Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Pháo Hôi Cũng Có Thể Làm Vạn Nhân Mê Sao?

Chương 19

Ngày cập nhật : 2026-03-30 10:45:24

Rốt cuộc, với tính tình của vị thiếu gia này, Trình Cẩn Hạo hiểu rất rõ. Trước giờ hắn chưa từng thấy Chu Cảnh Ngôn nói chuyện hạ mình, nhún nhường với ai như vậy.


Nghe vậy, Giang Chước khẽ siết góc áo đến mức gần như không thể nhận ra. Cậu đúng là kiểu người "ăn mềm không ăn cứng".


Nếu Chu Cảnh Ngôn vẫn lì lợm bám theo như trước, ngược lại cậu còn có thể dứt khoát nói lời từ chối.


Nhưng khi người ta đã hạ mình nói chuyện như vậy, sự giáo dưỡng tốt đẹp khiến cậu không nỡ nói ra những lời làm tổn thương người khác.


Cậu thật sự không giỏi đối phó với kiểu tình huống "Tu La tràng".


Đối mặt với bạn trai cũ cứ khổ sở dây dưa, cậu càng không hiểu nổi.


Vì sao chứ?


Thời gian bọn họ gặp nhau cũng đâu có nhiều...


Sao lại đột nhiên say mê cậu như vậy.


Môi dưới bị cậu cắn lõm xuống, đầy đặn và hồng hào. Gương mặt vốn không trang điểm nhưng lại thanh tú xinh đẹp. Chỉ cần cắn môi như vậy, trông lại càng thêm thuần khiết.


Ban nãy là chuyện riêng của Giang Chước nên Lục Thiệu Lan không tiện xen vào. Lúc này thấy hai người đã nói chuyện xong, lại nhìn thấy vẻ khó xử của cậu.


Lục Thiệu Lan bước lại gần vài bước, nhẹ nhàng ôm lấy vai Giang Chước.


Lực tay không hề thô bạo, đủ để người được ôm không cảm thấy bị xâm phạm.


Nhưng từ góc nhìn của người ngoài, bàn tay với khớp xương rõ ràng của người đàn ông đang nắm lấy bờ vai nhỏ gầy kia...


Lại giống như một kiểu chiếm hữu mạnh mẽ, không cho phép bất kỳ ai xâm phạm.


"Xin lỗi, bạn trai của em ấy là tôi."


[A a a a a giả bộ quá tôi chịu không nổi a a a a...]


[Cười chết tôi, sao mà Streamer giả bộ dữ vậy...]


[Chồng trước vội vàng chạy tới làm kẻ thứ ba, vợ tôi có sức hút lớn vậy đó...]


[Là ông thì ông cũng làm thôi, làm tiểu tam cũng không bỏ được.]


[Chắc anh chồng cũ sắp tức chết rồi.]


[Cũng hết cách, Streamer có "bàn tay vàng" buff thêm mà.]


[Anh chồng cũ chỉ là NPC thôi, bỏ đi, tranh với Streamer không có kết cục tốt đâu.]


[Streamer cũng chỉ sướng được một lúc thôi, thôi miên giải trừ là hết trò.]


[Không sao, sướng được cả đêm là tôi mãn nguyện rồi.]


[??????

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phao-hoi-cung-co-the-lam-van-nhan-me-sao&chuong=19]

là ông sao mà ông sướng???]


"Giang Chước, lời cậu ta nói... là thật sao?"


Chu Cảnh Ngôn nghẹn cổ họng, giọng trầm thấp hỏi.


Cho đến tận lúc này, hắn vẫn chưa chịu từ bỏ.


Là thật sao...


Không hiểu vì sao, cứ đến những lúc cần xác nhận mối quan hệ như thế này.


Giang Chước lại hơi do dự một chút, giống như chính cậu cũng không quá chắc chắn.


Có đúng vậy không...


Đúng vậy.


Lục Thiệu Lan là bạn trai của cậu.


"Đúng vậy, Lục Thiệu Lan là bạn trai của tôi."


Do dự một lúc, Giang Chước vẫn nói ra. Giọng cậu hơi lúng túng, mềm nhẹ.


Vì vốn dĩ cậu không quá chắc chắn, cũng không có nhiều tự tin khi nói ra điều đó.


Nhưng trong mắt Chu Cảnh Ngôn, đó lại giống như biểu hiện của việc cậu quá thích nên ngại ngùng.


Thích hắn như vậy...


Nhưng lại thích người khác...


Đôi khi thật ra rất khó phân biệt, đó rốt cuộc là tình yêu hay chỉ là lòng chiếm hữu.


Chỉ đơn giản là muốn đôi mắt màu hổ phách ướt át kia mãi mãi nhìn về phía mình.


Nghiêm túc.


Chuyên chú.


Tràn đầy yêu thương, dựa dẫm.


Đặt toàn bộ tâm trí lên người hắn.


Đó chính là Giang Chước trước kia.


Giang Chước đã từng yêu hắn rất sâu đậm.


Tình cảm của cậu luôn rất rõ ràng. Cậu là một người hiền lành, thật thà, nhưng lại có thể vì hắn làm rất nhiều việc.


Nấu cơm cho hắn.


Đón hắn tan làm.


Chuẩn bị quà cho hắn...


Nhưng bây giờ tất cả đều không còn nữa.


Sự chênh lệch đó khiến người ta bứt rứt không yên.


Lòng tham của con người quả thật không đáy.


Trước đây hắn có thể tùy ý đối xử với cậu.


Nhưng bây giờ thì không thể nữa.


Trước đây hắn có thể nắm tay cậu trước mặt mọi người.


Mười ngón tay đan chặt vào nhau, giống như một lời chứng minh cho mối quan hệ yêu đương.


Cũng giống như một chiếc khóa, trói buộc hai người thật chặt với nhau.


Tay của Giang Chước rất mềm mại, thon nhỏ. Lòng bàn tay lại có chút đầy đặn, sờ vào rất dễ chịu.


Khi người khác nhìn thấy bọn họ như vậy, sẽ hiểu rằng mối quan hệ của họ không bình thường.


Sẽ không dòm ngó.


Không nhớ thương.


Không nghĩ đến việc cướp cậu đi.


Nếu mối quan hệ tiến thêm một bước nữa...


Bọn họ sẽ cùng nhau làm rất nhiều chuyện.


Một người yêu thân mật.


Một người yêu đáng yêu.


Một người yêu hay ngại ngùng.


Một người yêu sẽ bị bạn trai dụ dỗ làm ra những chuyện gì đây?


Chỉ cần nghĩ thôi cũng khiến người ta hưng phấn lạ thường.


Hạnh phúc giống như bất ngờ trúng giải thưởng lớn.


Nhưng tất cả những điều đó đột nhiên biến mất.


Giống như bong bóng xà phòng nhiều màu sắc, trong suốt, tan biến dưới ánh mặt trời.


"Bang."


Bong bóng vỡ tung.


Tham lam.


Ham muốn.


Không cam lòng...


Tất cả trộn lẫn vào nhau.


Không thể phân biệt đâu mới là thật.


Không biết đó là thích, hay chỉ là không nỡ mất đi sự tốt đẹp mà Giang Chước từng dành cho hắn.


"Xin lỗi..." Giang Chước sợ hắn lại nổi điên nên chỉ đành lên tiếng.


Dù sao nói một câu xin lỗi cũng chẳng tốn bao nhiêu sức.


[Bảo bối đáng yêu quá...]


[Chuột ngoan của tôi, còn xin lỗi tên tra nam QwQ...]


[Tôi đoán bảo bối là kiểu mềm ngoài trong cứng, nhìn thì rất mềm nhưng thật ra rất có nguyên tắc... nhưng nếu là những chuyện nhỏ cậu cảm thấy không quá quan trọng, chỉ cần yếu thế một chút là cậu sẽ mềm lòng.]


[Ha ha ha ha ha ha lầu trên nói đúng quá...]


[Ai còn nhớ ga giường của Streamer không... tối nay hình như vẫn chưa khô.]


[Đúng... tôi chịu không nổi.]


[Không làm uyên ương cũng không làm tiên, mỗi ngày tôi đều ghen tị với Streamer...]


[Thương bảo bối tôi, lúc nào cũng bị mấy tên trà xanh lừa...]


"Nếu vậy... thì thôi."


Điều khiến Giang Chước bất ngờ là Chu Cảnh Ngôn lại dễ nói chuyện ngoài dự đoán. Hắn không tiếp tục dây dưa mà dứt khoát quay người rời đi.


Nhìn bóng lưng bọn họ rời khỏi, Giang Chước khẽ thở phào.


Đã thuận lợi nói ra lời chia tay.


Chắc sau này sẽ không có vấn đề gì nữa đâu.


Thật sự cậu chưa từng gặp tình huống như thế này.


"Bảo bối, em đã dũng cảm nói ra rồi, rất giỏi..."


Lục Thiệu Lan buông tay đang ôm vai cậu xuống.


Nhưng hắn không rời đi mà lại cúi sát hơn, dịu dàng nói.


Hơi thở ấm áp phả vào tai Giang Chước, ngứa ngứa như bị một chiếc lông vũ khẽ cào.


Hắn hoàn toàn không tiếc lời khen dành cho người yêu xinh đẹp.


Nào là nói cậu đẹp.


Nào là nói cậu giỏi.


"Thật sao... cũng bình thường thôi."


Tai Giang Chước đỏ bừng.


Cậu chỉ là nói lời chia tay bình thường thôi mà.


Đâu có làm chuyện gì ghê gớm...


Có đáng được khen như vậy sao?


[Độ thiện cảm +1]


[độ thiện cảm +1]


Trong phòng livestream, âm thanh máy móc của hệ thống vang lên.


[Tôi không chịu nổi a a a a a a a!!]


[Streamer anh không thấy lương tâm cắn rứt sao!]


[Vợ dễ dỗ quá, chỉ cần khen là độ thiện cảm tăng!]


[Đáng yêu quá!]


[Giá mà có thể phát triển một trò chơi như vậy thì tốt quá, tôi muốn chơi!!]


[Răng khôn! +1!]


(*Răng khôn" là là "đồng ý", bắt nguồn từ việc chữ "khôn" đọc gần giống số "9", nên dùng để biểu thị tán thành.*)


[Tôi cũng vậy! muốn chơi kiểu game này quá... vợ xinh đẹp, thích quá...]


[Chinh phục vợ xinh đẹp, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc...]


Trong phòng livestream tràn ngập đủ loại tưởng tượng.


Dường như thiếu niên xinh đẹp kia trở thành vật chứa cho đủ loại dục vọng thấp kém, khó nói thành lời.


Những ham muốn cuồng nhiệt ấy, giống hệt như số lượng người xem trong phòng livestream đang tăng vọt theo cấp số nhân.


Huống chi...


Cậu lại là kiểu người ngây thơ không hề nhận ra, mềm yếu và lương thiện như vậy.


Chỉ cần giả vờ đáng thương, cậu sẽ chú ý.


Chỉ cần đối xử dịu dàng với cậu, cậu sẽ nhìn thấy.


Chỉ cần đưa ra yêu cầu nghiêm túc và hợp lý, rất có thể cậu sẽ đồng ý.


Muốn...


Chỉ cần cậu nhẹ nhàng chạm tay lên mặt họ một chút thôi...


Có lẽ cũng đủ khiến người ta kích động đến phát nổ.


Từng nhóm người nhìn bề ngoài có vẻ bình thường.


Nhưng sâu bên trong lại giấu đầy những dục vọng cố chấp.


Mà trung tâm của tất cả những điều đó...


Lại là Giang Chước, người hoàn toàn không hề hay biết.


Cậu vẫn nghĩ mình chỉ là một người bình thường, bước vào thế giới nhiệm vụ để đóng vai một nhân vật phụ mờ nhạt.


Không hề biết rằng có bao nhiêu người đang âm thầm rình mò cậu.


Thèm khát cậu.


Khao khát nhận được từ cậu một chút thương xót.


Dù chỉ trong chốc lát.


Chỉ một chút thôi cũng được.


Nam thần...


Hãy cho tôi một lần đi.


Có lẽ đó chính là món quà mà khán giả mong muốn nhất.


Bình Luận

0 Thảo luận