Sáng / Tối
Thế nhưng, vì ở khoảng cách gần, trên đỉnh đầu Hoắc Hiến lại hiện lên vô số
dòng chữ vừa thương hại vừa khinh bỉ cậu là kẻ lụy tình không có cốt cách.
Trong đó, có một dòng khiến Thịnh Vinh Hoan như bị sét đánh ngang tai:
【 Haiz, xem ra cái tên
lót đường này lại sắp ngoan ngoãn xin lỗi rồi. Thảm thật đấy, nếu cậu biết
người cứu mình năm xưa không phải Hoắc Hiến mà là anh trai anh ta – Hoắc Hạo,
liệu cậu có phát điên không nhỉ? 】
Đầu óc Thịnh Vinh Hoan vang lên những tiếng nổ vang trời, vạn vật xung
quanh như biến thành một vở kịch câm, cậu nhìn chằm chằm vào những dòng chữ
đang lướt qua. Mọi âm thanh vụt tắt, thế giới dường như chỉ còn lại mình cậu,
những người khác chỉ là phông nền.
Cậu nhìn chằm chằm vào những dòng bình luận về cái tên "Hoắc Hạo"
đang hiện lên ngày một nhiều:
【 Nói đến Hoắc Hạo cũng
tội, vất vả dùng thủ đoạn lôi đình gầy dựng nên đế chế Hoắc thị, kết quả khi
sắp gặt hái thành quả thì lại qua đời. 】
【 Chậc, đúng là nam
chính thì mới có hào quang. Hoắc Hạo sinh ra chỉ để để lại cho đứa em song sinh
một đế chế kinh doanh giàu nứt đố đổ vách và... một "con chó liếm"
trung thành tuyệt đối. 】
【 Xong rồi, tôi muốn
thắp cho Hoắc Hạo đã chết bảy năm một nén nhang quá, cái bia đỡ đạn này đúng là
oan ức thấu trời. 】
Cơn đau buốt từ cổ tay kéo linh hồn Thịnh Vinh Hoan trở về thực tại. Âm
thanh náo nhiệt xung quanh ùa vào tai, những dòng chữ trên đầu Hoắc Hiến cũng
biến mất.
Cậu nhìn gương mặt quen thuộc của Hoắc Hiến, nhưng lần này lại thấy lạ lẫm
đến cực điểm. Cổ họng cậu như bị nghẹn lại, dù có ngốc đến đâu cậu cũng hiểu ý
nghĩa của những dòng chữ kia.
Cậu biết nhà họ Hoắc có một vị đại thiếu gia. Nhưng khi cậu tìm thấy Hoắc
Hiến, vị đại thiếu kia đã qua đời, cậu chưa từng gặp mặt người đó. Hơn nữa bên
ngoài rất ít khi nhắc về người này, cậu chưa từng nghe nói Hoắc đại thiếu và
Hoắc Hiến là anh em song sinh, nên cũng chưa bao giờ nghi ngờ mình tìm nhầm
người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-noi-ien-vai-phu-so-kho-khoc-goi-uoc-chong-quy-song-day&chuong=2]
Nếu biết, chắc chắn cậu đã điều tra kỹ.
Hoắc Hiến nhận ra phản ứng bất thường của Thịnh Vinh Hoan, anh ta nhíu mày:
"Cậu sao thế?"
Chẳng lẽ dạo này mình quá đáng quá? Nếu không sao người thanh niên xinh đẹp
trước mắt lại lộ ra vẻ đau đớn như bị sét đánh thế kia? Toàn thân cậu run rẩy
vô thức, đôi mắt vốn chỉ tràn đầy tình si giờ đây như đang bùng lên hai ngọn
lửa, chực chờ thiêu rụi tất cả.
Thịnh Vinh Hoan chậm rãi bẻ từng ngón tay đang siết chặt cổ tay mình của
Hoắc Hiến. Lực tay cậu mạnh đến mức như muốn bóp nát cổ tay của cả hai. Hoắc
Hiến đau đớn buông tay ra. Anh ta định quát mắng như mọi khi, nhưng khi chạm
phải ánh mắt như mãnh sư nổi giận của Thịnh Vinh Hoan, giọng anh ta bỗng dịu đi
đôi chút: "Vinh Hoan, cậu bị sao vậy? Trong người không khỏe à?"
Thịnh Vinh Hoan như không nghe thấy, hỏi một đường trả lời một nẻo:
"Anh còn có một người anh trai?"
Động tác của Hoắc Hiến khựng lại, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên:
"Đúng thế, chẳng phải cậu biết từ lâu rồi sao?"
Thịnh Vinh Hoan biết, nhưng cái cậu muốn hỏi không phải điều này. Cậu
nghiến răng, gằn từng chữ: "Hai người... là... anh em... song sinh?"
Hoắc Hiến nhận ra có gì đó không ổn, anh ta nhìn chằm chằm Thịnh Vinh Hoan.
Chẳng lẽ cậu đã phát hiện ra điều gì? Nhưng đại ca đã chết từ lâu rồi.
"Đúng, chuyện này ai mà chẳng biết, có vấn đề gì à?" Thái độ hờ
hững của anh ta càng khiến gương mặt Thịnh Vinh Hoan lạnh lẽo thêm vài phần.
"Anh và anh trai anh... trông giống hệt nhau?" Từng chữ như bật
ra từ kẽ răng, lạnh thấu xương tủy.
Hoắc Hiến lúc này mới thực sự nghiêm túc nhìn kỹ Thịnh Vinh Hoan, rồi bỗng
bật cười mỉa mai, định vừa ăn cướp vừa la làng: "Thịnh Vinh Hoan, không lẽ
cậu định quỵt nợ ơn cứu mạng năm xưa nên mới kiếm cái cớ vụng về này đấy chứ?
Nếu không muốn nhận thì cút đi, việc gì phải lôi người chết ra làm bia đỡ
đạn?"
Anh trai đã chết bảy năm, chết không đối chứng. Chỉ cần anh ta nói mình là
người năm đó, thì đó chính là anh ta. Hơn nữa, Thịnh Vinh Hoan đã yêu anh ta
bảy năm, nuôi một con chó bảy năm còn biết nghe lời, huống chi là người. Chỉ
cần không có bằng chứng xác thực, Thịnh Vinh Hoan cả đời này chỉ có thể bị vây
giữ bên cạnh anh ta, làm một món đồ chơi trung thành.
Cảm giác khoái lạc âm thầm ấy khiến Hoắc Hiến bao năm nay vừa tự phụ vừa
hưng phấn. Nhưng sau cơn hưng phấn lại là sự khó chịu ngấm ngầm, đặc biệt là
mỗi khi Thịnh Vinh Hoan muốn cùng anh ta ôn lại chuyện cũ. Thấy vẻ mặt hoài
niệm của Thịnh Vinh Hoan, anh ta lại thấy không vui, và thế là anh ta lại muốn
làm cho Thịnh Vinh Hoan đau khổ.
Ban đầu anh ta chỉ định dùng Thịnh Vinh Bạch để chọc tức Thịnh Vinh Hoan,
nhưng lâu dần, nhìn gương mặt tương tự của hai anh em, anh ta thấy mình cũng
bắt đầu để tâm đến Thịnh Vinh Bạch. Sau này nghĩ lại, tại sao anh ta không thể
có cả hai? Một người giữ bên cạnh làm người tình, người kia làm con chó trung
thành sai bảo cả đời.
Câu hỏi ngược lại của Hoắc Hiến đã xác nhận sự nghi ngờ trong lòng Thịnh
Vinh Hoan. Ở bên cạnh Hoắc Hiến bảy năm, cậu hiểu rõ người đàn ông này đến mức
nào. Sự trốn tránh theo bản năng kia chính là biểu hiện của sự chột dạ.
"Ha... ha ha..." Thịnh Vinh Hoan nhận ra mình đã làm trò cười
suốt bảy năm qua, không thể kìm nén mà bật cười thành tiếng.
Lúc đầu chỉ là những tiếng cười khẽ trong cổ họng, sau đó tiếng cười càng
lúc càng lớn, vang dội khắp sảnh tiệc, vừa điên cuồng vừa đầy châm biếm. Tiếng
cười ấy khiến cả căn phòng đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Mọi người nhìn cậu như
nhìn một kẻ điên, nhưng khi nhìn sang Hoắc Hiến và Thịnh Vinh Bạch, họ lại tỏ
vẻ thấu hiểu.
Hôm nay ai chẳng biết Thịnh đại thiếu gia làm "chó" cho Hoắc nhị
thiếu bảy năm, mắt thấy sắp hái được quả ngọt thì bỗng đâu lòi ra đứa em trai
tư sinh, nẫng tay trên người đàn ông cậu hằng ao ước. Chắc là Thịnh Vinh Hoan
uất ức đến phát điên rồi.
Hoắc Hiến sầm mặt: "Thịnh Vinh Hoan, cậu phát điên cái gì đấy?"
Tiếng quát của Hoắc Hiến không những không làm Thịnh Vinh Hoan bình tĩnh
lại mà còn như đổ thêm dầu vào lửa.
"Chết rồi, ha ha... đã chết bảy năm rồi..."
Ngọn lửa trong lồng ngực Thịnh Vinh Hoan càng cháy càng mãnh liệt. Nụ cười
của cậu dần nhuốm màu phẫn nộ và tuyệt vọng. Chết bảy năm rồi, người cậu tìm
kiếm bấy lâu nay đã chết từ lâu rồi.
Nếu chỉ đơn thuần là nhận nhầm, cậu có thể dứt khoát quay lưng đi tìm người
đúng để báo ơn. Nhưng người đó đã chết... Cậu đã nhận nhầm người, lại còn để kẻ
khác dắt mũi, đùa giỡn như một con chó suốt bảy năm trời. Thật nực cười, thật
mỉa mai biết bao!
Cơn thịnh nộ không có chỗ phát tiết khiến Thịnh Vinh Hoan đột ngột ngước
mắt lên, đôi mắt đỏ rực nhìn trừng trừng vào kẻ chủ mưu. Cậu lao thẳng về phía
Hoắc Hiến như một kẻ mất trí.
Mọi người đều kinh hãi. Suốt bảy năm qua, ai chẳng biết Thịnh Vinh Hoan thà
tự làm mình bị thương cũng không nỡ để Hoắc nhị thiếu trầy da một tí. Họ cứ ngỡ
cậu chỉ vì yêu quá hóa hận, bùng phát nhất thời rồi sẽ lại mềm lòng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, nắm đấm của Thịnh Vinh Hoan đã nện thẳng vào mặt
Hoắc Hiến không chút nương tay.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận