Sáng / Tối
Sau giờ Tý, Vĩnh Định Hầu phủ đèn đuốc thắp khắp mọi nơi, những con đường mòn lát đá yên tĩnh không một tiếng động được chiếu rọi sáng trưng.
Cho tới khi bước đến trước sảnh chính trang nghiêm, Lục Cửu Tiêu mới thu lại cây quạt xếp đang xoay tròn trên đầu ngón tay, giắt vào bên hông.
Bóng dáng cao lớn, oai vệ trước mắt đang chắp tay đứng quay lưng lại giữa sảnh, hai chân hơi dang rộng, vừa nhìn đã biết ngay là tác phong của người từng xông pha trận mạc.
Viên thị ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ lê, vòng ngọc phỉ thúy nơi cổ tay bị bà vân vê đến mức láng bóng, bà hơi cúi đầu, đôi mày cũng phủ một tầng mây đen u ám.
Chợt, bà đứng dậy tiến lên phía trước hai bước.
Lục Hành nghe thấy tiếng động, đôi mày nhíu chặt thành hình chữ “Xuyên” (川) quay đầu nhìn lại, gương mặt lập tức sa sầm, lạnh giọng quát: “Ngươi còn biết vác mặt về sao!”
Lục Cửu Tiêu khựng lại ngoài cửa trong chốc lát, nghe thấy lời này liền dứt khoát nhấc chân bước qua ngưỡng cửa.
Bốn mắt nhìn nhau, hồi lâu không nói lời nào.
Hai cha con ba năm chưa gặp, không ai bảo ai đều đang im lặng đánh giá đối phương.
Bầu không khí căng thẳng đến đáng sợ, ngay cả Doãn Trung và Tần Nghĩa đứng ngoài cửa cũng không khỏi rùng mình.
Viên thị vội chen vào giữa hai người, lẳng lặng kéo Lục Hành ra xa một chút, vừa vuốt ngực ông vừa khuyên nhủ: “Hầu gia nói gì kỳ vậy, Cửu Tiêu vẫn luôn ở trong phủ mà. Mà chàng cũng kì, hôm nay về phủ chẳng thèm sai người báo trước một tiếng, đừng nói là nó, ngay cả thiếp cũng suýt chút nữa thì…”
“Báo trước cái gì! Để nó kịp làm bộ làm tịch cho lão tử xem hả?!”
Dứt lời, một tiếng cười khẩy khe khẽ vang lên.
Viên thị và Lục Hành đều sững sờ, nghiêng mình nhìn sang.
“Con làm bộ làm tịch cái gì? Con đã làm gì đâu?” Giọng nam nhân nhẹ nhàng chậm rãi, tựa như hòa cùng cơn gió đêm từ từ tan vào bóng tối.
Thế nhưng lời này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, bàn tay đầy vết chai sạn của Lục Hành giơ lên chỉ thẳng vào hắn, đầu ngón tay run run: “Ngươi đã làm gì đâu à? Ngươi tự ngửi cái mùi trên người ngươi đi? Đêm không về nhà, đắm mình trong tửu sắc! Ngươi ra ngoài mà xem, tiểu thư khuê các nào dám gả cho ngươi?!”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu bật cười thành tiếng.
Bờ vai và cổ vốn đang giữ thẳng tắp bỗng chốc thả lỏng, ngay cả bước chân cũng mang vài phần phiêu diêu, hắn gập chân ngồi tựa lên thành ghế, còn thuần thục tự rót cho mình một chén trà.
“Chẳng phải chính cha kêu con cứ ở kinh thành làm tốt chức vị thế tử của mình sao? Binh mã Ký Bắc của cha cũng đâu có giao vào tay con. Con vẫn đang yên đang lành không gây rắc rối cho cha, sao cha lại không vui nữa rồi?”
“Hỗn trướng!” Lục Hành quát lớn, khí thế của người quanh năm cầm quân khiến căn phòng như muốn rung chuyển ba hồi.
Ông chộp lấy thanh bội đao đặt trên bàn, định vung cả vỏ đao về phía Lục Cửu Tiêu. Viên thị lúc này mới bừng tỉnh, vội ôm chặt lấy cánh tay Lục Hành, run giọng nói: “Có chuyện gì thì từ từ nói, chàng động tay động chân làm cái gì!”
“Nàng nhìn xem ta với nó có nói chuyện tử tế được không!” Lục Hành giận dữ gầm lên.
Tiếng “cộp” vang lên, Lục Cửu Tiêu đặt chén trà xuống bàn, vuốt lại vạt áo, nói với Lục Hành: “Mắt không thấy tâm không phiền, con không ở đây làm hầu gia chướng mắt nữa.”
Dứt lời, hắn nghiêng mình bỏ đi.
Khi bước đến ngưỡng cửa đỏ thắm chạm rỗng, hắn “ồ” lên một tiếng, dừng bước rồi quay người lại, làm một cái vái chào cung kính đúng bài bản với Lục Hành. Đuôi mắt hắn hơi cụp xuống, nói: “Chúc mừng hầu gia khải hoàn trở về.”
Nói xong, hắn đi thẳng ra khỏi tiền viện.
Một tiếng “xoảng” khô khốc, thanh đao trong tay Lục Hành ném mạnh xuống bậc đá bám rêu dưới hành lang.
Ông gầm lên: “Nàng cứ nuông chiều nó nữa đi, xem nàng chiều nó thành cái hạng gì rồi kìa!”
Viên thị mím môi, nhíu mày nói: “Nhưng cũng không thể động đao động thương như thế, lỡ chàng đánh nó bị thương thì…”
“Thì sao? Trong xương tủy nó chảy dòng máu Lục gia, mang họ Lục của ta, sao ta lại không thể đánh!”
Viên thị không còn lời nào để nói, chỉ biết lắc đầu, nhặt thanh đao dưới bậc thềm lên.
-
Bóng tối bao phủ suốt dọc đường như hòa làm một với sắc mặt của Lục Cửu Tiêu. Cái vẻ bất cần đời, “ngứa đòn” ban nãy đã hoàn toàn rũ bỏ, thay vào đó là một luồng khí lạnh thấu xương.
Hai tên hộ vệ nhìn nhau, hiếm khi tâm đầu ý hợp cùng im như thóc.
Cho tới khi cánh cửa kia đóng sầm lại, vạn vật chỉ còn tiếng lá cây xào xạc, đêm dài trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có.
Lục Cửu Tiêu tựa lưng vào khung cửa sổ, đứng ngẩn người hồi lâu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười không rõ là đang nhạo báng ai. Chỉ là những lời nói của Lục Hành ngày hôm nay khó tránh khỏi khiến người ta nhớ lại chuyện năm đó.
Năm Vạn Hòa thứ hai mươi, Li Quốc chiến bại, mất đi ba thành trì ở Dịch Đô.
Nói ra thật nực cười, một trận chiến nắm chắc phần thắng như vậy, cuối cùng lại bại vì thiếu hụt binh lực và lương thảo trống rỗng.
Thế nhưng trong suốt thời gian đó, quân báo từ Dịch Đô gửi về lại là trận nào cũng thắng, khiến người ta lầm tưởng mọi chuyện vẫn ổn thỏa, chính vì thế mới uổng công đánh mất lương cơ, hai vạn binh mã gần như bỏ mạng toàn bộ trong đó.
Đến khi triều đình hay biết tình hình thực tế thì mọi chuyện đã quá muộn màng. Lúc Lục Hành dẫn quân đến cứu viện, Dịch Đô rõ ràng đã trở thành một tòa thành máu, một ngôi mộ cô độc.
Chờ đến khi mọi chuyện ngã ngũ, không còn cách nào cứu vãn, triều đình mới bắt đầu truy cứu sai lầm trong việc này. Ngày hôm đó trong ngự thư phòng cãi vã không ngớt, Lục Cửu Tiêu vừa bước tới trước bậc thềm đã nghe thấy những tiếng la hét chói tai:
“Ai cũng bảo Hạ Thầm thành danh khi còn trẻ, theo ta thấy là tuổi trẻ ngông cuồng, quá mức phô trương! Tưởng rằng dựa vào sức một mình là có thể xoay chuyển tình thế sao? Để bảo vệ danh tiếng chiến thần của bản thân, hắn lại đem hai vạn binh mã ra làm trò đùa, thật hồ đồ!”
“Chứ còn gì nữa? Hắn mất mạng thì thôi đi, còn liên lụy đến hàng nghìn sinh mạng, dâng không ba thành Dịch Đô cho người khác!”
“Nghe nói dân chúng Dịch Đô tôn Hạ Thầm như thiên lôi sai đâu đánh đó, hắn đi tới đâu người dân đều quỳ gối nghênh đón tới đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=12]
Ta thấy, ngay từ đầu hắn đã không định quay về, mà muốn chiếm thành làm vương, nên mới báo cáo quân tình giả để ngăn triều đình phái người can thiệp…”
“Rầm” một tiếng, thiếu niên phá cửa xông vào, bóp lấy cái cổ gầy gò yếu ớt của lão già kia, sắc đỏ trong ánh mắt lan từ đồng tử ra tận đuôi mắt, hắn gằn giọng: “Ta thấy cái miệng này của ông không cần nữa, câm luôn đi cho đẹp trời.”
Người vận hoàng bào trên long ỷ vỗ bàn đứng phắt dậy: “Lục Cửu Tiêu!”
Ngày hôm đó, hắn bị Lục Hành kề đao vào cổ lôi về.
Sự việc này cuối cùng được giao cho Đô Sát Viện điều tra kỹ lưỡng.
Chẳng mấy ngày sau, Hàn phó úy đi theo bên cạnh Hạ Thầm đã khai ra tất cả.
Quân báo là do đích thân tướng quân kia viết.
Báo cáo sai quân tình là thật, còn về nguyên do, hắn hoàn toàn không biết.
Xem kìa, chỉ cần mô trên môi dưới i chạm nhau nói vài lời, hào quang cả đời của người nọ cứ thế lụi tàn như những vì sao vụt tắt.
Thánh thượng nhìn vào công lao hãn mã bấy lâu của Hạ gia nên cũng không định truy cứu thêm nữa. Tội danh không có, phong thưởng cũng không, cứ thế nhẹ nhàng mà khép lại mọi chuyện.
Thế nhưng Lục Cửu Tiêu làm sao cam lòng tin cho được?
Suốt hai tháng trời tốn bao tâm tư, cuối cùng hắn cũng tóm được gã họ Hàn kia. Ngay lúc mấu chốt, gã khóc lóc thảm thiết chuẩn bị khai ra tất cả, thì phía bên kia, Lục Hành đột ngột xông vào.
Nghĩ đến đây, người đang đứng lặng như tờ cuối cùng cũng hơi động đậy, hắn lặng lẽ vân vê chữ “Tiêu” khắc lõm trên cán quạt.
Lục Hành xông vào, không phải để bắt giữ gã Hàn phó úy ăn nói hồ đồ kia, mà là để bắt hắn.
Ngày hôm đó Lục Hành đã quát: “Làm càn! Chuyện này đã có định luận, sao có thể để ngươi dùng cực hình ép cung mà dễ dàng lật lại được? Ngươi làm càn như thế là chê Lục gia này quá thái bình rồi có phải không!”
Rồi sau đó, hắn bị nhốt chặt trong phòng, ngay cả cửa sổ cũng bị đóng đinh chết cứng. Dù Lục Cửu Tiêu có bản lĩnh lên trời xuống đất đi chăng nữa, cũng chẳng thể bước ra khỏi căn phòng này nửa bước.
Lục Hành đứng cách khung cửa sổ nói với hắn: “Cả đời này, ngươi cứ ở kinh thành mà làm tốt chức vị thế tử cho ta, đừng có gây chuyện thị phi cho Lục gia. Theo ta thấy, ngươi cũng không cần luyện võ nữa, nên đi theo Tiết thái phó học văn, tu tâm dưỡng tính, bớt kiêu bớt nóng thì hơn.”
Cứ thế nửa năm trôi qua, đợi đến khi Lục Hành quay lại Ký Bắc, Viên thị mới lén lút thả hắn ra. Thế nhưng lúc đó, làm gì còn gã Hàn phó úy nào nữa, đến một cái bóng cũng chẳng tìm thấy.
Chuyện của Hạ Thầm đã trở thành ván đóng thuyền, không còn đường nào xoay chuyển được nữa.
Cũng kể từ đó, hai cha con họ Lục hễ nói quá ba câu là lại động tay động chân. Chẳng ai chịu nhường ai.
Hắn cũng chẳng rõ tại sao Lục Hành lại không thích mình, cứ như thể từ nhỏ đã nhìn hắn không thuận mắt.
Lục Cửu Tiêu chậm rãi thở ra một hơi, cong ngón tay gõ hai cái lên khung cửa sổ, khiến cái tai đang áp sát vào giấy dán cửa phải giật bắn người.
Hắn đẩy cửa sổ ra, nhìn Tần Nghĩa đang bò trên bậu cửa, khóe môi hơi nhếch lên như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nói: “Nếu rảnh rỗi sinh nông nổi thì đi chạy quanh sân hai vòng đi.”
“Chủ…”
“Rầm” một tiếng, cửa sổ lại đóng sầm vào.
Đêm ấy, Lục Cửu Tiêu nghe tiếng thở dốc hì hục bên ngoài, cả đêm không ngủ.
Lại ba ngày trôi qua, cái lạnh tan dần, nắng ấm vừa lên. Đã sang tháng Ba, cả khu vườn tràn ngập sắc hoa tươi thắm, lá xanh mơn mởn, thật là nịnh mắt.
Trong sảnh chính của Vĩnh Định Hầu phủ, cả nhà bốn người ngồi vây quanh bàn tròn bằng gỗ đàn hương, bầu không khí gượng gạo đến mức ngay cả con cá hấp trong đĩa sứ dài cũng có vẻ “chết lặng”.
Lục Uyển rón rén cầm đôi đũa trúc, gắp từng hạt gạo một bỏ vào miệng, không dám phát ra tiếng động dù là nhỏ nhất.
Trời mới biết được, kể từ khi Lục Hành và Lục Cửu Tiêu về phủ, trên bàn ăn chưa bao giờ có phút giây nào thư thả, chỉ sợ lỡ một chút thôi là hai cha con này lại có thể vì một món cháo rau thanh đạm mà cãi nhau chí chóe.
Chợt, dưới hành lang vang lên tiếng gọi gấp gáp: “Thế tử!”
“Khụ khụ, khụ khụ khụ…” Lục Uyển bất ngờ hít sâu một hơi, khiến bản thân bị sặc đến đỏ bừng cả mặt.
Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn muội muội một cái, rồi mới nghiêng người nhìn ra ngoài.
Đó là Tiêm Vân, tiểu nha hoàn hắn sắp xếp ở Tỉ Viên.
Chỉ thấy Tiêm Vân hổn hển chạy tới, nhìn lướt qua cả sảnh toàn những bậc bề trên, nét mặt khó xử nói: “Thế... Thế tử, thư phòng…”
Vừa nghe thấy hai chữ “thư phòng”, sắc mặt Lục Cửu Tiêu khẽ biến, lập tức đứng dậy đi đến trước mặt nha hoàn.
Tiêm Vân kiễng chân ghé sát tai hắn thì thầm một hồi, Lục Cửu Tiêu liền cất bước đi thẳng ra cổng phủ.
Cho đến khi bước vào con đường nhỏ không có người xung quanh, Tiêm Vân mới dám lên tiếng: “Không có lệnh của người, nô tỳ không dám mạo muội tìm đại phu qua đó. Nhưng nhìn sắc mặt của người nọ thực sự không ổn, nô tỳ mới đánh bạo xông vào phủ tìm người. Thế tử, người xem có cần đến phố Nghênh An mời đại phu không?”
Trong lúc nói chuyện, họ đã ra đến cửa chính.
Vừa vặn phía đại môn đỏ thắm ở xéo đối diện, Hạ Lẫm đang nắm dây cương chuẩn bị lên ngựa.
Lục Cửu Tiêu chỉ khựng lại một thoáng rồi phân phó: “Ngươi đi mời đại phu đi, cứ bảo ông ta đợi ở sảnh phụ.”
Dứt lời, hắn đi thẳng về phía Hạ Lẫm.
Hạ Lẫm chau mày nhìn hắn, chưa kịp mở miệng đã bị người ta cướp lấy dây cương trong tay. Chỉ thấy hắn một tay áo ấn lên lưng ngựa, tung mình nhảy vọt một cái đã yên vị trên lưng ngựa.
“Con ngựa này mượn dùng một chút, hôm khác sẽ mang trả lại cho ngươi, đa tạ.”
Chữ cuối cùng vừa thốt ra thì bóng người cùng ngựa đã phi nước đại, để lại một làn bụi mờ.
Suốt một đường từ đại lộ Nghênh An về phía Tây, cho đến khi dừng trước Hoa Tưởng Lâu vốn dĩ vắng vẻ vào ban ngày, một tiếng “Hự!” vang lên, con ngựa mới vừa vặn dừng lại.
Lục Cửu Tiêu xoay người xuống ngựa, đẩy cửa bước vào, nhưng vừa định cất tiếng gọi thì đột nhiên khựng lại tại chỗ, lời nghẹn trong cổ họng.
Nàng ấy tên là gì ấy nhỉ?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận