Sáng / Tối
"Vậy thì xin lỗi đi."
Thịnh Vinh Hoan cảm thấy dường như mắt mình có vấn đề, ngay đúng lúc cậu
đang bị ép phải xin lỗi người ta.
Cậu nhìn quanh một lượt. Trong sảnh tiệc lộng lẫy xa hoa, ánh đèn lung
linh, tiếng ly chén chạm nhau lanh lảnh. Những vị khách khứa vô tình liếc nhìn
về phía này, kẻ thì xem kịch vui, người thì coi thường, có kẻ lại lộ vẻ thương
hại.
Cảnh tượng này đối với Thịnh Vinh Hoan mà nói đã chẳng còn lạ lẫm. Mấy năm
nay, vị đại thiếu gia nhà họ Thịnh như cậu đã trở thành một trò cười trong giới
hào môn. Dù vậy, cậu vẫn cam tâm tình nguyện không một lời oán thán. Đơn giản
vì năm xưa cậu nợ Hoắc Hiến một mạng người. Chỉ cần là việc Hoắc Hiến sai bảo,
dù có bẽ bàng đến đâu, cậu cũng sẽ dấn thân chẳng hề do dự.
Người đàn ông cao lớn trước mặt, bộ vest phẳng phiu, gương mặt lạnh lùng
thấy cậu không đáp lời liền lộ vẻ mất kiên nhẫn: "Vinh Hoan, làm sai thì
phải chịu phạt."
Một câu ra lệnh đầy cao ngạo, chẳng hề mảy may để tâm đến mặt mũi của Thịnh
Vinh Hoan.
Đứng bên cạnh Hoắc Hiến, một thanh niên gầy yếu trong bộ vest cùng màu cũng
kịp thời lộ ra vẻ khó xử đầy "hiểu chuyện": "Anh Hiến, hay là
thôi đi, chắc anh cả cũng không cố ý đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-noi-ien-vai-phu-so-kho-khoc-goi-uoc-chong-quy-song-day&chuong=1]
Vừa nói, cậu ta vừa tỏ vẻ uất
ức, khẽ kéo ống tay áo vest trắng bị vấy bẩn bởi rượu vang đỏ.
Nghe thấy giọng nói đầy nhẫn nhịn của người trong lòng, Hoắc Hiến càng thêm
bực bội, quát lớn: "Thịnh Vinh Hoan! Xin lỗi mau!"
Tiếng quát này khiến những vị khách vốn chỉ đang để ý từ xa cũng phải quay
đầu lại. Những kẻ thân thiết nhìn nhau, lộ rõ vẻ chờ xem kịch hay.
Chẳng ai hiểu nổi dây thần kinh nào của đại thiếu gia nhà họ Thịnh bị chập
mạch, mà từ mấy năm trước, cậu lại si mê nhị thiếu gia nhà họ Hoắc đến mức bảo
gì nghe nấy. Giới thượng lưu ai mà không biết Thịnh Vinh Hoan chẳng khác nào
một con chó của Hoắc Hiến, chủ chỉ đâu đánh đó. Cậu từng bao lần liều chết vì
Hoắc Hiến, thậm chí gãy tay gãy chân cũng vẫn một lòng một dạ. Thế nhưng, Hoắc
nhị thiếu trước sau vẫn luôn giữ thái độ hờ hững với cậu.
Nhiều người từng đánh cược rằng rồi cũng có ngày Hoắc Hiến sẽ cảm động, dù
sao hai nhà Hoắc - Thịnh đều là gia tộc hàng đầu, môn đăng hộ đối. Ngờ đâu ba
năm trước, nhà họ Thịnh bỗng xuất hiện một đứa con riêng.
Mọi người cứ ngỡ một đứa con rơi chẳng ra gì sẽ không đời nào được bước
chân vào cửa Thịnh gia. Không ngờ, đứa em trai này lại lọt vào mắt xanh của
Hoắc Hiến. Anh ta ngang nhiên đưa cậu ta về nhà, không biết đã dùng cách gì mà
thuyết phục được Thịnh Vinh Hoan cắn răng chấp nhận đứa em cùng cha khác mẹ này
– Thịnh Vinh Bạch.
Thịnh Vinh Hoan dường như không nghe thấy những âm thanh vang lên bên tai.
Nếu là trước kia, dù lòng có đau đớn thế nào, cậu cũng sẽ chọn cách cúi đầu
nghe lệnh. Bởi đó là nợ. Từ thuở nhỏ, cậu đã thề nếu tìm được ân nhân cứu mạng,
cậu nhất định phải trả lại mạng này cho đối phương. Bảy năm trước, cậu tìm thấy
người ấy và nhận ra đó là Hoắc Hiến, thế là cậu tình nguyện làm "chó"
cho anh ta suốt bảy năm ròng.
Nhưng ngay lúc này, cậu nhìn chằm chằm vào những dòng chữ kỳ quái giống như
"bình luận trực tuyến" đang hiện ra trên đỉnh đầu Hoắc Hiến và Thịnh
Vinh Bạch, thầm nghi ngờ mắt mình có vấn đề. Nếu không, làm sao chuyện hoang
đường thế này lại xảy ra trước mắt cậu? Những dòng chữ ấy còn biết cử động, và
nội dung của chúng khiến cậu không thể tin nổi:
【 Chậc chậc, cái tên
nam phụ lót đường này thảm quá đi mất. 】
【 Tôi bắt đầu thấy
thương hại cậu rồi đấy. 】
【 Hi hi, ai bảo cậu
không phải là nam chính thụ chứ? Chỉ có thể làm viên gạch lót đường cho tình
yêu của đôi chính thôi. 】
【 Đợi đến lúc cậu chết
thay cho nhân vật chính mới biết được sự thật mình đã nhận nhầm người, chậc
chậc, đúng là không còn từ gì ngoài chữ "thảm". 】
Đầu óc Thịnh Vinh Hoan rối bời. Cậu nghĩ chắc mấy năm nay mình bị ghen
tuông làm cho điên mất rồi, nếu không sao lại thấy những dòng chữ quái đản này?
Nam phụ lót đường là cái gì? Nam chính thụ là ai? Nhận nhầm sự thật là sao?
Nhận nhầm cái gì cơ?
Trong lúc tâm trí đang hoảng loạn, Thịnh Vinh Hoan cảm thấy đầu đau như búa
bổ, cậu đưa tay lên xoa xoa huyệt thái dương.
Đúng lúc đó, Hoắc Hiến đã mất hết kiên nhẫn, anh ta nắm chặt cổ tay Thịnh Vinh Hoan, nghiến răng nói nhỏ: "Thịnh Vinh Hoan, cậu còn định giở tính khí gì nữa? Việc cậu bắt nạt Vinh Bạch bao nhiêu người nhìn thấy rồi, cậu bắt buộc phải xin lỗi. Đừng làm tôi nổi giận, chỉ cần cậu xin lỗi, chuyện này coi như xong."
Cơn đau đầu cùng với sự bực bội vô cớ trào dâng, Thịnh Vinh Hoan đột ngột ngẩng đầu. Xin lỗi? Bao năm nay cậu nhường nhịn Thịnh Vinh Bạch chưa đủ sao?
Nhưng khi nhìn thấy gương mặt của Hoắc Hiến, hình ảnh ấy lại chồng lấp với gương mặt non nớt từng che chở trước mặt cậu khi còn nhỏ. Cơn giận trong lòng thoáng chốc tan biến, cậu mấp máy môi, định bụng sẽ nhượng bộ thêm lần nữa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận