Từ Mộ Hoa cho rằng làm như vậy thì nàng đã phủi sạch quan hệ, ngờ đâu phiền phức vẫn tự tìm đến cửa.
Hoàng thượng và Hoàng hậu rời đi giữa bữa tiệc, sắc mặt cũng không ổn, người tinh ý nhìn vào là biết chắc chắn đã xảy ra chuyện, hơn nữa còn là chuyện không nhỏ. Cho dù mọi người rất tò mò, nhưng chuyện bát quái của hoàng gia đâu phải muốn xem là xem, chỉ có thể tiếp tục ngồi yên trong đại điện.
Không bao lâu sau, một cung nhân bước vào, người này là cận thị bên cạnh Hoàng hậu nương nương, đến để truyền lời.
Nói rằng Hoàng hậu nương nương muốn mời những người vừa rời khỏi bữa tiệc giữa chừng sang đó để hỏi chuyện.
Từ mẫu nhìn về phía nữ nhi theo bản năng, còn Từ Mộ Hoa thì bày ra một bộ mặt ngơ ngác.
Nhưng dù có lo lắng đến đâu thì Từ mẫu cũng không thể ngăn cản, càng không thể đi cùng, chỉ đành nhìn theo bóng lưng của nữ nhi, trong lòng lo lắng khôn nguôi.
Quả nhiên, cận thị dẫn một nhóm người đi đến tòa cung điện kia, nhưng là một tiểu thiên điện khác. Hoàng hậu nương nương đích thân hỏi chuyện, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Từ Mộ Hoa, hỏi: "Có cung nữ nói đã từng nhìn thấy ngươi xuất hiện ở đây, ngươi có thể nói vì sao ngươi lại đến đây không?"
Từ Mộ Hoa trợn to mắt: "Cái gì? Có cung nữ nhìn thấy ta sao? Vậy sao nàng ta không đến dẫn đường cho ta? Nàng ta không biết ta lần đầu vào cung, không quen đường, muốn quay về đại điện tìm mẫu thân cũng không tìm được, chạy vòng vòng như con ruồi không đầu sao?"
Nàng nhìn Hoàng hậu nương nương, tức tối nói: "Hoàng hậu nương nương, cung nữ này quá thất trách, người nhất định phải nghiêm trị nàng ta mới được!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=7]
Cũng may là ta lớn gan, nếu là người nhát gan, đi loanh quanh không tìm được đường, bị dọa ngất thì phải làm sao?"
Nghe nàng nói như vậy, Hoàng hậu cũng sững người, có chút bất ngờ.
"To gan! Sao ngươi dám nói chuyện với Hoàng hậu nương nương như vậy?"
Từ Mộ Hoa không hề sợ hãi, trừng mắt nhìn đối phương: "Cái gì mà dám hay không? Ta đâu có bất kính với nương nương! Nương nương là chủ mẫu hậu cung mà lại có cung nữ tắc trách, nếu xảy ra chuyện gì, người ngoài sẽ nghĩ thế nào về Hoàng hậu nương nương đây?"
"Ngươi căng thẳng như vậy, chẳng lẽ giữa ngươi và cung nữ kia có quan hệ mờ ám gì đó không thể nói ra?"
Câu này dọa cận thị vừa mới quát mắng nàng quỳ phịch xuống một tiếng, lớn tiếng kêu oan: "Nương nương minh xét! Nô tỳ hoàn toàn không quen biết cung nữ chết tiệt đó, lại càng không có quan hệ gì với nàng ta!"
Từ Mộ Hoa lẩm bẩm: "Vậy ngươi gấp gáp làm gì? Trông như kiểu chưa đánh đã tự khai."
Cận thị suýt nữa phun ra một ngụm máu, hận không thể xé nát cái miệng của nàng.
Sao nàng có thể độc mồm độc miệng như vậy? Chẳng lẽ là bôi hạc đỉnh hồng* lên miệng hay sao?
*hạc đỉnh đồng: Theo nhiều sử liệu từ thời nhà Tống, Hạc Đỉnh Hồng chính là hồng tì thạch, một loại đá có chứa chất kịch độc
"Thôi thôi, không quen thì không quen vậy, làm như ta đang bắt nạt ngươi không bằng. Ta chỉ là một tiểu cô nương thôi mà..."
Hoàng hậu thấy cận thị của mình sắp bị chọc tức đến ngất xỉu, vội ra hiệu cho đại cung nữ bên cạnh, bảo nàng ta đưa người đi.
Thật mất mặt, lại bị một tiểu cô nương chọc cho tức đến mức này.
Nhưng...
Ánh mắt Hoàng hậu nhìn Từ Mộ Hoa lại mang theo vài phần hứng thú.
Vị tiểu thư của Thành Quốc Công phủ này quả thực rất thú vị, trông bề ngoài thì lại ngây ngô chất phác. Người như vậy tuyệt đối không có gan giết người trong cung.
Nghĩ đến chuyện này, sắc mặt vừa dịu lại đôi chút của Hoàng hậu lại cứng rắn trở lại.
Nhất là khi nghĩ tới những dấu vết trên người Nhu phi... Con tiện nhân này!
Lời giải thích của Từ Mộ Hoa là: nàng căn bản không biết đây là tòa cung điện nào, dù sao thì đây cũng là lần đầu vào cung, không quen đường đi trong cung, bị lạc nên đi lung tung khắp nơi, ai ngờ lại lạc tới nơi này.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, lại đảm bảo rằng chuyện xảy ra tối nay ở cung điện này sẽ không để người ngoài biết, Hoàng hậu liền cho mọi người rời đi.
Từ Mộ Hoa hoàn toàn không có áp lực tâm lý, chỉ là trong lòng nghĩ xem trước khi xuất cung có thể bảo hai huynh đệ kia theo dõi một chút không, xem diễn biến sau đó thế nào, lần sau có cơ hội thì kể cho nàng nghe vài chuyện thú vị khác.
Haiz, không biết nàng chỉ nghe hiểu được tiếng của hai con chim đó, hay là có thể nghe hiểu ngôn ngữ của tất cả các loài động vật. Nếu là vế sau thì, ha ha ha, chẳng phải là tương đương với việc nàng có vô số tai mắt sao? Bí mật của mọi người, nàng đều biết hết!
Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, Từ Mộ Hoa thật sự muốn ngửa mặt lên trời cười lớn.
Ông trời chết tiệt để nàng xuyên sách thành nữ phụ chết sớm nhưng lại tặng thêm hai kỹ năng, xem ra vẫn còn chút lương tâm. Thôi vậy, nể mặt chuyện này, sau này nàng sẽ không mắng là ông trời chết tiệt nữa.
Bề ngoài Từ Mộ Hoa không biểu lộ cảm xúc gì nhưng trong lòng thì cười ha ha không ngớt, xuất cung về nhà cùng người của Từ phủ!
Mãi đến khi về tới phủ, lão phu nhân mới hỏi Từ Mộ Hoa đã xảy ra chuyện gì. Từ Mộ Hoa "thành thật" kể lại một lượt, vẻ mặt ngây thơ vô tội.
Lão phu nhân và Từ phu nhân đều cảm thấy chuyện này có chút quỷ dị, nhưng cũng không ngờ đây mới là lần đầu tiên dẫn tiểu thư trong phủ vào cung mà đã bị người ta để mắt tới, suýt nữa gây ra đại họa.
Lúc rời khỏi cung thì đã không còn sớm, về phủ xong ai nấy đều trở về viện của mình, thu dọn rồi nghỉ ngơi.
Từ Mộ Hoa nằm trên giường suy nghĩ xem trong nguyên tác, buổi yến tiệc trong cung có từng xảy ra chuyện gì đặc biệt hay không. Nhưng thời điểm câu chuyện trong sách bắt đầu là khi nữ chính mười lăm, nguyên chủ mười bốn tuổi. Còn bây giờ, nguyên chủ mới mười ba, nữ chính Bùi Thiều Dung cũng chỉ mười bốn, còn một năm nữa cốt truyện mới chính thức bắt đầu.
Nghĩ đến đây, Từ Mộ Hoa lại nhớ đến một chuyện trong sách, một chuyện ảnh hưởng đến cả đời của nguyên chủ, cũng là khởi điểm khiến tình cảm giữa nàng và Bùi Thiều Dung rạn nứt.
Nàng bẻ bẻ ngón tay tính toán... ừm, rất tốt, sắp đến rồi!
Nghĩ tới nữ quỷ kia, Từ Mộ Hoa thử gọi một tiếng: "Nữ quỷ, nữ quỷ, ngươi có ở đó không? Mau ra đây đi, đừng giả chết nữa, tính khí của ta không tốt đâu, ta mà không vui là thích mài dao phay, mà ta đã mài dao phay thì..."
Nữ quỷ rất không muốn bị nàng triệu hồi, nhưng nàng ta không khống chế được bản thân!
Muốn khóc mà không có nước mắt!
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này? Mặc dù nàng ta không phải là nữ quỷ nghìn năm nhưng cũng đã chết mấy chục năm rồi, vậy mà lại bị một tiểu cô nương khống chế?
Khi bên giường xuất hiện một bóng đen trôi lơ lửng, lần này, Từ Mộ Hoa rất bình tĩnh, tim cũng không đập nhanh hơn chút nào, còn nhàn nhã tựa tay chống đầu trên giường, nhìn bóng đen rồi hỏi: "Thế nào, có manh mối chưa? Ai sai ngươi đến hại ta?"
"Vẫn chưa có..."
Từ Mộ Hoa lập tức vỗ mạnh xuống giường, dọa nữ quỷ co rúm lại.
"Ngươi là quỷ đó, ngay cả ai sai ngươi làm việc cũng không biết, ngươi không thấy mất mặt à?"
Nữ quỷ không phục, cãi lại: "Con người còn phân ra đủ loại, chẳng lẽ ma quỷ như bọn ta không được như vậy sao?"
Nói xong, dường như sợ nàng lại vác dao phay ra chém mình, nữ quỷ vội vàng giải thích: "Ta đoán là lần trước thất bại, người nọ thấy ta không làm gì được ngươi nên tạm thời có chút kiêng dè. Chắc chắn là muốn quan sát thêm rồi mới ra tay. Nếu không thì ngươi liên tiếp gặp chuyện, người trong phủ nhất định sẽ nghi ngờ!"
Từ Mộ Hoa ngẫm lại cũng thấy cũng có lý.
Chỉ là nếu nghĩ theo hướng này, kẻ sai khiến nữ quỷ chẳng phải là người trong phủ sao?
Nếu không thì làm sao biết nữ quỷ chưa làm gì được nàng?
Từ Mộ Hoa rơi vào trầm tư.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận