhưng cũng coi như là một mối quan hệ tình cảm.
Ý của hệ thống là bây giờ cậu có thể lựa chọn không tiếp tục yêu đương với Chu Cảnh Ngôn nữa sao?
Vậy thì thật sự quá tốt rồi.
Đúng lúc này, Trần Đậu Minh từ văn phòng đi ra gọi cậu.
"Giang Chước, lại đây chăm sóc bệnh nhân với tôi."
"Vâng, tới ngay."
Nếu có thể tự do lựa chọn cả việc không đi làm thì tốt biết mấy...
Giang Chước theo bản năng cắn môi dưới.
Phần môi mềm truyền đến cảm giác ngứa ngứa. Cậu dùng lưỡi liếm nhẹ, khiến đôi môi vốn khô trở nên ướt át, đỏ hồng hơn, như phủ một lớp nước.
Một dấu vết đỏ như chứng cứ của tội lỗi.
May mà Trần Đậu Minh đang đi phía trước, không chú ý tới.
Giang Chước theo hắn xuống lầu, đi đến một phòng bệnh ở tầng hai.
Phòng bệnh này trông được trang trí khá tốt. Chỉ nhìn từ bên ngoài cũng có thể thấy diện tích rất rộng.
Bác sĩ Trần đẩy cửa bước vào, Giang Chước theo sau.
Không đúng... sao lại là bạn trai cũ?
Đồng tử Giang Chước co lại.
Người đang ngồi trên ghế rõ ràng là Chu Cảnh Ngôn, đang lạnh lùng nhìn cậu.
"..."
Hắn ngồi đó không biểu cảm. Không khí trong phòng bệnh không hiểu vì sao đột nhiên lạnh xuống đến cực điểm.
Giang Chước cẩn thận nghĩ lại.
Cậu... Nhớ là không làm gì chọc giận Chu Cảnh Ngôn cả.
Thiếu niên đứng đó lo lắng bất an, trong đầu cố gắng suy nghĩ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cậu như chẳng làm gì sai cả, vẫn luôn rất ngoan ngoãn.
Không khí trong phòng bệnh trở nên cực kỳ kỳ lạ.
Giang Chước không dám ngẩng đầu nhìn Chu Cảnh Ngôn.
Nhưng trong mắt Chu Cảnh Ngôn, điều đó lại giống như cậu đang chột dạ.
Giang Chước đã phản bội hắn.
Nhận thức này khiến hắn ghen đến phát điên.
Ngọn lửa từ ngũ tạng lục phủ lan ra khắp cơ thể, thiêu đốt trái tim hắn đau đớn.
Trần Đậu Minh cũng nhận ra bầu không khí kỳ lạ trong phòng bệnh. Hắn ta không muốn ở lại lâu, dặn Giang Chước chăm sóc bệnh nhân xong liền lấy cớ có việc rời đi.
Rõ ràng đây là đặc quyền của kiểu phú nhị đại như Chu Cảnh Ngôn.
Nhưng dù sao bây giờ vẫn đang trong giờ làm việc, Giang Chước đành cắn răng hỏi: "Chu Cảnh Ngôn, anh sao vậy?"
Vừa nói xong cậu đã hối hận.
Câu nói nghe như bị líu lưỡi.
Đã đến bệnh viện thì còn vì sao nữa, tất nhiên là vì bị bệnh.
Vì không biết tại sao Chu Cảnh Ngôn lại nổi giận vô cớ nên cậu đứng khá xa. Nhưng trong mắt Chu Cảnh Ngôn, điều đó lại giống như cậu đang cố tình tránh xa, không muốn lại gần.
Tốt.
Rất tốt.
Người đó thật sự tốt đến vậy sao?
Chỉ trong chớp mắt đã quên hắn rồi.
"Lại đây."
Chu Cảnh Ngôn lạnh lùng nói.
Giang Chước suy nghĩ một chút, tự hỏi nên nói chuyện chia tay với Chu Cảnh Ngôn vào lúc nào.
Bây giờ có lẽ không thích hợp.
Cậu cảm giác chỉ cần vừa nói ra, Chu Cảnh Ngôn sẽ phát điên.
Cậu hơi sợ.
Giang Chước cúi mắt nhìn xuống đất, mái tóc đen mềm che nhẹ đôi mắt, từng bước nhỏ đi về phía Chu Cảnh Ngôn.
"Có gì cần tôi giúp không..."
"Cậu nói cho tôi biết, đây là cái gì?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận