Sáng / Tối
Trên đời này có lẽ thực sự có người không sợ chết, nhưng nàng thì sợ, rất rất sợ, cực kỳ sợ.
Kể từ ngày nhìn thấy cảnh tượng không nên nhìn thấy đó, Thẩm Thời Đình đổ bệnh ròng rã suốt ba ngày. Trong cơn mê man, gương mặt của nữ tử họ Dương kia cứ thay thế bằng gương mặt của nàng, khiến Thẩm Thời Đình kinh hãi tỉnh giấc không biết bao nhiêu lần, rồi lại thiếp đi trong trạng thái mơ mơ màng màng.
Thạch ma ma cũng không ngờ rằng chiêu này lại có tác dụng mạnh với nàng tới vậy. Tuy nhiên, bà không nỡ để một mỹ nhân đang độ xuân sắc cứ thế mà lụi tàn vì bệnh, nên liền mời đại phu giỏi nhất, dùng những dược liệu đắt đỏ nhất. Mãi đến lúc này, cô nương trên giường bệnh mới bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại.
Tiểu nha hoàn nghe tiếng động, lập tức đặt bình hoa sứ trắng đang lau dở xuống cái cạch, vội vàng tiến lên đỡ nàng dậy, nói: “Thẩm cô nương, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!”
Thẩm Thời Đình nhìn quanh cách bày trí căn phòng, ngẩn ra hồi lâu mới định thần lại. Nàng không biết mình đã bị người ta chuyển đến Mộc Hương Các hồi nào.
Nàng nghiêng đầu, đang định lên tiếng hỏi, thì thấy từ sau tấm bình phong thêu hiện ra một bóng người. Dáng vóc đó mảnh mai, tư thái thướt tha, nếu chỉ nhìn trang phục thì cứ ngỡ là một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi. Thế nhưng trên gương mặt kia lại hằn lên vài nếp nhăn rõ rệt, hiển nhiên là một phụ nhân trung niên.
Thẩm Thời Đình còn chưa kịp nảy sinh nghi hoặc, tiểu nha hoàn đã nhanh nhảu nói: “Đây là Diệu nương tử, là tiểu phu nhân của Kim đại đương gia Kim Thịnh Tiền Trang, được ma ma đích thân mời tới để dạy dỗ cô nương đó.”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình hơi khựng lại. Tiểu phu nhân nhà nào mà lại ăn vận như thế này chứ? Nàng thoáng suy nghĩ một chút liền hiểu ra, e rằng người này cũng xuất thân từ chốn thanh lâu, nếu không sao có thể nhận loại công việc này?
Thẩm Thời Đình đánh giá Diệu nương tử, Diệu nương tử cũng đang quan sát nàng. Người ta vẫn thường nói con gái tuổi trăng tròn là mướt mát nhất, bà nhìn gương mặt trước mắt này, đúng thật là non nớt tới mức có thể bấm ra nước.
Trong lòng bà thoáng chút cảm thán, vừa cảm thán nhan sắc diễm lệ của cô nương trước mắt, lại vừa cảm thán dung nhan của chính mình đã chẳng còn như xưa.
“Diệu nương tử.” Tiểu nha hoàn thấy bà thất thần, khẽ gọi một tiếng.
Diệu nương tử hoàn hồn, bước tới trước hai bước nói: “Lúc Thạch ma ma tìm tới ta, đã nói rõ với ta tình cảnh của cô nương. Từng là con thương nhân thế gia, không biết cô nương có từng học qua cầm kỳ thi họa gì chưa?”
Thẩm Thời Đình khựng lại một chút, dĩ nhiên là nàng từng học qua.
Những năm nàng mới chào đời, Thẩm gia vẫn chỉ là một nông hộ nghèo rớt mồng tơi, Thẩm Diên khi ấy cũng chỉ là một đại phu nơi làng quê nhỏ. Mãi đến khi nàng lên sáu, Thẩm Diên đi buôn dược liệu vài chuyến, gia cảnh mới bắt đầu khấm khá lên.
Thẩm Diên vô cùng yêu chiều nàng, sau khi gia đình đã sung túc, những thứ mà các cô nương nhà khác có, ông đều cố gắng hết sức để nàng cũng có được. Cho dù mẹ nàng có không vừa ý, Thẩm Diên vẫn lén lút mua cho nàng.
Ông từng nói, con gái biết chút cầm kỳ thi họa, sau này mới có thể gả cho nam nhân tốt hơn ông, hiền tế phải dịu dàng, biết yêu thương người khác, tuyệt đối không được để A Đình chịu ấm ức.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thời Đình nén lại nỗi xót xa trong lòng, bình thản đáp: “Có biết một chút.”
Diệu nương tử hài lòng gật đầu, nhớ lại lời dặn của Thạch ma ma, bà lại thăm dò: “Đã như vậy, chi bằng bắt đầu dạy cô nương các quy tắc rót rượu, được không?”
Cái gọi là rót rượu, chẳng qua cũng chỉ là rót rượu cho khách.
Cái gọi là quy tắc, cũng chẳng qua là những chiêu trò làm vui lòng nam nhân.
Thân hình người trên giường khựng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=5]
Qua rất lâu, lâu đến mức Diệu nương tử tưởng rằng nàng sẽ không bao giờ lên tiếng nữa, nàng mới chậm rãi ngước mắt lên, cổ họng như bị hóc xương, từng chữ từng chữ nói: “Phiền bà rồi.”
Sau trận ốm này, nàng như vừa dạo qua quỷ môn quan một vòng. Những ngày trước đó, cái sự thà chết không theo, đặt trước sinh mạng con người, dường như đều trở nên nhẹ tựa lông hồng.
Đây là lần đầu tiên nàng biết được, hóa ra những lời người đời vẫn thường nói: trinh tiết, sự kiêu kỳ và thể diện của nữ tử quan trọng hơn mạng sống, những lời ấy vốn dĩ thật khó mà thực hiện được.
Khi thực sự rơi vào bước đường cùng, thứ gì quan trọng hơn thứ gì, nào đâu phải chuyện cứ viết trong sách là đúng.
Thẩm Thời Đình rủ mắt, đôi mắt vốn dĩ khiến người ta kinh diễm nay phủ một tầng ảm đạm xám xịt. Diệu nương tử quá quen thuộc với vẻ mặt này, đó là khi không còn đường lui, đành phải chấp nhận.
Kể từ khi Thẩm Thời Đình trở nên ngoan ngoãn nghe lời, Thạch ma ma ưu ái nàng ra mặt.
Nào là gấm hoa Vân Phi, váy lụa dệt kim sợi vàng, trâm vàng rung rinh trên tóc mây, khuyên tai bạch ngọc, vòng tay san hô, món nào cũng là đồ thượng hạng. Một hơi đưa đến Mộc Hương Các nhiều thứ như vậy, khó tránh khỏi khiến người ta nhìn vào phải đỏ mắt ghen tị.
Thế nhưng, những sự tử tế này của Thạch ma ma, tất cả đều phải dùng tính mạng để hoàn trả.
Đêm nay, dù nàng có nguyện ý hay không, thì căn phòng mà nàng đã từng chạy trốn một lần kia, lần này, nàng phải tự mình từng bước một đi vào.
Thẩm Thời Đình ngồi lặng lẽ trước bàn trang điểm, nhìn gương mặt đã được họa vẽ tinh xảo vô ngần, hồn phách dường như chẳng còn trú ngụ trong thân xác, đôi mắt vô hồn, bất động chẳng chút lay chuyển.
Trước gương đồng bày biện những món trang sức vừa được đưa tới, tiểu nha hoàn chọn lấy hai món lấp lánh cài lên búi tóc nàng, khiến nàng càng thêm lộng lẫy, quý khí bức người.
Tiểu nha hoàn kinh ngạc trước dung nhan kiều diễm, ngẩn ngơ hồi lâu, nhưng thấy khóe mắt nàng đỏ hoe, vội nín thở nói: “Cô nương đừng khóc, lệ rơi ra sẽ làm lớp trang điểm bị nhòe đó!”
Thẩm Thời Đình cắn chặt môi dưới, không dám khóc thêm, cũng chẳng còn gì để mà khóc nữa.
Đúng như lời Thạch ma ma nói, chuyện đã đến nước này, chẳng còn đường nào khác để đi, phải không?
Đột nhiên, cánh cửa gỗ vang lên tiếng kẽo kẹt rồi bị đẩy ra, Thẩm Thời Đình nhìn vào gương đồng thấy Quỳnh Nương đang khoan thai tiến về phía mình.
Quỳnh Nương rút từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ trắng, nói: “Ma ma bảo ta mang đến cho cô, thuốc tránh thai, cần phải uống trước.”
Thẩm Thời Đình ngẩn ngơ nhận lấy, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Thấy bộ dạng của nàng, Quỳnh Nương cũng biết nàng trăm bề không nguyện ý. Nhưng phải nói rằng, mười cô nương vào con ngõ hoa này thì có đến chín người rưỡi là không cam tâm tình nguyện, và dù có muốn hay không, chín người còn lại rốt cuộc cũng sẽ bị thuần hóa, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Nàng an ủi: “Người tên Lý Nhị kia, xấu xí thì đúng là xấu xí, thủ đoạn tầm thường cũng là thật sự tầm thường, nhưng có một điểm tốt.”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình nghiêng người nhìn sang, ấp úng hỏi: ‘Là gì?”
Quỳnh Nương nhún vai, cười nói: “Dễ dỗ. Gã thích nhất là được người ta tán tụng, cô cứ chọn mấy lời êm tai mà nói, dỗ cho gã vui vẻ, đêm nay cũng sẽ dễ chịu hơn.” Nói đoạn, Quỳnh Nương lại hỏi: “Diệu nương tử đã dạy cô mấy chuyện phòng khuê chưa?”
Thẩm Thời Đình khựng lại, im lặng hồi lâu không nói gì.
Nhìn bộ dạng của nàng, Quỳnh Nương biết chắc chắn là chưa dạy. Nhưng không phải do Diệu nương tử sơ sót, mà đêm đầu tiên của cô nương này, sự non nớt, ngây thơ mới chính là nét đáng quý nhất. Chẳng phải những công tử bột kia cũng chính vì tham cái dư vị này sao? Nếu dạy sớm quá, ngược lại lại mất đi hương vị.
Đã như vậy, Quỳnh nương cũng không tiện nói thêm, chỉ dặn: “Nếu như có thể nằm sấp thì cứ nằm sấp, đỡ mệt người hơn.”
Vừa dứt lời, Thẩm Thời Đình ngây ra một thoáng, đôi mắt tựa lưu ly tràn đầy nghi hoặc.
Đột nhiên, mưa nhỏ bất chợt đổ xuống, rơi lộp bộp trên bậu cửa sổ. Quỳnh Nương khẽ ho một tiếng, không muốn nói thêm điều gì nữa, đứng dậy bước tới khép chặt cánh cửa hoa lại không một kẽ hở.
Phía đối diện cửa sổ chính là đại lộ Nghênh An phồn hoa nhất kinh thành, nhìn ra xa, khách khứa vội vã, kẻ đến người đi, sự náo nhiệt ấy dù có mưa rơi cũng chẳng thể che giấu nổi.
Lúc này, một nam tử vận y phục màu đỏ sẫm họa tiết lưu vân đang tựa người bên ngoài cửa một tiệm ngọc, vẻ mặt bực dọc nghịch nghịch chiếc quạt trong tay, cho đến khi chưởng quầy khom lưng bước tới nói: “Thế tử, những món ngọc mới về tháng này đều ở đây cả, thỉnh thế tử xem qua.”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu thu chiếc quạt xếp lại cái phạch, rồi sải bước vào trong tiệm.
Trên khay bày chừng hai mươi món ngọc với kiểu dáng và kích cỡ khác nhau. Để Lục thế tử tiện xem xét, mỗi miếng ngọc đều được lau chùi sạch sẽ, không hề vương lại một dấu vân tay.
Lục Cửu Tiêu chỉ liếc mắt qua loa rồi thu lại vẻ mặt, rõ ràng là trong hơn hai mươi miếng ngọc này chẳng có thứ nào mà hắn muốn.
Hắn tùy tiện chọn một miếng ngọc màu hồng tròn trịa, quả thật là chọn rất tùy hứng, thần sắc chán chường nói: “Tần Nghĩa, trả tiền.”
Nói xong, hắn liền chui tọt vào xe ngựa đang đỗ bên ngoài tiệm.
Tần Nghĩa lấy túi tiền ra, nhặt vài nén bạc trong đó, rồi nghe chưởng quầy hỏi: “Chuyện này... Tần hộ vệ, rốt cuộc thế tử đang muốn tìm loại ngọc gì vậy?”
Ba năm, tròn ba năm rồi.
Tháng nào Lục Cửu Tiêu cũng bắt họ đưa các loại ngọc mới nhập ra xem qua, sau đó lại chọn bừa một miếng mà ngay cả chưởng quầy cũng nhìn ra là không đúng ý hắn.
Mà tiệm ngọc của họ là cửa hàng lớn nhất kinh thành, nếu ngay cả ở đây cũng không có, thì e rằng khắp kinh thành này cũng chẳng thể tìm thấy nữa.
Tần Nghĩa cười cười, lấp liếm qua loa: “Ồn cũng biết ánh mắt của thế tử cao hơn đầu rồi mà, có lẽ là vẫn chưa tìm được món nào vừa mắt thế tử thôi.”
Vừa quay đầu đi, Tần Nghĩa liền thu lại ý cười nơi khóe mắt.
Miếng ngọc mà chủ tử muốn tìm, hình dáng vuông vức, phía dưới ngọc có đính tua rua màu nâu sẫm, mặt sau khắc hoa văn hình lá trúc, còn mặt trước thì khắc một chữ “Thầm”.
Năm đó, di vật của Hạ tiểu tướng quân được đưa hết về kinh, chỉ riêng thiếu mất miếng ngọc bội mà y vẫn luôn đeo từ nhỏ.
Suốt mấy năm nay, bất kể thương khách từ nam chí bắc, chủ tử đều sai người dò hỏi tung tích miếng ngọc đó, cho tới tận bây giờ vẫn chưa tìm ra.
Tần Nghĩa dừng lại bên cạnh rèm xe, giọng điệu ủ rũ hỏi: “Chủ tử, chúng ta đi đâu?”
Từ bên trong truyền ra một giọng nói còn ủ rũ hơn: “Về ngõ Thanh Hà.”
Tần Nghĩa không lên tiếng, leo lên chỗ ngồi đánh xe.
Chiếc xe chạy suốt dọc đường rất êm ái, dường như vì lo ngại tâm trạng chủ nhân hôm nay không tốt, con ngựa cũng rất biết ý mà tránh đi những vũng nước lớn nhỏ trên đường.
Chốc lát sau, xe ngựa dừng vững vàng bên ngoài Hoa Tưởng Lâu.
Lục Cửu Tiêu ngẩng đầu nhìn thấy tấm biển hiệu kia, đứng lặng hồi lâu, mặt sa sầm lại nói: “Tần Nghĩa, ngươi bị điên à?”
Tần Nghĩa cúi đầu ho khan một tiếng, lầm bầm nhỏ giọng: “Gia, trong lòng không thoải mái thì nén lại làm gì…”
Nếu quay về tư trạch, chẳng phải lại gây khó dễ đám hạ nhân như họ sao?
Lục Cửu Tiêu nhìn gã cười mỉa một tiếng. Chẳng cần hắn mở miệng, Tần Nghĩa cũng biết thốt ra chắc chắn chẳng phải lời hay ho gì, đại loại như “Từ bao giờ đến lượt ngươi làm chủ ta hả?”, “Ta thấy ngươi chủ ý lớn lắm, hay là để ngươi làm thế tử thay ta luôn ha?” - những lời kiểu như thế.
Nhưng chưa đợi Lục Cửu Tiêu lên tiếng, phía sau xe ngựa xuất hiện một bóng người, thân hình lùn lùn béo béo, còn cố ra vẻ phong nhã cầm một cây sáo ngắn bằng tử ngọc, không phải Lý Nhị thì còn là ai?
Hắn đột nhiên nuốt hết những lời định dùng để mắng Tần Nghĩa vào bụng, bên tai bỗng vang lên thanh âm cầu xin nũng nịu mềm yếu…
Rất giống với tiếng tiểu dã miêu thê thảm trong đêm mưa mấy hôm trước tại ngõ Thanh Hà.
Lục Cửu Tiêu im lặng hồi lâu, hỏi Tần Nghĩa: “Con mèo trong ngõ lần trước, sao rồi?”
Tần Nghĩa thường xuyên cảm thấy mình không theo kịp bộ não của Lục thế tử. Ví dụ như lúc này, gã ngẩn người hồi lâu mới hiểu ra hắn đang hỏi chuyện gì.
Đại loại là mấy đêm trước, chẳng biết từ đâu chui ra một con mèo hoang nhỏ xám xịt, ngày nào cũng ngồi xổm nơi con đường nhất định phải đi qua để về Tỉ Viên mà kêu gào thảm thiết.
Dường như nó tưởng rằng cứ đáng thương cầu xin như vậy thì có thể đổi lấy sự đồng tình của thế tử.
Cũng chẳng thèm nghĩ xem vị thế tử gia này, đừng nói là đối với mèo, ngay cả đối với con người, hắn cũng chẳng hề có lòng trắc ẩn xíu nào.
Tần Nghĩa gãi đầu đáp: “Chắc là chết rồi.”
“......”
Lục Cửu Tiêu mân mê đầu ngón tay giấu sau lưng.
Thế sao?
Không có hắn, liền không sống được ư?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận