Sáng / Tối
Hoa Tưởng Lâu vào ban ngày vắng vẻ không một bóng người, so với cảnh oanh ca yến hót đêm đêm, có thể nói là cực kỳ lạnh lẽo. Thoạt nhìn, nơi này chẳng giống chốn lầu xanh kỹ viện mà lại tựa như một trà lâu thanh nhã.
Giữa lúc Lục Cửu Tiêu đang nhíu mày, phía trên tấm ván gỗ truyền đến tiếng bước chân “cộp cộp”. Một lát sau, tú bà che miệng vội vã từ trên lầu đi xuống, mang theo vẻ mặt khó mà tin nổi, kinh hỉ nói: “Ai da! Lục thế tử sao lại đến vào giờ này? Thế tử đến tìm A Đình sao?”
Lục Cửu Tiêu chê mụ ồn ào, lông mày càng siết chặt hơn, nhưng khi bắt được hai chữ “A Đình” thì khẽ nhướng mày. Đúng rồi, hôm đó ả Vương gì đó chính là gọi nàng một tiếng A Đình muội muội.
Nghĩ đến đây, nam nhân liếc mắt: “Nàng đâu?”
Tú bà cười càng thêm rạng rỡ, ngay lập tức dẫn hắn lên Mộc Hương Các ở tầng hai.
-
Kể từ ngày Lục Cửu Tiêu rời khỏi Hoa Tưởng Lâu, ngày tháng của Thẩm Thời Đình nói không được là vui vẻ thoải mái, nhưng cũng coi như bình an vô sự, ít nhất là cho tới hiện tại.
Miếng ngọc bình an mà nàng đã dày mặt xin cho bằng được kia, thực sự đã trở thành bùa hộ mệnh của nàng.
Chưa nói đến việc tiếp khách, một vật báu xinh đẹp như thế này, cho dù là để hầu rượu hay múa hát lấy danh tiếng thì cũng rất tốt; vả lại nếu có ngày nào đó nàng không được lòng Lục thế tử nữa, cũng có thể nhanh chóng tìm được vị khách tiếp theo.
Thạch ma ma đã mấy lần có ý định đó, nhưng mỗi khi nhìn thấy miếng ngọc bình an bên hông nàng thì lại không sao mở miệng được.
Thế là, nàng hoàn toàn được thanh nhàn vài ngày. Khi con người ta tĩnh lại, trái tim dường như cũng tĩnh lặng theo.
Nàng cẩn thận suy xét kỹ tình cảnh của bản thân, đêm đêm đối diện với ánh trăng kinh thành mà ngẩn người. Bất giác, những tiếng oanh oanh yến yến từ bốn phương tám hướng ùa đến trong đêm, nàng thế mà cũng nghe đến quen tai.
Tiết trời tháng Ba mùa xuân ấm áp vừa độ, vầng mặt trời bị những tầng mây dày bao phủ, chỉ để lộ vài vệt nắng ấm chiếu xuống mặt đất. Tiểu cô nương chỉ mặc một chiếc váy gấm màu xanh lá mạ ngồi bên bàn nhỏ, tiếng lật sách “sột soạt” hòa cùng tiếng chim hót sâu bọ kêu, tạo nên một cảm giác năm tháng tĩnh lặng, yên bình.
Nếu như không có tiếng đẩy cửa đột ngột vang lên, cùng với một tiếng “két”, sống lưng nàng bỗng chốc dựng thẳng, cuốn sách đang lật dở trên tay cũng đột ngột khép lại.
Vào giờ này mà vào phòng thì chẳng qua cũng chỉ có nha hoàn hoặc Diệu nương tử, Thẩm Thời Đình thần sắc hoảng hốt quay đầu nhìn lại, khuôn miệng nhỏ đỏ hồng kinh ngạc hơi há ra.
“Lục thế tử?” Giờ này, hắn đến làm gì?
Còn chưa đợi nàng nghiền ngẫm ra được nguyên do, nam nhân đã sải bước đi tới, nắm chặt lấy cổ tay nàng, nói: “Ngươi theo ta đến một nơi.”
Ánh mắt của Lục Cửu Tiêu liếc thấy cuốn y thư phía sau nàng, liền dứt khoát vơ luôn cuốn sách đó nhét vào tay nàng: “Đi.”
Hoàn toàn không cho nàng cơ hội mở miệng hỏi han, Lục Cửu Tiêu cứ thế lôi kéo nàng một mạch từ tầng hai xuống tầng một. Suốt dọc đường đi, tiểu cô nương lảo đảo không vững, thỉnh thoảng lại thốt lên vài tiếng kinh hãi gọi “Lục thế tử”, nhưng bước chân hắn không hề chậm lại dù chỉ nửa nhịp.
Động tĩnh lớn như vậy khiến các cô nương đang ngái ngủ trong hương khuê đều tò mò đẩy cửa ra, tựa vào lan can chạm trổ dòm ngó, nhưng chỉ còn thấy hai bóng lưng biến mất nơi cửa hông, cùng tiếng kêu lo lắng, gấp gáp của Thạch ma ma.
Ngoài cửa, Lục Cửu Tiêu vỗ vỗ lưng ngựa, nói: “Lên đây.”
Thẩm Thời Đình xoa xoa cổ tay vừa được giải thoát, nhìn quanh quất hai phía.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=13]
Con hẻm nhỏ hẹp vắng lặng, bên phải là một con đường, bên trái lại là một con đường khác, ai có thể ngờ được một Hoa Tưởng Lâu phồn hoa thực chất cũng chỉ nằm tại một góc phố thanh vắng.
Nàng cắn môi, khẽ hỏi: “Đi đâu?”
Lục Cửu Tiêu cau mày nói: “Không đem ngươi đi bán đâu, nhanh lên.”
Dẫu sao nàng cũng đã bị bán đến chốn này rồi, hắn còn có thể bán nàng đi đâu được nữa?
Thẩm Thời Đình trái lại chẳng hề sợ hãi, trải qua một kiếp nạn ở Hoa Tưởng Lâu, lá gan nhỏ bé của nàng sớm đã được mài giũa cho dày thêm đôi chút. Thấy thần sắc Lục Cửu Tiêu lạnh lùng nghiêm nghị, có vẻ thực sự cấp bách, nàng cũng không dám lề mề, nhấc chân đạp lên bàn đạp phía dưới.
Thế nhưng loay hoay nửa ngày, nàng vẫn không tài nào leo lên lưng ngựa được.
Sự kiên nhẫn của nam nhân đã cạn kiệt, hắn dứt khoát siết lấy eo nàng, nhấc bổng nàng đặt lên trên, sau đó mới xoay người lên ngựa.
Hắn nắm lấy dây cương, cả người Thẩm Thời Đình đều bị hắn bao trọn trong lòng.
Ngay sau đó, hắn dùng lực giật mạnh, con ngựa liền phóng như bay xuyên qua mấy con phố, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải líu lưỡi.
Gió lạnh tạt thẳng vào mặt, bên tai toàn là tiếng gió rít “ù ù”, Thẩm Thời Đình sợ tới mức nhắm nghiền mắt, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cuốn sách trong tay bị siết đến nhăn nhúm tơi tả.
Một khắc sau, nàng xuống ngựa trong tình trạng choáng váng đầu óc, nhìn chữ “Tỉ” trên tấm biển treo trước cửa mà cũng thấy hoa mắt thành hai ba bóng.
Thẩm Thời Đình vô cùng khó chịu, một cô nương lớn lên ở vùng sông nước Giang Nam như nàng, đừng nói là cưỡi ngựa, ngay đến một sợi lông ngựa nàng cũng chưa từng chạm qua. Hiện tại nàng đang ôm chặt lấy ngực, chỉ muốn nôn thốc nôn tháo.
Nhưng liếc nhìn xung quanh một lượt, nàng không thể không bước tiếp theo dấu chân của Lục Cửu Tiêu.
Cánh cửa lớn đen kịt đang mở sẵn, Tiêm Vân hớt hải bước ra khỏi cửa: “Thế…”
Nàng ta khựng lại một chút, kinh ngạc nhìn cô nương phía sau thế tử. Vừa ngạc nhiên trước dung mạo kinh diễm của nàng, lại càng kinh ngạc hơn khi vào thời điểm dầu sôi lửa bỏng này, thế tử sao lại mang theo một cô nương về đây?
Nhìn cách ăn mặc này, dường như không phải là con gái nhà lành?
Nàng ta trấn tĩnh lại, tiếp tục báo cáo: “Thế tử, đại phu đã đợi sẵn ở sảnh phụ rồi.”
Lục Cửu Tiêu gật đầu, nhưng lại quay đầu nói với cô nương đang bước chân phù phiếm phía sau: “Đi theo.”
Thẩm Thời Đình bấm mạnh vào huyệt hổ khẩu, ép ngược những giọt nước mắt nơi khóe mi vào trong, vội vàng chạy bước nhỏ một đoạn mới kịp đuổi theo hắn.
-
Ánh mắt nàng vội vàng quét qua xung quanh một lượt, trạch viện này nơi nơi đều hiển hiện sự hoa lệ xa xỉ, ngay cả mấy con cá chép cẩm lý óng ánh trong hồ sen giữa sân cũng toát ra vẻ quý khí y hệt chủ nhân của chúng.
Nhưng thực tế Tỉ Viên cũng chỉ là một tòa viện tam tiến, không mất bao lâu đã có thể từ cửa chính đi tới thư phòng ở Tây sương.
Bức tường bên trái thư phòng đã biến thành một cánh cửa, nằm ngang một chỗ, tách ra một gian mật thất bên trong.
Rõ ràng, nơi này đang ẩn giấu một bí mật không muốn ai biết đến.
Chính vì vậy, Thẩm Thời Đình không an lòng, nàng siết chặt khăn tay, tim cũng đập thình thịch.
Đợi khi đi sâu vào trong, bên trong lại vô cùng giản dị, chỉ có một chiếc bàn dài, một chiếc ghế dài và một chiếc giường gỗ hẹp trong góc.
Trên giường nằm một người gầy trơ xương, hai mắt nhắm nghiền, bất động thanh sắc, tóm lại nhìn chẳng giống người sống chút nào.
Sắc mặt hắn xanh tím khó phân, trông giống như bị ai đó bịt chặt mũi miệng, không thở nổi.
Lục Cửu Tiêu nhíu mày nhìn cô nương bên cạnh: “Ngươi xem thử xem, là triệu chứng gì.”
Thẩm Thời Đình sửng sốt, nàng vạn lần không ngờ vị Diêm Vương này lại bắt nàng tới để chữa bệnh cứu người.
Nhưng lúc này không cho phép nàng hỏi han hay suy nghĩ nhiều, nàng vội vàng tiến lên thăm dò hơi thở của người kia, rồi quay đầu hỏi: “Có kim châm không?”
Tiêm Vân vẫn luôn lo sợ đứng chờ một bên vội gật đầu: “Có, có đây.”
Cả căn phòng yên tĩnh, tất cả mọi người đều nín thở nhìn chằm chằm vào cô nương có vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt trắng trẻo, làn da mịn màng như mỡ đông này.
Lục Cửu Tiêu nắm chặt cán quạt trong lòng bàn tay, đôi mày khóa chặt, cho đến khi sắc mặt người trên giường tạm thời dịu lại, Tiêm Vân bên cạnh thở phào một hơi nhẹ nhõm, hắn mới buông lỏng tay ra.
Ánh mắt Lục Cửu Tiêu dời lên trên, dừng lại trên khuôn mặt nghiêng mềm mại trắng ngần của tiểu cô nương.
Không giống như những nữ tử chốn lầu xanh tầm thường hay búi cao tóc lên, mái tóc nàng đen mượt như mực đổ, xõa thẳng xuống tận eo, theo mỗi cử động của nàng mà nhẹ nhàng lay động, nào biết như thế lại càng thêm phần phong tình.
Một lát sau, sắc mặt người nằm trên giường đã hoàn toàn khôi phục bình thường, Thẩm Thời Đình liền rút những cây kim châm trên tóc người đó ra, từng cây một thu vào trong túi vải.
Qua cơn căng thẳng, Lục Cửu Tiêu dựa vào cột phòng như người không xương.
Ánh mắt hắn tùy ý quét qua, dừng lại trên cuốn y thư mà trong lúc tình thế cấp bách hắn đã nhét vào tay tiểu cô nương. Bìa sách đã bị xé rách một đường, giữa những trang giấy lộ ra một góc màu hạnh…
Lục Cửu Tiêu thuận tay lật mở, một tấm bản đồ kinh thành nhẹ nhàng rơi xuống chân hắn.
Trên đó thậm chí còn dùng mực đỏ khoanh tròn tên của mấy cửa ngõ đường phố, vẽ một mạch từ Hoa Tưởng Lâu cho tới tận cổng thành…
Khóe môi nam nhân khẽ nhếch lên, hắn gấp gọn tấm bản đồ nhét lại vào trang sách, lúc ngẩng đầu lên vừa vặn thấy nàng đứng dậy nói: “Thế tử, không sao nữa rồi.”
Dưới hành lang dài, nhìn hai nha hoàn đang ra vào thư phòng, Thẩm Thời Đình ngước đầu nói: “Chứng mộc cương tạm thời chưa có thuốc giải, thỉnh thoảng khí huyết không thông, hô hấp khó khăn đều là chuyện thường tình, kịp thời khai thông thì sẽ không có gì đáng ngại, nhưng còn về việc khi nào người có thể tỉnh lại thì chưa thể biết được.”
Mộc cương này, nói một cách thông tục chính là hoạt tử nhân.
Đến nay vẫn chưa có thuốc chữa trị tận gốc, lời Thẩm Thời Đình nói quả thực không sai.
Lục Cửu Tiêu rũ mắt, thấy trên chóp mũi nàng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, đôi mắt vốn lấp lánh vào ban đêm, ban ngày lại trong trẻo vô ngần. Không có những tiếng nhạc mê hoặc lòng người và mùi phấn thơm, nàng như biến thành một người khác.
Không giống với nữ nhân đã hôn nhẹ lên cổ hắn, ở bên tai hắn nói lời lấy lòng đêm hôm ấy.
Nghĩ đến đây, khóe môi Lục Cửu Tiêu hơi nâng lên. Hắn giơ quạt, gạt đi đóa hoa trắng rơi trên vai nàng, hành động tưởng như vô ý này đều toát lên vẻ khinh bạc thấm tận xương tủy của hắn.
“Đi thôi, ta tiễn ngươi về.”
Hắn lại nghiêng người dặn dò Tiêm Vân: “Đi tiễn lang trung ở gian bên cạnh về đi.”
Thẩm Thời Đình đứng hình một thoáng, ánh mắt ngưng đọng trên cán quạt phiền phức của hắn, lúc bước lên theo phía sau, nàng cúi đầu lật trang sách, thấy tấm bản đồ vẫn nằm nguyên vẹn bên trong mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xe ngựa vững vàng tiến về phía trước.
Xe ngựa của Lục Cửu Tiêu nhìn thì rộng, nhưng bên trong lại đặt một chiếc sập nhỏ, chiếm mất quá nửa không gian. Hai người ngồi bên trong bỗng nhiên cảm thấy có chút chật chội.
Trong không gian kín đáo nhỏ hẹp, mùi hương từ tóc nàng từng đợt từng đợt xộc vào mũi, khiến Lục Cửu Tiêu dù không muốn chú ý cũng không được.
Hắn liếc mắt nhìn sang, thấy nàng đang cố giữ lưng thẳng tắp, dốc hết sức né sang hướng ngược lại, cả người gần như dán chặt lên thành xe, hiển nhiên là đã cố gắng hết mức để không chạm vào hắn.
Lục Cửu Tiêu cười khẩy một tiếng, ngay khi vừa định thu hồi ánh mắt thì bỗng nhiên nhìn thấy miếng ngọc bình an màu vàng ngà treo bên hông nàng.
Đôi mắt nam nhân hơi nheo lại, theo bản năng đưa tay ra chạm vào một chút.
Ai ngờ Thẩm Thời Đình lại phản ứng cực lớn, cứ như thể bị ai đó cướp mất mạng sống, ngay lập tức dùng tay che chặt lấy miếng ngọc. Đôi mắt trong trẻo như vầng trăng sáng của nàng mở to, nàng nuốt khan một cái, lầm bầm nhắc nhở hắn: “Thế tử, thứ này... người đã tặng cho ta rồi…”
Hắn có nói là muốn lấy lại sao?
Chạm vào một chút thôi, có đến mức đó không?
Bốn mắt nhìn nhau, tĩnh lặng không một tiếng động.
Nửa ngày sau, khóe miệng nam nhân từ từ nhếch lên, thế mà lại thản nhiên nói một câu hết sức vô liêm sỉ: “Ồ, ta hối hận rồi.”
Thẩm Thời Đình nín thở, nhưng vẫn không chịu buông tay, căng da đầu nói: “Thế tử…”
Ngay khi âm cuối vừa dứt, xe ngựa vô tình vấp phải một hố bùn nhỏ, cả người nàng ngã nhào lên đùi Lục Cửu Tiêu. Cây trâm bạc cài trên tóc nàng tức khắc rơi ra, mái tóc đen mượt như gấm vóc liền xõa tung.
Đồng thời, một tiếng “cộp” vang lên, trán của Thẩm Thời Đình đập mạnh vào cạnh sập. Cú va chạm đó không hề nhẹ, nàng đỏ hoe mắt ngẩng đầu lên, nước mắt mờ mịt…
Trông nàng giống hệt như bạch hồ tinh vừa thuần khiết vừa gợi dục trong các vở hí kịch.
Chính là loại chuyên đi quyến rũ lòng người.
Lúc đối diện với nhau, ý cười nơi khóe mắt nam nhân dần tan biến, đôi môi mỏng khẽ mở, thầm thì một câu không đầu không cuối: “Để ta xem.”
Thẩm Thời Đình cũng chẳng biết hắn muốn xem cái gì, đang định lồm cồm bò dậy thì vùng eo bỗng nhẹ hẫng, dải lụa thắt chặt quanh eo nàng tức thì bị nới lỏng.
Nàng còn chưa kịp đứng lên, bàn tay nam nhân đã đè chặt lên thắt lưng ấn mạnh nàng trở về chỗ cũ.
Ngay sau đó, cảm giác mát lạnh truyền đến từ sau lưng, tiểu cô nương theo bản năng vùng vẫy hai cái, nhưng lại bị Lục Cửu Tiêu vỗ một chưởng liền nằm im.
Ánh mắt Lục Cửu Tiêu trầm xuống, đầu ngón tay mơn trớn dọc theo sống lưng nàng. Trắng ngần, mịn màng, không hề lẫn một vệt xanh tím nào chướng mắt…
Rất tốt.
Lực đạo nơi lòng bàn tay hắn nới lỏng, cũng không còn ý định tranh giành miếng ngọc bình an bên hông nàng nữa. Thẩm Thời Đình cắn môi thắt lại dây lưng, xe ngựa vừa dừng, nàng đã chạy biến như trốn chạy.
Lục Cửu Tiêu nhếch môi, chậc, cái đêm chủ động sà vào lòng hắn, nàng đâu có như thế này.
Xe ngựa men theo con đường cũ trở về, hắn tựa vào sập nhắm mắt nghỉ ngơi.
Khi đi qua đại lộ Nghênh An, một cơn gió thổi tung màn che, Lục Cửu Tiêu mở mắt, vừa vặn nhìn thấy tấm bảng thông cáo nằm ngang bên lề đường, giữa san sát các cửa tiệm.
Trên đó dán vô số những tờ thông báo đã ngả vàng và vài tờ lệnh truy nã cũ kỹ. Trong đó có một bức chân dung, nếu nhìn kỹ thì có tới bảy tám phần tương đồng với gã hoạt tử nhân gầy đến mất nước trong mật thất lúc nãy.
Kẻ này tên gọi Cao Tầm.
Thuộc hạ cũ của Hạ Thầm, từng là tham quân trong quân phủ.
Hắn đào ngũ trong trận chiến Dịch Đô, các châu phủ treo thưởng trăm lạng bạc trắng để truy nã.
…
…
Rất nhanh, xe ngựa đã dừng lại ngoài cửa Tỉ Viên.
Lục Cửu Tiêu khom người xuống xe, đi thẳng vào trong.
Còn phía bên kia, Thạch ma ma đang kéo tay Thẩm Thời Đình, ánh mắt tràn đầy mong đợi, sốt sắng hỏi: “Lục thế tử đưa con đi đâu vậy?”
Dẫu sao, đây cũng là lần đầu tiên Lục Cửu Tiêu đưa một cô nương trong kỹ viện này ra khỏi cánh cửa kia, thật khiến người ta không thể không nghĩ ngợi nhiều.
Chẳng lẽ, hắn muốn chuộc thân cho nha đầu này?
Nghĩ đến đây, đôi mắt nhỏ như hạt đậu của Thạch ma ma tức khắc lóe lên một tia sáng, trên mặt lộ ra nụ cười mang chút nịnh bợ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận