Sáng / Tối
Nàng nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, Lý Nhị đã đứng ngay sát vách. Toàn thân Thẩm Thời Đình run rẩy, ngay cả hai bàn tay đang ấn chặt Lục Cửu Tiêu cũng run lên một cách khó lòng nhận ra.
Đôi mày kiếm của nam nhân khẽ nhướng, rèm mi rũ xuống, nhìn thấy mười đầu ngón tay được tô điểm kỹ lưỡng bằng lớp khấu đan, chính giữa còn điểm xuyết một đóa hoa ba cánh nhỏ xíu.
Hơi thở của Lục Cửu Tiêu tràn ngập hương thơm tỏa ra từ lòng bàn tay tiểu cô nương, thứ hương nồng nàn ngọt lịm, ngược lại còn khiến nàng có chút phong trần.
Bất chợt, nam nhân hé mở đôi môi mỏng, nhắm thẳng vào ngón trỏ của nàng mà cắn mạnh một cái.
Không phải là liếm mút ái muội, cũng không phải ngậm nhấm ôn nhu, đó thực sự là một cú cắn chân thực, tựa như muốn rứt rời miếng thịt của nàng ra. Thẩm Thời Đình đau đến mức nghẹn ngào một tiếng, tức khắc quay đầu lại, theo bản năng muốn rút tay về.
Thế nhưng Lục Cửu Tiêu không buông miệng, nàng càng kéo vết thương lại càng đau hơn.
Thẩm Thời Đình không dám cử động, thành thật chịu đựng, nước mắt rơi lã chã. Không phải vì tủi thân, cũng không phải vì hoảng sợ, mà là thật sự rất đau.
Ngón trỏ tưởng chừng như sắp bị hắn cắn đứt.
Trong chốc lát, một giọt máu xuôi theo kẽ tay chảy vào lòng bàn tay, cổ tay, rồi thấm vào trong ống tay áo, làm bẩn cả lớp áo hồng thêu hoa sen.
Đầu lưỡi Lục Cửu Tiêu quét qua kẽ tay nàng, nếm được một vị tanh nồng của sắt. Hắn nhíu mày, dùng đầu ngón tay cái lau đi vệt máu dính dưới môi.
Lục Cửu Tiêu ngước mắt nhìn cô nương đang lệ nhòa trước mặt, khẽ cười: “Dám dùng tay bắt ta ngậm miệng, ngươi đúng là người đầu tiên đấy.”
Đến lúc này Thẩm Thời Đình mới hiểu vì sao hắn lại ra tay tàn nhẫn với nàng như thế.
Người ta vẫn bảo mười ngón tay nối liền với tim, bàn tay chịu khổ sở lớn như vậy, Thẩm Thời Đình cảm thấy trái tim cũng nhói lên từng hồi. Nàng nhất thời chẳng còn tâm trí để tâm đến Lý Nhị đang ở ngay gang tấc, chỉ nức nở một tiếng, cúi đầu dùng khăn tay băng bó lại vết thương.
Lục Cửu Tiêu co một chân lên, khuỷu tay chống trên đầu gối, nghiêng mặt ngắm nhìn nàng. Từ góc độ này, hắn có thể thấy những giọt nước mắt trong vắt như hạt châu treo trên làn mi dài và dày của nàng, mỗi khi chớp mắt lại rơi xuống một giọt.
“Đau lắm sao?” Hắn bỗng nhiên cất tiếng hỏi.
Thực chất dung mạo và giọng nói của Lục Cửu Tiêu đều toát lên khí chất thiếu niên, những lúc đoan chính, đôi mắt phượng kia lại càng thêm sáng rực và trong trẻo, thường xuyên tạo cho người ta ảo giác chân thành lại lương thiện.
Nhưng đó cũng chỉ là ảo giác mà thôi.
Thẩm Thời Đình cẩn trọng ngước mắt nhìn hắn, trong con ngươi tràn ngập những tia đề phòng nhỏ nhặt.
Rõ ràng, nàng không cách nào liên tưởng nổi kẻ điên mở miệng là cắn người trước mặt này với nam nhân đã ném nàng xuống nước, cứu nàng khỏi dầu sôi lửa bỏng đêm đó là cùng một người.
Suy nghĩ hồi lâu, tiểu cô nương cắn chặt hàm dưới, giọng nói nghẹn ngào rất khẽ: “Không đau.”
“Không đau à, không đau sao ngươi lại khóc? Thu nước mắt lại đi, nhìn phiền muốn chết.” Nam nhân nói bằng tông giọng gần như tuyệt tình.
Nghe vậy, những giọt nước mắt sắp trào ra của Thẩm Thời Đình bị kìm nén ngược trở vào, khiến vành mắt đẹp đẽ của tiểu cô nương đỏ ửng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=7]
Nàng nén cơn đau nơi đầu ngón tay, cúi người nhặt chiếc quạt tròn màu xanh nhạt dưới đất.
Đúng lúc này, bóng người bên ngoài rèm châu dời đi nửa bước, tiếng người xa dần.
Thẩm Thời Đình khựng lại, là Lý Nhị đã bị Thạch ma ma dỗ đi rồi.
Trong lòng nàng thả lỏng, ánh mắt lơ đãng liếc nhìn ra ngoài.
Lúc này trong đầu Thẩm Thời Đình loé lên ý nghĩ muốn nhấc chân chạy trốn ngay lập tức, nhưng lại bị tiếng hò reo dưới đài cao đè nén xuống.
Phải rồi, đây là Hoa Tưởng Lâu.
Là chốn phong hoa tuyết nguyệt.
Nàng có thể chạy đi đâu đây?
Chạy được một lần, lần thứ hai thì tính sao?
Gần như cùng lúc đó, nàng nhớ đến Dương cô nương với khuôn mặt dính đầy máu kia.
Tay Thẩm Thời Đình run lên, cán quạt chạm vào vết thương, nàng hít một hơi khí lạnh, lập tức tỉnh táo lại.
Tựa hồ vì khoảnh khắc nghĩ thông suốt này, sống mũi nàng cay cay, cố nhịn rồi lại nhịn, mới cầm quạt tròn đứng dậy, lúc quay đầu đối diện với Lục Cửu Tiêu, trên mặt đã không còn nửa phần ủy khuất kiêu kỳ.
Ít nhất người này, trong chuyện giường chiếu không có những thủ đoạn dơ bẩn kia, không phải sao?
Nghĩ vậy, Thẩm Thời Đình nghiến răng, nhấc ấm rót rượu cho hắn: “Vâng, xin tạ tội với thế tử.”
“Tạ tội như vậy thôi sao?”
Hơi thở của nàng đình trệ, móng tay lún sâu vào lòng bàn tay, để lại một vết hằn cong cong.
Thẩm Thời Đình không biết nàng đã ngồi lên đùi Lục Cửu Tiêu từ lúc nào, chỉ cảm thấy cánh tay lạnh lẽo, nam nhân gạt lớp tay áo rộng đã nhuốm máu ra, tìm chính xác nốt thủ cung sa đỏ rực kia, chậm rãi mơn trớn hai cái.
Cảm giác tê dại từ lòng bàn chân xông thẳng lên tim, nàng một chút cũng không dám cử động.
Lục Cửu Tiêu nhếch môi, nhét chiếc quạt xếp trên bàn vào tay nàng: “Cầm chắc.”
Ngay sau đó, hắn thuận thế bế thốc nàng đứng dậy.
Thẩm Thời Đình nhất thời không kịp phòng bị, một tay túm chặt lấy vạt áo của hắn.
Lúc này mới chỉ là giờ Hợi, bên ngoài Hoa Tưởng Lâu vẫn ca múa tưng bừng, tiếng hoan hô, gào thét vang lên liên hồi, những âm thanh ấy lọt qua khe cửa, khi lọt vào tai Thẩm Thời Đình chỉ còn lại những tiếng ù ù mơ hồ.
Hai tay nàng đan xen trước ngực, mỗi khi Lục Cửu Tiêu kéo vạt áo một cái, nàng lại run lên, từng sợi lông măng trên da thịt dựng đứng lên thấy rõ bằng mắt thường.
Lục Cửu Tiêu nhào nặn vùng bụng trắng nõn của nàng hai cái, nói: “Còn chưa bắt đầu, ngươi run cái gì?”
Lần này, Thẩm Thời Đình đến run cũng không dám, đành cắn răng chịu đựng, mãi cho đến khi đôi ngón tay thon dài kia hạ xuống, nàng bỗng dưng mở trừng mắt, theo bản năng nắm chặt lấy cổ tay nam nhân.
Trong tình cảnh này, lại mở ra đôi mắt động lòng người như thế, đại khái nàng không biết rằng, sức công phá này còn mãnh liệt hơn cả các loại xuân dược.
Tiếng nhạc bên ngoài ngừng lại một lát, rồi lại chậm rãi vang lên tiếng sáo trúc êm tai, một vòng ca múa mới lại bắt đầu.
Mưa xuân vừa dứt, gió đêm hơi lạnh ngoài cửa sổ thổi tung bức màn che, lướt qua bờ vai rắn chắc của nam nhân.
Mồ hôi trên trán hắn lăn xuống bờ hàm góc cạnh, nhỏ lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần, hòa cùng nước mắt, thấm vào tóc mai……
Gân xanh trên trán Lục Cửu Tiêu giật lên, đuôi mắt đỏ hồng nói: “Ngươi thả lỏng cho ta.”
Thẩm Thời Đình nào còn nghe lọt tai lời hắn, chỉ tự mình chìm đắm trong những tiếng nức nở nghẹn ngào.
Lục Cửu Tiêu lần đầu tiên biết được, làm chuyện này là sẽ đau.
Không chỉ nàng đau, mà hắn cũng đau.
Nỗi đau đớn nghẹn thắt khiến gân xanh trên trán hắn nổi lên cuồn cuộn, chỉ muốn nghiền nát người trong lòng mới hả dạ. Nhưng ngay sau đó, một luồng khoái cảm tràn trề ập tới, kỳ diệu đến cực điểm.
Tuy nhiên, Thẩm Thời Đình chẳng cảm nhận được chút vui sướng nào, nàng đau đến suýt nữa ngất lịm đi.
Trong lúc đó, nam nhân mấy lần thấp giọng quát bảo nàng im miệng, nàng cũng chỉ đành cắn chặt mu bàn tay nuốt ngược một nửa thanh âm vào trong, nửa tiếng nức nở còn lại cứ thế quẩn quanh bên tai Lục Cửu Tiêu suốt cả đêm.
Tiếng nỉ non triền miên hòa cùng tiếng tơ trúc quản huyền và ánh trăng trắng ngần dịu nhẹ, thật đúng là khiến lòng người rung động.
Sau một hồi mây mưa dứt điểm, Lục Cửu Tiêu vươn cánh tay dài ra ngoài màn, nhặt lấy đống y phục nhăn nhúm khoác lên người, chân trần bước vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước chảy róc rách, Thẩm Thời Đình ngây dại nhìn vết máu đông nơi đầu ngón tay, đôi mắt trống rỗng.
Trong lòng hụt hẫng, nàng cứ ngỡ thế này đã là buồn khổ nhất rồi. Cho đến khi một tràng bước chân truyền đến, Lục Cửu Tiêu cúi người nhặt xiêm y của nàng quăng lên bên gối, nói: “Đi được chứ?”
Nàng khựng lại, tự nhiên hiểu rõ ý tứ này là gì.
Tiểu cô nương nén cơn đau nhức khắp cơ thể bò dậy, trốn trong chăn vội vã mặc quần áo, tay run rẩy đến mức dải thắt lưng kia phải buộc tới lần thứ ba mới xong.
Lục Cửu Tiêu đứng bên cạnh quan sát, bước tới giá gỗ lê lấy túi tiền treo trong tay áo bào, đưa qua nói: “Cầm lấy.”
Đầy ắp nửa túi vàng lá. Nặng trịch, vàng rực.
Thẩm Thời Đình ngẩn ra, hồi lâu sau mới xòe lòng bàn tay, túi tiền nặng trĩu liền rơi vào tay nàng. Một tiếng “bịch” vang lên, tựa hồ như đang nhắc nhở nàng rằng, từ nay về sau, nàng cũng chẳng khác gì những vũ nương, cầm nương hay kỹ tử ở Hoa Tưởng Lâu này.
Khoảnh khắc này mới thực sự là khó coi đến cực điểm, trong lòng như có kim châm.
Tiểu cô nương nuốt xuống sự chua chát nơi cổ họng, giọng nói run run: “Tạ ơn thế tử.”
Lục Cửu Tiêu khoanh tay tựa vào thành giường, chân mày lả lơi, nhìn nàng túm lấy vạt áo bị xé rách, quỳ hai chân lên rồi chậm rãi bò xuống đất.
Thậm chí nàng còn chẳng kịp đi giày thêu, cứ thế chân trần đẩy cửa bước ra ngoài.
Ánh mắt Lục Cửu Tiêu ngưng lại một chút trên đôi giày thêu hồng phấn non nớt, sau đó mới rơi xuống tấm chăn nệm vương vãi những vết máu như hoa mai đỏ thắm.
Chậc.
Lục Cửu Tiêu à Lục Cửu Tiêu…
Ánh mắt nam nhân tối sầm, điên rồi chăng…
Hắn đứng lặng bên đầu giường hồi lâu, cuối cùng chẳng buồn gọi người hầu hạ, tiện tay nhấc bầu rượu trên bàn rồi xoay người ngồi lên bậu cửa sổ. Ánh trăng dịu dàng trải dài trên vạt áo bào đỏ sẫm lộn xộn của nam nhân, phần da thịt lộ ra nơi cổ áo dưới sự soi rọi của nguyệt quang càng thêm trắng lạnh.
Bên kia, Thẩm Thời Đình kéo lê thân xác rệu rã đi dọc hành lang, tiểu nha hoàn đã chờ sẵn trước cửa Mộc Hương Các từ sớm, thấy nàng như vậy liền vội vã nghênh đón.
Nhìn thấy vệt máu đã đông lại nơi đầu ngón tay Thẩm Thời Đình, tiểu nha hoàn thốt lên kinh hãi: “Thẩm cô nương, tay của cô sao thế?”
Thẩm Thời Đình liếc nhìn một cái, nhưng không đáp.
Đúng lúc này, căn phòng đối diện mở toang, mấy bà tử cao lớn thô kệch dìu hai người bước ra, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng chửi rủa trong cơn say của nam nhân bên trong…
Là Lý Nhị.
Thân hình Thẩm Thời Đình khẽ run lên, cho đến khi các bà tử dìu người đi ngang qua trước mặt, nàng mới nhìn rõ, một trong số đó chính là Vương Cầm.
Từ đùi trở xuống của Vương Cầm đều để trần, những mảng xanh tím xen lẫn đỏ hằn lên, còn có cả những vết roi dài ngắn đang rỉ máu, chỉ có một tấm chăn mỏng che đậy thân mình.
Lúc lướt qua nhau, Vương Cầm vốn đang suy nhược không còn chút sức lực bỗng nhiên vùng khỏi tay bà tử đang dìu, hung hăng lao về phía Thẩm Thời Đình.
Thế nhưng, còn chưa kịp vồ tới, ả đã tự làm mình vấp ngã, ả nghiến răng khóc rống lên: “Đều tại ngươi! Đều tại ngươi cả! Đáng lẽ người phải chịu đựng những thứ này là ngươi mới đúng!”
Thẩm Thời Đình đứng ngây ra bất động, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào những vết roi trên cổ và vai của Vương Cầm.
Thấy vậy, tiểu nha hoàn vội vàng đẩy nàng vào trong phòng, “rầm” một tiếng đóng chặt cửa lại, sợ hãi nói: “Thẩm... Thẩm cô nương đừng sợ, Vương cô nương quẫn trí rồi, cô đừng để bụng.”
Thẩm Thời Đình không đáp lại, chỉ có túi tiền trong lòng bàn tay cộm lên khiến nàng đau nhói, một nỗi sợ hãi muộn màng bủa vây lấy nàng, nàng vịn vào cột cửa, đôi chân nhũn ra, từ từ ngồi thụp xuống.
Nơi này đúng thực là địa ngục trần gian.
Nàng vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào đôi tay, lẩm bẩm: “Cha à, con sợ…”
-
Sáng sớm, Lục Cửu Tiêu lờ đờ bước lên xe ngựa, hắn kéo kéo cổ áo, khẽ ho hai tiếng.
Tần Nghĩa liếc nhìn hắn một cái, không nhịn được hỏi: “Chủ tử bị trúng gió đêm sao?”
Nam nhân hừ nhẹ một tiếng, vừa định nhấc tay lên đã cảm thấy một trận đau nhức nơi vai cổ.
Hắn nghiêng mắt liếc nhìn chỗ đó, vào cái lần tiểu cô nương kia đau đớn nhất đêm qua, nàng đã cắn hắn một cú nảy lửa ngay trên vai.
Lúc hăng hái hắn còn chưa cảm thấy gì, qua một đêm, vết thương trái lại vô cùng đau nhức.
Lục Cửu Tiêu nhếch môi, tiểu nha đầu này, lòng báo thù xem ra cũng không vừa.
Bỗng nhiên, xe ngựa xóc nảy một cái rồi dừng lại.
Nam nhân cau mày, liền nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào truyền đến:
“Lục thế tử, xin thế tử hãy cứu lấy cô nương nhà tiểu nhân với!”
Sắc mặt Lục Cửu Tiêu hơi trầm xuống, hắn vừa nghe thấy lời này là đầu đau như búa bổ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận