Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Nổi Điên, Vai Phụ Số Khổ Khóc Gọi Được Chồng Quỷ Sống Dậy

Chương 4

Ngày cập nhật : 2026-04-29 22:28:23

Cả tài xế và luật sư
đều bị ánh mắt lạnh thấu xương của cậu dọa sợ, không dám làm trái ý, sợ vị này
lại nổi điên bắt họ chôn cùng ngay trên xe.

Khi xe dừng lại dưới
chân núi, tài xế đạp ga chạy biến như có ma đuổi. Thịnh Vinh Hoan ngẩng đầu
nhìn nghĩa trang Khê Sơn tọa lạc giữa sườn núi, một vùng đất phong thủy cực
tốt. Suốt những năm theo đuôi Hoắc Hiến, cậu hiểu rõ mọi thứ về anh ta, kể cả
nơi chôn cất người anh trai.

Hàng năm vào ngày
giỗ của Hoắc đại thiếu, Hoắc Hiến đều đến đây tế bái. Mỗi dịp đó, dù đang ở
đâu, Thịnh Vinh Hoan cũng bỏ hết mọi việc để quay về, chuẩn bị mọi thứ chu đáo
rồi đưa Hoắc Hiến đến chân núi, đứng nhìn anh ta lên núi một mình. Cậu từng đề
nghị được đi cùng, nhưng lần nào Hoắc Hiến cũng từ chối với lý do muốn ở riêng
với anh trai. Cậu thật thà tin lời, suốt bảy năm qua chỉ đứng đợi dưới chân
núi.

Thật nực cười khi bị
lừa dối suốt chừng ấy năm. Bảy năm qua nghĩa trang mà không vào. Nếu người nằm
dưới kia còn sống, biết cậu không chỉ nhận nhầm người mà còn chưa từng thắp cho
mình một nén nhang, chắc hẳn anh ấy sẽ hối hận vì năm xưa đã cứu mạng cậu. Tại
sao có bao nhiêu sơ hở mà cậu lại không nhận ra? Cậu biết rõ mọi thứ về Hoắc
Hiến, nhưng lại vô thức lờ đi vị Hoắc đại thiếu đã mất này.

Nửa giờ sau, Thịnh
Vinh Hoan xách theo đồ lễ và một lốc bia, lê từng bước chân nặng nề lên núi.
Theo chỉ dẫn của người quản lý, cậu tìm đến mộ phần của Hoắc Hạo. Càng đến gần,
bước chân cậu càng trở nên run rẩy. Đáy mắt tràn ngập nỗi lo âu, bi thương và
một sự hối hận khôn cùng. Nếu năm xưa cậu kiên trì lên núi dù chỉ một lần, nếu
nhìn thấy tấm ảnh trên bia mộ, chắc chắn cậu đã sinh nghi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-noi-ien-vai-phu-so-kho-khoc-goi-uoc-chong-quy-song-day&chuong=4]

Nhưng gương mặt Hoắc
Hiến quá giống với hình bóng thuở nhỏ, lại không nghe nói về chuyện song sinh
nên cậu đã không điều tra thêm. Tại sao ngày đó cậu không cẩn thận hơn một chút
chứ?

Thịnh Vinh Hoan ôm
bó cúc trắng lớn, đứng lặng lẽ trước mộ bia dưới bầu trời u ám. Cảm giác u uất,
cuồng bạo dâng lên đến đỉnh điểm khi cậu nhìn thấy tấm ảnh trên bia mộ. Gương
mặt thanh xuân quen thuộc ấy khiến những cảm xúc từ đêm qua ùa về như thủy
triều, nhấn chìm cậu trong đau đớn. Cổ họng cậu như bị ai bóp nghẹt, không tài
nào thở nổi.

Cậu muốn gào thét,
muốn vả vào mặt mình mấy cái. Nhưng mọi cảm xúc đều bị phong tỏa trong lồng
ngực. Cậu đứng đó như một kẻ mất hồn, linh hồn như đã lìa khỏi xác. Sự đau đớn
đến cùng cực lại khiến cậu trở nên bình tĩnh đến lạ thường.

Sau một hồi lâu đứng
lặng, cậu mới bắt đầu cử động, máy móc bày biện trái cây, đồ ăn và thắp ba nén
hương. Cậu ngồi thụp xuống trước bia mộ, cúi đầu không biết đang nghĩ gì. Cậu
lặng lẽ nhìn nén hương cháy dần rồi tắt lịm. Trời tối dần, cậu ngồi khoanh
chân, chẳng biết phải nói gì. Mối duyên nợ của họ chỉ vỏn vẹn từ 20 năm trước,
trước khi Hoắc Hạo qua đời. Họ chưa từng gặp lại nhau, anh thậm chí có khi còn
chẳng nhớ cậu là ai.

Cậu im lặng mở một
lon bia, tưới xuống trước mộ một lon, rồi tự mình nốc từng ngụm lớn rượu đắng
như muốn làm mình say chết. Hết lon này đến lon khác. Không gian vắng lặng, chỉ
có tiếng gió rít qua nghĩa trang như tiếng oán than của những linh hồn cô
quạnh.

Thịnh Vinh Hoan
không biết mình đã uống bao nhiêu, cho đến khi tầm mắt nhòe đi, cũng là lúc nỗi
oán hận trào dâng. Cậu hận chính mình tại sao lại tìm thấy người muộn đến thế?
Tại sao lại nhận nhầm người? Cậu càng hận cái gã Hoắc Hiến khốn khiếp kia, rõ
ràng biết cậu nhận nhầm người mà vẫn cam tâm lừa dối. Anh ta nhìn cậu như một
con chó liều mạng vì mình, nhìn cậu lún sâu vào tình trường, nhìn cậu đau khổ,
cầu mà không được, nhìn cậu vật vã vì sự xuất hiện của Thịnh Vinh Bạch.

Nghĩ đến bảy năm qua
đã vứt bỏ lòng tự trọng để làm bao việc cho Hoắc Hiến, Thịnh Vinh Hoan chỉ muốn
giết chết anh ta ngay lập tức. Nhưng khốn khổ thay, anh ta lại là em trai ruột
của Hoắc Hạo, là người thừa kế duy nhất mà Hoắc Hạo công nhận trước khi chết...
Nếu không vì điều đó, đêm qua cậu đã đâm mảnh chai vỡ vào ngực Hoắc Hiến rồi.

Thịnh Vinh Hoan mơ
màng tựa sát vào bia mộ, nước mắt nóng hổi lăn dài. Tiếng nức nở dồn nén bấy
lâu vỡ òa, càng lúc càng lớn. Nỗi uất ức trong lòng quá nhiều, cậu không thể
giải tỏa được, chỉ biết mượn rượu để trút ra hết. Cậu vừa khóc vừa mắng chửi tổ
tông mười tám đời nhà Hoắc Hiến: "Hoắc Hiến đồ khốn, anh ta lừa tôi! Hức
hức... Đồ súc sinh lừa gạt tình cảm của ông đây, đem lòng thành của ông đây
giẫm xuống đất... Rõ ràng không phải anh ta cứu mà vẫn nhận vơ... Anh ta là đồ
tồi..."

Giữa tiếng chửi rủa
không dứt, Thịnh Vinh Hoan mơ hồ nghe thấy trong đầu vang lên những tiếng đếm
số:

90, 91...

97...

Thịnh Vinh Hoan say
khướt, ôm chặt bia mộ không buông, khóc lóc thảm thiết vang vọng khắp nghĩa
trang. Người quản lý đang thiu thiu ngủ cũng phải giật mình tỉnh giấc, run rẩy
nhớ lại vị thanh niên đến tế bái lúc ban ngày. Thật là, sớm biết thế này đã
chẳng cho vào, khóc còn thảm hơn cả con cháu chí hiếu nữa.

Thịnh Vinh Hoan càng
khóc càng thấy tủi thân, oán khí ngút trời như muốn xuyên thủng màn đêm Khê
Sơn, làm đám quạ đen kinh hãi bay toán loạn. Đúng lúc này, một giọng nói máy
móc vang lên bên tai cậu:

100... Oán khí ngút trời đã đạt mức tối đa, đang tiến hành liên
kết hệ thống nghịch tập cho vai phụ lót đường...



Thịnh Vinh Hoan đang
mải mê xả cơn sầu nên chẳng nghe rõ những âm thanh quái lạ đó. Ngay khoảnh khắc
liên kết thành công, một luồng điện xẹt qua từ lòng bàn tay đang áp vào bia mộ
của cậu, truyền thẳng xuống hũ tro cốt nằm sâu dưới lòng đất.

Bình Luận

0 Thảo luận