Đang nói thì lại nghe thấy tiếng bước chân. Từ Mộ Hoa giật mình, vội vàng nằm xuống, giả vờ đã hôn mê.
Rất nhanh, nàng nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra, tiếp đó có người đi vào, còn kéo lê thứ gì đó đến trước giường.
Từ Mộ Hoa tự thôi miên bản thân: lúc này nàng chỉ là một cái xác chết!
Người đi vào quả nhiên là kiểm tra tình trạng của nàng. Thấy nàng không có động tĩnh gì, hắn liền cho rằng nàng đã bất tỉnh, không hề sinh nghi. Sau đó, hắn nhét một thứ gì đó vào tay nàng.
Dựa vào cảm giác, Từ Mộ Hoa thấy đó giống như một cái cán, có cảm giác kim loại, lại còn ẩm ướt, dính dính... tim nàng thót lên một cái, lập tức nhớ tới tin tức mà hai con chim vừa dò la được.
Vậy là kẻ đứng sau đã mang xác người đến, còn thứ trong tay nàng chính là hung khí sao?
Cái thứ ướt ướt dính dính này chính là máu ư?
Nàng nhịn!
Đợi đến khi nghe thấy tiếng cửa đóng lại, bước chân đi xa, nàng mới mở mắt, thúc giục hai con chim: "Nhanh nhanh nhanh, tranh thủ thời gian!"
Hừ hừ, muốn bắt nàng làm kẻ thế mạng sao? Vậy thì xem rốt cuộc ai mới là kẻ xui xẻo!
Ánh mắt Từ Mộ Hoa dừng lại trên người hai con chim.
"...Ngươi định làm gì?"
Không ngờ nàng lại nhìn thấy sự cảnh giác trong hai đôi mắt ấy!
Nàng vội nở nụ cười lấy lòng: "Các ngươi xem này, bây giờ chúng ta đã cùng chung một con thuyền rồi, vậy thì phải giúp đỡ lẫn nhau, cùng tiến cùng lui, đúng không? Nếu các ngươi giúp ta giải quyết chuyện trước mắt, vậy thì các ngươi đã làm được điều mà trước nay chưa từng có con chim nào làm được! Các ngươi sẽ trở nên độc nhất vô nhị trong giới chim, oai phong biết bao!"
"Sau này chẳng phải con cháu của các ngươi sẽ coi chuyện của các ngươi như chiến tích anh hùng, đem ra tuyên truyền và ca tụng sao?"
Ừm?
Hai con chim cảm thấy rất có lý!
"Ngươi nói đi, chúng ta phải giúp ngươi thế nào?"
"Thế này... thế này..."
Hai con chim liên tục gật đầu.
Hai bên vui vẻ đạt được thỏa thuận hợp tác.
Cách tốt nhất đương nhiên là lấy gậy ông đập lưng ông!
Có hai con chim này ở đây, nàng đúng là như được thần trợ giúp!
Dù xét về thể lực thì hai con chim không giúp được gì nhiều, nhưng chúng biết nội tình, vậy là đủ rồi!
Dưới sự chỉ dẫn của hai con chim, Từ Mộ Hoa thuận lợi tránh được đội tuần tra và các cung nữ qua lại, suôn sẻ tiếp cận được mục tiêu.
Nàng đứng dưới cửa sổ, nheo mắt nhìn qua khe hở, xác nhận đúng là người bên trong liền lấy ống khói chứa thuốc mê do hai con chim ngậm tới, luồn vào khe cửa thổi nhẹ một cái.
Một lát sau, nàng mới mở cửa sổ, trèo vào trong, kéo người đã hôn mê ra ngoài, mệt đến mức thở hồng hộc!
"Nhanh lên một chút, bị người khác phát hiện thì tiêu đời!"
Từ Mộ Hoa hít sâu một hơi, cõng người đó lên rồi quay lại thiên điện lúc nãy.
Nàng ném người đó xuống đất, xé rách quần áo chỉnh tề trên người đối phương. Không ngờ lỡ tay dùng lực quá mạnh, vạt áo phía trước bị kéo toạc ra, để lộ một vùng da trắng nõn - nhưng!
Trên làn da ấy lại có mấy dấu vết!
"Ồ ồ, nữ nhân này bị đánh à? Sao trên người toàn vết bầm xanh tím thế?"
Từ Mộ Hoa liếc nhìn, là con chim đệ đệ trong hai huynh đệ.
Thực ra hai con chim giống y hệt nhau, nhưng Từ Mộ Hoa để ý thấy con nhỏ hơn có một đốm đen trên cánh nên liền gọi nó là Tiểu Ban, con lớn hơn thì gọi là Đại Ban.
Từ Mộ Hoa nói với giọng điệu thâm thúy: "Chuyện này các ngươi không hiểu đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=6]
Hành vi này thì loài chim các ngươi cũng có, nhưng so với loài người lại rất khác."
Hai con chim ngơ ngác, rốt cuộc là hành vi nào mà người làm, chim cũng làm?
Từ Mộ Hoa nghiêm túc đáp: "Giao phối đó! Nữ nhân này là phi tần, hoàng thượng chắc chắn đã từng giao phối với nàng ta!"
Không ngờ Tiểu Ban lại nói: "Nhưng mấy ngày nay hoàng thượng đâu có tìm nữ nhân này để giao phối đâu."
Từ Mộ Hoa trợn tròn mắt.
Ồ! Dưa này quá nặng đô rồi!
Mấy ngày nay hoàng thượng không hề sủng hạnh vị phi tần này, vậy mà trên người nàng ta lại có dấu vết ám muội... Chẳng lẽ là lén lút có nhân tình trong cung?
Hê! Gan to bằng trời thật!
Từ Mộ Hoa đang hóng hớt thì chợt nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Hay lắm, nàng đã bảo rồi mà, giữa muôn vàn lựa chọn, tại sao lại nhắm đúng vào nàng, một người lần đầu tiên vào cung, mà bày ra cái bẫy này.
Nếu nàng không đoán sai thì vị phi tần này lén lút tư tình với người khác, không biết bằng cách nào bị nữ nhân nằm dưới đất kia phát hiện, thế là muốn giết người diệt khẩu.
Nữ nhân đã chết này, nhìn cách ăn mặc thì cũng là một phi tần, hơn nữa địa vị cũng không thấp.
Một phi tần như vậy chết trong hậu cung, tuyệt đối không thể dễ dàng cho qua.
Một khi nàng bị quy thành hung thủ giết người, hơn nữa còn là con nuôi thì chắc chắn không thoát khỏi sự trừng phạt. Kẻ có dã tâm còn có thể lợi dụng chuyện này mà làm lớn chuyện, nhân cơ hội chèn ép Thành Quốc Công phủ.
Cái này đâu chỉ là một mũi tên trúng hai đích, mà là một mũi tên trúng ba đích!
Vừa che giấu được chuyện gian tình, vừa tiêu diệt được người biết chuyện, giải trừ nguy cơ, lại còn nhân tiện đánh một đòn vào Thành Quốc Công phủ - đúng là một kế hoạch hoàn hảo!
Từ Mộ Hoa cũng muốn giơ ngón cái khen ngợi.
Nhưng bây giờ thì... nàng bật cười liên hồi, quyết để kẻ đứng sau nếm thử mùi vị này, tự chôn mình trong cái hố do chính hắn đào!
Nghĩ đến đây, Từ Mộ Hoa lại kéo toạc vạt áo vừa chỉnh lại, để khi sự việc bị bại lộ, người ta có thể lập tức chú ý tới những dấu vết trên người nàng ta.
Nàng còn lật người kia lại, để úp mặt xuống đất. Như vậy thì đến lúc bị người khác lật lại, những dấu vết ấy càng dễ bị phát hiện.
Con dao găm cũng được nàng đặt vào tay người đó rồi chỉnh sửa lại tư thế, dàn dựng hiện trường như vụ án thật. Sau khi mọi thứ xong xuôi, nàng mới nhờ hai con chim giúp đỡ, thuận lợi rời đi.
Nàng không quay lại đại điện ngay lập tức, nếu bị người ta nhìn thấy, kẻ kia chắc chắn sẽ nhận ra có điều bất ổn. Lỡ như hắn ra tay trước, tiêu hủy chứng cứ thì sao?
Vì thế, nàng trốn ở bên ngoài đại điện, chờ phía bên kia bắt đầu hành động, gây ra động tĩnh gì đó. Rất nhanh sau đó, nàng nhìn thấy một bóng dáng màu vàng chói lóa vội vã bước ra từ trong điện, đi cùng còn có một thân ảnh hoa lệ - chính là hoàng thượng và Hoàng hậu.
Sau đó lại thấy vài bóng người khác lần lượt đi ra. Chờ thêm một lúc nữa, nhân lúc không ai chú ý, nàng mới nhanh chóng quay về bên cạnh Từ mẫu. "Hài tử này, con đi đâu thế, lâu như vậy không quay lại làm ta lo chết mất!"
Thấy nàng trở về, Từ mẫu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Nương, cung nữ đó thật quá vô trách nhiệm, nói là dìu ta đi nghỉ ngơi, vậy mà đi được nửa đường lại bỏ ta ở đó rồi tự ý đi mất. Ta định quay lại nhưng lại bị đau bụng, tìm nhà xí mất cả buổi, lúc quay về thì suýt nữa bị lạc đường!"
Từ mẫu không hề nghi ngờ lời nói dối của nàng, chỉ cho rằng cung nữ kia làm việc không đến nơi đến chốn, khẽ nhíu mày rồi bỏ qua, nói: "Trong cung là vậy đấy, luôn nịnh trên giẫm dưới."
Từ Mộ Hoa giả vờ tò mò nhìn xung quanh, hỏi: "Nương, sao ta thấy hình như thiếu mất khá nhiều người, Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đâu rồi?"
Từ mẫu hạ giọng nói: "Nghe nói là xảy ra chuyện gì đó, vừa nãy Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đều đã qua bên kia rồi."
Vì thế, vừa rồi bà ấy vẫn còn lo lắng, dù sao thì nữ nhi vẫn chưa quay lại.
Giờ thì tốt rồi, xem ra chuyện xảy ra không liên quan tới Mộ Hoa, bà ấy cũng không cần phải lo nữa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận