Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Pháo Hôi Cũng Có Thể Làm Vạn Nhân Mê Sao?

Chương 7

Ngày cập nhật : 2026-03-30 10:42:22

"Đúng vậy, em nghe bác sĩ nói đi, không nên bỏ bữa, cũng không nên không uống thuốc, như vậy sẽ không tốt cho quá trình hồi phục bệnh của em."


Giang Chước nhẹ nhàng xoa đầu Kim Thụy Ân, đỡ hắn ngồi dậy rồi dịu giọng khuyên.


"Được, em nghe lời anh." Kim Thụy Ân ngoan ngoãn gật đầu với cậu.


Lời Giang Chước nói còn có tác dụng hơn cả lời của bác sĩ.


Sau khi đút Kim Thụy Ân uống thuốc xong, Lục Thiệu Lan lập tức đuổi Giang Chước đi.


"Được rồi, Giang Chước, làm phiền cậu quá. Bây giờ cậu đi làm việc của mình đi."


Nếu còn để cậu ở lại trong phòng bệnh này, cũng không biết Kim Thụy Ân sẽ lại làm ra chuyện gì nữa.


Cùng lúc đó, trong phòng livestream khán giả cũng đang liên tục gửi bình luận nổi trên màn hình.


[Cho Streamer nghe một bài "Trên đời không có thuốc hối hận".]


[Có ai thấy bệnh nhân này nhìn rất quen không?]


[A a a không phải chỉ mình bạn đâu.]


[Quen thì không hẳn, nhưng mà đẹp trai thật.]


[Đúng vậy, bệnh nhân này hình như cũng là một streamer thì phải...]


[Càng nghĩ càng thấy rợn.]


[Càng nghĩ càng thấy rợn.]


[Càng nghĩ càng thấy rợn.]


Nghe vậy, Giang Chước gật đầu rồi rời khỏi phòng bệnh.


Sau khi Lục Thiệu Lan kiểm tra mấy bệnh nhân như thường lệ, hắn quay về văn phòng. Nhân lúc xung quanh không có ai, hắn hỏi hệ thống trong đầu.


"Hệ thống, có thể để tôi trở thành bạn cùng phòng của Giang Chước không?"


[Có thể, nhưng cần dùng điểm tích lũy để đổi.] Hệ thống trả lời.


"Đổi, tối nay tôi chuyển qua đó luôn."


Lục Thiệu Lan vung tay một cái, lập tức dùng điểm tích lũy đổi lấy cơ hội trở thành bạn cùng phòng với Giang Chước.


...


"Ơ, bác sĩ Lục? Sao anh lại ở đây?"


Buổi tối khi Giang Chước trở về ký túc xá 306, vừa mở cửa đã thấy Lục Thiệu Lan, người buổi sáng mới gặp đang ngồi ở chiếc giường đối diện thu dọn đồ đạc.


"Tôi ở ký túc xá mà, Giang Chước. Không ngờ bạn cùng phòng của tôi lại là cậu, trùng hợp thật. Ban ngày chúng ta còn gặp nhau, tôi còn lo bạn cùng phòng sẽ là người tôi không quen biết."


Thấy người bước vào là Giang Chước, Lục Thiệu Lan giả vờ như không biết trước, vẻ mặt đầy bất ngờ vui mừng.


"À, đúng vậy... hóa ra Lục bác sĩ cũng ở ký túc xá. Còn được phân cùng phòng với tôi nữa, đúng là trùng hợp thật."


Giang Chước không hề biết rằng hắn đã dùng điểm hệ thống để đổi lấy cơ hội ở cùng ký túc xá với cậu.


Thấy đối phương tỏ ra thân thiện như vậy, cậu cũng tạm thời buông lỏng cảnh giác và chào lại.


"À đúng rồi, Giang Chước... tôi không biết trải cái ga giường này lắm, cậu có thể giúp tôi không?" Lục Thiệu Lan cụp mắt nhìn tấm ga, hơi buồn rầu nói.


[Đúng là nam sinh đầy mưu mẹo.]


[Đúng là nam sinh đầy mưu mẹo...]


[Nam streamer đầy mưu mẹo... giả vờ cái gì vậy.]


[Sao lại có chuyện đơn giản thế mà cũng không biết chứ...]


[Vợ ơi đừng bị anh ta lừa.]


[Vợ xinh đừng chỉ nhìn bề ngoài của anh ta a a a...]


[Tuy xem livestream chưa lâu, nhưng theo tôi đoán thì bảo bối rất mềm lòng, chỉ cần giả vờ đáng thương là em ấy sẽ giúp ngay.]


[Lầu trên nói đúng bản chất.]


Quả nhiên, vừa nghe Lục Thiệu Lan nói không biết trải giường, Giang Chước liền đi tới.


"Chuyện này đơn giản thôi, để tôi giúp anh trải."


"Thật sự cảm ơn cậu, làm phiền cậu rồi Giang Chước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phao-hoi-cung-co-the-lam-van-nhan-me-sao&chuong=7]

Cậu đúng là người tốt." Lục Thiệu Lan vốn có gương mặt nho nhã, nói chuyện với người khác cũng rất chân thành và dịu dàng.


Giang Chước vô thức thả lỏng hơn một chút, khẽ cười rồi đáp lại: "Không cần cảm ơn, chúng ta đều là đồng nghiệp, chuyện này cũng là điều tôi nên làm."


[Độ thiện cảm +1.]


Đồng thời, giọng thông báo máy móc của hệ thống cũng vang lên trong phòng livestream.


Ngay lập tức, phần bình luận trong phòng livestream lại bùng nổ.


[Trời ơi, bảo bối ngoan quá.]


[Sao lại còn tăng độ thiện cảm nữa chứ tôi chịu không nổi....]


[Bảo bối đừng bị anh ta lừa a a a...]


[Sao thế này, nếu streamer không ăn được tôi sẽ khó chịu, nhưng nếu streamer thật sự ăn được thì tôi cũng khó chịu...]


[Lầu trên đúng là thần.]


[...]


Giang Chước tiến lại gần, cầm lấy vỏ chăn trên giường rồi nghiêm túc tìm mặt trước mặt sau.


Trong những nếp gấp nhăn nhúm của tấm chăn, có một chai nước cà chua rau củ mà Lục Thiệu Lan đã đổi từ hệ thống, nắp chai chỉ đậy hờ.


Vì vỏ chăn quá lộn xộn, sau khi tìm được hai góc, Giang Chước liền kéo lên lắc mạnh vài cái để làm phẳng.


Kết quả, chai nước cà chua rau củ đặt phía dưới lập tức bị kéo ra theo.


Nắp chai vốn đã lỏng, bị rung mạnh nên bật ra ngay lập tức. Chất lỏng đỏ sẫm trào ra trong nháy mắt, bắn tung khắp tấm ga giường màu xanh.


Những vệt đỏ tím loang ra theo hoa văn trên ga giường.


"A!"


Giang Chước giật mình, tấm chăn trong tay rơi thẳng xuống đất.


"Chuyện này... xảy ra thế nào vậy..."


Cậu nhấc chăn lên, nhìn thấy chai nước cà chua rau củ đang nằm lăn trên giường, nước đỏ sẫm vẫn đang chảy ra ngoài.


Dù Giang Chước đã nhanh chóng nhặt chai lên, nhưng cả chiếc giường vẫn bị bẩn đến mức không nhìn nổi.


"Bác sĩ Lục... phải làm sao đây? Tôi không để ý trên giường có chai nước cà chua rau củ này, lỡ tay làm đổ mất, ga giường của anh đều bị bẩn rồi..."


Giang Chước thật sự không ngờ chuyện này lại xảy ra. Cậu nói năng lộn xộn, đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp ướt át nhìn Lục Thiệu Lan, trông cực kỳ căng thẳng.


[A a a trời ơi...]


[Đúng là đồ đàn ông tâm cơ... trà xanh quá...]


[Bảo bối nhà tôi lại dễ dàng bị anh ta chơi trong lòng bàn tay...]


[Bảo bối chính là do anh ta bày ra a a a!!!]


[Vợ xinh bị lừa rồi... QwQ...]


"Không sao đâu, không phải lỗi của cậu."


"Là tôi không để ý đặt không cẩn thận... chỉ là ga giường với vỏ chăn đều bẩn rồi, chắc phải giặt. Không biết tối nay có kịp khô không..."


Lục Thiệu Lan cụp mắt, giọng vẫn dịu dàng nhưng mang theo chút bất lực và tiếc nuối.


"Thời gian một buổi tối ngắn quá, chắc chắn không khô được..." Giang Chước do dự nói.


Phải làm sao đây...


Dù đúng là bác sĩ Lục không chú ý trên giường còn chai đồ uống, nhưng dù sao cũng là cậu làm đổ chai nước cà chua rau củ.


Nói cho cùng, chuyện này cậu cũng có trách nhiệm.


"Bác sĩ Lục, nếu anh không chê... tối nay có thể ngủ tạm chung giường với tôi."


Giang Chước cắn môi, do dự mở lời.


[Quả nhiên đây là kịch bản ngàn lớp của streamer...]


[Vợ đơn thuần của tôi cứ thế bị streamer lừa...]


[Bảo bối tự mình bước vào ổ sói rồi huhuhu.]


"Thật sao, có làm phiền cậu quá không?"


Lục Thiệu Lan khẽ nhíu đôi mày rậm, hơi lo lắng ngẩng lên nhìn Giang Chước đang đứng bên cạnh.


Giang Chước rất áy náy. Cậu cắn môi, gương mặt trắng như tuyết hơi ửng đỏ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ga giường và vỏ chăn đã bị bẩn.


"Không phiền đâu. Tôi gầy mà, giường ký túc xá cũng không nhỏ, hai người ngủ chắc vẫn đủ... chỉ cần bác sĩ Lục không chê là được."


"Sao tôi lại chê được chứ. Cậu đã sẵn lòng giúp tôi như vậy là tốt lắm rồi. Cũng nhờ có cậu, nếu không tối nay tôi còn không biết ngủ ở đâu."


Lục Thiệu Lan vốn đã có gương mặt tuấn tú, khí chất nho nhã, rất dễ khiến người khác sinh thiện cảm.


"À đúng rồi, bác sĩ Lục, anh có muốn mang ga giường đi giặt không... để tôi giúp anh." Thấy hắn không trách mình, Giang Chước càng cảm thấy áy náy nên chủ động đề nghị giúp giặt ga giường.


Tất nhiên không phải giặt tay, mà là giúp bỏ vào máy giặt.


Lục Thiệu Lan vốn định nói không cần giặt, ngày mai mua bộ mới là được.


Nhưng nghĩ lại, nếu giặt thì phải phơi vài ngày mới khô. Trong mấy ngày đó, hắn có thể ngủ chung giường với Giang Chước.


Vì thế hắn nói: "Cảm ơn cậu, làm phiền cậu rồi."


Bình Luận

0 Thảo luận