Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Pháo Hôi Cũng Có Thể Làm Vạn Nhân Mê Sao?

Chương 11

Ngày cập nhật : 2026-03-30 10:43:22

Người đàn ông siết chặt cổ áo của Giang Chước, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.


Trên vùng xương quai xanh, nơi làn da trắng như tuyết, có một dấu cắn rất rõ.


Màu đỏ chói mắt, giống như trên tấm vải vẽ tranh bị nhỏ xuống một giọt mực đỏ, lan dần ra xung quanh, mang theo một chút bầu không khí ám muội, quyến rũ.


Giang Chước bị dáng vẻ của hắn làm cho sững sờ, đứng đờ tại chỗ, mặc cho Chu Cảnh Ngôn nắm cổ áo cậu.


Không phải chứ, cái tên bạn trai cũ tiện nghi này lại tìm đâu ra trò mới để hành cậu nữa vậy?


Nhưng hiện giờ cậu cũng chẳng có gì phải sợ.


Hệ thống nói rằng bây giờ cậu có quyền tự mình lựa chọn tuyến tình cảm.


Nói cách khác, cậu có thể tự quyết định mình sẽ phát triển quan hệ tình cảm với ai, chứ không còn bị cốt truyện ép buộc như trước.


Chu Cảnh Ngôn không thể giống như trước đây muốn cậu làm gì thì làm nữa.


Ngón tay thô ráp của hắn vuốt lên mảng da đỏ trên xương quai xanh, chà xát nhẹ, khiến chỗ đó càng đỏ hơn.


"Ưm... ngứa quá..."


Đột nhiên bị một người không quá quen thuộc chạm vào gần cổ, Giang Chước theo bản năng khẽ lên tiếng, nghiêng đầu muốn né tránh động tác của Chu Cảnh Ngôn.


"Trốn cái gì?"


Chu Cảnh Ngôn dùng tay còn lại nắm chặt cổ tay Giang Chước, không cho cậu thoát ra.


Tay kia vẫn chạm vào vùng da đó, như đang xác nhận xem có còn dấu răng nhỏ nào không.


Không biết là vì thời gian đã trôi qua quá lâu nên dấu răng đã mờ đi, hay vì nguyên nhân nào khác, Chu Cảnh Ngôn không chạm được dấu răng nào nữa.


Rõ ràng biết nếu tìm thêm những bằng chứng ám muội thì bản thân sẽ phát điên.


Nhưng bản năng lại khiến hắn gần như bệnh hoạn mà tiếp tục tìm kiếm.


Những dấu vết chứng minh rằng người trước mắt đã bị người khác chạm vào.


Chu Cảnh Ngôn dùng lực quá mạnh, Giang Chước vừa phải chịu cảm giác ngứa vừa bị khống chế, giống như một con thú ăn cỏ trong rừng bị mãnh thú bắt được, hoàn toàn không thể phản kháng.


Bây giờ cậu chỉ mong Chu Cảnh Ngôn mau chóng trở lại bình thường.


Chẳng phải hệ thống nói hắn căn bản không thích cậu sao? Chỉ vì cá cược với bạn bè nên mới tỏ tình rồi ở bên cậu.


Vậy bây giờ là đang diễn trò gì nữa? Chưa chơi đủ sao?


"Anh đừng chạm vào tôi được không?"


Ngoài đời Giang Chước chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, bây giờ xuyên vào một thế giới nhỏ như vậy, cậu cũng chẳng thể đột nhiên trở nên mạnh mẽ.


Đối mặt với một phú nhị đại luôn quen thói cứng rắn như Chu Cảnh Ngôn, câu phản kháng duy nhất cậu nói ra cũng chỉ là một câu mềm yếu: đừng chạm vào tôi... thậm chí còn thêm một câu "được không".


Đối với một người đàn ông đang chìm trong ghen tuông, sự phản kháng yếu ớt của thiếu niên chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.


"Nhìn xem cậu bây giờ đi..."


Ánh mắt Chu Cảnh Ngôn lạnh lẽo đến cực điểm.


"Tôi thì làm sao?"


Giang Chước dùng sức muốn hất tay hắn ra, nhưng lại bị nắm càng chặt hơn.


"Chỗ này của cậu...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phao-hoi-cung-co-the-lam-van-nhan-me-sao&chuong=11]

là do thằng nào làm ra?"


Cùng lúc đó, ngoài hành lang phòng bệnh, Lục Thiệu Lan đang bước nhanh tới.


Giày da nện xuống sàn nhà phát ra tiếng vang rõ ràng.


Hắn vừa mới biết từ hệ thống rằng bạn trai của Giang Chước đã đến bệnh viện tìm cậu.


Giang Chước chính là mục tiêu công lược của hắn.


Chỉ cần nghe cuộc điện thoại tối qua cũng đủ biết, cái gọi là "bạn trai" kia tuyệt đối không phải kiểu quen cho vui.


Mà thật sự có ý với Giang Chước.


Dù sao hắn ta cũng là bạn trai của Giang Chước, còn là một đối thủ cạnh tranh rất lớn.


Hơn nữa lần này hắn ta tới đây, mục đích là gì... chỉ cần nhìn qua cũng hiểu ngay.


Lục Thiệu Lan bước nhanh đến cửa phòng bệnh của Chu Cảnh Ngôn, đưa tay mở cửa.


Lúc này phòng phát sóng trực tiếp cũng cực kỳ náo nhiệt.


[Oh no, vợ ơi, nguy rồi...]


[Bạn trai tới rồi.]


[Sao tôi cảm thấy streamer giống người bị bắt gian hơn vậy (không phải đâu nhưng thấy giống).]


[Các cậu có thấy mục tiêu công lược trong phó bản này khó quá không? Người thích cậu ta thật sự quá nhiều...]


[Vợ tôi đáng yêu như vậy thì ai mà chẳng thích.]


[Vợ tôi đáng yêu như vậy thì ai mà chẳng thích.]


[Vợ tôi đáng yêu như vậy thì ai mà chẳng thích.]


[...]


Bên dưới, bình luận trực tiếp tràn ngập một chuỗi lặp lại y hệt nhau.


Chỉ có vài người nghiêm túc thảo luận.


[Đúng vậy, có ai phát hiện streamer ngày nào cũng không ở trong "Tu La tràng" thì cũng đang trên đường đến đó không?]


[Hahaha tôi chịu không nổi, nghe cậu nói vậy hình như đúng là vậy thật.]


[Sức hút của vợ tôi lớn quá mà...]


...


Sau khi cửa mở ra, câu nói vừa rồi của Chu Cảnh Ngôn vừa lúc lọt vào tai Lục Thiệu Lan.


Khóe miệng hắn giật nhẹ, cố kéo ra một nụ cười hơi khó coi.


[Streamer: đi ngang qua cũng bị mắng.]


[Không ngờ đúng không, người cậu nói chính là tôi.]


[Tiểu tam và chính cung sắp quyết đấu, tôi ngồi ghế nhỏ xem đây, ngoan ngoãn.jpg.]


[Hiếu kỳ streamer sẽ nói gì.]


[Cười chết, thật ra nếu xem lại bản ghi thì sẽ thấy streamer chẳng nói gì cả, toàn là bạn trai tự tưởng tượng ra thôi. Nhưng cũng không hẳn đoán sai, streamer đúng là không có ý tốt.]


[Streamer cẩn thận nhé, tôi sợ hai người đánh nhau.]


[Nếu thật sự đánh nhau... cậu nghĩ người nên sợ là streamer sao?]


[Cười chết.]


Sự xuất hiện của Lục Thiệu Lan thu hút sự chú ý của hai người.


Giang Chước quay đầu nhìn về phía cửa.


Sau khi phát hiện là Lục Thiệu Lan, cậu đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.


Do tác dụng của thôi miên, cậu tự nhiên có cảm giác tin tưởng và thân cận với Lục Thiệu Lan.


"Giang Chước, cậu sao vậy? Vừa nãy tôi đi ngang qua cửa thấy cậu hình như đang xảy ra xung đột với bệnh nhân. Chuyện gì thế?"


Chỉ vài câu đơn giản, Lục Thiệu Lan đã khéo léo giải thích việc mình đột nhiên xông vào.


"Bác sĩ Lục..."


Nhìn thấy hắn, đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp của Giang Chước lập tức nhìn hắn đầy đáng thương.


[Bảo bối, đừng tin hắn, người này cũng chẳng phải người tốt đâu...]


[Vợ tôi nhìn streamer đáng yêu quá.]


[Streamer nghiêm túc lên đi.]


[Đau lòng cho bảo bối, cảm giác bị lừa còn phải giúp streamer đếm tiền.]


"Cậu là ai nữa?"


Chu Cảnh Ngôn vẫn không buông tay, lạnh lùng nhìn Lục Thiệu Lan, một tay vẫn nắm chặt Giang Chước.


"Tôi tên Lục Thiệu Lan, là bác sĩ của bệnh viện này."


Giọng nói này nghe rất quen.


Giống như đã nghe ở đâu đó.


Không đúng.


Giống hệt người đàn ông tối qua nghe điện thoại.


Chu Cảnh Ngôn lập tức phản ứng lại, buông tay Giang Chước, đồng tử co lại.


Sau đó hắn đột ngột bước lên, tung một cú đấm vào mặt Lục Thiệu Lan.


Cú đấm này rất nhanh, lực cực mạnh.


Khoảng cách giữa hai người rất gần, nhưng Lục Thiệu Lan lại đứng yên không né, chỉ hơi nghiêng đầu, để nắm đấm đánh trúng khóe môi.


Máu tươi lập tức chảy xuống từ chiếc cằm góc cạnh của hắn.


Dòng máu đỏ uốn lượn trên làn da trắng mịn tạo nên sự tương phản rõ rệt. Khóe miệng Lục Thiệu Lan lập tức rách toạc, nhìn vô cùng đáng sợ.


Hắn cúi đầu lau một cái.


Cả bàn tay dính đầy máu, nhớp nháp, dính khắp nơi.


"A!"


Giang Chước đứng bên cạnh, chưa kịp phản ứng đã bị cảnh tượng này làm cho hoảng hốt, lập tức chạy tới kiểm tra vết thương của Lục Thiệu Lan.


"Anh không sao chứ, bác sĩ Lục... sao lại thành ra thế này... mau đi, đi sát trùng rửa vết thương..."


Giang Chước nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp, ngắt quãng, rõ ràng vô cùng lo lắng cho Lục Thiệu Lan.


[Các cậu tin streamer cố ý chịu đòn hay tin tôi là Tần Thủy Hoàng?]


[Một cú đấm cũng không né nổi?]


[Vợ ơi cậu bị hắn lừa rồi! Hắn cố ý đứng đó cho bị đánh để cậu đau lòng đó!]


[Đau lòng cho vợ tôi ngây thơ.]


[Vợ bị dọa nói lắp luôn, đáng yêu quá QwQ.]


[Streamer trà xanh thật...]


[Mùi trà xanh bay khắp nơi.]


[Một đại bạch liên hoa, diễn giỏi thật.]


[Trà xanh...]


[Streamer này trà xanh thật...]


[666, streamer vì công lược vợ tôi cũng chịu chơi thật, mọi người mau gõ "đau lòng" trên màn hình.]


[Không ai đau lòng đâu.]


[Không ai đau lòng đâu.]


[Không ai đau lòng đâu.]


Chu Cảnh Ngôn thấy hắn không né, chỉ sững người một giây, sau đó định tiếp tục đánh Lục Thiệu Lan.


Nhưng Giang Chước lập tức bước lên, đứng chắn trước mặt Lục Thiệu Lan.


"Chu Cảnh Ngôn, đủ rồi! Rốt cuộc anh lại phát điên cái gì vậy?"


Giang Chước không ngờ Chu Cảnh Ngôn lại đột nhiên đánh người.


Hai người họ đâu có quen biết.


Chẳng phải vừa mới gặp sao?


Sao tính tình Chu Cảnh Ngôn lại tệ như vậy.


Giang Chước khó chịu nhìn hắn một cái, đôi mắt hổ phách tràn đầy vẻ bất lực.


Chu Cảnh Ngôn đứng sững tại chỗ.


Hắn chưa từng thấy Giang Chước nhìn mình bằng ánh mắt như vậy.


Trước đây Giang Chước chưa bao giờ tỏ thái độ với hắn.


Nhưng bây giờ lại vì Lục Thiệu Lan mà trừng hắn.


Tối qua hai người họ còn ở chung một phòng.


Trong chốc lát, ghen tuông, lạnh lòng... như một chậu nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống chân.


"Tối qua các người  đã làm cái quái gì?"


Chu Cảnh Ngôn gầm lên.


"Anh đang nói cái gì vậy?"


Giang Chước bị câu chất vấn này làm cho giật mình, đồng thời cũng hoàn toàn không hiểu gì.


Khóe miệng Lục Thiệu Lan vẫn đang chảy máu.


Trong không khí tràn ngập mùi tanh nồng rất khó chịu.


Giang Chước vội vàng quay lại, lấy khăn giấy lau máu trên cằm cho hắn.


Lục Thiệu Lan cúi mắt đứng yên, trông vô cùng đáng thương.


"Bác sĩ Lục, anh không sao chứ... có đau không?"


Giang Chước cực kỳ lo lắng.


"Cũng ổn..."


Lục Thiệu Lan khẽ nói.


Nhưng khi tay Giang Chước chạm vào vết thương, Lục Thiệu Lan vẫn khẽ hít một hơi.


Nghe thấy tiếng đó, Giang Chước lập tức nhẹ tay hơn rất nhiều.


"Xin lỗi bác sĩ Lục, có phải làm anh đau không, tôi sẽ nhẹ hơn."


"Không sao, cảm ơn cậu..."


Lục Thiệu Lan ngẩng đầu, hơi khó hiểu nhìn Chu Cảnh Ngôn.


"Vị bệnh nhân này, tôi và cậu không thù không oán, tại sao cậu lại ra tay nặng như vậy?"


Lục Thiệu Lan đã nhờ hệ thống chặn 70% cảm giác đau.


Nhưng dù vậy, cú đấm của Chu Cảnh Ngôn vẫn khiến hắn đau đến nhăn mặt.


Hắn đã cố hết sức kiểm soát biểu cảm.


[Khả năng kiểm soát biểu cảm của streamer thật đáng khen.]


[Lúc này mà còn không quên làm màu, ghê thật.]


[Streamer thật sự không biết hay giả vờ không biết vậy?]


[Còn gì nữa, hắn tưởng cậu cắm sừng hắn.]


[Được vợ quan tâm, vụ này không lỗ!]


[Ai da, NPC không diễn lại con cáo già streamer rồi.]


"Không phải tôi qua các người ở cùng nhau sao? Làm gì trong lòng các người tự biết!"


Chu Cảnh Ngôn run nhẹ, mặt đen như đáy nồi.


"Anh nói bậy cái gì vậy, bác sĩ Lục là bạn cùng phòng của tôi."


Giang Chước mở to mắt.


Cậu không ngờ Chu Cảnh Ngôn vô cớ đánh Lục Thiệu Lan lại là vì hiểu lầm quan hệ của họ.


"Anh ấy là bạn cùng phòng của tôi. Tối qua tôi đi tắm, sau đó anh ấy giúp tôi nghe điện thoại. Thì sao? Rốt cuộc anh đang làm gì vậy, đúng là đồ điên..."


"Bạn cùng phòng? Cậu ta nói chuyện với tôi bằng cái giọng đó! Cậu nghĩ tôi sẽ tin sao?"


Chu Cảnh Ngôn đứng sững, rồi lập tức hỏi ngược lại.


Hắn không phải kẻ ngốc.


Những lời Lục Thiệu Lan nói tối qua... tuyệt đối không phải kiểu bạn cùng phòng bình thường có thể nói.


[Bởi vì đó là streamer cáo già cố ý dẫn dắt cậu hiểu lầm.]


[Đến bảo bối của tôi cũng bị ép phải mắng người rồi.]


[Bảo bối mắng người cũng đáng yêu, hôn hôn hôn!]


[Các cậu đúng là biến thái thật...]


[Đúng đó, đúng đó...]


Bình Luận

0 Thảo luận