Từ Mộ Hoa vừa lầm bầm chửi bới vừa ngủ thiếp đi, thế nhưng ngay cả trong mơ cũng không được yên ổn, nàng mơ một giấc mơ thật kinh khủng!
Trong mơ, nàng phát hiện mình quả thật đã xuyên vào sách, chính là cuốn tiểu thuyết nàng từng đọc.
Nhưng rất nhanh sau đó, nàng lại phát hiện bản thân dường như bị thứ gì đó khống chế, hoàn toàn không có cách nào thoát ra, chỉ có thể làm theo đúng như những gì sách viết, không ngừng tự tìm đường chết, trở mặt thành thù với Bùi Thiều Dung rồi bước lên con đường của cốt truyện cũ, cuối cùng chết thảm!
Đến lúc sắp chết, nàng mới bừng tỉnh nhận ra: Thật ra nàng chính là nguyên chủ, chính là Từ Mộ Hoa trong sách! Còn cái gọi là xuyên sách chẳng qua chỉ là ảo giác trước lúc chết mà nàng tự tưởng tượng ra thôi!
Nương ơi!
Giấc mơ ấy dọa Từ Mộ Hoa tỉnh giấc!
Nàng lau mồ hôi lạnh trên trán, tức tối hừ một tiếng, ánh mắt u ám lạnh lẽo.
Hừ hừ, nếu đúng là như vậy thật thì mọi người cùng nhau bị tiêu diệt cho xong!
Nàng nhất định sẽ kéo tất cả cùng chết, làm gì có chuyện chỉ mình nàng lẻ loi lên đường chứ! Dù sao thì kết cục của cả Từ phủ trong sách cũng chẳng tốt đẹp gì, xuống hoàng tuyền còn có thể góp vài bàn đánh mạt chược cho đủ người.
Nàng ngửa người ngã phịch xuống giường, tứ chi dang rộng giống hệt một con cá mặn phơi khô, chỉ thiếu mỗi mùi muối ướp bay khắp phòng.
"Ở đây, ở đây, chắc là chỗ này rồi, nữ nhân kia hẳn là sống ở đây."
"Chậc, nữ nhân này đúng là vô dụng thật, ở chỗ hẻo lánh thế này, xem ra địa vị của nàng ta trong phủ cũng chẳng ra sao."
"Nhưng sao ta lại nghe nói nàng ta ở đây khá được sủng ái nhỉ?"
"Ca, chắc chắn là ngươi bị lừa rồi!"
Từ Mộ Hoa chớp chớp mắt, nghi ngờ mình đã nghe nhầm, nếu không thì sao nàng lại nghe thấy giọng của hai con chim kia được chứ? Chẳng phải bọn chúng đang ở trong cung sao?
Nàng xoay người ngồi bật dậy từ trên giường, đi chân trần bước tới bên cửa sổ, cẩn thận mở ra một khe nhỏ...
"Má nó!"
Nàng lập tức rụt người lại, trong lòng giật thót một cái. Bởi vì vừa mới hé ra một khe nhỏ thôi, đập ngay vào mắt nàng là hai đôi mắt chim tròn xoe và cái mỏ phóng to, suýt nữa thì chọc thẳng vào mũi nàng!
"Mở cửa, nữ nhân kia, mau mở cửa ra!"
"Ta vừa thấy ngươi rồi, đừng giả chết nữa, bọn ta tới đòi nợ đây!"
"Đệ đệ, ở chỗ này, chỗ này là cửa sổ!"
"Mở cửa sổ! Ngươi nhanh lên một chút!"
Cửa sổ vừa khép lại liền bị thứ gì đó vỗ bồm bộp liên hồi, chắc là cánh của bọn chúng.
Từ Mộ Hoa sợ làm nha hoàn tỉnh giấc rồi bị phát hiện, liền vội vàng mở cửa sổ.
Hai con chim không hề do dự mà bay thẳng vào trong. Một con rất tự nhiên đáp ngay xuống gối trên giường nàng, con còn lại thì đậu trên bàn.
Ánh mắt Từ Mộ Hoa dừng lại trên con chim đang đậu ở gối. Nhìn thấy hai cái chân chim giẫm thẳng lên gối của mình, nàng phải cố gắng kìm lại sự kích động muốn đuổi nó ra ngoài.
Cái gối này coi như bỏ rồi! Ai biết được hai cái chân kia vừa giẫm lên phân hay không chứ!
Con chim kia nghiêng đầu, không biết có phải hiểu được gì không mà nhảy tưng tưng khắp giường nàng, không chỉ giẫm lên gối mà còn giẫm nát cả giường lẫn chăn đệm một lượt!
Nhìn cảnh đó mà gân xanh trên trán Từ Mộ Hoa giật giật liên hồi!
Cuối cùng, nó mới hài lòng bay ra, đậu bên cạnh ca ca của mình, kêu "cạc cạc" hai tiếng, hoàn toàn là bộ dạng đắc ý khiêu khích!
Từ Mộ Hoa im lặng.
Không ngờ nàng lại sa sút đến mức bị một con chim khiêu khích, mà nàng còn chẳng làm gì được đối phương.
Xin lỗi nhé...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=9]
nàng đã làm mất mặt toàn nhân loại rồi!
"Nữ nhân, bọn ta tới thu nợ đây, mật ong đâu?"
Từ Mộ Hoa nằm mơ cũng không ngờ đời này nàng lại có ngày bị chim tới đòi nợ.
"Trời còn tờ mờ sáng thế này, ta biết kiếm mật ong ở đâu cho các ngươi chứ?"
Nghe vậy, Tiểu Ban lập tức xù lông: "Ngươi định quỵt nợ à? Qua cầu rút ván sao?"
Nó biết ngay mà, con người đúng là giống loài gian xảo!
Câu này đúng là xúc phạm nàng quá rồi!
"Ngươi đừng có dùng thành ngữ bừa bãi được không? Ta sao có thể quỵt nợ được chứ, chỉ là chút mật ong thôi, các ngươi muốn bao nhiêu cũng có!" Xem cái bụng chim của ngươi chứa được bao nhiêu!
"Chỉ là hiện giờ trời còn chưa sáng, ta lấy đâu ra mật ong cho các ngươi?"
Đại Ban vẫn luôn kiên trì muốn làm một con chim tốt, nhưng đứng trước sự cám dỗ của mật ong thì cũng không chống đỡ nổi. Nó cúi đầu, dùng mỏ chải lại bộ lông trên người rồi nói: "Nhà bếp phải có chứ."
Dưới sự "áp giải" của hai con chim, Từ Mộ Hoa đành mặc lại quần áo, rón rén rời khỏi phòng, ra khỏi viện, lén lút lần mò về phía nhà bếp.
Tuy Từ phủ là phủ Quốc công nhưng chủ tử trong phủ không nhiều, lại không phải hạng người ưa xa hoa khoe mẽ nên hạ nhân chỉ cần đủ dùng là được, không quá đông.
Dọc đường nàng có gặp vài hạ nhân dậy sớm làm việc nhưng đều bị Từ Mộ Hoa né tránh, cuối cùng thuận lợi đến được nhà bếp.
Lúc này, trong bếp chỉ có một nữ đầu bếp đang chuẩn bị đồ đạc. Từ Mộ Hoa đang nghĩ xem làm thế nào để lẻn vào lấy mật ong thì vô tình liếc mắt thấy trước cửa bếp có một con mèo béo ú đang nhàn nhã liếm lông trên móng vuốt.
Nhìn thấy con mèo béo này, Từ Mộ Hoa hơi giật mình.
Béo đến mức này cũng hiếm thấy, không biết có nhảy lên bắt chuột nổi không nữa?
Nàng thu hồi ánh mắt, một chân vừa bước ra ngoài thì...
"Đám chủ tử trong phủ này tên nào tên nấy đều ngu ngốc, cứ tiếp tục thế này thì khẩu phần ăn của bổn miêu cũng thành vấn đề mất thôi. Ai... chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, bổn miêu đã gầy đi không ít rồi."
Bàn chân vừa mới giơ lên của Từ Mộ Hoa khựng lại giữa không trung, đặt xuống cũng không được, thu về cũng không xong, nàng không nhịn được lại liếc nhìn con mèo béo trước cửa bếp.
Lại nghe thấy động vật nói chuyện, lần này nàng đã vô cùng bình tĩnh rồi.
Nhưng lời nó nói rốt cuộc có ý gì?
Nghĩ một hồi, Từ Mộ Hoa cảm thấy bây giờ mình đã là người của Từ phủ thì phải có trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ lợi ích của Từ phủ! Vì vậy, nàng lùi ra, đi đến tiểu viện bên ngoài nhà bếp, núp dưới tán cây, huýt huýt gọi con mèo béo một cách khác thường kia.
Con mèo béo phải mất một lúc lâu sau mới nhận ra con người dưới tán cây đang gọi mình.
Nó do dự một chút rồi vẫn chậm rãi bước tới bằng dáng đi tao nhã, cứng rắn hệt như khí chất của Dương Quý Phi khiến Từ Mộ Hoa nhìn mà không khỏi bội phục.
Con người mà béo đến mức này thì đúng là chẳng còn chút mỹ cảm nào!
Từ Mộ Hoa cũng không sợ sẽ dọa nó, trực tiếp hỏi: "Mèo béo, lời ngươi vừa nói là có ý gì? Vì sao ngươi nói chủ tử trong phủ này ngu ngốc? Ta không ngu đâu nhé, nếu không thì làm sao nghe được ngươi nói chuyện chứ!"
Con mèo vừa nghe thấy hai chữ "mèo béo" liền xù lông, hướng về phía Từ Mộ Hoa mà gầm gừ uy hiếp.
Ngươi có biết phép tắc không hả, nhân loại ngu xuẩn kia! Nó như này không gọi là béo mà gọi là phúc hậu, phúc hậu hiểu chưa!
Nó bày ra tư thế tấn công, nhảy bổ tới, nhưng vừa vọt lên giữa không trung thì chợt khựng lại, bốn cái chân ngắn béo ú quơ quào trong không khí rồi rơi thẳng xuống đất!
Rơi xuống một cái làm bụi đất lá khô bay mù mịt!
???
Có yêu quái sao? Nếu không thì sao con người này lại nghe hiểu được lời nó nói chứ?
Lẽ nào nàng ta là mèo tinh?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận